
Lời thưa
Dâng Cha
Dâng Cha
Trong cha có một câu hò
Trong câu hò có con đò sông Hương
Trong sông Hương có nỗi buồn
Trong thăm thẳm có vô thường thi ca
Trong câu hò có con đò sông Hương
Trong sông Hương có nỗi buồn
Trong thăm thẳm có vô thường thi ca
Con từ xa Huế sinh ra
Nắng mưa thấm tiếng oa oa đầu đời
Cha-dòng sông nhớ-con bơi
Đắng cay vào giọt mồ hôi bến bờ
Nắng mưa thấm tiếng oa oa đầu đời
Cha-dòng sông nhớ-con bơi
Đắng cay vào giọt mồ hôi bến bờ
Nổi nênh quá tuổi dại khờ
Con thương với Huế câu thơ lụy tình
Chênh vênh quá nửa Ngự Bình
Huế thương cho cả cung đình rêu phong
Con thương với Huế câu thơ lụy tình
Chênh vênh quá nửa Ngự Bình
Huế thương cho cả cung đình rêu phong
Thăng trầm dạ có, thưa không
Thời gian mái đẩy long đong điệu hò
Hồn cha giờ hóa con đò
Mênh mang đầy cả giấc mơ-suối nguồn
Thời gian mái đẩy long đong điệu hò
Hồn cha giờ hóa con đò
Mênh mang đầy cả giấc mơ-suối nguồn
Con cùng tên với dòng Hương
Thơ con trắc ẩn cánh buồm, cha ơi!
Thơ con trắc ẩn cánh buồm, cha ơi!
Màu Huế
Anh vịn màu rêu Huế để yêu em
Trước thành quách bao đời em cứ trẻ
Sông Hương chảy thon mình qua dâu bể
Anh mượn vành nón Huế... buổi về thăm
Anh vịn lên mưa nắng những thăng trầm
Những cơn bão của vần xoay thế cuộc
Vững như núi, Huế lại đằm như nước
Vạt áo dài mây trắng xuống thi ca
Anh vịn lên còn mất những ngày xa
Những uẩn khúc trong điệu hò mẹ hát
Những đèo dốc trong đời cha bất trắc
Mắt Huế nhìn thăm thẳm tới ngày xưa
Anh vịn lên tròn khuyết tuổi em chờ
Đỡ chống chếnh câu thơ buồn xa Huế
Đỡ côi cút tiếng mái chèo khuya lẻ
Anh mượn màu nắng Huế để thương em!
Anh vịn màu rêu Huế để yêu em
Trước thành quách bao đời em cứ trẻ
Sông Hương chảy thon mình qua dâu bể
Anh mượn vành nón Huế... buổi về thăm
Anh vịn lên mưa nắng những thăng trầm
Những cơn bão của vần xoay thế cuộc
Vững như núi, Huế lại đằm như nước
Vạt áo dài mây trắng xuống thi ca
Anh vịn lên còn mất những ngày xa
Những uẩn khúc trong điệu hò mẹ hát
Những đèo dốc trong đời cha bất trắc
Mắt Huế nhìn thăm thẳm tới ngày xưa
Anh vịn lên tròn khuyết tuổi em chờ
Đỡ chống chếnh câu thơ buồn xa Huế
Đỡ côi cút tiếng mái chèo khuya lẻ
Anh mượn màu nắng Huế để thương em!
Khói bếp xưa
Tủi thân khói bếp ngày xưa
Mẹ nhen cho tối Giao thừa bớt suông
Tiếng reo củi ướt đỡ buồn
Bánh chưng mỏng quá ngồi thương bánh giầy
Đầu làng nghê đất ngây ngây
Tuổi thơ pháo chuột pháo dây tẹt đùng
Rạ rơm vây ấm một vùng
Bọc con vào giữa tận cùng hồn quê
Chân nhang cắm gốc bồ đề
Mẹ xin bóng mát tỏa về cái no
Con xin chiếc lá làm trò
Lêu têu chân đất quạt mo thằng Bờm
Tết nghèo bánh lá thay cơm
Đồng xu mừng tuổi còn thơm mùi bùn
Con cầm thương khó run run
Muốn khoe với cả mưa phùn mẹ ơi
Con lam lũ của một thời
Để khi khôn lớn nên người lại xa
Mỗi lần nhìn khói ngang qua
Tự dưng mắt nhớ quê nhà lại cay…

Tủi thân khói bếp ngày xưa
Mẹ nhen cho tối Giao thừa bớt suông
Tiếng reo củi ướt đỡ buồn
Bánh chưng mỏng quá ngồi thương bánh giầy
Đầu làng nghê đất ngây ngây
Tuổi thơ pháo chuột pháo dây tẹt đùng
Rạ rơm vây ấm một vùng
Bọc con vào giữa tận cùng hồn quê
Chân nhang cắm gốc bồ đề
Mẹ xin bóng mát tỏa về cái no
Con xin chiếc lá làm trò
Lêu têu chân đất quạt mo thằng Bờm
Tết nghèo bánh lá thay cơm
Đồng xu mừng tuổi còn thơm mùi bùn
Con cầm thương khó run run
Muốn khoe với cả mưa phùn mẹ ơi
Con lam lũ của một thời
Để khi khôn lớn nên người lại xa
Mỗi lần nhìn khói ngang qua
Tự dưng mắt nhớ quê nhà lại cay…
Comment