Chút lưu lại

Go Back   Chút lưu lại > Văn Học/Nghệ Thuật > Tùy bút - Ký - Phiếm luận - Biên khảo
Trang nhà Phòng ảnh Thơ mới Download mViet Lưu bút

Tùy bút - Ký - Phiếm luận - Biên khảo
Những cảm hứng cho bạn trong một thoáng để rồi viết lên những tâm tình bạn nghĩ. Hoặc có thể là những đoản khúc, tản văn, biên khảo, nhật ký, bài viết bạn sưu tầm về quê hương, đất nước, con người ... trên Web ...v....v...

Trả lời
 
Thread Tools Display Modes
Old 03-01-2010, 08:45 PM   #1
hoangvu's Avatar
hoangvu
Administrator

 
Join Date: Oct 2003
United States
Đã Cảm ơn: 2,983
Được cảm ơn: 2,332 lần/1,321 bài
Blog Entries: 16
Status:hoangvu is offline
 
hoangvu is on a distinguished road

palm_tree.gif Xin được góp ý về bài “Gió đưa cành trúc la đà” của giáo sư Vũ Quốc Thúc

Xin được góp ý về bài “Gió đưa cành trúc la đà” của giáo sư Vũ Quốc Thúc
Dương Tử

Phải công nhận rất, hiếm khi chúng ta đuợc đọc bài viết về văn học văn hoá của một chuyên viên kinh tế. Cám ơn Giáo sư đã sử dụng kinh nghiệm bản thân cụ thể để phân tích cặn kẽ 4 câu thơ: “Gió đưa cành trúc la đà. Tiếng chuông Trấn Vũ, canh gà Thọ Xương. Mịt mù bãi cát màn sương. Nhịp chày Yên Thái, bóng gương Tây Hồ.”

Sau đây, chúng tôi xin mạo muội đóng góp một số ý kiến về bài viết của Giáo sư. Nếu có điều chi thất thố, xin Giáo sư vui lòng chỉ bảo.

I.- Ý THỨ NHẤT:
Tiếng chuông TRẤN VŨ.
-Bốn câu thơ nêu trên với những địa danh Thăng Long( Hà Nội ), rõ ràng là được sáng tác ở Miền Bắc. Tiếng chuông ở đây là tiếng chuông Trấn Vũ, chứ không phải là tiếng chuông Thiên Mụ. Tuy nhiên, trong kho tàng Văn Học Dân Gian ( Bình Dân) của chúng ta còn có 4 câu thơ khác như sau:

“Gió đưa cành trúc la đà
Tiếng chuông THIÊN MỤ canh gà Thọ Xương.
Thọ Xương có gái mỹ miều
Trẫm thương, Trẫm nhớ, Trẫm liều Trẫm đi.”

Câu ca dao nầy được xếp vào loại ‘ca dao có tình cách lịch sử’, ám chỉ việc vua Duy Tân rời bỏ kinh thành, mưu đồ khởi nghĩa chống Pháp: Theo kế hoạch, vào đêm 3 tháng 5 năm 1916, hai ông Trần Cao Vân và Thái Phiên đến cửa Hòa Bình đón vua xuất bôn. Không may âm mưu đã bị phát giác, vua tôi bỏ chạy, bị truy nã. Ðể đánh lạc hướng mật thám, vua đã gói ấn tín bỏ lại trên cầu Tràng Tiền mà theo Thái Phiên và Trần Cao Vân lẩn trốn. Nhưng cuối cùng vua tôi đều bị bắt tại chùa Thiên Mụ và huyện Phú Lộc (Huế ). Hai ông Trần Cao Vân và Thái Phiên bị xử chém, nhà Vua thì sau 10 ngày phải giam cầm ở đồn Mang Cá, bị đày sang đảo Réunion bên Phi Châu. Lúc bấy giờ Ngài mới 16 tuổi!

Như thế, câu ca dao nầy được sáng tác ở miền Trung, sau ngày âm mưu khởi nghĩa. Và tiếng chuông ở đây là tiếng chuông THIÊN MỤ. Chứ không thể nói là sau biến cố 30 Tháng Tư, tị nạn ở hải ngoại nhớ quê hương mà những người gốc Miền Trung đã sửa lại tiếng chuông TRẤN VŨ thành tiếng chuông THIÊN MỤ! Có điều là tôi không biết câu nào được sáng tác trước câu nào.

Nói về các câu ca dao có tính cách lịch sử, chúng ta có rất nhiều. Thí dụ như: “Phụ Hoàng Hoàng đế hà tội kiến thiên? Dực tông tôn lăng hà cô kiến quật?”(Sớ bí mật dâng lên vua Duy Tân kể tội việc đày vua Thành Thái và việc đào mả vua Tự Ðức.) “Tiếc thay cây quế giữa rừng Ðể cho thằng Mán, thằng Mường nó leo!” “Châu Ô, Châu Lý vuông ngàn dậm Một gái Huyền Trân của mấy mươi!” liên quan đến việc vua Nhà Trần gả Công Chúa Huyền Trân cho Chiêm vương Cế Mân, đổi lấy 2 Châu Ô và Châu LÝ. “Nghĩ ra nông nỗi thêm rầu. Ở giữa Ðồng Khánh, hai đầu Hàm Nghi!”liên quan đến việc vua Ðồng Khánh được Pháp đưa lên ngôi ở Huế, trong khi ở hai miền Bắc và Nam, dân chúng vẫn trung thành với vua Hàm Nghi. “Tháng sáu có chiếu Vua ra Cấm quần không đáy, người ta ngặt ngùng Không đi thì chợ chẳng đông Ði thì bóc lột quần chồng mà mang”liên quan đến việc vua Minh Mạng cấm người phụ nữ miền Bắc mặc váy… “Nực cười châu chấu đá xe Tưởng rằng chấu ngả, ai dè xe nghiêng!”: đề cập đến việc vua Nhà LÝ năm 1076 sai Lý Thường Kiệt đem quân đánh TỐNG để đòi lại Khâm Châu, Liêm Châu và Ung Châu . “Giặc Tây đánh đến Cần Giờ Ðừng thương, đừng nhớ, đừng chờ, uổng công!” :lời người chiến sĩ Nghĩa Binh tòng quân đánh giặc Pháp (1859) “Nhất giang lưỡng quốc nan phân thuyết
Tứ nguyệt tam vương triệâu bất tường”:Bên nầy sông Hương là triều đình Huế, bên kia sông là toà Khâm Sứ Pháp, từ tháng 6/1883 ( vua Tự Ðức mất ) đến tháng 10/1883, có 3 vị vua được/bị phế lập là vua Dục Ðức, Hiệp Hoà và Kiến Phúc; đó là điềm chẳng lành!

Và gần đây, có rất nhiều câu ca dao tân thời, liên quan đến các vấn đề thời sự, chính trị, xã hội, chẳng hạng như về vấn đề ‘Ở TÙ CẢI TẠO’: “Bao giờ Trảng Lớn hết tranh Núi Bà hết đá thì anh mới về!” “Con đường Cải Tạo chơi vơi Tù mà không án biết đời nào ra!” “Ngày đi tóc hãy còn xanh Ngày về mái tóc của anh bạc rồi!” hoặc “tếu” hơn nữa: “Ngày đi con hãy u, ơ Ngày về cháu nội/ngoại đang chờ đón Ông!”

Về được là may. Chứ như giáo sư Tổng Trưởng Giáo Dục Nguyễn Duy Xuân thay Dược Sĩ Ngô Khắc Tỉnh có 2 tuần lễ ( trong nội các của Thủ Tướng Nguyễn Bá Cẩn), đã không chịu bỏ nước ra đi nên bị đưa đi tù cải tạo ở miền Bắc 13 năm và chết trong trại Hà Nam Ninh năm 1987!

II.- Ý THỨ HAI:
Việc dịch nhóm chữ “ CANH GÀ THỌ XƯƠNG”
Về việc dịch nhóm chữø “Canh Gà Thọ Xương” ra tiếng Anh “ Thọ Xuong Chicken Soup”, hay tiếng Pháp “Bouillon de Poulet de Thọ Xuong”, chúng ta đã từng nghe nói đến từ trước năm 1975 nhưng theo thiển ý, và có lẽ nhiều người cũng cho đây là một ‘lối dịch đùa cho vui’(joking translation, theme comique ): vừa dịch vừa cười, chứ có mấy ai cho đó là nghiêm túc đâu! Riêng về “bài thơ trào phúng trên Internet” mà giáo sư đã trích dẫn, rất tiếc chúng tôi không được xem, nhưng nghĩ chung chung thì đây cũng chỉ là một trò vui(joke) vậy thôi, chứ có mấy ai dốt nát đến nỗi cho rằng “La đà” là Con La và Con Lạc đà!

Thời tiếng Pháp còn thịnh hành ở Việt Nam, cũng đã có người dịch đùa cợt nhóm chữø “Năm khi mười hoạ” ra là “xanh căng đít cọt bô” ( cinq quand dix corbeaux ), hoặc dịch ra tiếng Pháp như sau: “Xòa xòa ca nạ ki xòa. Rớ gạt tôm mé, nốp xòa cớ man!” ( Soir soir canards crient soir- Regarde tombe mère neuf soirs coeur mal!) câu ca dao:“Chiều chiều chim vịt kêu chiều. Trông vời mả me, chín chiều ruột đau!” cười thôi chứ có ai nói ai dốt đâu!

Cũng như có người nói đùa ( xin lỗi quí vị phụ nữ ) Miền Bắc Cali có một nơi “ phụ nữ giá rẻ lắm”: một trăm quan mà tới sáu nàng! Ðó là người ta cắc cớ bảo San Francisco đọc na ná như “cent francs six cô”: “Trăm quan có được sáu nàng. Ðem về mua gạch Bát Tràng mà xây. Xây dọc rồi lại xây ngang.Xây hồ bán nguyệt cho ( các ) nàng rửa chân! ( nhại lại câu ca dao xưa). Ðùa có quá lố, nhưng vẫn chỉ cho vui. Vậy, cũng không nên quá bi quan về sự ‘dốt nát’ của tha nhân. Chúng tôi vốn thuộc “tiếu lâm cái bang”, cũng thích những chuyện khôi hài, tiếu lâm nhẹ nhàng, tự biết mình không hơn ai nên không dám chê ai dốt nát cả, mình hơn mình đã khó, còn đòi hơn ai ? Thỉnh thoảng cũng “I can du”, “Du cho ai xin” lia chia.

III.- Ý THỨ BA:
Canh gà và tiếng chuông chùa HÀN SAN:
1/.Qủa có tiếng “Canh gà” Xin kể câu chuyện vui sau đây: Có một nhà Nho, sáng mùng một TẾT khai bút: “Ðầu năm khai bút, bút khai hoa”..Ðịnh chấm mực tàu ghi thơ trên giấy hồng đào, nhưng bỗng thấy nghiên mực đã mài sẵn mà sao lại đầy cứt gà? ..Ồ, thì ra là con gà trống chứ ai vô đây. Ông kêu lên: Nghiêng mực mà sao lắm cứt gà! Ðúng là “hắn”, hễ cứ mỗi lần bọn gà mái kêu ổ cót cót, là hắn nhảy xổ lên bàn ông cào cào, tục tục, tìm ổ cho lũ gà mái. Càng nghĩ càng giận. Ông quát: Thì cứ đem ra mà cắt tiết.Bà Ðồ từ nhà sau chạy vội ra: “Ai can du! Du cho ai xin “ ( dịch đùa đấy nhé ): Lấy gì đánh thức lúc CANH BA!”. Vì thỉnh thoảng: “Ðang đêm gà gáy canh ba. Ông bà nổi hứng bắt gà đá chơi! ”. Ðủ rồi. Không dám kể tiếp sợ bị…mắng!

Kinh nghiệm bản thân. Thưở nhỏ, vì trường học ở xã không có lớp Nhì, nên chúng tôi phải đi bộ xuống trường Tỉnh để tiếp tục học. Cứ sáng sáng canh ba, GÀ “gáy hiệp nhứt’, MỢ tôi ( tức vợ của Cậu tôi, chú không phải Mẹ tôi ) thức dậy nhóm lửa, nấu cơm cho chúng tôi ăn và còn gói thêm đem theo cơm trưa, GÀ “ gáy hiệp ba” ( tức Canh Năm) là bắt đầu đi bộ 2 cây số, từ xã Phước Thành đến bến đò Trạm (qua sông Ðồng Nai ), chúng tôi qua đò miễn phí vì là học sinh. Rồi bạn hàng thì có xe ngựa chực sẵn chở người và hàng hoá xuống chợ, còn chúng tôi tiếp tục đi bộ, hoặc thường là chạy theo xe ngựa thêm 4,5 cây số nữa mới đến Trường. Vì sợ chúng tôi đeo theo xe, trì đít xe xuống mà càng xe lại ngỏng lên, ngựa không kéo được, nên thỉnh thoảng bác tài quất roi ngược ra phía sau nghe vun vút. Có lần vì sợ cặp mắt kiếng can rớt bể trong khi chạy theo xe, anh tôi gửi kiếng trong thúng hàng hóa của một bạn hàng rồi quên luôn, tưởng mất; vậy mà mấy hôm sau, có người tìm đến trả kiếng lại. Cám ơn hết sức. Chiều tan học, chúng tôi lại lội bộ về đến nhà thì đã “đỏ đèn”.
2/- Qủa tiếng chuông chùa HÀN SAN là bất thường.

Thường thì chùa chỉ nện chuông ‘công phu’ vào buổi chiều tối hay sáng sớm. Tiếng chuông chùa HÀN SAN trong đêm khuya quả là bất thường. Tương truyền, nhà thơ Trương Kế đang đêm neo thuyền ở bến Phong Kiều( Phong Kiều Dạ Bạc ), ngoại ô thành Cô Tô, trước cảnh u tịch, vắng vẻ, trăng tà, quạÏkêu, sương xuống, muốn sáng tác một bài thơ, nhưng chỉ làm được hai câu đầu, rồi “hết ý”: “Nguyệt lạc ô đề sương mãn thiên. Giang phong ngư hỏa đối sầu miên”

Cùng đêm đó, một sự trùng hợp lạ lùng: vị sư trụ trì chùa Hàn San, trong một đêm đầu tháng, trăng non tỏa ánh sáng lung linh trên hoa lá, cũng muốn sáng tác một bài thơ vịnh trăng, nhưng cũng chỉ làm được hai câu đầu, rồi “ cụt hứng”: Sơ tam sơ tứ nguyệt mông lung. Bán tu câu liêm bán tự cung”

Cho mãi đến khuya, tứ thơ vẫn chưa đến, Ngài cứ lập đi lập lại hai câu thơ đã làm mong gợi hứng.Chú tiểu đồng theo hầuThầy, cũng vừa đọc vừa suy nghĩ rồi đánhbạo đê đầu xin phép Thầy cho đọc tiếp hai câu cuối của bài thơ tứ tuyệt mà sư phụ nghĩ mãi không ra: “Nhất phiến ngọc hồ phân lưỡng đoạn.Bán trầm thủy để bán phù không!”

Sư phụ cả mừng khen rối rít, ngâm nga nhiều lần toàn bài thơ, giục trò nấu nước pha trà dâng Phật, và gióng một hồi chuông tạ ơn chư Phật đã ban cho hai thầy trò trí huệ minh mẫn, hoàn tất được bài thơ.

Ðúng lúc ấy, người được hưởng “lây” huệ sáng suốt nói trên là nhà thơ Trương Kế:ông đang lơ tơ mơ, có lẽ đã ngủ gà ngủ gật, chợt nghe tiếng chuông giật mình “đánh thót một cái”, như trái táo rụng trên đầu nhà bác học Newton, ý thơ bỗng dâng lên, giúp nhà thơ kết thúc tác phẩm “bất hủ”của mình, hiện được khắc trên đá để du khách bốn phương lũ lượt đến thưởng ngoạn:“Cô Tô thành ngoại Hàn San Tự.Dạ bán chung thanh đáo khách thuyền!”

Hay thì biết là hay vậy, chứ làm chi mà phải tốn bạc ngàn sang tận bên Tàu để xem thơ! Một sự “tôn sùng”, “vọng ngoại” quá đáng”! Cũng như Vạn Lý Trường Thành, không đi xem, có chết đâu! Thế mà có người bảo: “Bất đáo Trường Thành phi hảo hớn!”

IV.- Ý THỨ TƯ:
BẢO TỒN VÀ PHÁT HUY VĂN HÓA Ở HẢI NGOẠI
Cám ơn Giáo sư đã nhắc nhở. Xin được tường trình Giáo sư: Vấn đề nầy, riêng ở Miền Nam CALI , đã được chúng tôi và quí phụ huynh học sinh hợp tác với nhau thực hiện từ hơn ba mươi năm nay rồi: Phải hành động chứ không thể hô hào suông được. Riêng cá nhân chúng tôi, thì chị mới bắt tay vào việc 20 năm thôi, kể từ năm 1990 tị nạn sang Mỹ theo diên H.O.( Chương trình Tị nạn Nhân đạo) , sau mấy năm tù cải tạo vàsau khi được thả từ nhà tù vượt biên. Bọn cai tù điều tra biết tôi là tù cải tạo vượt biên nên điểm mặt tôi:”Người thường vượt biên còn có thể tha, chứ đã cải tạo rồi mà vẫn u tối ( tôi lầm bầm vừa đủ nghe “còn lâu”), vẫn còn muốn chạy theo bọn đế quốc để ăn bơ thừa sữa cặn, cho ở tù rụt xương luôn”. Nói vậy chứ không phải vậy: Bà Xã tôi lo tiền là nó thả. Ðược thả rồi, tôi vượt biên nữa, lại mất tiền mất bạc; và cuối cùng thì trắng tay, chờ đi theo diện H.O.

Xin trở lại việc‘ Dạy tiếng Việt, Lịch sử, Ðịa lý và Văn hoá Việt Nam’ cho các thế hệ trẻ tai Miền Nam California từ hơn 30 năm nay: Phụ huynh học sinh thì khuyến khích con em nói tiếng Việt, học tiếng Việt, tạo điều kiện và khuyến khích con em đến lớp học tiếng Việt vào mỗi cuối tuần, giúp đỡ Thầy Cô, trường lớp về vật chất cũng như tinh thần. Phương châm của quí vị là “Ðừng sợ con mình không nói giỏi tiếng Mỹ, mà chỉ lo con em mình không nói rành tiếng Việt!”

Về phía chúng tôi thì hai tổ chức đã liên tục nỗ lực: Ðó là Ban Ðại Diện Các Trung Tâm Việt Ngữ NAM CALI và Gỉai Khuyến Học Việt OLYMPIAD:

1.-Ban Ðại Diện Các Trung Tâm Việt Ngữ NAM CALI : là cả một phong trào thi đua. Các Trung tâm Việt Ngữ mọc lên như nấm, thi đua mở các lớp dạy Tiếng Việt, Lịch Sử, Ðịa Lý, và Văn Hoá Việt Nam vào mỗõi cuối tuần, với phương châm: “Tiếng Việt còn, Ðất nước ta còn”. Thầy Cô hy sinh đến dạy miễn thù lao, trường lớp thì xin chùa, nhà thờ cho mượn , cung cấp miễn phí bàn ghế, phấn bảng.. Hiện nay ở Nam Cali có hàng trăm trung tâm tiếng Việt như vậy. Thậm chí còn có Thầy Cô lấy phòng ốc của nhà mình để làm lớp học! Ðể phối hợp hoạt động, cácTrung tâm bầu lên một Ban Ðại Diện điều hợp, một chương trình chung, soạn và in sách giáo khoa, liên lạc với chánh quyền, với các hội đoàn bạn, thi đua Văn nghệ “VUI HỌC, VUI HÁT”, tổng kết mỗi niên học, báo cáo thành quả, họp mặt cuối năm, khen thưởng học sinh và tri ân Thầy Cô xuất sắc, kiên trì phục vụ không mệt mỏi, trong mười năm, mười lăm năm, hai mươi năm qua! Ðặc biệt tuyên dương những Thầy Cô liên tục dạy trên mười, mười lăm năm, hai mươi năm: Họ quả là duy trì sự kiên nhẫn, sự hy sinh vượt mức! Họ đã liên tục hoạt động “CHÙA” nhưng rất hăng hái và phấn khởûi và đã tạo được những thành quả cụ thể lớn lao trong hơn ba mươi năm qua. Ðịa chỉ liên lạc: Ban Ðại Diện Các Trung Tâm Việt Ngữ Nam California, 14560 Magnolia St, Ste 105 , Westminster- CA 92683:Website: ttvn.org - E-mail: tavietlcs at yahoo.com.

2.- Gỉai Khuyến Học Việt OLYMPIAD đã tổ chức đến kỳ thứ 22, phối hợp nhịp nhàng vơí Ban ÐẠI DIÊN CÁC TTVN nói trên: một bên thì lo dạy, một bên lo kiểm tra để phát thưởng, khuyến khích:các em vui học với phương châm:“Ðược không kiêu, thua không nản”! Thật ra trước đây hai tổ chức nầy là một, về sau vì nhu cầu phát triển nên tách ra làm hai để dễ bố trí và điều động nhân sự. Hằng năm, cứ đến kỳ thi khuyến học Việt OLYMPHIAD, khoảng tháng 6, cả một bầu không khí rộn ràng, hào hứng. Phần các Trung tâm Việt Ngữ và Ban Ðại Diện lo ôn tập, lập danh sách thí sinh gởi về ban tổ chức, chuẩn bị tiền bạc để lo ăn uống , xe đưa đón các thí sinh trong mấy ngày thi, và lo chuẩn bị các phần thưởng của riêng từng trung tâm cho các học viên của mình. Ban tổ chức thì lo:

- Soạn đề thi, ra đề thi, chấm bài cho các cấp Tiểu học, Trung học, Ðại học, kể cả thi viết và Ðố Vui để Học, xem xét, định mức sức học và thành tích hoạt động cộng đồng của các Sinh viên và Học sinh ưu tú, xếp hạng các sáng tác đã nộp cho Ban Tổ chức, v.v… với sư giúp đỡ tích cực và kiên trì của các Thầy Cô trong HỘI CỰU GIÁO CHỨC VIỆT NAM HẢI NGOẠI và GIA ÐÌNH SƯ PHẠM HẢI NGOẠI

-Tổ chức các phòng thi và phát giải thưởng ( mấy năm sau nầy do GSTS Phạm Thị Huê giúp mượn được phòng thi và hội trường để phát các giải thưởng tại Trường ÐHCÐ Orange Coast College)

-Thực hiện các giải thưởng gồm các giải viết văn, học sinh và sinh viên ưu tú, luận văn, đố vui về lịch sử- địa lý-văn học, viết chính tả…Kinh phí thì có các mạnh thường quân quyên góp, tổ chức trình diễn văn nghệ cây nhà lá vườn, tổ chức tiệc gay quỹ, tổ chức rửa xe, thả thơ trong các Hội Chợ TẾT v.v…

- Phổ biến các Thông báo, tường thuật các Kỳ thi, lễ Phát các Giải thường, tri ân Thầy Cô giáo, quý vị Mạnh Thường quân, quý vị Ký giả, Phóng viên, Báo chí, các Ðài Phát thanh, các Ðài Truyền hình, v.v…
Kết quả là gì? Xin mời Quí vị đến phòng dạy học, phòng thi, dự khán Lễ Phát thưởng để xem chúng tôi làm việc. Vui lắm. Mệt nhưng mà vui. Chúng tôi hỏi một em bậc tiểu học về tên các con vật trong tác phẩm LỤC SÚC TRANH CÔNG và phần việc của mỗi con vật. Em kể đúng 6 con: TRÂU, NGỰA, CHÓ HEO, DÊ và GÀ nhưng đến phần công việc của DÊ và GÀ, em lúng túng “Dạ…dạ, con GÀ ÐẺ TRỨNG, con DÊ VẮT SỮA”.Thật đáng mừng: Em đã có một ít khái niệm căn bản về Văn học rồi đó!

Quí vị cũng sẽ gặp những thanh niên sanh tại Mỹ, học Trường Mỹ, làm việc hãng Mỹ nhưng nhờ trước có theo học các lớp tiếng Việt, nay cuối tuần trở về trung tâm dạy phụ, tiếp tay với Thầy Cô của mình.

Quý vị sẽ bắt gặp những gương mặt rạng rỡ khi các em nhận được các phần thưởng từ tay các Thầy Cô, Phụ Huynh và các nhà mạnh thường quân. Quí vị sẽ ngạc nhiên thích thú khi nhìn thấy tận mắt những bài hát tiếngViệt, những màn vũ dân tộc do các em luyện tập và trình diễn góp vui!

Quí vị sẽ thấy lòng rộn rã khi nghe tập thể học sinh vui hát các bản nhạc Tình Ca của Phạm Duy“Tôi yêu tiếng nướùc tôi…” hoặc bài Vang Vang Tình Việt Nam của Trầm Tử Thiêng“Cây có cội, nước có nguồn…”

Lẽ dĩ nhiên đây cũng chỉ là những kết quả khích lệ, chứ hoài bão của chúng ta “to lớn gấp trăm, gấp ngàn lần” và chúng ta còn phải nỗ lực gấp trăm , gấp ngàn lần như thế!

Ðịa chỉ của Ban Qủan Trị Giải Khuyến Học Việt OLYMPIAD: Box 802 Garden Grove, CA 92843
Ð.t. (714) 531-8540 - (562) 225-4059

Xin được nhại lời hát của cố ca nhạc sĩ DUY KHÁNH :Hãy đến với chúng tôi, hãy dến với chúng tôi, đừng yêu TRẺ bằng lời!”
Xin cám ơn giáo sư. Xin cám ơn quý độc giả.

Dương Tử (Dec . 2009).
__________________
www.dactai.com
Reply With Quote
Trả lời

Bookmarks

Tags
“gió đưa cành trúc la đà”, giáo sư vũ quốc thúc, xin được góp ý về bài

Những Chủ Đề Tương Tự
Đề tài Người gởi Chuyên mục Trả lời Bài viết cuối
thế giới phi vật chất tamlinhhoc Tử Vi - Khoa Học Huyền Bí 8 08-10-2009 11:14 PM
Các vì sao chiếu mệnh từ Thái Dương hệ, và các yếu tố thiên nhiên. GRANDET Tử Vi - Khoa Học Huyền Bí 2 25-09-2009 07:49 AM
Lưỡi bướm hoangvu Truyện 0 27-06-2009 10:59 AM
Hồi Ký Phan Vịnh ttv2007 Truyện 0 03-04-2009 10:08 PM
Áo dài Ngoi_Sao_Nho Những nét đẹp Quê Hương 1 26-04-2006 05:33 PM



Hiện thời số người đang xem chủ đề này là: 1 (0 Thành viên và 1 Khách)
 
Thread Tools
Display Modes

Quyền Hạn Gởi bài
Bạn không được quyền gửi bài mới
Bạn không được quyền gửi trả lời
Bạn không được quyền gửi kèm file
Bạn không được quyền sửa bài

BB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đangTắt

Chuyển nhanh đến

Múi giờ GMT -7. Hiện tại là 09:11 PM.


Chút Lưu Lại không chịu bất cứ trách nhiệm gì về nội dung bài đăng của tất cả Thành viên.
Nhóm Điều Hợp có toàn quyền chỉnh sửa, xóa bỏ, dời chỗ bài đăng, hay khóa tên Thành viên mà không cần giải thích lý do.

Powered by vBulletin® Copyright ©2000 - 2014, Jelsoft Enterprises Ltd.
Copyright © 2014 @ www.chutluulai.net. All rights reserved.
Vietnamese Language by www.mvietx.org.