Tấm Vải Rèm & Cửa Sổ
Quang Nam
Ngôi nhà vừa xây xong. Cửa sổ phòng cô chủ được treo một tấm vải rèm màu xanh thật trang nhã. Cô chủ thường nâng niu tấm rèm. Tự tay cô may thêm dây buộc để thỉnh thoảng vén rèm ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài thật thơ mộng. Các bạn cô chủ đến chơi cũng khen cô khéo chọn , có tấm rèm thật đẹp , hợp với khung cửa sổ.
Chính những lời khen ngợi này làm tấm rèm cảm thấy mình có giá trị vượt bậc. Một giá trị hơn hẳn khung cửa sổ mà bản thân nó cần phải bám vào mới đứng vững được.
Một ngày đẹp trời , tấm rèm thoả thích lay mình trong làn gió nhẹ. Lòng tự kiêu của nó nỗi lên. Nó hỏi cửa sổ :
-Anh thấy tôi thế nào? Có đẹp không?
cửa sổ chăm chú nhìn tấm rèm , có vẻ ngạc nhiên trước câu hỏi bất ngờ này. Cửa sổ chân thật trả lời :
-Vâng , cô đẹp lắm ! Nhưng là một vẻ đẹp mong manh và dễ vỡ!
Tấm rèm vô cung tức giận , cho là cửa sổ xem thường mính. Nó hằn học với cửa sổ
-Thân anh toàn là kiếng , anh dễ vỡ thì có. còn tôi với một vẻ đẹp quyến rũ khiến ai cũng phải ghen tị. Đáng lẽ tôi phải được đặt bên ngoài anh mới đúng , sao tôi lại phụ thuộc vào anh. cô chủ thường khen ngợi tôi chứ có bao giờ lên tiếng khen anh đâu? Anh đúng là loài vô tích sự.
-Cô đặt bên trong tôi là đúng rồi , vì ít ra tôi còn bảo vệ được cô. Cô tức giận vô lý lắm , cô rèm ạ !- Cửa sổ ôn tồn trả lời.
Tấm rèm cho rằng cửa sổ chẳng hiểu gì về giá trị của nó nên nói những điều khó nghe , nó nhún nhẩy tấm thân mềm mại , tỏ ra xem thường cửa sổ.
Bỗng trời nổi giông bất ngờ , sấm chớp ầm ầm , rồi mưa đổ xuống kèm với những cơn gió mạnh như bão. Cô chủ trước khi ra ngoài quên đóng cánh cửa sổ. Mưa mặc sức tạt vào phòng. Tấm rèm bị ướt đẫm , quằn mình trong gió. Nó rét run tưởng có thể chết đi được. nó lên tiếng cầu xin cửa sổ :
-Anh làm ơn đóng kín cửa lại giùm để tôi đỡ rét được không?
Cửa sổ dùng hết sức mình để chịu đựng cơn gió rồi đóng sập cánh vào. cửa sổ vui vẻ nói với tấm rèm giọng nửa đùa nửa thật :
-Bây giờ cô có thích được đặt phía ngoai ` tôi không , để đươc làm bạn với gió mưa?
Căn phòng trở nên ấm cúng. tấm rèm như vừa thoát khỏi được một tai nạn khủng khiếp. Nó cảm động nói với cửa sổ :
Xin cảm ơn anh cửa sổ. anh tha lỗi cho tính kiêu kỳ khờ dại của em. Bây giờ em mới hiểu được giá trị đích thực của bản thân mình. em cầu mong sốt đời được anh che chở.
Bầu trời quang đãng trở lại.Cửa sổ vội bất cánh ra để đón những tia nắng mới âm áp tràn vào phòng như cảm thông trước những lời xin lỗi chân thành của tấm rèm.
Quang Nam
Ngôi nhà vừa xây xong. Cửa sổ phòng cô chủ được treo một tấm vải rèm màu xanh thật trang nhã. Cô chủ thường nâng niu tấm rèm. Tự tay cô may thêm dây buộc để thỉnh thoảng vén rèm ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài thật thơ mộng. Các bạn cô chủ đến chơi cũng khen cô khéo chọn , có tấm rèm thật đẹp , hợp với khung cửa sổ.
Chính những lời khen ngợi này làm tấm rèm cảm thấy mình có giá trị vượt bậc. Một giá trị hơn hẳn khung cửa sổ mà bản thân nó cần phải bám vào mới đứng vững được.
Một ngày đẹp trời , tấm rèm thoả thích lay mình trong làn gió nhẹ. Lòng tự kiêu của nó nỗi lên. Nó hỏi cửa sổ :
-Anh thấy tôi thế nào? Có đẹp không?
cửa sổ chăm chú nhìn tấm rèm , có vẻ ngạc nhiên trước câu hỏi bất ngờ này. Cửa sổ chân thật trả lời :
-Vâng , cô đẹp lắm ! Nhưng là một vẻ đẹp mong manh và dễ vỡ!
Tấm rèm vô cung tức giận , cho là cửa sổ xem thường mính. Nó hằn học với cửa sổ
-Thân anh toàn là kiếng , anh dễ vỡ thì có. còn tôi với một vẻ đẹp quyến rũ khiến ai cũng phải ghen tị. Đáng lẽ tôi phải được đặt bên ngoài anh mới đúng , sao tôi lại phụ thuộc vào anh. cô chủ thường khen ngợi tôi chứ có bao giờ lên tiếng khen anh đâu? Anh đúng là loài vô tích sự.
-Cô đặt bên trong tôi là đúng rồi , vì ít ra tôi còn bảo vệ được cô. Cô tức giận vô lý lắm , cô rèm ạ !- Cửa sổ ôn tồn trả lời.
Tấm rèm cho rằng cửa sổ chẳng hiểu gì về giá trị của nó nên nói những điều khó nghe , nó nhún nhẩy tấm thân mềm mại , tỏ ra xem thường cửa sổ.
Bỗng trời nổi giông bất ngờ , sấm chớp ầm ầm , rồi mưa đổ xuống kèm với những cơn gió mạnh như bão. Cô chủ trước khi ra ngoài quên đóng cánh cửa sổ. Mưa mặc sức tạt vào phòng. Tấm rèm bị ướt đẫm , quằn mình trong gió. Nó rét run tưởng có thể chết đi được. nó lên tiếng cầu xin cửa sổ :
-Anh làm ơn đóng kín cửa lại giùm để tôi đỡ rét được không?
Cửa sổ dùng hết sức mình để chịu đựng cơn gió rồi đóng sập cánh vào. cửa sổ vui vẻ nói với tấm rèm giọng nửa đùa nửa thật :
-Bây giờ cô có thích được đặt phía ngoai ` tôi không , để đươc làm bạn với gió mưa?
Căn phòng trở nên ấm cúng. tấm rèm như vừa thoát khỏi được một tai nạn khủng khiếp. Nó cảm động nói với cửa sổ :
Xin cảm ơn anh cửa sổ. anh tha lỗi cho tính kiêu kỳ khờ dại của em. Bây giờ em mới hiểu được giá trị đích thực của bản thân mình. em cầu mong sốt đời được anh che chở.
Bầu trời quang đãng trở lại.Cửa sổ vội bất cánh ra để đón những tia nắng mới âm áp tràn vào phòng như cảm thông trước những lời xin lỗi chân thành của tấm rèm.