• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

( Góc Nhỏ )

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • ( Góc Nhỏ )

    Bao nhiêu năm rồi nhỉ?. Mình lại tìm về nơi đây. Một cảm giác như quen như lạ. Lại do dự, lại không biết viết gì....Nhưng sao hôm nay lòng mình trống vắng quá. Muốn viết cái gì đó cho che lấp những điều không nên lưu tâm tới... muốn cho vơi đi bớt cái muộn phiền... mà khó ghê...

    32 năm, uh, cũng đã bước tới cái tuổi 32 rồi kia mà. Sao mình lại ngây ngô quá đỗi. Cuộc sống tràn đầy những lọc lừa phĩnh gạt, mình an nhiên tự tại, chả muốn dối gạt ai, chả muốn lụy phiền vào ai... và mình cũng tưởng bao người xung quanh giống mình, đơn thuần như mình....

    Rồi những nghi ngại, những dò xét, những gì đó cứ làm cho mình phải thấy phải nghe....

    Người thân, gia đình, bạn bè, và công việc....

    Già rồi ư?. Nhất trong thời gian gần đây, mình hay trốn tránh những lụy phiền không cần thiết.

    Chỉ biết sáng ra mở tiệm, ngồi ngó mấy người thợ làm. Chiều chăm cho con học bài, ăn uống rồi tối về...

    Cuộc sống mình mong được bình thản thôi... mà sao... khó quá.

    Mệt lòng....
    Similar Threads
  • #2

    Sáng nay lòng cũng còn ray rức. Cũng may trong những lúc mình mệt mỏi như vậy cũng còn có anh chồng chia sẻ.

    " Không sao, tới đâu hay tới đó, ngán gì hả em..."

    Nghe qua, lòng vơi bớt rối rắm... nhưng tánh mình thì cứ hay suy nghĩ lung tung. Muốn mọi việc phải hoàn hảo, phải tuyệt đối... tại mình đư ra những hy vọng cao quá, mình bỏ nhiều tâm sức quá, nhiều lúc biết rằng mọi việc ko nên đưa ra nhiều tham vọng... well... cuộc đời nói được mà mấy khi làm được hỉ?..

    Comment

    • #3

      Dạo này mình làm sao rồi hỉ?. Hỷ nộ ái ố cố kiềm nén mà cứ như quả bóng theo gió bay xa....

      Giữa mình với má... có gì đó xa cách quá đổi. Có những điều hình như giữa hai má con, hai người đàn bà....hừm...ko sao kéo lại gần hơn.

      Mỗi người có cách suy nghĩ riêng.... biết vậy mà sao mình vẫn cố chấp... tệ !

      Gia đình, người thân. Mình giữ khoảng cách xa một chút. Tuy biết đó là điều không nên, mà sao mình vẫn bước thụt lùi. Có lẽ mình sợ , sợ mình sẽ làm người thân đau lòng, sợ làm cho chính mình tổn thương thêm.... và sợ những điều không đáng lý phải xảy ra do chính bản thân mình tạo.


      Ngày mai má với chị T về lại FL. Có một nỗi chán chường gì đó len lỏi trong tâm. Phải chi....

      Phải chi giữa hai má con thân thiết như trước. Phải chi chị mình đừng làm người gián tiếp đưa đẩy....

      Phải chi con người đừng so đo tính toán và ghen ghét.

      Comment

      • #4

        Vậy là cuối cùng lòng mình cũng nhẹ lại. Có lẽ đối với mình, làm khó, làm giận, và chia một khoảng cách với những người mình ko ưa thì quá dễ....còn gia đình, người thân ... nhất là má mình, sao lòng mình ko thể làm được. Cứ như có một con dao đang từ từ rạch vào trong tim, hay như một táng đá vô hình đè nặng trong gan, phổi.

        Còn vài tiếng đồng hồ trước lúc má với chị gái về lại FL. Má tới nói chuyện với mình. Chỉ biết ôm má, được má ôm lại thật chặc... chỉ có khoảnh khắc đó mà sao tim mình thanh thản quá. Mình xin lỗi, cho dù mình biết mình còn rất cố chấp.

        Vậy là má tha thứ. Má tha thứ cho đứa con gái út luôn được má che chở, đứa con gái út luôn luôn ĐÚNG theo cách nghĩ riêng của nó. Đứa con gái út của má giờ đây đã hơn 30 và làm mẹ của ba đứa con.

        Vậy mà nó vẫn cố chấp phải ko má?!

        Vậy mà má lúc nào cũng tha thứ và chở che !

        Má !

        Comment

        • #5

          Hồi đêm mình mất ngủ. Cũng khá lâu rồi mình mới rơi vào tâm trạng như hồi đêm. Nằm cầu nguyệt một lúc vậy mà đầu óc cũng quẩn quanh đâu đâu đó.

          Sáng nay anh chồng biết mình thiếu ngủ đêm qua nên hỏi han, mình chối quanh....

          " Dạ em đâu có suy nghĩ gì đâu "

          Bao nhiêu năm rồi chẳng lẽ anh chồng không hiểu tánh ý mình hay sao, vậy mà mình vẫn cố chấp chối quanh, mà biết phải giải thích chia sẻ làm sao với chồng bây giờ.

          Còn vài ngày nữa tiệm của mình thành của người ta. Anh chồng có quá đúng lý do để bán nó đi. Mình nay đã có 3 đứa con, chúng còn nhỏ quá, chúng cần bàn tay người mẹ. Bao nhiêu năm nay mình lo làm suốt, có bao giờ dư thời gian chăm con nhiều hơn, đưa con đi chơi đây đó, hay ít nhất cũng phải có mặt tham dự các cuộc họp hay chơi đùa cùng con trên trường.

          Rồi anh chồng nêu ra cái bịnh đường ruột của mình nữa. Cũng khá lâu mình chưa đi vacation lần nào trong bao nhiêu năm rồi nhỉ?. Mình cần nghỉ ngơi...anh chồng khuyên hoài, nhưng vì dính tới chuyện làm ăn tiệm tùng thì làm sao đây?.

          Mình thuộc tuýp người "tham tiền"... cũng ko hẳn, vì chính bản thân mình chi tiền cho chồng cho con chưa từng eo hẹp mà. Anh chồng nói có lý : " Tánh em cứ ham làm quá, mai mốt em sẽ bỏ lở nhiều cơ hội..."

          Hôm nay con gái út ít của mình mới tròn một tháng mấy ngày. Vậy là có lý do chính đáng quá phải không.

          Anh chồng gom tiền đầu tư vào nhà hàng. Thôi vậy cũng được. Mình sẽ ở nhà làm mẹ hiền vợ ngoan vậy.

          Nhưng...

          Lòng mình chùng quá.

          Bao nhiêu năm từ lúc bước chân ra đường đời, mình bươn chải tự lo bản thân. Từ lúc 14 tuổi đã không cần xin má tiền mua vặt, tự mình kiếm, tự mình làm. Cho tới lúc có chồng có con, mình cũng chưa từng nhờ vã hay bắt ai giúp mình.

          Vậy là mình sẽ ở nhà, mọi chi tiêu trong gia đình mình phải hỏi han, rồi muốn mua sắm cái gì cũng phải chờ và xin anh chồng hay sao?.

          Tự ái mình còn ko nhỉ?. Và cái tánh muốn mua gì thì mua, cho dù mình chưa từng thoải mái mua sắm cho riêng mình, mà chỉ cho chồng và con thôi .... làm sao mình chịu nổi.????

          Mình không biết... liệu tánh mình có chịu ở nhà làm nội trợ hay ko?

          Con gái lớn được 10 tuổi thì cũng đã 10 năm mình đi làm suốt, để các con cho ngoại chăm, tại tánh mình ko thể ngồi ăn không ở nhà chờ người khác nuôi...

          Làm sao đây, làm sao cho anh chồng hiểu được rằng mình thích đi làm, mình kiếm được tiền cho gia đình, mình không thích mở miệng xin tiền cho dù đó là điều chính đáng, mình ko thích phải cho mọi người thấy mình ko có khả năng đi làm, mình có mấy cái bằng nữa mà....mình rất tự ái nữa...) Làm sao đây?

          Nghĩ lại bao nhiêu năm mình bỏ công sức vung đắp lo cho sự nghiệp và tiệm tùng, chả lẽ ngày mai mình phải nằm nhà ư?.

          Anh chồng đưa ra bao nhiêu điều trên. " Vì anh có dư khả năng để lo cho mẹ con em, cho gia đình mình, rồi còn nhà hàng nữa... Sao em không thanh thản dưỡng bịnh và an nhàn với các con..."

          Mình hiểu, mình mừng vì anh chồng ko muốn mình bôn ba nữa...

          Nhưng ....anh có biết mình đang suy nghĩ gì ko?...

          Tự nhiên thấy lòng hụt hẫng quá.
          Đã chỉnh sửa bởi Khanh Vân; 27-05-2011, 11:43 AM.

          Comment

          • #6

            Thằng Khốn cuối xuống lẫn trốn trong đám đông, ánh mắt láo liên sợ sệt tránh cái nhìn sắc lẽm của mụ chủ Nail.

            Tay níu áo anh chồng, mụ rù rì chỉ chỏ :

            " Thằng khốn kìa anh, nó kia kìa "

            Mụ liếc xéo, cái liếc như hai lưỡi dao bữa xuống giữa ban trưa làm cái nắng của mùa Hạ ran rát.

            " Nhìn mặt thằng Khốn .... không xong rồi "

            Mụ nhếch miệng cười chua chát.

            Cái thời mà đụng vào "hàng đá" thì coi như cái đời đó bỏ đi thôi chứ sống thừa.

            " Mẹ, thằng Khốn nó đang đi đâu vậy?"

            Tiếng hai đứa con nít nhoi nhoi.

            " Xuỵt, ai cho tụi con gọi thằng này thằng kia, con nít không được hổn "

            Mụ dơ ngón tay lên miệng ra dấu cho hai đứa con im lặng, mặt chúng nhăn nheo...

            Thằng Khốn bỏ đi mất dạng.

            Thằng Khốn, chẳng phải cái tên của hắn, mà vì hắn chuyên hút sách và đi vòng vòng xin tiền. Lúc gạt người, lúc nỉ non mượn mộc.

            Mà hay ở chổ cái bản mặt nhám đen, hai con ngươi lờ đờ vì hút, đầu tóc bờm chờm như kẻ ăn mày...Vậy mà mượn tiền ở đâu ai cũng cho.

            Không phải mượn để trả, mà ai cho mượn rồi cũng đem về một niềm đau chung là...

            (Thằng Khốn nạn, dám gạt luôn tao )

            Tưởng chỉ có mình mụ chủ Nail bị gạt, không đâu, cả một cái xứ này. Đủ loại, đủ kiểu... mượn danh có, tự nhận có, ôi thôi ...

            Vậy mà ai nghe qua, thấy hắn là tin liền, rồi ôm mối giận. Mà đi giận cái thằng hút chít be bét....thì giận làm gì cho nhọc công. Để dành hơi úm chồng úm con đi.

            " Hôm hén tới chợ chị, hén lờm khách chị sợ quá trời, ghẹp ai hén cũng xin tiền, mượn tiền...., chị le hén... chứ mi mần reng chừ cứ xin tiền trong chợ tau.."

            Mụ chủ chợ giọng người Đà Nẵng trộn lộn giọng miền Nam rít lên từng hồi kể lể.

            " Chừ em biết reng, chị biết cũng tại hén lờm thằng kia bị bén oan, nin thằng kia chừ muốn kéo hén đi chung rồi....thái cái mẹt hén lòa chị bít ngai thui..."

            Mụ chủ Nail gục gật như đồng lòng.

            Tò mò mới biết, cách đây vài tháng. Có vụ hai người đàn ông vì đụng chạm chi xích mích chi đó mà một ông rút súng đo vào đầu ông kia mà bóp cò. Cái xác nằm trước chợ của Mụ chợ đó chứ sao. Phong phanh nghe đâu cũng do một phần của Thằng Khốn hùn vốn, nên ông kia nổi điên xóc tụ sòng chết chóc đây đó mà.

            " Hén bỏa nhè đi mô ai biết, cứ lang thang như rứa... gớm, như kẻ mất hồn, chắc Thằng Khốn lại rồi..."

            Mụ chợ cắt ngang câu nói. Lắc đầu như có vẽ xót xa cho một kiếp người. Một cái hồn nào nào đó trong thân xác tàn tạ của Thằng Khốn.

            Không biết chừng vài ba ngày, vài ba tháng..... ông bị bắn oan có rước Thằng Khốn đi cùng chăng?.

            Mụ chủ Nail gom vội bao rau cải vừa mua lắc đầu bước nhanh ra cửa.

            Mùa Hè ánh nắng chói lòa oi bức.

            Mụ thoáng thấy bóng Thằng Khốn lầm lũi bên góc đường.

            Chắc Thằng Khốn lại rồi...!

            TNBV

            Comment

            • #7

              Ai cũng cố
              Quên đi một người...
              Cũng như em cố quên anh...
              Ngày cũ
              Bao ân ái, thương yêu... vần vũ
              Kỷ niệm nào ấp ủ những tháng năm ....

              Em cố quên anh !
              Dù rất xa xăm
              Dù cả nghìn năm...
              Vẫn hoài nhung nhớ
              Dù cả nghìn năm...
              Em vẫn còn nợ
              Cái nợ ân tình...
              Chẳng đo nổi nông, sâu !

              Em phải cố quên nhau !
              Khi tận mắt nhìn vào tấm hình đó
              Đám cưới của anh lộng trong khung nhỏ
              Mà che lấp hết cả phía trời trong em !

              Em quay lưng đi, và cố tưởng tượng xem
              Anh !
              Một người chưa từng là một nửa
              Người dưng ơi, sao tim em lần nữa
              Xé nát đọa đày, tựa như thanh kiếm đâm xuyên !

              Tình yêu đó...
              Em vẫn còn nguyên.
              Nhưng em sẽ cố quên đi anh
              Và nguyện sẽ quên anh !

              TNBV

              Comment

              • #8

                Có một hôm...
                Em-Cánh chim bay ngược chiều gió thổi
                Chới với đời trên lối mây qua
                Chiều Hạ về thêm rét cóng thịt da
                Cuồng trí nhớ nên quên ngày giông bão !

                Cũng hôm nay...
                Em- Chợt chùng lòng , tim mình chao đão
                Người ngày xưa, nay ảo ảnh xa dần
                Anh bước qua, ôi thăm thẳm tận cùng
                Giữa ngóc ngách của con tim hoang vắng !

                Rồi tới lúc...
                Em- Anh..
                Hai chúng ta môi cắn mềm trái đắng
                Em bên người...
                Anh lẵng lặng cùng ai
                Vun đắp lỡ, bồi cho mái ấm một mai
                Tìm hạnh phúc mà hai ta... chẳng phải !

                TNBV

                Comment

                • #9

                  Biển đêm muộn
                  Thoáng buồn trong sương gió....
                  Hàng phi lao hờ hững đứng bên bờ
                  Em lại về...
                  Nơi có biển ngày đó !
                  Có một điều nơi tâm khảm
                  Bơ vơ....

                  Nếu kỷ niệm chẳng về
                  Trong ký ức
                  Dù sóng vồ trắng xóa một đời nhau
                  Chắc có lẻ...
                  Trái tim ngày đau nhức
                  Thêm vết hằn...
                  cũng chỉ ....
                  một vết
                  đau...


                  TNBV

                  Florida 6/17/2011

                  Comment

                  • #10

                    Tình chỉ là cơn gió
                    thoảng nhẹ rồi bay xa
                    đời tựa thân lá cỏ
                    trong vùng trời bao la

                    Mười một năm dâu bể
                    tình nghiêng ngả, ngả nghiêng
                    giữa dòng đời thống khổ
                    khóc như ả cuồng điên

                    Chiều buồn nghe biển hát
                    nhìn nắng nhạt rưng rưng
                    lời thơ nào lạnh rát
                    hồn côi cút trào dâng

                    TNBV

                    Comment

                    • #11

                      Đêm hôm qua khi vừa off phone, không biết nước mắt từ đâu cứ lăn dài ko ngưng. Tại sao lòng mình lại yếu nhược như vậy?

                      Giận anh 5 không?. Không, mình chỉ buồn. Tận cùng trong trái tim chỉ có nổi buồn mà thôi. Làm sao mình giận khi đó chính là người anh ruột của mình... suy cho cùng, làm sao giận người đang say....

                      Như trong lúc này, nếu phải chi trong cơn say anh mình không hứa hẹn như đinh đóng cột thế kia, phải chi anh và em cùng đối mặt, không chỉ cách nhau nửa vòng trái đất ... thì có lẽ mình sẽ coi nhẹ lời anh mình nói, và nói rỏ hơn là không tin ....
                      Phải chi mình biết anh mình đang nói trong lúc say....

                      Vậy mà mình cả tin, để rồi mình đi xem nhà hàng, rồi đặc cọc, rồi bon chen... rồi đinh chắc rằng anh sẽ hùn vốn và gởi ngay số tiền đó như lời anh hứa...

                      Trách ai đây....

                      Rồi mình biết, cũng có một ngày anh chưa uống rượu, anh sẽ ko say... và anh sẽ ngại khi gọi phone cho em..., rồi anh sẽ giải thích ra sao, anh sẽ đính chính như thế nào cho những việc hệ lụy tới cho em mình....

                      Mà thôi...đó cũng là lỗi do mình, cả tin, cũng là bài học lớn cho cuộc đời và đó cũng là một cục đá rèn luyện được build thêm cho cái thành hy vọng, cả tin và tất cả.

                      Nếu như ngày trước, chắc có lẽ mình sẽ giận, sẽ ầm ĩ lên, hay hờn trách và oán giận....

                      Nhưng sao bây giờ tánh mình lạ quá, thay đổi nhiều quá... chỉ trong thời gian ngắn mà mình làm sao đó....

                      Mình im lặng, chỉ nói.... "dạ không sao, ko sao, cảm ơn anh chị nha... em ko sao..." mà nước mắt mình rơi... nổi buồn dâng cao

                      Uh thì em có sao đâu ... chỉ là lòng em đau, em mất lòng tin nơi chính người anh ruột của mình thì cho dù anh có đền bù cho em trăm lần hơn số tiền anh nói thì em đây cũng ko vơi được niềm đau đó.....

                      Phải chi anh là người dưng... chỉ có người dưng mới không đủ khả năng làm cho em đau như vậy.

                      Mình nhớ ngày xưa, có lúc mình hổn hay vô tình anh trai đánh oan mình, vậy mà mình không đau, ko buồn đến như vậy ....vậy mà giờ này... chỉ có lời hứa xuông, lời hứa bậy...lời hứa đùa nơi anh mình, vậy mà mình tủi thân đến khóc...

                      Comment

                      • #12

                        2011....

                        Hôm nay là 2016. Vậy là đã bao nhiêu năm rồi mình mới về lại nơi đậy Vẫn bàn phím quen thuộc, vẫn cách gõ ngày xưa... nhưng những ngón tay sao quá đổi vụn về.

                        .................

                        Comment

                        • #13

                          04/22/2017

                          Hôm nay lại tìm về nơi đây, bàn phím cũ, lời thơ cũ....có chút vui buồn lẫn lộn.
                          38 năm rồi nhĩ, mới ngày nào giờ mình tóc mỗi ngày mỗi bạc hơn.....

                          Comment

                          Working...
                          X
                          Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom