• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Thơ Thi Bạch

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Thơ Thi Bạch

    Khóm hoa góc rừng

    Thôi thì trả phấn cho son
    Có căng đi nữa dây đàn vẫn rung.

    Dẫu là những nốt âm chùng

    Nỉ non hong mãi trùng trùng buồn than...

    Bông hoa thắm nở thầm bên dòng suối
    Một sớm kia mặt trời ghé qua thăm.
    Nhưng sao mặt trời bỏ đi rồi
    Đi biền biệt chẳng quay về sưởi ấm?
    Suối làm thơ vì nhớ
    Róc rách chảy đơn côi
    Phảng phớt cọng lau phơi
    Trắng hồn và lạnh kiếp...
    Nguyệt hàn mắc giữa cành lan
    Nở trên cây mục, hỉ hoan thức gì?
    Mà rồi thầm thỉ đôi khi
    Sương rừng ngưng giọt xuân thì chưa nguôi!

    Ở chốn đây, rừng hoa lỡ nhịp.
    Giọng sầu bi, tiếng hát rù rì
    Thơ tình mắc võng tương tư,
    Ru ru lâu lắm vẫn chưa thấy ngừng.

    Cảnh buồn chi, hoa đều ở độ
    Nở muộn xuân vẫn thắm với đời.
    Mà lỡ đường vì nắng chẳng sang chơi
    Đành dấu duyên với tấm lòng trong trắng.

    Thi Bạch
    12/9/2011
    Đã chỉnh sửa bởi Thi Bạch; 20-09-2011, 07:09 PM.
    Similar Threads
  • #16

    Sẹo thời gian

    Sẹo thời gian


    Sương phủ đá có làm mòn ký ức?
    ...
    Vẫn lững lờ như cánh hạc thời gian
    Trôi đều đặn, dù vui nhanh, buồn chậm
    Từng vết lòng khắc nỗi nhớ muôn năm.

    Ngày mai đó dần dà rồi sẽ đến
    Vì tơ duyên muốn chớm bén, nên dài
    Làm gót hài thầm lặng mãi xa trông
    Trong mùa đang lá thả vàng tơi tả.

    Giờ thật vắng, giữa căn phòng yên ắng
    Và trống không, cũng là nỗi mong chờ.
    Sợi tơ hồng đứt chỉ đã bao năm
    Sẹo thời gian, lúc nhìn về lại nhói.

    Sẹo thời gian trên thân không hình vết,
    Sẹo thời gian thăm thẳm tận tâm lòng,
    Lúc ngập về là nhức nhối mênh mông,
    Lệ chưa khô lại chực tràn môi mắt.

    Sẹo thời gian có lành không ấy nhỉ?
    Theo thời gian, thời gian sẽ trả lời!

    Thi Bạch
    31/10/2011







    Đã chỉnh sửa bởi Thi Bạch; 03-11-2011, 11:34 PM.

    Comment

    • #17

      Gác trọ đời

      Gác trọ đời


      Ta phù phiếm đợi gác đời ghé viếng
      Mà rêu thầm đang mọc rễ nhanh hơn.
      Cơn gió lạnh lẫn tìm quanh nhịp thở,
      Chút điệu đà lấn hương vị cô đơn.


      Ta lặng lẽ nằm im nơi góc nhớ
      Chuyến đi dài phong hoá cả thời gian
      Chờ sóng ngầm lắng xuống và nhẹ tan
      Còn bụi đường bận gì nên víu áo.


      Gác trọ đời chẳng là gì ghê gớm
      Cũng chỉ bằng loài hoa trắng đơn sơ.
      Nghĩa làm ơn cũng tuỳ biến – duyên trời!
      Gác đóng cửa, vui đời riêng nếp nghĩ.


      Thi Bạch
      15/11/2011


      Comment

      • #18

        Cảnh hồ đông

        Cảnh hồ đông

        Tương tư trầm mặc lên mầm
        Lao xao cung gấm đàn âm khéo bày,
        Ngày đông hoàng tiết ngất ngây
        Tưởng như bướm diễu cánh bay rợp hồ,
        Sương mờ mơ phủ khéo phô
        Vài ba cành liễu giả vờ ngủ quên.
        Cảnh như tiên bậc trước thềm
        Mê man đắm đuối trần duyên bước thầm.

        Thi Bạch
        20/12/2012
        Đã chỉnh sửa bởi Thi Bạch; 16-01-2012, 09:11 PM.

        Comment

        • #19

          Khẽ chạm gót thiền

          Thiên hương pha loãng trong lời
          Men thơ lên đượm, ý mời thần quân
          Ghé sang mảnh đất sơ xuân
          Hãy còn cỏ ướt, dấu vân đêm huyền
          Thanh tao lúc chạm gót thiền
          Hỗn mang như hội đơn tiên tuyệt trần!

          Thi Bạch
          4/01/2012
          Đã chỉnh sửa bởi Thi Bạch; 16-01-2012, 09:11 PM.

          Comment

          • #20

            Tranh lòng

            Tranh lòng

            Đón đưa khuôn nhịp nụ cười
            Về nơi nhè nhẹ tựa thời lưu linh
            Đàn ngân hoan những ân tình
            Mỗi âm, mỗi phách thảo hình giấc an.
            Sóng hương gợn, suối sắc tràn
            Vỗ về mộng ước biến tan cùng nàng,
            Dư đâu mộc mạc trăng ngàn
            Quãng không mà tám, ngón đàn sực mê,
            Dư đâu trong trắng nắng huê
            Men không mà sánh, rượu tề tâm giao.
            Còn vui hơn bậc cung nào
            Tranh Bồng Lai của thuở nao có bằng!

            Thi Bạch
            16/1/2012

            Comment

            • #21

              Trọn đời nhé em

              Có phải em vừa đi qua vùng nắng,
              Nắng hoa nhài hương ngan ngát đưa hương.
              Có phải em vừa đi qua vùng gió,
              Gió du xuân lạnh lạnh cuối góc đường.

              Em chở ta qua bằng cuộc tình
              Cuộc tình ta đã ngấm hương trinh
              Từ bao lâu nhỉ? Từ tiền kiếp?
              Có lẽ vậy à, phải thế chăng?

              Sao đêm hoàng mộng, nhu mì lắm
              Thoáng vội về, thoáng vội trả đi
              Sao lạ quá, ta say đến luỵ
              Tình nhân nàng ở bến vô vi!

              Có phải em vừa đi qua vùng nắng
              Chở hồn ta phiêu bạt với mây trời,
              Có phải em vừa đi qua tâm cội
              Khiến lòng ta nhất quyết - trọn một đời.


              Thi Bạch
              13/01/2012

              Comment

              • #22

                Tuyết Nhi ơi

                Tuyết Nhi ơi


                Tuyết Nhi ơi, chiều nay xuân gần tới
                Nắng quen chân bước hanh ráo trên đường
                Rất nhẹ nhàng và ngấm cả hồng hương
                Lòng yêu ta lại dậy thì quá đỗi.

                Tuyết Nhi ơi, một dòng đời nước chảy
                Biết lở buồn bến đó, hay lở sầu bến đây?
                Bởi bàn tay ngọc chuốt đã hao gầy
                Thương nhớ cũ dâng đỏ đầy mắt mỏi.

                Tuyết Nhi em, hỏi em còn ghé lại
                Chốn đồng xanh, nơi cỏ lá riêng trời
                Giữa bạt ngàn, thoang thoảng gió mây trôi
                Ghi lời ngỏ của đôi tình nhân ấy.

                Tuyết Nhi ơi, sợ làm lòng em rối
                Ta ru mình như sương sớm, tàn dương.


                Thi Bạch
                17/01/2012

                Comment

                • #23

                  Nghênh đón tân xuân

                  Nghênh đón tân xuân


                  Này an nhiên, còn đây, giữ lại
                  Giữa mộng thiên trường, chốn thắm yêu thương
                  Cho ngày xuân nhạn thoả lòng dang cánh
                  Chở nắng non rót xuống vạn cung đường.

                  Xuân hội khí tiên thiên gần đến đủ,
                  Sắp sinh ra ngọc quý để dâng đời.
                  Chợ hoa đắm sắc hương ngày giáp Tết
                  Hẹn chồi non chóng lớn, chóng tinh khôi.

                  Bánh chưng xanh được lửa nhuần sắc lá
                  Hương nhẹ đưa rất đầm ấm Việt hồn,
                  Những ông đồ thư pháp trẻ trung hơn
                  Dần khoả lấp nỗi nhớ còn da diết.

                  Mùi rượu mới sực nức lòng quê cũ
                  Nguyên và trinh, như gạo trắng ngần ngần.
                  Phố phường rộn, bao người đi trẩy hội
                  Chung niềm vui, nghênh đón một tân xuân.

                  Thi Bạch
                  19/1/2012
                  (26 tháng Chạp, Tân Mão)

                  Attached Files

                  Comment

                  • #24

                    Hoa Tuyết Nhi

                    Hoa Tuyết Nhi

                    Có phải em vừa đi qua vùng nhớ
                    Rúng động hồn những kí ức xa xăm?
                    Có phải ta đang ghìm hơi thở
                    Của xôn xao cuối hạ phượng vơi dần?

                    Như nhuyễn thể len vào lòng ta ngự
                    Hối thúc men rung cảm thuở ban đầu
                    Của cánh trắng mười phần, tưởng nhẹ phấn vừa thoa
                    Cùng tâm phớt sắc vàng nguyên sơ lắm.

                    Trời!
                    Hoa Tuyết Nhi đẹp mê hồn đến lạ
                    Vậy mà thu buồn, đông rét để hoang vu.
                    Tuyết Nhi đành ôm giấc mộng trầm ru
                    Có buổi nọ kết hôn cùng thi sĩ.

                    Và ai đến cùng Tuyết Nhi lặng lẽ
                    Mỗi chiều mưa, mưa mắt muỗi lặng thầm,
                    Mỗi đợt gió về ta gọi Tuyết Nhi ơi,
                    Em sống mãi trong dòng sông năm tháng.


                    Thi Bạch
                    2/2/2012

                    Comment

                    • #25

                      Sông lòng


                      Dường như mưa ướt nơi đằng ấy
                      Nếu trở về sông, sông có vui?
                      Sông mệt mỏi xua tràn hơi khói cũ
                      Mộng trường đời sao đành chia phôi!

                      Ôi chao khó! Một trời thơ biền biệt,
                      Mấy thăng chìm tựa nỗi nhớ chông chênh.
                      Trong kỳ quái, lại mơ hồ hết đỗi
                      Nếp từ nao vẫn cứ níu quanh mình.

                      Rồi tháng cũ, năm sờn trên áo cũ
                      Thời trẻ trai âm ỉ mà kinh qua.
                      Mong ước phụ, dạt đều hai bến nước
                      Lỡ bên này, mà cũng xói bên kia.

                      Sông hẩm duyên mỗi ngày thêm rộng,
                      Mộng trong đời chân níu lại chân xô.
                      Người đâu đó – dăm người hời hợt đó
                      Biết gì ta mà phách lối tựa hồ?

                      Thiên sương nép phủ buồn giao địa khí,
                      Đại thuỷ thương phận đáy hải buồn cơn.
                      Mai này đó, ta bán lòng trắc ẩn
                      Để mua về cả vũ trụ cô đơn.

                      Thi Bạch
                      11/5/2012
                      Đã chỉnh sửa bởi Thi Bạch; 15-05-2012, 02:46 AM.

                      Comment

                      • #26

                        Chợt mưa

                        Chợt mưa

                        Mưa làm mướt cái hồn nhiên của lá
                        Nhớ lối ta về bên nhỏ khi xưa,
                        Đường phố chiều nguệch ngoạc vài giọt thưa,
                        Cũng đủ làm đôi tình nhân thổn thức.

                        Nhìn mưa hỏi: mấy năm rồi mưa nhỉ?
                        Mái nhà vui đầm ấm tiếng vợ, chồng
                        Cùng chung lòng qua nóng hạ, buốt đông
                        Khoả lấp bớt nỗi nhớ nhà sâu lắng.

                        Mưa chợt mát, hồn nhiên như con gái
                        Trời xanh trong tựa nét của con cười,
                        Ta hỡi hồ ánh mắt đổi thật tươi
                        Thầm tự sự với lời thơ mang mác.


                        Thi Bạch
                        18/05/2012

                        Comment

                        • #27

                          Không đề


                          Không đề

                          Nhắm mắt nghe gió gọi
                          Trôi về nơi chân trời
                          Đàn nước nhạc chơi vơi
                          Lòng thanh thanh nhàn hạ,

                          Nhắm mắt nghe gió gợi
                          Lời tình tự xa xăm
                          Rừng hoang chỗ ta nằm
                          Có lời kinh về ngự,

                          Nhắm mắt nghe hơi thở
                          Rất chậm và rất sâu
                          Của thiền pháp nhiệm mầu
                          Đi khai thông tiềm thức,

                          Nhắm mắt nghe tim lặng
                          Quên nhịp đập bon chen
                          Mạch suối lại tuôn mềm
                          Tâm hồn ơi, rộng mở!

                          Thi Bạch
                          4/6/2012

                          Comment

                          • #28

                            Khi hồn hoá tàn tro

                            Khi hồn hoá tàn tro

                            Ta ôm đá, nghe linh hồn đá vỡ

                            Giữa thênh thang, nhặt mấy gót chân huyền.
                            Giấc lạc loài, du mộng tìm trời tiên
                            Và lãng quên thế gian ngày điên đảo.

                            Ta ôm đá, nghe linh hồn ta vỡ

                            Giữa hư vô, thiên lũng vạn ngàn lời.
                            Thơ hoang tàn, liêu phế tự nhiên phơi
                            Những hoài vọng đục ngầu như sóng biển,

                            Ta ôm đá, nghe linh hồn cả khóc

                            Giữa thinh không nhiều kiếp đã từng qua
                            Rồi niệm thầm cho niềm nỗi phôi pha
                            Hoá tro bụi, bay vô chừng mọi chốn!


                            Thi Bạch
                            2/7/2012

                            Comment

                            • #29

                              Tâm sự Chú Sâu Đêm

                              Tâm sự Chú Sâu Đêm

                              Sâu về lại, soi hình lên bóng cũ

                              Nét già nua giờ cằn cỗi hơn chăng?
                              Sâu lẻ bạn, đêm còn vương trái đắng
                              Nẻo xa quê, hờn dỗi mộng thăng trầm!

                              Hình bóng cũ lăn dài lên vết mộc

                              Của thời gian bao nhiêu nếp đoạn trường
                              Đã quen rồi, du khách chốn tha hương
                              Kinh khổ nạn xua đi lời buồn thánh.

                              Chợt là nước, chảy hoài theo thế giới

                              Chợt là mưa, đổ tất thảy muôn nơi
                              Chợt là mây, vô chừng, trôi đi mãi
                              Chợt riêng hồn, níu lại niềm khoan thai!

                              Nay chẳng biết, chẳng mong gì quý cả.

                              Mỗi đêm về, lá đắng nhắm làm no
                              Những tơ lòng, tơ nhả, quấn tròn vo
                              Trong lớp kén ngàn năm không tách khỏi!


                              Thi Bạch
                              10/7/2012
                              Đã chỉnh sửa bởi Thi Bạch; 10-07-2012, 02:13 AM.

                              Comment

                              • #30

                                TÂM SỰ CHÚ SÂU ĐÊM

                                Tâm sự Chú Sâu Đêm

                                Sâu về lại, soi hình lên bóng cũ
                                Nét già nua giờ cằn cỗi hơn chăng?
                                Sâu lẻ bạn, đêm còn vương trái đắng
                                Nẻo xa quê, hờn dỗi mộng thăng trầm!

                                Hình bóng cũ lăn dài lên vết mộc
                                Của thời gian bao nhiêu nếp đoạn trường
                                Đã quen rỗi, du khách chốn tha hương
                                Kinh khổ nạn xua đi lời buồn thánh.

                                Chợt là nước, chảy hoài theo thế giới
                                Chợt là mưa, đổ tất thảy muôn nơi
                                Chợt là mây, vô chừng, trôi đi mãi
                                Chợt riêng hồn, níu lại niềm khoan thai!

                                Nay chẳng biết, chẳng mong gì quý cả.
                                Mỗi đêm về, lá đắng nhắm làm no
                                Những tơ lòng, tơ nhả, quấn tròn vo
                                Trong lớp kén ngàn năm không tách khỏi!


                                Thi Bạch (Chú Sâu Đêm)
                                10/7/2012

                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom