Hai cơn mưa mùa đông
Ai từng ở miền sông Hương núi Ngự mới biết được cơn mưa mùa đông xứ ấy như thế náo. Cơn mưa kéo dài đến vài ba ngày có khi đến cả tuần. Không còn thấy trời đất. Một mầu xám chì đẫm ướt. Lầy lội và nhớp nháp. Những giọt mưa đan xen, như thể tranh nhau mà rơi xuống, như thể nếu không rơi kịp thì thì không còn cơ hội để rơi nữa. Mà cũng đúng vậy, giọt mưa cũng như đời người, không bao giờ có cuộc sống lần thứ hai. Rơi, rơi, rơi! Rơi náo nức, rơi bồn chồn, tranh nhau rơi. Có một lần tôi nhìn những giọt mưa mùa đông rơi trên vườn cây trong vườn đúng lúc lòng đang có tâm sự. Tôi đang nghĩ về một mối tình đã đi qua trong đời..
Cái tâm sự nầy giống như những giọt mưa rơi trên những ngọn lá trong vườn nhà tôi.
Phải nói thêm một chút về khu vườn của lão già gàn ấy. Lão già gàn là câu nói của xóm giềng chỉ ông già của tôi hồi ấy.
Cũng lạ, khu vườn nhà tôi không rộng lắm, thế mà ông già lại trồng toàn những thứ cây linh tinh, chẳng đem lại một nguồn kinh tế nào. Có người hỏi, thì ông già chỉ cười: Tôi có trồng đâu nó tự mọc lên đây.
-Sao ông không chặt đi mà trồng vào đó mấy cây cam cây quýt không phải lợi hơn sao? Người hàng xóm nói. Nhưng ông già lại cười:
-Cam quýt thì chim làm sao đến xây tổ. Chú có khi nào thấy chim làm tổ trên cây cam cây quýt không?
-Tại ông có cái ăn cái mặc rồi thì nghĩ vậy, còn như nhà tôi thì đốn quách mấy cây đó từ lâu rồi.
Ông già tôi lại cười:
-Chú nói vậy cũng đúng thôi. Sở dĩ con người ta phải tính toán thiệt hơn vì phải lo giải quyết miếng cơm manh áo; nhưng khi cái nợ cơm áo không làm vướng bận đầu óc mình nữa thì nên cho nó thanh thản một chút. Đừng tính toán thiệt hơn, cho dù vì như vậy mà việc làm của mình không mang lại hiệu quả kinh tế. Chú không biết đấy, mùa hè chim sẻ làm tổ đầy trên các cành me và chim sâu thì làm tổ đeo lỏng dỏng khắp các nhánh sầu đông. Chúng hót ríu ra ríu rít vui lắm. Con cái đi làm suốt ngày mình không làm bạn với chim chóc thì chuyện trò với ai đây. Mai mốt tôi chết rồi, con cái muốn chặt muốn phá, trồng gì tùy ý nó.
Trong xóm ai cũng cho cha tôi gàn, nên về sau chẳng ai góp ý để ông kiếm thêm một chút lợi lộc từ khu vườn ngoài đồng tiền hưu còm cõi của ông nữa.
Hôm đó ngồi trong nhà một mình tôi nhìn khu vườn chìm trong cơn mưa cuối đông.
Bắt đầu tôi ngắm những giọt mưa rơi trên đọt cây dông, cũng có người gọi nó là cây vông, thứ cây mà càng cuối đông thì lá càng xanh tươi. Trong âm vang ồn ào của cơn mưa, tôi như nghe thấy lời trách móc:
Mưa bay trên đọt dông
Mùa đông không rụng lá
Như trách ai vô tình
Chẳng hay mùa đông qua.
Nhìn xa hơn chút nữa tôi bắt gặp hình ảnh cây me tây đang lắc lay, quầy quật trong cơn gió. Loại cây nầy cũng lạ, thân thì một người ôm không xuể, mà lá thì từng cánh nhỏ lăn tăn. Lá như vậy làm sao chịu đựng nổi những giọt mưa như roi quất. Từng đám, từng bầy bị bức ra và tung hắt. Phải có cái gì đó làm cho những giọt mưa quay quắt đến thế kia chăng? Tôi chợt khám phá ra trong đó cái tâm sự giống như tâm sự của chính mình:
Mưa quay trên vòm me
Xé bức từng chiếc lá
Nghe tình yêu nghiệt ngã
Dày vò đến lệ sa
Nhìn qua nhà hàng xóm bị chìm khuất sau màn nước, chỉ còn thấy mù mờ hàng cây sầu đông trụi lá, ngăn cách nhà tôi và nhà của X, người mà tôi từng yêu và giờ thì cô ấy đã đi lấy chồng. Khác với cây dông, sầu đông thì đến tiết đông chí khó mà tìm thấy trên cành một ngọn lá, dù là lá vàng. Có lẽ vì thế người đời mới đặt tên cho nó là Sầu đông. Mưa mà rơi trên cành sầu đông thì có ý nghĩa gì nhỉ. Đúng rồi tôi chợt hiểu, cũng là một lời trách móccũng như tôi đã từng trách móc:
Mưa qua cây sầu đông
Âm thầm trút hết lá
Hỏi sao chờ nắng hạ
Mới trỗ chồi đơm bông
Sao vậy X? Sao em bỗng nhiên lại làm mặt lạ với anh? Sao em lại nhận chìm anh một cách đau đớn ? Em đang hạnh phúc với ai kia, sao không phải với anh?
Vậy là một buổi chiều nhìn cơn mưa mùa đông trong khu vườn tĩnh mịch của ông già tôi,với tâm trạng của mình tôi viết ra thành vần điệu và ghép lại rồi đọc một lần nữa nghe có ổn không:
Mưa vẫn rơi rơi mãi
Giọt hoài trên tầu lá
Như có điều tâm sự
Chưa bao giờ nói ra
Mưa bay trên đọt dông
Mùa đông không rụng lá
Như trách ai vô tình
Chẳng hay mùa đông qua
Mưa quay trên vòm me
Xé bức từng chiếc lá
Nghe tình yêu nghiệt ngã
Dày vò đến lệ sa
Mưa qua cây sầu đông
Âm thầm trút hết lá
Hỏi sao chờ nắng hạ
Mới trỗ chồi đơm bông
Và để cho ý tứ bài thơ được trọn vẹn, tôi kết thúc bằng mấy câu cuối nói lên tâm sự của mình:
Mưa không rơi trong lòng
Mà sao nghe buốt giá
Bởi người thành xa lạ
Nên lòng cứ thiết tha
Mưa vẫn rơi rơi mãi
Trắng xóa cả chiều đông
X đã đi lấy chồng. X đã trở thành người xa lạ. Bài thơ nầy tôi sẽ gởi cho ai đây!
*
-T ơi, cậu có bài thơ nào mới viết gởi cho mình đi! Trang web của mình vắng thơ cậu lâu rồi đó.
Tôi mở mail và thấy câu nhắn của H, chủ một trang web Văn học có nhiều độc giả. Đúng rồi, đã lâu tôi không nặn óc làm thơ ngoài bài Mưa mùa đông mà tôi viết chiều mưa hôm nọ.. Tôi đang dành thời gian thử nghiệm khả năng của mình về một bộ môn mà tôi yêu thích từ hồi nhỏ: Hội họa. Tôi tập tò vẽ tranh sơn dầu. Thật ra tôi bắt đầu tập vẽ từ năm ngoái. Đầu tiên tôi dùng mấy tờ lịch tháng, lật mặt sau lên để vẽ, bằng sơn nước. Vẽ xong tôi đem đến nhờ nữ họa sĩ TH xem và đánh giá giúp. Xem xong chị cười và nói rất cởi mở: Tranh của anh chỉ để treo trong nhà xem cho vui thôi. Tôi cũng cười và nhờ chị chỉ cho mấy đường. Vậy là kiến thức hội họa của tôi được sư mẫu truyền cho khoảng nửa tiếng đồng hồ. Bắt chước Lệnh Hồ Xung đấu võ trong truyện kiếm hiệp của Kim Dung, tôi áp dụng những chiêu thức của sư mẫu TH một cách đầy sáng tạo bất kể nguyên tắc( Tôi đã học hội họa bao giờ đâu mà biết nguyên tắc!). Có những đường nét tôi không xử dụng cọ được, thế là tôi đập dập một đầu chiếc đũa tre cho tưa nát ra nhúng vào sơn dầu đã phối mầu saẵn và cứ thế mà đưa đầy những đường nét, trông cũng thật kỹ thuật. Đúng một năm sau tôi đem đến trình chị ba bức tôi vẽ bằng sơn dầu trên vải bố. Chị xem xong gật đầu khen:Đẹp. Tôi ấn tượng nhất là câu nói của chị rằng: Tôi rất vui vì biết thêm một người vẽ tranh đẹp.
Tôi phấn chấn vì câu nói của chị, về nhà tôi tiếp tục vẽ, toàn thân suốt ngày lem luốc sơn dầu. Do vậy mà mấy tháng nay tôi không có bài nào gởi cho trang web của H. Sực nhớ bài thơ Mưa mùa đông, , tôi bèn gởi cho H. Cũng như những bài viết khác, tôi ký tên LVT.
*
Trang Web của H rất nhiều tác giả gởi bài đến nên anh qui định, những bài được chọn để đưa lên mạng phải sau ba ngày tính từ ngày nhận. Do công việc vẽ vời quá bận rộn, nên hơn mười ngày sau khi gởi bài, tôi mới lên mạng. Việc đầu tiên của tôi là mở trang web của H ra xem thử bài của mình đã post lên chưa. Ở mục Thư viện thơ tôi đã đọc thấy tiêu đề bài thơ tôi mới gởi, in đậm nét chữ màu hồng rõ ràng: MƯA MÙA ĐÔNG 2.
Ủa! Sao lại có số 2 phía sau ? Số 2 nầy có ý nghĩa là gì? Và sao H sửa mà không hỏi ý kiến tôi? Có khi nào H làm vậy với các bài viết của tôi đâu.
Ủa! Tôi lại ngạc nhiên hơn nữa. Ai đã mạo nhận bài thơ của tôi? Đề thì sửa lại thành MƯA MÙA ĐÔNG 2, nghĩa là thêm số hai vào, mà tên tác giả không phải là tôi mà NTB. Có sự nhầm lẫn nào đây? Tôi nhấp chuột vào phần xem tiếp rồi đọc. Khi ấy mới phát hiện ra không phải bài thơ Mưa mùa đông của tôi. Lòng tôi hơi run rẩy bởi một thứ cảm xúc khó tả. Tôi như nuốt từng chữ của bài thơ:
Mưa mùa đông 2
Cơn mưa chiều thật lạ
Ngồi ngắm từng hạt rơi
Mà lòng dâng nỗi nhớ
Một điều đã xa vời
Từng giọt mưa nối tiếp
Chuyện của những ngày xưa
Đưa ta về ký ức
Nước mắt bỗng như vừa
Mưa chiều nay tơi tả
Xót cho một cõi lòng
Như đi trong buốt giá
Tan nát những điều mong
Mưa ơi đừng rơi nữa
Thương nhớ sũng cả tim
Bao nhiêu điều chưa ngỏ
Ta mãi vãn luôn tìm
Mưa có về nơi ấy
Cho ta nhắn một câu
Dù chân trời góc bể
Từng đêm mãi nguyện cầu
Ôi sao mà nhung nhớ
Mưa mùa đông ở đâu.
Đọc xong tôi mới phát hiện ra bài thơ của mình được post lên trước bài nầy, cách hai bài của hai tác giả khác. Nghĩa là bài Mưa mùa đông 2 được post lên sau khoảng thời gian một tuần.
Rõ ràng bài thơ nầy viết từ xúc cảm sau khi đọc bài Mưa mùa đông của tôi. Vậy thì NTB là ai? Có lẽ bài thơ của tôi đã gợi lên nỗi niềm tâm sự của ai đó. Chuyện nầy trong thơ văn cũng bình thường thôi. Nhưng mà nghe nầy:
Ôi sao mà nhung nhớ
Mưa mùa đông ở đâu!
Hai câu thơ nầy nên hiểu sao cho đúng đây? Có thể tác giả nhớ nhung ai đó bởi một cơn mưa mùa đông đã đi qua trong đời ? Nhưng nếu đúng như vậy thì mấy chữ Mưa mùa đông phải viết bằng phông chữ thường chứ. Đằng nầy lại viết nghiêng tô đậm. Điều nầy chỉ có nghĩa là tác giả bài thơ đang nhung nhớ Mưa mùa đông, nghĩa là nhung nhớ tác giả bài thơ Mưa mùa đông. Cũng có nghĩa là đang nhớ đến tôi!
Bài thơ nầy tôi viết về tâm sự mình dành cho X. Nhưng X thì đã lấy chồng từ lâu, và tôi nhiều lần thăm hỏi bạn bè biết được X đang hạnh phúc bên chồng con. Nghe đâu nàng có ba người con, và người nào cũng thành đạt cả. Chắc chắn X không bao giờ đọc bài thơ của tôi, và giả dụ trong trường hợp vô tình nàng đọc được thì cũng không thể nào có những cảm xúc sâu sắc và viết nên vần điệu hay đến thế. Bởi tôi biết X không hề có chút tâm hồn lãng mạn của văn chương và điều mấu chốt là nàng không yêu tôi.thì làm sao có thể viết lên những vần thơ xúc động như vậy?
NTB? NTB?? Là ai???
Trời đất! Mình dốt thật, sao mình không hỏi H địa chỉ email của tác giả bài thơ khi tác giả gởi bài đến cho H nhỉ.
*
Đọc địa chỉ email của tác giả bài thơ, H gởi cho tôi: NTB71@gmail.com, tôi ngờ ngợ ra một điều gì đó dù rất mơ hồ.Tôi còn nhớ rõ, X sinh ngày 12 tháng 11 năm 1971. Con số 71 trong địa chỉ có phải là năm sinh của X không? Một nghi vấn nữa đặt ra trong tôi: Đã có Mưa mùa đông 2 thì chắc chắn phải có Mưa mùa đông 1. Và có lẽ ẩn số mà tôi cần tìm sẽ dấu trong Mưa mùa đống 1. Tôi gõ máy một cách thận trọng:
Xin được chào tác giả bài thơ MƯA MÙA ĐÔNG 2
Thật là đường đột khi tôi gởi thư nầy đến tác giả, nhưng dù sao thì thư cũng đã đến địa chỉ rồi. Tôi xin tự giới thiệu tôi là LVT độc giả thường xuyên của trang Web Y, và là người rất yêu bài thơ MƯA MÙA ĐÔNG 2. Trước hết cho tôi được cảm ơn tác giả NTB đã cho tôi đọc một bài thơ rất xúc động. Sau nữa tôi có một chút thắc mắc nhỏ xin được hỏi là khi tác giả đặt tiêu đề cho bài thơ của mình là MƯA MÙA ĐÔNG 2, vậy thì NTB có thể cho tôi biết bài thơ MƯA MÙA ĐÔNG 1 là bài nào ? Vì lòng mến mộ, tác giả có thể giới thiệu bài thơ ấy cho tôi đọc được không? Tôi thành thật xin lỗi nếu tác giả không hài lòng về yêu cầu của tôi. Chúc NTB sáng tác được nhiều bài thơ hay cho độc giả cùng thưởng thức. Rất mong nhận được hồi âm.LVT.
*
Chưa đầy vài tiếng sau, tôi nhận được thư hồi âm ngay. Cũng thật quá đỗi ngạc nhiên. Nội dung thư thế nầy thì thử hỏi giải thích sao đây:
Thể theo yêu cầu của LVT tôi xin gởi bài thơ MƯA MÙA ĐÔNG 1
Tiếp đến NTB in nguyên bài thơ Mưa mùa đông của tôi. Với lời ghi chú :
Bài thơ MƯA MÙA ĐÔNG 1 mà LVT hỏi chính là bài thơ Mưa mùa đông của anh đấy anh LTV ạ.
(Ngoài ra không một lời giải thích gì thêm)
Đêm đó nằm vắt tay lên trán suy nghĩ, tôi vùng dậy đọc lại bài thơ MƯA MÙA ĐÔNG 2 thêm một lần nữa dù tôi đã đọc nó không biết bao nhiêu lần. Và tôi đã ngộ ra: Tác giả bài thơ MÙA MÙA ĐÔNG 2 viết nên những cảm xúc từ bài thơ của tôi và rõ ràng tác giả vẫn âm thầm thương nhớ tôi ngần ấy năm. Những câu thơ ràn rụa nước mắt ấy nếu không phải của X thì còn của ai. Bởi trong đời tôi chỉ có một người con gái duy nhất mà tôi gần gũi và yêu thương, đó là X , và chính X cũng biết được điều ấy. Vậy thì sao X bỏ tôi mà đi lấy chồng? Chắc phải có nguyên do mà tôi không hiểu. Bởi hồi yêu X, tôi còn là thằng con trai dại khờ.
Lúc ấy đã 2 giờ sáng, tôi mail cho X:
Quá đủ rồi X. Em bỏ anh đi lấy chồng mà không nói với anh một lời. Anh đau đớn mấy năm qua chưa đủ hay sao. Giờ em trở lại chơi trò mèo vờn chuột với anh. Em là người độc ác nhất trên đời mà anh gặp đấy X ạ.
Lập tức tôi nhận được thư trả lời ngay, điều đó chứng tỏ nàng cũng thức trắng đêm để đợi thư của tôi. Thư võn vẹn có mấy chữ:
Anh khờ quá anh LVT ạ. Anh làm em đau khổ suốt một đời!
Anh LVT, anh có biết thế không?
Nguyễn Bá Trình
Vanthoviet.com
Ai từng ở miền sông Hương núi Ngự mới biết được cơn mưa mùa đông xứ ấy như thế náo. Cơn mưa kéo dài đến vài ba ngày có khi đến cả tuần. Không còn thấy trời đất. Một mầu xám chì đẫm ướt. Lầy lội và nhớp nháp. Những giọt mưa đan xen, như thể tranh nhau mà rơi xuống, như thể nếu không rơi kịp thì thì không còn cơ hội để rơi nữa. Mà cũng đúng vậy, giọt mưa cũng như đời người, không bao giờ có cuộc sống lần thứ hai. Rơi, rơi, rơi! Rơi náo nức, rơi bồn chồn, tranh nhau rơi. Có một lần tôi nhìn những giọt mưa mùa đông rơi trên vườn cây trong vườn đúng lúc lòng đang có tâm sự. Tôi đang nghĩ về một mối tình đã đi qua trong đời..
Cái tâm sự nầy giống như những giọt mưa rơi trên những ngọn lá trong vườn nhà tôi.
Phải nói thêm một chút về khu vườn của lão già gàn ấy. Lão già gàn là câu nói của xóm giềng chỉ ông già của tôi hồi ấy.
Cũng lạ, khu vườn nhà tôi không rộng lắm, thế mà ông già lại trồng toàn những thứ cây linh tinh, chẳng đem lại một nguồn kinh tế nào. Có người hỏi, thì ông già chỉ cười: Tôi có trồng đâu nó tự mọc lên đây.
-Sao ông không chặt đi mà trồng vào đó mấy cây cam cây quýt không phải lợi hơn sao? Người hàng xóm nói. Nhưng ông già lại cười:
-Cam quýt thì chim làm sao đến xây tổ. Chú có khi nào thấy chim làm tổ trên cây cam cây quýt không?
-Tại ông có cái ăn cái mặc rồi thì nghĩ vậy, còn như nhà tôi thì đốn quách mấy cây đó từ lâu rồi.
Ông già tôi lại cười:
-Chú nói vậy cũng đúng thôi. Sở dĩ con người ta phải tính toán thiệt hơn vì phải lo giải quyết miếng cơm manh áo; nhưng khi cái nợ cơm áo không làm vướng bận đầu óc mình nữa thì nên cho nó thanh thản một chút. Đừng tính toán thiệt hơn, cho dù vì như vậy mà việc làm của mình không mang lại hiệu quả kinh tế. Chú không biết đấy, mùa hè chim sẻ làm tổ đầy trên các cành me và chim sâu thì làm tổ đeo lỏng dỏng khắp các nhánh sầu đông. Chúng hót ríu ra ríu rít vui lắm. Con cái đi làm suốt ngày mình không làm bạn với chim chóc thì chuyện trò với ai đây. Mai mốt tôi chết rồi, con cái muốn chặt muốn phá, trồng gì tùy ý nó.
Trong xóm ai cũng cho cha tôi gàn, nên về sau chẳng ai góp ý để ông kiếm thêm một chút lợi lộc từ khu vườn ngoài đồng tiền hưu còm cõi của ông nữa.
Hôm đó ngồi trong nhà một mình tôi nhìn khu vườn chìm trong cơn mưa cuối đông.
Bắt đầu tôi ngắm những giọt mưa rơi trên đọt cây dông, cũng có người gọi nó là cây vông, thứ cây mà càng cuối đông thì lá càng xanh tươi. Trong âm vang ồn ào của cơn mưa, tôi như nghe thấy lời trách móc:
Mưa bay trên đọt dông
Mùa đông không rụng lá
Như trách ai vô tình
Chẳng hay mùa đông qua.
Nhìn xa hơn chút nữa tôi bắt gặp hình ảnh cây me tây đang lắc lay, quầy quật trong cơn gió. Loại cây nầy cũng lạ, thân thì một người ôm không xuể, mà lá thì từng cánh nhỏ lăn tăn. Lá như vậy làm sao chịu đựng nổi những giọt mưa như roi quất. Từng đám, từng bầy bị bức ra và tung hắt. Phải có cái gì đó làm cho những giọt mưa quay quắt đến thế kia chăng? Tôi chợt khám phá ra trong đó cái tâm sự giống như tâm sự của chính mình:
Mưa quay trên vòm me
Xé bức từng chiếc lá
Nghe tình yêu nghiệt ngã
Dày vò đến lệ sa
Nhìn qua nhà hàng xóm bị chìm khuất sau màn nước, chỉ còn thấy mù mờ hàng cây sầu đông trụi lá, ngăn cách nhà tôi và nhà của X, người mà tôi từng yêu và giờ thì cô ấy đã đi lấy chồng. Khác với cây dông, sầu đông thì đến tiết đông chí khó mà tìm thấy trên cành một ngọn lá, dù là lá vàng. Có lẽ vì thế người đời mới đặt tên cho nó là Sầu đông. Mưa mà rơi trên cành sầu đông thì có ý nghĩa gì nhỉ. Đúng rồi tôi chợt hiểu, cũng là một lời trách móccũng như tôi đã từng trách móc:
Mưa qua cây sầu đông
Âm thầm trút hết lá
Hỏi sao chờ nắng hạ
Mới trỗ chồi đơm bông
Sao vậy X? Sao em bỗng nhiên lại làm mặt lạ với anh? Sao em lại nhận chìm anh một cách đau đớn ? Em đang hạnh phúc với ai kia, sao không phải với anh?
Vậy là một buổi chiều nhìn cơn mưa mùa đông trong khu vườn tĩnh mịch của ông già tôi,với tâm trạng của mình tôi viết ra thành vần điệu và ghép lại rồi đọc một lần nữa nghe có ổn không:
Mưa vẫn rơi rơi mãi
Giọt hoài trên tầu lá
Như có điều tâm sự
Chưa bao giờ nói ra
Mưa bay trên đọt dông
Mùa đông không rụng lá
Như trách ai vô tình
Chẳng hay mùa đông qua
Mưa quay trên vòm me
Xé bức từng chiếc lá
Nghe tình yêu nghiệt ngã
Dày vò đến lệ sa
Mưa qua cây sầu đông
Âm thầm trút hết lá
Hỏi sao chờ nắng hạ
Mới trỗ chồi đơm bông
Và để cho ý tứ bài thơ được trọn vẹn, tôi kết thúc bằng mấy câu cuối nói lên tâm sự của mình:
Mưa không rơi trong lòng
Mà sao nghe buốt giá
Bởi người thành xa lạ
Nên lòng cứ thiết tha
Mưa vẫn rơi rơi mãi
Trắng xóa cả chiều đông
X đã đi lấy chồng. X đã trở thành người xa lạ. Bài thơ nầy tôi sẽ gởi cho ai đây!
*
-T ơi, cậu có bài thơ nào mới viết gởi cho mình đi! Trang web của mình vắng thơ cậu lâu rồi đó.
Tôi mở mail và thấy câu nhắn của H, chủ một trang web Văn học có nhiều độc giả. Đúng rồi, đã lâu tôi không nặn óc làm thơ ngoài bài Mưa mùa đông mà tôi viết chiều mưa hôm nọ.. Tôi đang dành thời gian thử nghiệm khả năng của mình về một bộ môn mà tôi yêu thích từ hồi nhỏ: Hội họa. Tôi tập tò vẽ tranh sơn dầu. Thật ra tôi bắt đầu tập vẽ từ năm ngoái. Đầu tiên tôi dùng mấy tờ lịch tháng, lật mặt sau lên để vẽ, bằng sơn nước. Vẽ xong tôi đem đến nhờ nữ họa sĩ TH xem và đánh giá giúp. Xem xong chị cười và nói rất cởi mở: Tranh của anh chỉ để treo trong nhà xem cho vui thôi. Tôi cũng cười và nhờ chị chỉ cho mấy đường. Vậy là kiến thức hội họa của tôi được sư mẫu truyền cho khoảng nửa tiếng đồng hồ. Bắt chước Lệnh Hồ Xung đấu võ trong truyện kiếm hiệp của Kim Dung, tôi áp dụng những chiêu thức của sư mẫu TH một cách đầy sáng tạo bất kể nguyên tắc( Tôi đã học hội họa bao giờ đâu mà biết nguyên tắc!). Có những đường nét tôi không xử dụng cọ được, thế là tôi đập dập một đầu chiếc đũa tre cho tưa nát ra nhúng vào sơn dầu đã phối mầu saẵn và cứ thế mà đưa đầy những đường nét, trông cũng thật kỹ thuật. Đúng một năm sau tôi đem đến trình chị ba bức tôi vẽ bằng sơn dầu trên vải bố. Chị xem xong gật đầu khen:Đẹp. Tôi ấn tượng nhất là câu nói của chị rằng: Tôi rất vui vì biết thêm một người vẽ tranh đẹp.
Tôi phấn chấn vì câu nói của chị, về nhà tôi tiếp tục vẽ, toàn thân suốt ngày lem luốc sơn dầu. Do vậy mà mấy tháng nay tôi không có bài nào gởi cho trang web của H. Sực nhớ bài thơ Mưa mùa đông, , tôi bèn gởi cho H. Cũng như những bài viết khác, tôi ký tên LVT.
*
Trang Web của H rất nhiều tác giả gởi bài đến nên anh qui định, những bài được chọn để đưa lên mạng phải sau ba ngày tính từ ngày nhận. Do công việc vẽ vời quá bận rộn, nên hơn mười ngày sau khi gởi bài, tôi mới lên mạng. Việc đầu tiên của tôi là mở trang web của H ra xem thử bài của mình đã post lên chưa. Ở mục Thư viện thơ tôi đã đọc thấy tiêu đề bài thơ tôi mới gởi, in đậm nét chữ màu hồng rõ ràng: MƯA MÙA ĐÔNG 2.
Ủa! Sao lại có số 2 phía sau ? Số 2 nầy có ý nghĩa là gì? Và sao H sửa mà không hỏi ý kiến tôi? Có khi nào H làm vậy với các bài viết của tôi đâu.
Ủa! Tôi lại ngạc nhiên hơn nữa. Ai đã mạo nhận bài thơ của tôi? Đề thì sửa lại thành MƯA MÙA ĐÔNG 2, nghĩa là thêm số hai vào, mà tên tác giả không phải là tôi mà NTB. Có sự nhầm lẫn nào đây? Tôi nhấp chuột vào phần xem tiếp rồi đọc. Khi ấy mới phát hiện ra không phải bài thơ Mưa mùa đông của tôi. Lòng tôi hơi run rẩy bởi một thứ cảm xúc khó tả. Tôi như nuốt từng chữ của bài thơ:
Mưa mùa đông 2
Cơn mưa chiều thật lạ
Ngồi ngắm từng hạt rơi
Mà lòng dâng nỗi nhớ
Một điều đã xa vời
Từng giọt mưa nối tiếp
Chuyện của những ngày xưa
Đưa ta về ký ức
Nước mắt bỗng như vừa
Mưa chiều nay tơi tả
Xót cho một cõi lòng
Như đi trong buốt giá
Tan nát những điều mong
Mưa ơi đừng rơi nữa
Thương nhớ sũng cả tim
Bao nhiêu điều chưa ngỏ
Ta mãi vãn luôn tìm
Mưa có về nơi ấy
Cho ta nhắn một câu
Dù chân trời góc bể
Từng đêm mãi nguyện cầu
Ôi sao mà nhung nhớ
Mưa mùa đông ở đâu.
Đọc xong tôi mới phát hiện ra bài thơ của mình được post lên trước bài nầy, cách hai bài của hai tác giả khác. Nghĩa là bài Mưa mùa đông 2 được post lên sau khoảng thời gian một tuần.
Rõ ràng bài thơ nầy viết từ xúc cảm sau khi đọc bài Mưa mùa đông của tôi. Vậy thì NTB là ai? Có lẽ bài thơ của tôi đã gợi lên nỗi niềm tâm sự của ai đó. Chuyện nầy trong thơ văn cũng bình thường thôi. Nhưng mà nghe nầy:
Ôi sao mà nhung nhớ
Mưa mùa đông ở đâu!
Hai câu thơ nầy nên hiểu sao cho đúng đây? Có thể tác giả nhớ nhung ai đó bởi một cơn mưa mùa đông đã đi qua trong đời ? Nhưng nếu đúng như vậy thì mấy chữ Mưa mùa đông phải viết bằng phông chữ thường chứ. Đằng nầy lại viết nghiêng tô đậm. Điều nầy chỉ có nghĩa là tác giả bài thơ đang nhung nhớ Mưa mùa đông, nghĩa là nhung nhớ tác giả bài thơ Mưa mùa đông. Cũng có nghĩa là đang nhớ đến tôi!
Bài thơ nầy tôi viết về tâm sự mình dành cho X. Nhưng X thì đã lấy chồng từ lâu, và tôi nhiều lần thăm hỏi bạn bè biết được X đang hạnh phúc bên chồng con. Nghe đâu nàng có ba người con, và người nào cũng thành đạt cả. Chắc chắn X không bao giờ đọc bài thơ của tôi, và giả dụ trong trường hợp vô tình nàng đọc được thì cũng không thể nào có những cảm xúc sâu sắc và viết nên vần điệu hay đến thế. Bởi tôi biết X không hề có chút tâm hồn lãng mạn của văn chương và điều mấu chốt là nàng không yêu tôi.thì làm sao có thể viết lên những vần thơ xúc động như vậy?
NTB? NTB?? Là ai???
Trời đất! Mình dốt thật, sao mình không hỏi H địa chỉ email của tác giả bài thơ khi tác giả gởi bài đến cho H nhỉ.
*
Đọc địa chỉ email của tác giả bài thơ, H gởi cho tôi: NTB71@gmail.com, tôi ngờ ngợ ra một điều gì đó dù rất mơ hồ.Tôi còn nhớ rõ, X sinh ngày 12 tháng 11 năm 1971. Con số 71 trong địa chỉ có phải là năm sinh của X không? Một nghi vấn nữa đặt ra trong tôi: Đã có Mưa mùa đông 2 thì chắc chắn phải có Mưa mùa đông 1. Và có lẽ ẩn số mà tôi cần tìm sẽ dấu trong Mưa mùa đống 1. Tôi gõ máy một cách thận trọng:
Xin được chào tác giả bài thơ MƯA MÙA ĐÔNG 2
Thật là đường đột khi tôi gởi thư nầy đến tác giả, nhưng dù sao thì thư cũng đã đến địa chỉ rồi. Tôi xin tự giới thiệu tôi là LVT độc giả thường xuyên của trang Web Y, và là người rất yêu bài thơ MƯA MÙA ĐÔNG 2. Trước hết cho tôi được cảm ơn tác giả NTB đã cho tôi đọc một bài thơ rất xúc động. Sau nữa tôi có một chút thắc mắc nhỏ xin được hỏi là khi tác giả đặt tiêu đề cho bài thơ của mình là MƯA MÙA ĐÔNG 2, vậy thì NTB có thể cho tôi biết bài thơ MƯA MÙA ĐÔNG 1 là bài nào ? Vì lòng mến mộ, tác giả có thể giới thiệu bài thơ ấy cho tôi đọc được không? Tôi thành thật xin lỗi nếu tác giả không hài lòng về yêu cầu của tôi. Chúc NTB sáng tác được nhiều bài thơ hay cho độc giả cùng thưởng thức. Rất mong nhận được hồi âm.LVT.
*
Chưa đầy vài tiếng sau, tôi nhận được thư hồi âm ngay. Cũng thật quá đỗi ngạc nhiên. Nội dung thư thế nầy thì thử hỏi giải thích sao đây:
Thể theo yêu cầu của LVT tôi xin gởi bài thơ MƯA MÙA ĐÔNG 1
Tiếp đến NTB in nguyên bài thơ Mưa mùa đông của tôi. Với lời ghi chú :
Bài thơ MƯA MÙA ĐÔNG 1 mà LVT hỏi chính là bài thơ Mưa mùa đông của anh đấy anh LTV ạ.
(Ngoài ra không một lời giải thích gì thêm)
Đêm đó nằm vắt tay lên trán suy nghĩ, tôi vùng dậy đọc lại bài thơ MƯA MÙA ĐÔNG 2 thêm một lần nữa dù tôi đã đọc nó không biết bao nhiêu lần. Và tôi đã ngộ ra: Tác giả bài thơ MÙA MÙA ĐÔNG 2 viết nên những cảm xúc từ bài thơ của tôi và rõ ràng tác giả vẫn âm thầm thương nhớ tôi ngần ấy năm. Những câu thơ ràn rụa nước mắt ấy nếu không phải của X thì còn của ai. Bởi trong đời tôi chỉ có một người con gái duy nhất mà tôi gần gũi và yêu thương, đó là X , và chính X cũng biết được điều ấy. Vậy thì sao X bỏ tôi mà đi lấy chồng? Chắc phải có nguyên do mà tôi không hiểu. Bởi hồi yêu X, tôi còn là thằng con trai dại khờ.
Lúc ấy đã 2 giờ sáng, tôi mail cho X:
Quá đủ rồi X. Em bỏ anh đi lấy chồng mà không nói với anh một lời. Anh đau đớn mấy năm qua chưa đủ hay sao. Giờ em trở lại chơi trò mèo vờn chuột với anh. Em là người độc ác nhất trên đời mà anh gặp đấy X ạ.
Lập tức tôi nhận được thư trả lời ngay, điều đó chứng tỏ nàng cũng thức trắng đêm để đợi thư của tôi. Thư võn vẹn có mấy chữ:
Anh khờ quá anh LVT ạ. Anh làm em đau khổ suốt một đời!
Anh LVT, anh có biết thế không?
Nguyễn Bá Trình
Vanthoviet.com