• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

THƠ TÌNH MIỀN NAM 1975

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • THƠ TÌNH MIỀN NAM 1975


    THƠ TÌNH MIỀN NAM 1975

    Gió O đang làm một sưu tập đặc biệt về thơ tình Miền Nam từ 1954-1975. Đặt tên là THƠ TÌNH MIỀN NAM 1975 lần lượt được đưa lên trên trang index kể từ tháng 3 năm 2010.



    *********************

    Lời dỗ dành

    Dù chiến tranh trước mặt
    vẫn mê mải nhớ em
    bởi ngày xưa tay lỡ chạm vai mềm
    giờ đau nhức đến tận cùng cảm giác
    bởi ngày xưa lời tỏ tình e ấp
    ngôn ngữ sượng sần giờ đắng trên môi


    Anh nhìn lại anh : thành quách cũ rã rời
    cả tên tuổi cũng mờ phai dấu tích
    thân bánh xe quay đủ chiều thuận nghịch
    bước ngựa già khập khễnh lối chông gai

    Anh tìm lại em : sân trường loạn dấu hài
    máu phượng , máu người dọc ngang cỏ úa
    và tiếng khóc thay ve sầu nức nở
    Hoài niệm bây giờ còn lại mấy trang thơ

    ôi ! những bài chiến ca
    những bài chiến ca khổ độc ...

    Phạm Lê Phan


    ( thơ cũ còn nhớ. VSLT )
    Similar Threads
  • #46

    THo Dzạ Lữ Kiều trước năm 1975

    NÓI VỚI NGƯỜI QUEN
    * Tặng Xuyến ở Đà Nẵng.
    .
    I. Xin đừng hỏi quê mình còn chi nữa
    Mảnh đất khô cằn
    Bom cày đạn xé
    Còn những người cùng giống da vàng
    Dù cuộc chiến tàn khốc
    Đã chém giết dã man!
    Mấy mươi năm rồi
    Người thân yêu nằm xuống
    Cho màu cờ xứ sở tung bay
    Cho đàn em thơ tìm bầu sữa ngọt
    Cho Tự do, Độc lập về đây
    Nhưng suy tư lớn dần tiềm thức
    Một người ra đi
    Một nấm mồ rêu phủ
    Năm, bảy người quấn mảnh khăn tang
    Đứa trẻ thơ ra đời
    Chưa được lời âu yếm
    Chưa được lần trò chuyện
    với người cha mến nhất trong đời!
    Quê mình đó xin người đừng hỏi .
    .
    II. Xin đừng hỏi quê mình còn chi nữa
    Còn nắm cơm manh áo
    Còn trẻ thơ chiếc thân tàn tạ
    Còn nụ cười mất hết hồn nhiên
    Còn đàn em lang thang vất vưởng đầu đường
    Tìm sinh kế như cuộc đời du mục
    Manh áo rách…lộ trần làn da gầy đét
    Chẳng kêu ca, nhưng nước mắt tuôn trào!
    Ôi, một giống da vàng!
    Một đời người trong hoàn vũ
    Một lời van xin, một lời nhắn nhủ
    Một kẻ bơ vơ! Một kiếp tội tù!
    Quê mình đó, xin người đừng hỏi

    Đà Nẵng, 1966
    Dzạ Lữ Kiều

    Comment

    • #47

      THo Dzạ Lữ Kiều trước năm 1975

      PHIẾN ĐÁ

      Chơ vơ nhận tiếng lưu đày
      Nắng mưa gọt dũa hình hài mốc rêu
      Ong qua bướm lại nuông chiều
      Đất miền xa lạ cũng xiêu tấm lòng
      Quê hương băng hoại long đong
      Mồ hoang cỏ mọc trong vòng kẽm gai
      Thép hờn trên phiến đá mài
      Đất ôm dấu tích nhọt sài lở loang
      “ Trăm năm bia đá cũng mòn
      Ngàn năm bia dạ hãy còn trơ trơ!”*

      • Ca dao
      • Nha trang 1968
      Dzạ Lữ Kiều


      & Thơ đã đăng ở Đặc san Xuân Kỹ thuật KĐBT&TL/SDIKQ

      Comment

      • #48

        THo Dzạ Lữ Kiều trước năm 1975

        THIỆT THÒI
        “ Em là gái trời bắt xấu!”

        Vì em xấu! – Nên anh thường so sánh
        Lòng tuy buồn, nhưng không dám giận đâu
        Bởi trời không thương nên má phai mầu
        Em chả dám trách anh lời chung thủy

        Vẫn biết anh – Tuy mới là ý nghĩ
        Nhưng thành lời cũng chẳng có bao lâu
        Muốn trách anh, nhưng biết phải trách sao(?!)
        Khi em không có quyền uy, chức tước!

        Là con gái, em không quyền định trước
        Cũng không bao giờ luồn cúi van xin
        Biết anh nhiều, em cũng chỉ làm thinh
        Rồi tự trách, duyên mình sao ngắn ngủi

        Để từng đêm, nghe tim lòng tức tưởi
        Sợ tình mình như Chức Nữ - Ngưu Lang
        Còn gì buồn hơn mỗi đứa mỗi đường
        Mà phận mỏng về phần em tất cả!

        Có nói nhiều, cũng không ai gởi trả
        Bao nhiêu điều anh đã sẵn trong tim
        Thà thôi em im lặng… khổ một mình!
        Cho anh được trọn tình yêu vương tước…

        Đà Nẵng, năm 1966
        Dzạ Lữ Kiều

        & Thơ chưa đăng báo

        Comment

        • #49

          THo Dzạ Lữ Kiều trước năm 1975

          THOÁNG QUA

          Em đứng bên thềm áo vương bay
          Tóc em lược giắt điểm hoa cài
          Bên ni song cửa anh ngồi ngắm
          Một phút suy tư chợt đến lay
          &
          Nắng lên hôn nhẹ mái tóc em
          Anh thấy đôi má ửng hồng thêm
          Bàn tay thon nhỏ che vầng trán
          Hoa nở ban mai bóng động thềm
          &
          Em vội khoác rèm bước vào trong
          Mi anh chợt buồn nhẹ cánh rung
          Vì đâu em đẹp trời mây thế
          Cho anh xao xuyến phút tim lòng?
          &
          Sách vở còn đây nét chữ xanh
          Sáng nay anh bỏ cả học hành
          Một chút vươn tình qua bên ấy
          Đẹp làm sao… Ôi, một bức tranh!

          Huế, 1966
          Dzạ Lữ Kiều

          & Thơ chưa đăng báo

          Comment

          • #50

            THo Dzạ Lữ Kiều trước năm 1975

            THU CA

            Mùa Thu lá vàng rơi
            Nắng lụa trải lưng đồi
            Mây trôi về vạn nẽo
            Ôi, lòng mình chơi vơi!

            Gốc liễu buồn xác xơ
            Cát vàng nép trên bờ
            Biển xô màu nước bạc
            Thấp thoáng buồm lô nhô

            Rì rào tiếng lá đưa
            Thoang thoảng phấn hoa dừa
            Phất phơ tà áo trắng
            Nét đẹp nào đơn sơ?

            Lặng mơ về xứ xa
            Tìm lại thưở giao hòa
            Màu xanh trời biển lạ
            Chỉ mình ta với ta

            Ngày tiễn đưa tìm đâu
            Nét mắt nào âu sầu?
            Nụ hôn đầy vụt tắt
            Vẫy tay tiễn con tàu!

            Chinh chiến kẻ làm trai
            Ba lô gói đường dài
            Súng làm người yêu nhỏ
            Hoa đầu thép súng cài…

            Sau những lúc quân hành
            Về phố tìm biển xanh
            Áo hoa rừng rêu mốc
            Giày bết bụi chiến chinh




            Thương nhớ người vô vàng
            Tim lòng chợt buồn hoang
            Bên kia trời đỉnh Ải*
            Em có buồn khóc than?

            Chiều nay gió biển lên
            Mi chợt rung cánh mềm
            Phương xa em có hiểu
            Lá vàng bay ngã nghiêng…

            Nhắn về Cố Đô ơi!
            Thương nhớ nhốt đây rồi
            Mai rừng sâu trở lại
            Tiếp nối kiếp chim trời…

            * Ải Vân
            • Tại Nha Trang 24-9-1968
            • Tặng Diệu Linh
            Dzạ Lữ Kiều

            & Thơ đã đăng báo Tuần san Chọn Lọc

            Comment

            • #51

              THo Dzạ Lữ Kiều trước năm 1975

              THƯƠNG VỀ XỨ HUẾ



              Ai về quê tôi
              Xin cho nhắn gởi đôi lời
              Hương Giang êm ả, thông đồi Ngự reo
              Quê tôi nắng sớm mưa chiều
              Có tà áo trắng những chiều Thu êm
              Chùa Thiên Mụ
              Tháp, cây chen
              Văn Lâu câu hát
              Len sầu lòng ai?
              Kim Long có lắm trang đài
              Chiều bay tà áo một vài nữ sinh
              Tay nâng chiếc nón nguyên trinh
              Tóc huyền ôm kín thân hình thướt tha
              Thuyền trôi chiều tà
              Mây trắng bay xa
              Xuôi theo giòng nước Hương Giang
              Nhấp nhô đáy nước trăng vàng lung linh
              Những buổi bình minh
              Xuôi ngược ghe thuyền
              Sương mù ẩn hiện Trường Tiền
              Xa nghe tiếng vọng
              từ miền Đông Ba
              Đập Đá trăng mơ
              Vĩ Dạ gió đưa
              Bờ tre nghiêng ngã lưa thưa
              Nơi đây in dấu nhà thơ đau buồn!
              Vọng về cố hương
              Đồng Khánh tôi thương
              Dập dìu bãi học ra trường
              Nhởn nhơ cánh bướm
              Trong vườn Hoa Viên
              Bến đò Thừa Phủ chiều êm
              Đợi đò cập bến
              Hàn huyên cười đùa…




              Huế đẹp… Huế mơ
              Lưu luyến tình thơ
              Ai ra xứ Huế xin nhờ
              Nhắn giùm mưa gió trong đời còn mang
              Xa quê thương nhớ vô vàn
              Thâu đêm thức trắng, dệt ngàn mộng mơ
              Ghép hoa, ghép lá … thành thơ
              Hương Giang còn đợi còn chờ người đi?!

              Biên Hòa, tháng 8 năm 1967
              Dzạ Lữ Kiều

              &Thơ đã đăng ở Tuần báo Chọn Lọc

              Comment

              • #52

                anh Kiều ơi , hôm nọ qd gặp một người quen nói rằng Hương Giang bây giờ làm lại đẹp lắm đó anh...
                <Nếu con luôn để cả thế giới đánh giá mình, con sẽ luôn thất vọng>

                Comment

                • #53

                  THo Dzạ Lữ Kiều trước năm 1975

                  TIẾNG KHÓC TRONG ĐÊM

                  Tôi lại khóc giữa đêm trường bão tố
                  Giọng lạc dần từng thớ thịt lở loang
                  Ngày vui đi, ngỡ ngàng như lá đổ
                  Suốt mấy canh trường ôm nhớ về tim

                  Ngày lầm lũi đưa người ra quan ải
                  Rượu không nhắp sao cổ đắng cay
                  Môi run rẩy nâng bàn tay hoang dại
                  Bịn rịn nhìn nhau tê tái cõi lòng

                  Ôm kỷ niệm theo tháng ngày chồng chất
                  Đêm đêm về mơ tưởng cuộc tương phùng
                  Dổ giấc ngủ hiền ngoan trong đôi lứa
                  Nào ngờ đâu gãy đổ cuộc tình duyên!

                  Dòng điện tín viết bằng giòng máu đỏ
                  Người đau buồn trong giấc ngủ ngàn năm
                  Lòng đất mẹ ôm thây người vữa nát
                  Còn lại đây một xác chết chưa nằm!

                  Ôi tang thương, chiến cuộc còn dai dẳng
                  Máu người thân nhuộm đỏ mảnh hình hài
                  Nấm mồ hoang phai mờ theo ngày tháng
                  Nước mắt nhạt nhòa, ngao ngán lắm thay!

                  Từng đêm thâu, ôm nỗi sầu cuộc diện
                  Lứa tuổi chất chồng đổ nát vòng tay
                  Xin phút bình yên trong đời lay lất
                  Dung nhan hời hợt theo mảnh thân gầy

                  Đau thương đó. Tôi nâng bàn tay khóc thét
                  Muốn tìm quên trong đói khát thiên đàng
                  Còn gì đây ngoài vòng tay lạnh cóng
                  Đùa thời gian để tàn phá dung nhan!

                  Đà nẵng, 1967
                  Dzạ Lữ Kiều
                  & Thơ đã đăng ở Tuần báo Chọn Lọc, Sài Gòn

                  Comment

                  • #54

                    THo Dzạ Lữ Kiều trước năm 1975

                    TÔI YÊU
                    Tôi yêu, yêu lũy tre làng
                    Vi vu gió thoảng chiều vàng trên đê
                    Tôi yêu, yêu cảnh đồng quê
                    Có đồng lúa chín tràn trề hương thơm
                    Tôi yêu, yêu những hạt cơm
                    Của người chân lấm tay bùn làm ra
                    Tôi yêu, yêu những mái nhà
                    Quanh năm vui vẻ đậm đà tình chung
                    Tôi yêu, đôi má ửng hồng
                    Của cô thôn nữ chưa chồng xinh xinh
                    Tôi yêu, cảnh thật hữu tình
                    Ngân nga tiếng hát, lênh đênh con đò
                    Tôi yêu, ví dặm, câu hò…
                    Mục đồng vui vẻ dắt bò về thôn
                    Tôi yêu, trăng nước mênh mông
                    Chuông chùa dìu dặt nghe lòng vấn vương
                    Tôi yêu, quán vắng bên đường
                    Yêu màu áo tím tơ vương tâm tình
                    Tôi yêu, yêu một bóng hình
                    Xóa đi vết tích thuyền tình ngày xưa
                    Tôi yêu, yêu mấy cho vừa…
                    Huế, 08-6-1966
                    Dzạ Lữ Kiều

                    Comment

                    • #55

                      THo Dzạ Lữ Kiều trước năm 1975

                      CHIỀU VỀ THĂM EM

                      Én chiều bay lượn đồng quê
                      Hai mùa lá đổ anh về thăm em
                      Đường chiều gió thoảng chân êm
                      Ngút ngàn lau sậy ngã nghiêng cúi đầu
                      Biếc màu hoang dại nương dâu
                      Em đưa tay đón bên cầu áo bay
                      Ngày mai … mang lễ trầu cay
                      Cưới em để được sum vầy tơ duyên
                      Lễ cưới ; Vòng, nhẫn, hoa, kiền
                      Vòng bằng mười ngón tay êm dịu dàng
                      Khi đeo tim đập rộn ràng
                      Anh mơ nét mắt đài trang em nhìn
                      Một đôi nhẫn cưới nhung mềm
                      Nụ hôn anh đó…Tay em đeo vào
                      Còn hoa là cả ngàn sao
                      Hoa này chỉ để khi nào cưới em
                      Thay đèn thắp sáng trong đêm
                      Làm vòng vương niện cài lên tóc huyền
                      Cổ mang thêm một cây kiền
                      Bằng tình yêu dệt trăm niềm luyền thương
                      Em còn mơ ước gì hơn
                      Gia tài anh đó! Em hờn dỗi không?
                      Bướm về ướm hỏi cánh hồng
                      Hương thơm phản phất ngập đồng quê yêu
                      Anh về lá đổ trăm chiều
                      Chắt chiu từng tiếng sáo diều vọng đưa
                      Em đừng kể lể nắng mưa
                      Cho anh tá túc giữa trưa nắng hè
                      Được không, Cô bé tóc thề?

                      Huế, 1966
                      Dzạ Lữ Kiều

                      & Thơ chưa đăng báo

                      Comment

                      • #56

                        THo Dzạ Lữ Kiều trước năm 1975

                        XIN ĐỪNG TRÁCH ANH

                        Đời lính chiến nhiều khi đành lỗi hẹn
                        Chắc đêm dài bé mòn mỏi đợi trông
                        Chờ anh về sau một chuyến hành quân
                        Dìu bé đến vườn thiên đàng hoa lá
                        Phép cầm tay… chờ ngày mai từ giã
                        Núi đồi cao cùng chiến hữu sốngchung
                        Lòng rộn lên niềm vui sướng vô ngần
                        Một năm lẻ - Một lần về nghỉ phép …
                        Đêm hôm ấy …sao trải dày khép nép
                        Gió rạc rào xa vọng chốn biên cương
                        Nhìn màn đêm, anh thấy đẹp lạ thường
                        Màu mắt bé, sáng ngời trong vũ trụ
                        Tóc bé đó … dài huyền mơ suối vũ
                        Miệng bé cười như nét đẹp hỏa châu
                        Ôi thần tiên ! Anh ngước mắt nguyện cầu …
                        Bỗng tiếng nổ như xé trời chuyển đất
                        Anh vội vả lăn mình vào lô cốt
                        Súng nổ dòn và tiếng hét thất thanh
                        Anh đoán chừng … địch đã đến vây quanh
                        Súng nạp đạn, tay nương có bấm nhẹ
                        Rồi từng loạt … Địch từ xa đáp lể
                        Anh thét lên : Xin trái sáng phía tây
                        Địch đã vào hàng thứ nhất kẽm gai
                        Cho pháo đội giải vây … Cầm bước tiến!
                        Men địa đạo bò lần ra trận tuyến
                        Lựu đạn cầm… Miệng cắn chốt an toàn
                        Dưới hỏa châu, tiếng nổ thét gầm vang
                        Mười lăm trái …Địch không tràn vào được
                        Cùng lúc đó – Pháo đội “cày” tiếp sức
                        Tiếng thét gào như hồn gọi ma trơi
                        Máu trong tim đã bừng cháy lên rồi
                        Môi mím chặt. Tay không rời cò súng
                        Từng loạt đạn bay vù như đom đóm
                        Quyết mất còn… quét sạch lủ nô vong
                        Bỗng bên anh một tiếng hét hải hùng
                        Người đồng đội đè thân trên vũng máu
                        Đau xót quá! Lòng càng hăng chiến đấu
                        Trả thù này … Anh nguyện sẽ mãi ghi
                        Chợt từ xa… một bóng tối loang đi
                        Nghiêng mũi súng, tay ghì cùng một loạt
                        Dưới hỏa châu, một thân tàn ngã gục
                        Xác vắt vào giây kẽm tuyến phòng hai
                        Anh gật đầu - Trả được nợ cho mày!
                        Từng loạt đạn … phơi thây từng tên giặc
                        Sáu mươi phút … Súng xa đành im bặt!
                        Trả tiền đồn trong đêm lạnh thế nhân
                        Anh gục đầu bên xác bạn ngập ngừng…
                        “Tao sẽ ở với mày cho đến sáng!”
                        Băng ca đó, hai người khiêng chập choạng
                        Anh cúi đầu lặng lẽ bước theo sau
                        Trại trong đêm chìm ngập khối u sầu
                        Côn trùng đã từ lâu hòa điệp khúc
                        Thương tiếc mãi người đồng đội đã mất…
                        Vẵng đầu cành con sáo hót líu lo
                        Từ phương Đông, màu đỏ ửng tròn no
                        Tin đơn vị còn lo truy kích địch
                        Thôi ngày phép… Anh đành sai chương lịch
                        Bạn nằm đây! Anh vui vẻ được sao?
                        Tình quê hương, đồng đội, đồng bào…
                        Tình yêu bé – Bên nào anh cũng nặng!
                        Thôi bé nhé! Xin đừng còn hờn giận
                        Lỗi vì ai ? Anh đâu dám quên thề
                        Nhưng anh một lòng”Thương bé nhiều ghê!”
                        Thì đừng trách – Sao anh đành quên hẹn…

                        Nha Trang, 13-10-1968
                        Dzạ Lữ Kiều

                        & Thơ chưa đăng báo

                        Comment

                        • #57

                          CHẤM DỨT


                          Mưa loang ghế đá hoang sơ
                          Nhìn công viên ngủ, lệ mờ đôi mi
                          Tiễn chân tình ái ra đi
                          Khăn tay vẫy biệt, chia ly ngậm ngùi!

                          Năm 1967
                          Dzạ Lữ Kiều

                          & Thơ đã đăng ở Tuần báo Chọn Lọc Sài Gòn

                          Comment

                          Working...
                          X
                          Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom