• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Thơ Nguyễn Nhật Ánh

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Thơ Nguyễn Nhật Ánh

    .






    Mùa hè

    Mùa hè nào gặp gỡ
    Mùa hè nào chia ly
    Mùa hè nào hội ngộ

    Tôi cầm trên tay hai mùa hè rực rỡ
    Còn mùa hè cuối cùng rơi đi đâu ?

    Ai nhặt được mùa hè tôi đánh mất
    Xin trả lại cho tôi
    Xin trả lại cho tôi người yêu tôi
    Dẫu chỉ là xác con ve sầu chết khô
    Ấy chính là mùa hè của tôi
    Ngủ quên trong nách lá
    Những ngọt bùi tôi đã nếm trải
    Những đắng cay tôi đã nếm trải
    Những mùa hè bỏng rát sau lưng
    Còn mùa hè cuối cùng tôi gặp lại
    Trốn đi đâu ngoài tầm mắt tôi tìm ?








    Đừng như công chúa

    Đừng như công chúa
    Ngủ mê trong rừng
    Nằm hoài trên cỏ
    Có ngày đau lưng

    Mà như cô Tấm
    Ngồi bên hiên nhà
    Để anh qua ngõ
    Có người trông ra

    Đừng như trái thị
    Rớt bị bà già
    Cất trong hũ gạo
    Coi chừng chuột tha

    Mà như hoa thắm
    Lung linh trong vườn
    Một lần lỡ ngắm
    Một đời lỡ thương

    Đừng như, em nhé
    Đông xám lạnh lùng
    Mà như, em nhé
    Xuân hồng bâng khuâng

    Để anh qua ngõ
    Em còn trông ra
    Để em pháo đỏ
    Anh còn hương hoa...







    Chuyện cổ tích

    Khi anh vừa sinh ra
    Oe oe dăm tiếng khóc
    Lúc ấy em ở đâu
    Làm sao mà anh biết

    Làm sao mà anh biết
    Em còn chưa ra đời
    Mẹ là người duy nhất
    Biết được điều đó thôi!

    Hai nhà ở hai nơi
    Cách nhau nghìn cây số
    Mẹ vẫn biết anh buồn
    Nên sinh em từ đó

    Em hồn nhiên như cỏ
    Lớn lên dưới mặt trời
    Anh như mây như gió
    Suốt bốn mùa rong chơi

    Gặp nhau giữa cuộc đời
    Là duyên hay là nợ
    Anh yêu em lâu rồi
    Sao vẫn còn bỡ ngỡ

    Bao chàng trai qua ngõ
    Sao em chẳng chạnh lòng
    Hai mươi năm chờ đợi
    Một bóng hình xa xăm

    Bây giờ em yêu anh
    Như là trong cổ tích
    Mẹ là người duy nhất
    Hiểu được điều đó thôi

    Nguyễn Nhật Ánh

    .

    Similar Threads
  • #2

    Thơ Nguyễn Nhật Ánh




    Có một buổi chiều nào

    Rồi ngày mai trong một giấc mơ

    Em có gặp lại những gì đã mất
    Trường lớp lạ ngày nào ta biết mặt
    Bạn bè đông tan học rủ nhau về
    Những tên người vô cớ gọi trong mê
    Sáng thức dậy thấy lòng vui rộn rã
    Những bài thơ chuyền tay nhau vội vã


    Bỗng ngày nào anh chợt nhận ra em
    Một tên người xa lạ tự nhiên quen
    Từ lúc ấy lòng anh như trẻ mãi
    Và lòng em cũng vô cùng thơ dại
    Ta yêu nhau không có một lí do nào
    Khắp đất trời mới mẻ lạ lùng sao
    Thế giới đẹp như trang hoàng trở lại
    Những chiếc lá rụng trong chiều lộng lẫy
    Cũng nghiêng mình thủ thí lúc ta qua
    Và một điều huyền bí được sinh ra

    Như tất cả, hẳn là em cũng có
    Những ngăn kép của lòng mình nho nhỏ
    Ngăn giấu ô mai, ngăn giấu vui buồn
    Và ngăn nào cất giữ những nụ hôn
    Ngăn nào nữa cất những lời hứa hẹn
    Dẫu lời hứa không bao giờ đúng hẹn
    Những chuyến tàu lỡ bến đã từ lâu
    Giữa những mặt người thấp thoáng qua mau
    Em có thấy bóng ai đang sững lại
    Ấy là anh của một thời trẻ dại

    Rồi ngày mai trong một giấc mơ nào
    Em có gặp lại những gì đã mất
    Những thanh kẹo nguyên màu trong kí ức

    Vẫn chưa bong lớp giấy cuối cùng
    Một bầu trời lặng lẽ đến bao dung
    Tiếng chân bước nôn nao ngoài cửa lớp
    Trong ánh mắt bao niềm vui choáng ngợp
    Mỗi ngày qua như một chuyến đi dài
    Tiếng cuộc đời giục giã ở bên tai

    Kỉ niệm cũ xếp đầy trong trí nhớ
    Như nét mực thấm qua từng trang vở
    Bàn tay em hờ hững lật qua dần
    Có lúc nào em dừng lại, bâng khuâng
    Như bóng nắng ngoài kia chưa nỡ tắt
    Mặt trời xuống sợ ngày vui sẽ hết .

    Rồi ngày mai trong một buổi chiều nào
    Trên con đường bóng tối phủ từ lâu
    Em mệt mỏi giữa dòng đời khắc nghiệt
    Những lúc ấy có bao giờ em biết
    Những tháng ngày tươi đẹp đã trôi qua
    Có một phần lầm lỗi của đôi ta ?


    .

    Comment

    • #3

      Thơ Nguyễn Nhật Ánh





      Tứ tuyệt cho nàng

      Thương nhau mấy núi cũng trèo
      Nhà em lầu chín khó leo quá chừng
      Chân đi một bước lại dừng
      Ngó lên, lại nhủ: hay đừng yêu em!

      Dành cho anh một chỗ buổi chiều
      Dành cho anh một chỗ tình yêu
      Dành thêm một chỗ cho anh đứng
      Bên cạnh đời em lúc quạnh hiu .

      Trái tim nằm ở trong người
      Đâu như quần áo mà phơi ra ngoài
      Nếu em còn trách anh hoài
      Thôn Đông ngại nói, thôn Đoài nói đi!

      Ghé thăm em một chút rồi đi
      Ngồi thêm cũng chẳng nói năng chi
      Lòng em cửa khép then cài lắm
      Chẳng biết ngày xuân sắp lỡ thì

      Ngày mai xa cách nhau rồi
      Đừng quên anh đã từng ngồi bên em
      Sau này, ai nói yêu thêm
      Chỉ là nhắc lại điều em nghe rồi . . .

      Hình như trong gió có mưa theo
      Nghìn núi xanh xa có vạn đèo
      Trái tim em cũng hình như có
      Con đường qua đó rất cheo leo ?


      .


      Comment

      Working...
      X
      Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom