• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Dấu Im Lặng

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Dấu Im Lặng

    Dấu Im Lặng
    Truyện ngắn của N.Anh 02

    Tôi là một nốt nhạc . Chắc bạn sẽ hỏi tôi là nốt đô hay nốt si . Thực ra điều này hoàn toàn phụ thuộc vào nhạc sĩ , đặt vào đô thì là đô vào rê thì là rê. Muốn chúng tôi vươn cao cổ lên cao một chút nữa thì có dấu thăng , muốn thấp xuống thì thêm dấu giáng . Tóm lại cũng một kiểu cha me sinh ra mình à con trai thì là con trai , là con gái đương nhiên sẽ là con gái (!)
    Trật tự các nốt nhạc được sắp xếp theo thứ tự trước sau và trường độ . Khi bạn ngân nga (gào thét hoặc ...ư ử )thì các nốt nhạc khác phải im lặng . Giai điệu vừa vút lên , bạn háo hức , bồn chồn cựa quậy trên năm dòng kẻ ...Và rồi cuối cùng cũng tới lượt bạn . Khi bạn vừa cất giọng , tất cả khán giả im lặng , chìm đắm...
    Chỉ là một phần nhỏ nhoi , một khoảng khắc ngắn ngủi thôi nhưng bạn có thể sẻ chia niềm tiếc thương một chiếc lá vừa lìa cành , ngợi ca một ánh trăng lung linh hay thầm thì lời thở than của định mệnh . Trường độ - sự dài ngắn của các nốt nhạc chính là cuộc sống . Vì thế , có phân chia đẳng cấp theo trường độ cũng là sự thường .
    Quý tộc nhất là các nốt tròn . Nếu lấy nhịp 4 làm ví dụ thì mình anh ta chiến đấu đến bốn nhịp . Trông anh ta tròn ung ủng , xí trai thế mà mấy cô ca sĩ rất khoái , được thoải mái nghe giọng ngân dài mà . thứ đến là nốt trắng -2 nhịp và tôi - nốt đen được một nhịp . Thỉnh thoảng hứng chí , ông thầy thưởng cho tôi một nốt ruồi duyên - tức là dấu chấm đôi khi đó tôi được thêm một nhịp nữa . Thực ra trong thế giới các nốt nhạc tôi vẫn được liệt vào hàng phong lưu . Dưới tôi còn các móc đơn , móc kép . Bọn đó phải hai nốt hoặc bốn nốt chia nhau một nhịp . À mà còn chùm ba nữa , ba nốt chia nhau một nhịp . Nhiều ca sĩ ngán cái chùm ba này lắm . Không tin bạn thử chia một cái bánh gato ra ba phần đều nhau thử coi .
    Việc phân chia " cái bánh trường độ " không đều khiến cho người đủng đỉnh , kẻ thì rối rít và dĩ nhiên cũng làm khối kẻ không vừa lòng . Nhưng chúng tôi hiểu nếu không đoàn kết với nhau thì sẽ chẳng làm nên trò trống gì cả . thế nên bạn có thể hình dung chúng tôi ngạc nhiên đến mức nào khi một hôm bỗng nhận ra những ký hiệu xấu xí , loằng ngoằng như giun bò chui vào bản nhạc mà không biết để làm gì . Thường thì các nốt nhạc vốn lịch sự nhưng nhưng trông những ký hiệu này cổ quái đến mức thằng chùm ba khệnh khạng quây cả ba cái chân của nó xung quanh , hất hàm :
    -Cậu không phải là nốt nhạc ?
    -Dĩ nhiên , Tớ là dấu lặng
    -Thế cậu làm gì ?
    -Tớ nghỉ , một nhịp .
    -Nghỉ nghĩa là làm sao ?
    -Là nghỉ ...là im lặng chứ còn sao nữa .
    Cái quái gì thế này ? Tại sao lại có chuyện nghỉ ngang xương giữa bản nhạc ? Mà nếu không hát , không ngân thì nó xuất hiện chình ình giữa khuông nhạc làm gì ? Tiếng la ó nổi lên nhao nhao . To mồm nhất là mấy móc kép . Cũng phải được có một phần tư nhịp cuống cả chân lên mới kịp mà có kẻ ăn không ngồi rồi chẳng làm gì cũng hưởng một nhịp thì ai mà chịu được . Không xử lý ngay rồi nó lôi một lô một lốc những lặng đơn , lặng kép về thì chết . Tất cả chúng tôi hùa nhau lại tóm cổ tụi dấu lặng , lẳng ra ngoài khuông nhạc .
    Đến buổi biểu diễn , cô ca sĩ hát cuống cả lên , đến nỗi các nốt nhạc đều méo mó , xiêu vẹo , trống phách cũng sai hịp hết cả . Chừng như phải lấy hơi cấp kỳ , cô dồn chúng tôi vào một góc khuông nhạc . Tôi chỉ còn có nửa nhịp . Đã thế lại bị kẹp giữa hai nốt móc đơn , mấy cái móc của chúng như câu liêm kè ngay cổ . Thử hỏi còn ai hát được trong hoàn cảnh đó chứ .Cô ca sĩ ôm mặt khóc nức nở . Không ai bảo ai chúng tôi đều cúi gầm mặt xuông . Đứa nào cũng lờ mờ đóan ra nguyên nhân tại sao .
    Rất may là người dẫn chương trình đã xin khán giả tạm nghỉ ít phút vì lý do kỹ thật . Cánh gà vừa khép lại , ông thầy của chúng tôi vừa chạy vào trả dấu lặng đơn vê chỗ cũ .
    Rồi mọi việc cũng kết thúc tốt đẹp . Khán giả tặng hoa vỗ tay rào rào . Cô ca sĩ một lần nữa không cầm được nước mắt .
    Dù bạn có là nốt nhạc đi chăng nữa , có thể bạn cũng phải mất rất nhiều thời gian và sai lầm mới biết được im lặng là một phần của âm thanh .
    Hãy hướng về phía mặt trời mọc bóng tối sẽ khuất sau lưng anh.
    Similar Threads
  • #2

    Điều Bí Mật

    Truyện dịch của con rệp

    Tôi có thể thật thà mà nói rằng tôi luôn luôn đói , cái hồi mà tôi sống ở trại trẻ mồ côi ở Jacksonville , bang Florida. Điều ước duy nhất của tôi hồi đó là có thêm thức ắn , vì đêm nào bụng tôi cũng sôi lên òng ọc .
    Hằng ngày chúng tôi đều được đưa đến một trường dành riêng cho trẻ mồ côi , hết giờ lại đi bộ về . Hôm đó khi đi bộ về trại trẻ , tôi nhìn thấy một phụ nữ đang ngồi trên bãi cỏ trước nhà ăn bánh . Chắc có lẽ hồi đó tối quá bé và quá ngốc nghếch nên mới làm như thế : Đứng nhìn cô ta chăm chắm .
    -Có chuyện gì thế cháu ?-Cô ấy hỏi
    -Không ạ - Tôi e ngại đáp - chúa chỉ nhìn cái bánh một chút ...
    Cháu có muốn ăn một cái không ?
    Vâng , có ạ !
    Cô ấy vào nhà rồi quay ra ngay , cầm theo một cái bánh cho tôi . Lần đầu tiên tôi biết trên đời có một thứ ăn ngon đến thế .
    -Đây là bánh gì mà ngon thế ạ ? Tôi hỏi cô ấy .
    -Bánh kẹp thịt !- cô ấy đáp
    -Ở trại trẻ mồ côi , bọn chúa không được ăn thịt mấy ...- Tôi ngại ngùng thú nhận .
    -Nếu lúc nào cháu muốn ăn bánh kẹp thịt thì cứ qua đây !- Người phụ nữ nói rồi vào nhà và đóng cửa .
    Tôi đi về trại trẻ mồ côi , lau sạch miệng để không ai biết tôi vừa ăn gì ngoài đường . Ngày hôm sau đi học về , tôi lại đi qua con phố đó xem ngưới phụ nữ tử tế đó có nhà không . Lần ày tôi được mời vào nhà ắn bánh . Trong nhà cô ấy có con một chim màu đen trong chiếc lống ở góc phòng .
    -Kia là con phượng hoàng đen ạ ?- tôi hỏi bừa .
    -Không chỉ là con sáo biết nói .
    -Chim chóc làm gì biết nói ạ ? Tôi ngạc nhiên nhướn cả lông mày .
    -Có chứ , cháu chỉ cần lặp đi lặp lại một điều gì đó hàng ngày là nó sẽ bắt chước và nói hệt như thế !
    Trong suốt một tuần sau đó , hôm nào tôi cũng ghé qua nhà người phụ nữa ấy để được mời một chiếc bánh trước khi về trại trẻ .Cô ấy kể rằng hồi anh trai cô ấy bằng tuổi tôi thì bị tai nạn qua đời nên mẹ cô ấy trăn trối lại là phải đối sử tốt với tất cả các cậu bé lang thang .
    Chỉ có điều tôi ngạc nhiên là mỗi khi tôi gõ của nhà cô ấy , cô ấy đều bảo :" chờ một phút để cô đi đậy lồng chim lại "
    Tôi chưa bao giờ nghe con chim đó nói một từ nào . khi tôi hỏi thì cô ây bảo bọn chim nếu bị phủ vải bịt kín lồng thì sẽ không nói đâu . Và bởi cô ấy đã đậy lồng chim lại trước khi tôi bước vào nên dĩ nhiên là tôi không thể nghe thấy nó nói .
    Một hôm khi tôi đến nhà cô và gõ cửa thì không ai ra mở . Tôi thấy cửa chỉ khép hờ nên đẩy ra . Ngay trên bàn tôi thấy một chiếc bánh kẹp thịt và một mảnh giấy , trong đó cô ấy ghi đại ý là có việc bận đột xuất , bảo tôi ăn xong nhớ đóng cửa .
    Nhưng khi tôi ăn bánh xong cũng là khi tôi nhìn thấy cái lồng vải kín mít . Tôi tò mò kéo tấm vải phủ lồng chim ra . con sáo nhảy nhót loạn cả lên và hét bằng giọng the thé " Lại thằng nhãi ranh đáng ghét ấy ! Lại thằng nhãi ranh đáng ghét ấy !"
    Tôi hoảng hốt chụp đại tấm vải lên lồng chim và chạy ù ra cửa trước . Tôi ra ngoài và nhìn quanh thật kỹ . Nhưng sao tôi chẳng thấy thằng nhãi ranh đáng ghét nào ở đó cả !
    Rồi tôi chợt nhớ lại những lời cô ấy nói :" Cháu chỉ cần lặp đi lặp lại một điều gì đó hàng ngày là nó sẽ bắt chước và nói hệt như thế".
    Hãy hướng về phía mặt trời mọc bóng tối sẽ khuất sau lưng anh.

    Comment

    Working...
    X
    Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom