Nghịch lý tình
Lúc đỏ khiếp lúc vàng phơi
Lúc giăng bẫy khóc lúc buông lơi cười
Thét gào gọi mẹ cha ơi
Trời cao có thấu trùng khơi có tường
Trái ngang bao nỗi sầu vương
Trời ơi! sao lại đi thương một người
Để trong sâu thẩm khóc cười
Để trong hơi thở hơn mười nỗi đau
Để trong hanh phúc nát nhàu
Để thương trong nhớ bac màu như vôi.
LQĐ Viết Đức
Lúc đỏ khiếp lúc vàng phơi
Lúc giăng bẫy khóc lúc buông lơi cười
Thét gào gọi mẹ cha ơi
Trời cao có thấu trùng khơi có tường
Trái ngang bao nỗi sầu vương
Trời ơi! sao lại đi thương một người
Để trong sâu thẩm khóc cười
Để trong hơi thở hơn mười nỗi đau
Để trong hanh phúc nát nhàu
Để thương trong nhớ bac màu như vôi.
LQĐ Viết Đức

Comment