• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Thơ Thi Bạch

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Thơ Thi Bạch

    Khóm hoa góc rừng

    Thôi thì trả phấn cho son
    Có căng đi nữa dây đàn vẫn rung.

    Dẫu là những nốt âm chùng

    Nỉ non hong mãi trùng trùng buồn than...

    Bông hoa thắm nở thầm bên dòng suối
    Một sớm kia mặt trời ghé qua thăm.
    Nhưng sao mặt trời bỏ đi rồi
    Đi biền biệt chẳng quay về sưởi ấm?
    Suối làm thơ vì nhớ
    Róc rách chảy đơn côi
    Phảng phớt cọng lau phơi
    Trắng hồn và lạnh kiếp...
    Nguyệt hàn mắc giữa cành lan
    Nở trên cây mục, hỉ hoan thức gì?
    Mà rồi thầm thỉ đôi khi
    Sương rừng ngưng giọt xuân thì chưa nguôi!

    Ở chốn đây, rừng hoa lỡ nhịp.
    Giọng sầu bi, tiếng hát rù rì
    Thơ tình mắc võng tương tư,
    Ru ru lâu lắm vẫn chưa thấy ngừng.

    Cảnh buồn chi, hoa đều ở độ
    Nở muộn xuân vẫn thắm với đời.
    Mà lỡ đường vì nắng chẳng sang chơi
    Đành dấu duyên với tấm lòng trong trắng.

    Thi Bạch
    12/9/2011
    Đã chỉnh sửa bởi Thi Bạch; 20-09-2011, 07:09 PM.
    Similar Threads
  • #31

    Không đề

    Không đề

    Mấy bữa ta về, đường yêu gió kín
    Chuyện trần gian cứ trút nặng dần vai
    Trên thiên thai nghe lời của thưở nào
    Như gọi mời người xưa về chốn cũ.

    Nắng hôm nay trong một màu quyến cũ
    Hồn mơ xiêu, mơ đổ cuộc trần ai
    Để khoan thai về đậu giữa nhuỵ đài
    Đôi lần ngộ, được ngồi trên sen thánh.

    Bóng nắng lăn chưa kịp phần ngọn gió
    Xoa dịu lòng, mang mác đặng cầm chân
    Chẳng phân bua, lý giải được duyên trần
    Con đường vắng, nhưng sáng đèn chân lý.

    Hoả, Lôi, Phong ngự tìm trên Bách Hội
    Xả lục căn, ngũ uẩn, ngộ cơn thiền
    Ta trở về nơi chốn của vô biên
    Không hình thái, không tâm tình, không tánh!


    Thi Bạch
    16/7/2012

    Comment

    • #32

      Không đề

      Không đề

      Ta quên rồi, ý nghĩa của bài thơ
      Tâm đắc lắm, để tặng người bạn tốt
      Bởi vô duyên nên chút tình thân hữu
      Chợt nhạt nhoà như khói cuối đồng xa!

      Đường đời bôn ba, vẫn chạy hoài theo bóng
      Bóng của ai, của trần thế này chăng?
      Ta không hiểu, đứng cho hồn lẳng lặng
      Biết vai gầy đã đẫm những phong sương.

      Bên bãi vắng, cỏ hoang còn xanh lắm
      Ru mãi hờn khi mơ ước dần loang.
      Ta chẳng nhớ, chẳng cầu mong chi nữa
      Cuộc trần gian lại chán nỗi điêu tàn.

      Nếm kinh luân, đặng mùi thiền chưa nhỉ?
      Lấy u hoài đắp chính pháp mà tu
      Chắc chỉ có mỗi một lòng khuất tất
      Chữ cô đơn lại sống dậy trăm bề!


      24/7/2012
      Thi Bạch

      Comment

      • #33

        Không đề

        Không đề

        Dư hương thầm son sắc
        Phủ đầy không gian mơ
        Người đâu có đợi chờ
        Chỉ mỗi lòng ngơ ngáo

        Tang bồng trong trời nắng
        Óng ả hồ thiên thai
        Sợ vui, sợ gót hài
        Tìm về cơn thức giấc

        Đẫm mình theo tiên nhạc
        Sáo tiêu vọng rồi ngân
        Tâm như được an thần
        Trong dòng trôi hối hả!


        Thi Bạch
        31/7/2012

        Comment

        • #34

          Như mùa thu không đi

          Như mùa thu không đi

          Như mùa thu không đi
          Mấy hàng cây giữ lá
          Trời vui gì đon đả
          Tựa hồ chút tình si,

          Hoàng hôn mộng điều chi
          Đỏ cả tầng mây lãng
          Khúc du đời vẫn rạng
          Còn nguyên một mối ghì.

          Chậm chậm hoa may ơi,
          Rung rinh hình trước gió
          Bao năm nào đã tỏ
          Vướng víu hoài không thôi!


          Thi Bạch
          27/7/2012

          Comment

          • #35

            Những mùa thu quanh năm

            Những mùa thu quanh năm!

            Những mùa thu quanh năm
            Không đổ vàng sắc lá
            Mà lòng ai tơi tả
            Vị, hương, sắc cuộc thời.

            Mùa thu ơi, mùa thu
            Sao không làm lá rụng
            Để về đông ấp úng
            Chờ đợi một điều chi?

            Và rồi ai biết ai,
            Đợi mùa xuân lành đến
            Nụ xuân thật tươi trẻ
            Thắp niềm tin lâu dài.

            Trong tiếng rao của gió
            Có lời hanh hao không?
            Trong tiết chiều se lạnh
            Chợt u uất môi hồng!

            Trời thu đêm nhiều lắm
            Quanh năm, rồi quanh năm
            Niềm âu kén con tằm
            Lăn hoài trên nong khổ.

            Rồi sáng thu trở lại
            Mang mác và xa xôi
            Hồn thanh đã gục rồi
            Vào mùa thu dài mãi...

            Những mùa thu quanh năm!

            Thi Bạch
            1/8/2012

            Comment

            • #36

              CHUYỆN TÌNH CÂY CẦU GỖ

              Chuyện tình cây cầu gỗ

              Ta lỡ đi về qua cây cầu gỗ
              Tháng tám mưa thu, ướt cả ván cầu
              Cầu trơn quá làm lòng xưa e sợ
              Trượt chân rồi có ngã xuống dòng sâu?

              Cầu tháng tám buồn rao chuyện cũ
              Em theo chồng một buổi nước không trong
              Ai hồ hỡi, ai đau lòng cỏ huyết
              Ai cười duyên, ai chảy máu tim hồng!

              Sợ mấy nỗi, cầu ơi, sao cầu ướt
              Ướt mưa đêm hay lệ của chuyện xưa
              Ngày hò hẹn, ngại ngùng gì ván mục
              Vững tin yêu tựa trăng sáng buổi rằm...

              Cầu gỗ ấy giờ không ai qua nữa.
              Ta xa quê hơn hai mấy năm rồi,
              Em giờ đã theo chồng qua xứ lạ
              Cầu ơi cầu, tan vỡ nhịp còn đâu!

              Ta lỡ về, đi qua cây cầu gỗ
              Ván mục rồi, những kỉ niệm xa xưa
              Ta rồ dại, nhỏ thầm dăm khuyết lệ
              Cho tim vui, bất diệt một tình yêu!


              Thi Bạch
              6/8/2012
              Đã chỉnh sửa bởi Thi Bạch; 06-08-2012, 11:13 PM.

              Comment

              • #37

                Tình Tuyết Nhi

                Tình Tuyết Nhi



                Tuyết Nhi đã mọc vào thu
                Hoa say sưa nở cho dù nắng mưa.
                Phụng loan sắc ấy mấy vừa
                Trầm đơn, tiên cúc kém thừa tâm hương.
                Bởi rằng duyên khéo mà thương,
                Bởi rằng tuổi trở chợt vương đó là,
                Gót chân em nhỏ ngọc ngà
                Trao cho ta cả trời hoa ngạt ngào.
                Cho hay tâm sự nôn nao,
                Ngõ đi chẳng đặng, ngõ vào chẳng xong…
                Thôi thì hoa cứ thong dong
                Mà ta thì để nỗi lòng tùy dâng,
                Một khi dạm ngõ vân tầng
                Thiên nhai ước hẹn tình nâng chén tình!
                Nàng - mai trổ điểm sân đình,
                Ta - thân thi sĩ mộc hình dở dang.
                Bao giờ ráng đỏ chiều tan,
                Cánh chim lữ khách mơ màng ngủ quên
                Dưới sương, trường dưỡng mộng êm
                Cho hay trăng lạnh lẻ đêm say này.
                Bỗng hồ đồ, bỗng hoang tay
                Muá theo điệu vũ mây bay, gió vờn
                Người trơ xương vóc chăng sờn
                Thuyền trôi im lặng, trầm thơm một vùng.
                Thôi thì như cúc ung dung
                Khi hoang liêu gió, lúc cùng giá sương
                Trôi đi trên những nẻo đường
                Miên man một chút tình thương vô cầu
                Dẫu là không cạn, chẳng sâu
                Trăm năm cỏ, đá có đâu riêng mình!
                Giờ phiên theo cuộc thăng chìm
                Ngẫu nhiên chẳng biết nhục vinh chốn đời.
                Từ xưa thơ chẳng biết người,
                Từ nay thơ đã hóa lời ai hay,
                Từ người thơ bỗng hóa say,
                Từ ta thơ trở nỗi này nỗi kia.
                Mỗi năm hoa nở, thu về
                Tuyết Nhi em hỡi, ê hề nhân duyên!




                Mùa Thu năm 2012
                Thi Bạch

                Comment

                • #38

                  TÌNH LẠC

                  TÌNH LẠC

                  Rong nhung nhớ, dục tình đi phó hội
                  Nắng thêu tường vàng khát cả người si
                  Chốn cũ bao năm, còn giữ điều gì
                  Thơ lạc bước vườn loang cơn bỡ ngỡ

                  Một chút níu, chút tìm xưa, thơ trẻ
                  Hương hoa đồng hòa với gió, thật trong
                  Ta lắng nghe ta, lặng lẽ, nỗi lòng
                  Trôi biền biệt, tháng năm hoài yêu vụng

                  Người cũ ấy đã xa rời chốn cũ
                  Vạn nẻo đường, bao mưa nắng đưa thoi
                  Cho lòng si nhòa nhợt, cũng đã rồi
                  Kỉ niệm dấy mắt sương mờ kỉ niệm

                  Đâu thể biết nỗi yêu người như thế
                  Tháng năm buồn bạc bẽo cợt lòng nhau
                  Phải bởi lời xưa, bản nhạc đã nhàu
                  Khuấy trên bể sóng điên cuồng phá bĩnh

                  Nên tình chẳng trở về sau kết hội
                  Đã lang thang cho đến lạc lối về
                  Đã lăn trầm cho hết nỗi đê mê
                  Vào đêm cuối, từ trần trong bối rối


                  Thi Bạch
                  21/6/2013

                  Comment

                  • #39

                    ĐÒ MỘC TRUYỆN

                    ĐÒ MỘC TRUYỆN

                    Đò mộc ơi dừng lại, khoan đừng sang
                    Phía dưới ngàn cơn mưa chừng vẫn đợi
                    Giọng ai hò khoan thai,
                    Mái chèo ai khấp khởi
                    Rẽ sóng nước hai làn, cho khách bạn sang sông

                    Đò mộc ơi dừng lại, một đôi khi
                    Nghe tiếng nữa vỗ mạn thuyền thi tứ
                    Biết mấy ân tình lan trên dòng sóng nhẹ
                    Gợn tăm buồn đùa nhau mãi lao xao

                    Đò mộc ơi, đò mộc ơi
                    Chuyến qua đò không thiên thu vạn vạn
                    Kể chi nghe chuyện cũ những năm rồi
                    Trong lòng nước có nhiêu điều diễm lệ
                    Mấy khúc rồi ta, nước có quen nhau

                    Đò mộc muộn chiều về ăn sương trắng
                    Sương giăng giăng từ đỉnh núi mờ xa
                    Đò lặng lẽ, âm thầm ngâm nước bạc
                    Nước - dầu chi cũng là bạn trăm đời

                    Đò mộc với đêm nay, trăng về tới
                    Đò say thêm từng thớ gỗ già nua!


                    Thi Bạch
                    24/12/2012

                    Comment

                    • #40

                      TÌNH CŨ

                      TÌNH CŨ

                      Ta nghe lá quen mùa thu thì phải
                      Rụng rơi đầy trên lối nhỏ ta qua
                      Ừ thì thu, thu trẻ mãi không già
                      Và phố xá lên men nồng kỉ niệm

                      Ta nghe lá mùa thu rơi thì phải
                      Giữa chừng cơn nắng hạ cháy da hồng
                      Vẫn yêu làn gió mát lúc hừng đông
                      Hoặc chiều muộn sắc trời rực áo đỏ

                      Bởi vì lòng, bởi vì lòng có lẽ
                      Vẫn yêu thương bao lời nói nụ cười
                      Của nhân tình tự tiền kiếp xa xôi
                      Đêm ngày vẫn chờ chực ta âu yếm

                      Ôi thôi rồi, hóa ra mùa thu cũ
                      Ta ôm lòng, bao năm tháng tương tư
                      Để bây giờ mới tận chứng như như
                      Tình chẳng nhạt, một nghìn năm chẳng nhạt

                      Tình nhân đó, Nàng Thơ, nên có lẽ
                      Chẳng thể quên hoặc thể phụ tình nhau
                      Đêm hằng đêm, như vũ trụ muôn màu
                      Ta đắm đuối, để trắng nhuần cảm xúc

                      Cho ta yêu, yêu nàng thêm lần nữa
                      Để trần gian vẫn kháo chuyện tình nhân!


                      Thi Bạch
                      1/7/2013
                      Đã chỉnh sửa bởi Thi Bạch; 30-06-2013, 07:57 PM.

                      Comment

                      • #41

                        GHÉP LẠI DÒNG GIANH

                        GHÉP LẠI DÒNG GIANH

                        Dòng Gianh nước chảy làm đôi
                        Lời xưa ai oán để rồi còn ghi
                        Người đời đâu đó sầu bi
                        Bao nhiêu thế kỷ hỏi vì bởi đâu
                        Nam thương, Bắc nhớ, tình đau
                        Tha hương cám cảnh một bàu lệ chan
                        Nước non, non nước lỡ làng
                        Chim di ơi hỡi tìm đàng về không
                        Người nước mắt, kẻ câm lòng
                        Đếm đông hỏi đặng mấy đông qua rồi
                        Sương rơi, tuyết phủ, đất bồi
                        Biển xưa nay đã cũng rồi ruộng dâu
                        Một đời hỏi được bao lâu
                        Buông đi để thấy nhiệm màu tình thương

                        Hãy về thăm lại cố hương!
                        Dòng Gianh ghép nửa bốn phương thanh bình.


                        Thi Bạch
                        2/7/2013

                        Comment

                        • #42

                          VÌ CHẲNG PHẢI TÌNH RIÊNG

                          VÌ CHẲNG PHẢI TÌNH RIÊNG

                          Tình chẳng thể riêng
                          nên để chung làm vốn
                          Chiều em qua,
                          phố phường lắng điều chi?
                          Nghe những xót xa,
                          khơi chút nồng nàn
                          Ngày thơ bé hoa thắm cài tóc mái.

                          Tình chẳng thể riêng
                          nên để chiều mây gió
                          Cuốn trôi đi,
                          vào vùng trũng hồn nhung
                          Biết một lần thương
                          thôi cũng đủ vụng về
                          Mà niệm khúc vũ vần còn đọng mãi!

                          Tình chẳng thể riêng
                          nên ghép thành trăm mảng
                          Bởi mỗi ngày,
                          thêm mỗi mối tương tư
                          Dẫu có thực - hư
                          hay hoàn mỹ ngục tù
                          Lòng sông bể sâu khó bằng nhung nhớ.

                          Tình chẳng thể, tình vạn lần chẳng thể
                          Giữ riêng mình, nên cứ phải miên man...


                          Thi Bạch
                          4/7/2013

                          Comment

                          • #43

                            BỞI MỘT ĐIỀU MUỐN GIỮ

                            BỞI MỘT ĐIỀU MUỐN GIỮ

                            Còn bao nữa từ ngày em cất bước
                            Buộc lòng thơ ta thất thểu quay về
                            Con phố nhỏ, đàn treo lời nhớ nhỏ
                            Dạ lan buồn hoen lệ tưởng cơn mê.

                            Lên phố thị phồn hoa bao nhiêu ấy
                            Em có còn lưu một chút đồng quê
                            Của những ngày thơ mộng vắt triền đê
                            Hay nhung nhớ theo sông sầu chảy hết?

                            Cũng chỉ bởi ân tình ta ngốc dại
                            Mấy nghìn ngày vẫn vụng tiếng yêu ai
                            Cũng lại lòng chỉ mong giữ mắt nai
                            Câu lưu luyến mãi làm riêng là thế...

                            Ngày báo thiệp, chao ôi, trời mới biết
                            Những mưa giông, gió giật kể làm chi
                            Chẳng đếm bằng, đếm bằng một nửa ly
                            Của sóng bão dậy lòng cơn hối lỗi!

                            Rồi chẳng biết bao giờ đây mới lặng
                            Tình nhân ơi, vĩnh biệt mắt nai xưa
                            Còn mình ta mãi miết chuyện dư thừa
                            Không dứt khỏi một mối sầu thi tứ.


                            7/7/2013
                            Thi Bạch

                            Comment

                            Working...
                            X
                            Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom