• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Thơ Thi Bạch

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Thơ Thi Bạch

    Khóm hoa góc rừng

    Thôi thì trả phấn cho son
    Có căng đi nữa dây đàn vẫn rung.

    Dẫu là những nốt âm chùng

    Nỉ non hong mãi trùng trùng buồn than...

    Bông hoa thắm nở thầm bên dòng suối
    Một sớm kia mặt trời ghé qua thăm.
    Nhưng sao mặt trời bỏ đi rồi
    Đi biền biệt chẳng quay về sưởi ấm?
    Suối làm thơ vì nhớ
    Róc rách chảy đơn côi
    Phảng phớt cọng lau phơi
    Trắng hồn và lạnh kiếp...
    Nguyệt hàn mắc giữa cành lan
    Nở trên cây mục, hỉ hoan thức gì?
    Mà rồi thầm thỉ đôi khi
    Sương rừng ngưng giọt xuân thì chưa nguôi!

    Ở chốn đây, rừng hoa lỡ nhịp.
    Giọng sầu bi, tiếng hát rù rì
    Thơ tình mắc võng tương tư,
    Ru ru lâu lắm vẫn chưa thấy ngừng.

    Cảnh buồn chi, hoa đều ở độ
    Nở muộn xuân vẫn thắm với đời.
    Mà lỡ đường vì nắng chẳng sang chơi
    Đành dấu duyên với tấm lòng trong trắng.

    Thi Bạch
    12/9/2011
    Đã chỉnh sửa bởi Thi Bạch; 20-09-2011, 07:09 PM.
    Similar Threads
  • #2

    Người đi nhặt ký ức

    Người đi nhặt ký ức


    Mười mấy năm xưa,
    Em thả tóc cho trời thèm vương nắng
    Lên sợi thon óng mượt suối mềm.
    Thăm thẳm lòng,
    Anh dấu tình yêu riêng
    Mà đắm đuối kín thầm trong chiều chuộng.

    Én mùa xuân khắp khắp từng cánh liệng
    Em đã cười là phá nhịp tim tôi
    Không chỉ là yêu
    Mà quả rất si tình
    Ôi khờ quá!
    Thật thà, tôi tuổi trẻ...

    Mười mấy năm rồi,
    Em cắt tóc khép mình trong bóng tối
    Cuộc đời trôi theo mạch lạ, đen ngòm
    Em soải người suốt đêm lạnh cô đơn
    Cho nát tan những hình linh bé nhỏ
    Trên mặt son còn vương vài vết đỏ
    Nhưng nhạt buồn và đông cứng, và phôi phai.

    Ai lang thang đi nhặt tìm ký ức
    Thuở tuổi xanh đẹp như bướm hoa lành.
    Giá đời buồn đừng chiếm lấn em tôi
    Có lẽ hoa tang chưa giăng đầy con lối
    Con lối niềm tin
    Giữa cuộc sống xô vồ.

    Ai lang thang đi nhặt tìm ký ức?
    Đêm lệ ròng đuổi đến tận sương mai!

    Thi Bạch
    13/9/2011
    Đã chỉnh sửa bởi Thi Bạch; 21-09-2011, 08:32 PM.

    Comment

    • #3

      Trăng mười bảy

      Trăng mười bảy


      Trăng mười bảy, qua rằm, nhưng vẫn đẹp
      Sáng tinh tươm, tráng bạc những niềm mơ
      Vì trăng đã từng một thời nguyên nét
      Và hồn duyên rực rỡ đến bây giờ.

      Trăng mười bảy ơi, trăng đừng buồn nhé!
      Chớ để mây đen phủ dáng ngọc ngà,
      Chớ để ngày cứ mỗi độ đi qua,
      Quên toả sáng làm trần gian tiếc nuối.

      Nơi phố vắng, bao hàng cây đợi tắm
      Ánh trăng vàng ve vuốt rất lung linh
      Trăng ơi trăng hãy luôn thắm nghĩa tình
      Phô hết cỡ sắc nữ hoàng tuyệt đắm.

      Quê hương xa, trăng nhớ về ghé hỏi
      Nơi đồng xanh ngào ngạt suối trăng mềm
      Với gió lành rong ruỗi mỗi đêm đêm
      Hồn phất phới lan tràn trên dương cõi.

      Trăng mười bảy duyên còn nguyên trăng nhé
      Sáng lên đi, sáng ánh sáng thanh hiền!

      Thi Bạch
      19/9/2011

      Comment

      • #4

        Chia tay

        Chia tay


        Em ơi, tôi buồn lắm!
        Chiều mưa lấm tấm bay,
        Hạt tơ, hạt xơ sầu
        Lòng cố nhiên trũng tận.

        Ca dao ngày ngâm lũ
        Lũ ái tình dâng cao
        Bọt sôi, bọt sôi trào
        Trên ngàn sao chót vót.

        Sóng tầng sóng em ơi,
        Sóng của gió tầng trời.
        Em ngồi hong ký ức
        Miên man trong tơi bời.

        Em đi rồi đó thôi.
        Ôi chao tình cũ rồi,
        Tôi ngồi đong ký ức
        Rối bời, rối bời ơi!

        Thi Bạch
        19/9/2011

        Comment

        • #5

          ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi Thi Bạch View Post
          Chia tay

          ...


          Em đi rồi đó thôi.
          Ôi chao tình cũ rồi,
          Tôi ngồi đong ký ức
          Rối bời, rối bời ơi!

          Thi Bạch
          19/9/2011

          Em đi - đời bỗng lạ...

          Em đi…ai não dạ ?
          Chiều nghiêng ngã - vẫn chiều
          Bóng nắng vàng liêu xiêu
          Buồn hắt hiu - cũng thế.

          Em đi - hình như thể...
          Con sóng vẫn xô bờ
          Dã tràng cứ bâng quơ
          Lặng lờ...đêm - lại đến.

          Khi thuyền em rời bến
          Lênh đênh vượt trùng khơi
          Gió bất chợt ru hời
          Đời bỗng...mênh mông lạ !

          Có gì...là tất cả ?
          Như đá cuội chơ vơ
          Mặc sao rụng, trăng chờ
          Ta cùng thơ – đánh giấc.

          TiCa
          9.21.11

          Đã chỉnh sửa bởi TiCa; 21-09-2011, 09:53 PM.

          Comment

          • #6

            Thi Bạch xin gửi lời chào và cảm ơn thi sĩ Tica đã ghé thăm, hoạ thơ
            Hân hạnh được làm quen

            Comment

            • #7

              Vũ khúc cô đơn

              Vũ khúc cô đơn


              Canh tàn canh, độc ly rượu đắng
              Trăng là mồi, phòng trống bạn thân.
              Nặng lòng nhấp nuốt vài đôi
              Vần thơ lang bạt để trôi tủi hờn.

              Vũ khúc lê thê, vũ khúc về
              Tấu trên nền nhạc quá nhiêu khê.
              Cô đơn điệu múa tình giăng mắc
              "Mặt sách" tô-tem* nét rũ mày.

              Thế gian chừng rộng, trùng trùng không,
              Một bóng trong đêm ngại ánh đèn
              Lét leo chờ đợi lời ân xá
              Chúa trời ban tặng thoát kiếp mê.

              Vũ khúc cô đơn rục tiếng đờn
              Trở mình khuya hết, ngày dần son
              Còn thỏ thẻ chi mà chưa ngủ
              Còn vấn vương chi kẻ mắt mòn?

              Vũ khúc cô đơn chừng bao nữa?
              Nhạc sầu đừng đánh mãi: nhọc thân!
              Cũng 3 quãng âm, 7 nốt nhạc
              Cùng tấu lên nào điệu thật vui.

              Thi Bạch
              9/9/2011

              Chú thích:
              "Mặt sách": Facebook
              * Tô-tem: từ cổ; ở đây dùng với ý là tôn vinh "mặt sách" làm biểu tượng cho "nét rũ mày"

              Comment

              • #8

                Gió say

                Gió say


                Rượu thật chẳng uống đâu em
                Rượu gàn anh uống đã bao đêm sầu.
                Sông chảy về đâu? Chảy về đâu?
                Người thơ nào cứ giăng câu đứng chờ.

                Lập lờ đôi phút trào dâng
                E rằng chưa vỡ lòng nhân, ý đời.
                Trở mình nhìn nẻo mây rơi,
                Cố trèo lên núi để phơi tâm tình.

                Giật giật giật, gió lay cành lá
                Xoay xoay xoay, mấy thể nàng thơ.
                Thế thôi!
                Cũng tếu, cùng hề
                Nuốt vô tận đáy, lại về tay không!

                Chiều này gió vẫn cứ ngông
                Gió trườn, gió lộn, gió đồng vẫn hoang.

                Thi Bạch
                26/9/2011

                Comment

                • #9

                  Xác ve

                  Xác ve


                  Thu về, ve đã đi đâu?
                  Trên cành gác lại xác sầu tái tê.
                  Heo may ru ngủ giấc mê
                  Tình ơi sao nỡ bỏ bê tâm lòng.

                  Hỏi trời, mây ám lặng đông
                  Hỏi không gian thẳm, gió không trả lời.
                  Ừ thì ve đã rong chơi
                  Ở đâu quanh đấy, mặc thời thắt se.

                  Rồi mưa! Xác rớt trên hè
                  Dòng dơ làm bấn, làm toe áo choàng.
                  Thảo nào! Vắng tiếng ngân vang
                  Xác tan đường xác, hồn hoang đường hồn.

                  Thi Bạch
                  7/9/2011

                  Comment

                  • #10

                    Hận tình

                    Hận tình


                    Sao chỉ cho nhau những quặn đau
                    Lệ trườn qua má thấm môi sầu.
                    Mùa yêu vừa chín, giờ sang úng
                    Lặn xuống muôn trùng nghĩa địa sâu!

                    Chớ bảo sóng khơi lừa cát biển.
                    Cả ngàn năm sóng vẫn vỗ đấy thôi.
                    Tình yêu vẫn thường gây tội lỗi
                    Cho dù nắng quáng, dù mưa sa.

                    Chiều phù du hay bọt mưa búng má
                    Em trả thư tình tôi viết mấy năm qua.
                    Trên cánh thư chừng như còn thấm nước
                    Len lén rộp phồng... hay nước mắt em tôi?

                    Con đường phố thị, ơi phố thị
                    Em đi đi theo những phồn hoa.
                    Chắc em vui nhỉ, vui lắm lắm
                    Để lại lòng tôi chân chất bùn quê.

                    Ừ thì liễu mi buồn châu giọt,
                    Nhưng lòng em tội lỗi tày trời.
                    Để tình tôi bấy vụn ý lời,
                    Thâu vào đáy hận thù ngoa ngoắt.

                    Trăng chẳng sáng trên trời chung đó nữa
                    Tôi nguyện cầu lấy mạng một tình duyên!

                    Thi Bạch
                    28/9/2011





                    Comment

                    • #11

                      Nguyện thề

                      Nguyện thề


                      Ta trở về đây, thở hơi cằn cỗi.
                      Mấy lối đường đời mây cũng sẵn giang ngang,
                      Mưa lắc rắc chấm đầu môi, buốt mũi
                      Làm lòng người liêu lạnh nhuyễn sầu ưu.

                      Ba vạn sáu người đi sao chóng hết
                      Hoa tàn phai, hoa chớm nở, hoa bung.
                      Hả dạ không? hỡi những cánh chim bồng
                      Lang thang với bầu trời như vô vọng.

                      Đặt lời thề vào sâu trong đáy cốc
                      Uống thật nhanh để men thấm say nồng,
                      Vả lại đời đâu rồi cũng hư không
                      Bon chen chi để hồn tàn, xác rũ.

                      Mưa lắc rắc chấm mắt mày, trộm lệ
                      Hỡi thiên thanh, nơi cánh hạc lui về
                      Sẽ một ngày ta lại chốn đê mê,
                      Ung dung ngắm cõi trần gian hoang phế.

                      Thi Bạch
                      6/10/20

                      Comment

                      • #12

                        Mưa mắt muỗi

                        Mưa mắt muỗi


                        Tôi vội vã ngắm sót màu của nắng
                        Chiều loanh quanh mấy vị cũ gì đây?
                        Trong thầm thĩ, nhũ lòng không xa lạ
                        Lủng lẳng rầu một chút nắng đâm mây.

                        Mưa mắt muỗi ngập trời ngay sau đó.
                        Thu rũ rồi, cho đông vội tới chăng?
                        Đã về rằm, sao lạ quá: không trăng
                        Què quặt hơn, hồn hoa nơi phố thị.

                        Mưa mắt muỗi rừng rừng bay trùng điệp
                        Chấm vào lòng, vào lạnh giá, chông chênh.
                        Ngỡ là mưa muốn nuốt mộng phiêu bồng
                        Cướp người trần giấc mơ về tiên cảnh.

                        Sông lười nhác với dòng trôi nhễu, nhoẹt
                        Sông vô tâm không chảy xiết vài phen
                        Chiều tàn tạ khi mặt trời chạy trốn
                        Ngập không gian, mưa mắt muỗi dày ken.

                        Thi Bạch
                        10/10/2011

                        Comment

                        • #13

                          Khóc Kiều xưa - nay

                          Khóc Kiều xưa - nay

                          Kiều ơi trong chuyến lưu đày
                          Đoạn trường sổ nặng, lại dày bao trang!
                          Lệ xưa chưa kịp hoá vàng,
                          Lệ nay ai oán biết đàng nào kêu.
                          Bờ hạnh phúc, bờ tình yêu
                          Ai hay, ai biết những điều xốn xang.
                          Trăm năm đá núi còn hoang,
                          Ngàn năm một kiếp chồng lang sướng gì?
                          Ước thầm cũng được vô vi
                          Như oanh hót lảnh, như vì sao xa.
                          Nỉ nôi tiếc phận ngọc ngà,
                          Thiên thu còn khóc oán ca xé lòng.
                          Mặc dù bao kẻ nhớ mong
                          Sao thân thì hẩm, tình nồng thì ôi.
                          Duyên ơi, kiếp hỡi, ông trời
                          Đày chi một thuở ở đời – ác nhân!

                          Thi Bạch
                          10/10/2011

                          Comment

                          • #14

                            Đêm Halloween



                            Đêm Halloween

                            Đêm dần khuya
                            Trăng đã ẩn sau màn mây đen kịt
                            Lũ ma về khắp con phố lạnh băng
                            Rác rưởi giăng đường
                            Tà âm phủ lối
                            Cõi trần suy vi
                            Dần mất dương khí

                            Đêm hậm hực những tiếng rên kỳ dị
                            Âm hồn đâu về ngập cả căn phòng
                            Mắt chớp đảo điên
                            Lập loè rùng rợn
                            Làm bọn người rởn gai rởn ốc
                            Co dúm vào một góc nhà mà run

                            Không gian bỗng im lìm
                            Như là sắp tuyệt vọng
                            Đêm Hallowen đèn phố càng ngơ ngác
                            Gã hung thần cầm lưỡi hái lang thang
                            Trong tấm áo choàng nồng tanh máu bẩn
                            Cặp mặt xanh dữ tợn đến chết người
                            Gã gọi bầy đi sục khắp muôn nơi
                            Chực uống máu, hút hồn linh dương thế

                            Từ nghĩa địa cũng bò lên lổm ngổm
                            Những đốt xương trắng bạc đến kinh hồn
                            Chúng lờ đờ bước chậm khỏi mồ khô
                            Đi tìm máu
                            Máu kẻ phàm trần thế

                            Đêm Halloween, đêm của loài ma quỷ
                            Dắt nhau về phá hoại cõi trần gian
                            Bởi trần gian còn lắm những oan hồn
                            Muốn rửa hận bằng máu người tươi rói

                            Thi Bạch
                            1/11/2011





                            Comment

                            • #15

                              Bến vắng

                              Bến vắng


                              Bến vắng!
                              Con đò buồn lặng lẽ
                              Khách chẳng về, đò cũng chẳng sang sông.

                              Bến vắng!
                              Bóng cây ngụp mặt nước
                              Nhìn mây trời trôi lờ lững đáy sông.

                              Bến vắng,
                              Thơ hồn như cũng vắng.
                              Xa xăm,
                              Chạy theo tiếng thiên cầm
                              Tận cuối
                              Một lối về lạ lẫm
                              Nhẹ nhàng,
                              Ôm câu hát lang thang.

                              Thi Bạch
                              28/10/2011

                              Comment

                              Working...
                              X
                              Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom