• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Trên ngọn tình sầu -Từ Công Phụng (Thơ: Du Tử Lê)

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Trên ngọn tình sầu -Từ Công Phụng (Thơ: Du Tử Lê)

    Cảm ơn UKH tieumuoi20091 mỗi khi nghe lại Trên ngọn tình sầu - Xuân Sơn hát ...




    TRÊN NGỌN TÌNH SẦU


    "Niềm đau đớn, hiểu theo một cách khác, cũng là một thứ hạnh phúc còn đọng lại trong cuộc đời chúng ta như là một hành trang cho những suy nghĩ về cuộc đời." (Từ Công Phụng)

    Chiều cuối thu, ngồi nhấp ly café ở góc phố, nghe lại bản nhạc “Trên ngọn tình sầu”, lòng cảm thấy bâng khuâng nhớ về những kỷ niệm. Với giai điệu thiết tha và trầm buồn, giọng ca của Trần Thái Hòa đã đưa chúng ta về một miền thương nhớ, xa vắng… Hơn 40 năm rồi, tình ca ngày ấy vẫn còn nguyên những nét đằm thắm và quyến rũ đến lạ thường.

    Ca khúc được nhạc sĩ Từ Công Phụng phổ từ một bài thơ nổi tiếng của nhà thơ Du Tử Lê. “67, khúc thêm cho Huyền Châu” là bài thơ viết về một mối tình được in trong tập thơ “Tay gõ cửa đời” xuất bản năm 1967. Ngày ấy, Du Tử Lê yêu tha thiết cô giáo Huyền Châu, cháu ruột của giáo sư Lê Ngọc Trụ (Đại học Văn Khoa Sài Gòn). Thế nhưng, tình yêu của họ không đi đến hôn nhân vì sự ngăn cách của gia đình.
    Sau biến cố 1975, Du Tử Lê định cư ở California để lại một mối tình đầu ban sơ và lưu luyến. Hai mươi sáu năm sau, năm 1991, ông quay trở về thăm lại người yêu cũ và có ý định đem Huyền Châu qua Mỹ. Cô đã từ chối với lý do cha mẹ già yếu.
    Hiện cô vẫn còn độc thân và cư ngụ tại một căn nhà cũ ở Bến Chương Dương – TP HCM.


    67, KHÚC THÊM CHO HUYỀN CHÂU

    hạnh phúc tôi từ những ngày nước lớn
    trời mưa mau tay vuốt mặt khôn cùng
    bầy sẻ cũ hom hem chiếu ngói xám
    trời xanh xao chân ngỏ cũng không về
    cây mộng nởtừng ngón tay lá nõn
    nôi tương tư cỏ ấm thịt da người

    tôi hiu hắt từ mắt em ngát tạnh
    môi thâm khô từ thưở định xin hôn
    ngày tháng hạ khi không mà trở rét
    em khi không mà trở mặt điêu ngoa
    tay trông ngón hương đưa mùi tóc mạ
    ngọn me xa theo ký ức rì rào
    chiều qua đó chân ai còn ríu rít
    lòi ai say cho trời đất lại gần

    kỷ niệm tôi từ những ngày vỡ tiếng
    nhẩn nha gom từng cọng thiết tha rơi
    con dế nhỏ lớn lên đằm tiếng hát
    khi đêm về ru giọng đớn đau hơn
    cây niên thiếu cũng thui mầm trong sáng
    lá oan khiên lả tả mái hiên người

    tôi èo uột từ những người cả gió
    con dế buồn tự tử giữa đêm sương
    bầy sẻ cũ cũng qua đời lặng lẽ
    ngọn me xưa già khọm nhớ thương hờ
    em ở đó bờ sông còn ấm cát
    con sóng tình vỗ mãi một âm quên
    (Du Tử Lê – Năm 1967)

    Thật ra, bài thơ sáng tác không phải cho Từ Công Phụng phổ nhạc. Thế nhưng, với nét nhạc tài hoa và sự đồng điệu của tâm hồn, Từ Công Phụng đã thành công trong việc đưa ý tưởng của Du Tử Lê trở thành một ca khúc bất hủ.

    Từ Công Phụng có một người bạn thân tên là Nguyễn Thiệp, một sĩ quan VNCH đã chết trong một lần vượt ngục bất thành vào năm 1978. Tình cờ gặp nhau, Từ Công Phụng được anh Thiệp giới thiệu bài thơ này, anh Phụng đọc xong, thấy hay và soạn thành ca khúc. Sau đó, anh mang bản thảo ra quán café La Pagode, nằm trên đường Tự Do (nay là Đồng Khởi – Sài Gòn), nơi Du Tử Lê thường xuyên lui tới. Đây là một quán café nổi tiếng đối diện với Công viên hòa nhạc phía bên kia đường, cũng là nơi tụ tập của các nhà văn, nhà thơ nổi tiếng của miền Nam trước 1975. Từ Công Phụng hát cho Du Tử Lê nghe và đề nghị nhà thơ đặt tên cho ca khúc, Du Tử Lê không dùng “67, khúc thêm cho Huyền Châu” mà đổi lại “Trên ngọn tình sầu”.



    Có những chi tiết được mọi người gọi là “sự can đảm” của nhạc sĩ trong khi viết ca khúc này là sử dụng âm vực rất rộng, lên cao và xuống thấp. Ngay khởi đầu “Trên ngọn tình sầu”, Từ Công Phụng đã sử dụng nốt nhạc cao, từ Sol lên Fa hay vì Mi lên Fa, tức là quá một tone để tạo một âm hưởng lạ ? Và đó cũng là cách để dòng nhạc diễn tả hết nỗi buồn và đau xót của của một tình yêu đã đi xa.

    Nếu so sánh ca từ, chúng ta sẽ thấy, Từ Công Phụng có thay đổi một số ý để phù hợp hơn với tinh thần của bản nhạc. Điệp khúc “hạnh phúc” và “mưa mau” được nhắc lại như một sự níu kéo của đôi tình nhân:

    “Hạnh phúc tôi, hạnh phúc tôi
    từ những ngày con nước về.
    ngoài trời mưa mau, ngoài trời mưa mau
    tay vuốt mặt khôn cùng…”

    Ông cũng đã thêm “rêu xanh” vào câu thơ của Du Tử Lê:

    “…bầy sẻ cũ hom hem
    chiều ngói xám, rêu xanh…”

    Thời gian trôi đi để mái ngói xám trở thành rêu xanh với lớp bụi thời gian. Tình yêu bây giờ quá xa xăm với những tháng ngày xưa cũ…

    Riêng câu cuối cùng, Từ Công Phụng đã dùng từ “quen” thay “quên”. Suy cho cùng, hai từ đều có những cái hay riêng. Vượt qua tất cả, để ngồi lại với nhau, nhắc đến một giai điệu quen, một âm thanh quen thuộc và dấu yêu cũng là một cách diễn đạt cái ân tình của người nghệ sĩ.

    “…em ở đó bờ sông còn ẩm cát
    con sóng tình vỗ mãi một âm quen”

    Sau này, khi nghe ca khúc này, cố nhạc sĩ Phạm Đình Chương đã khen ngợi về sự xuất sắc của Từ Công Phụng khi chuyển hóa “67, khúc thêm cho Huyền Châu” trở thành ca khúc để đời.

    TRÊN NGỌN TÌNH SẦU

    Hạnh phúc tôi, hạnh phúc tôi
    Từ những ngày con nước về
    Ngoài trời mưa mau, ngoài trời mưa mau
    Tay vuốt mặt không cùng
    Bầy sẻ cũ hom hem
    Chiều mái xám rêu xanh
    Trời êm cao chân nhỏ
    Cũng không về trên dòng sông tội lỗi

    Tôi nghe hắt hiu từ mắt em ngắt tạnh
    Môi thâm khô từ thuở định hôn người
    Ngày tháng hạ khi không mà trở rét
    Giọt nắng vàng lung linh màu lạnh ngắt
    Sao khi không người ngoảnh mặt kiêu sa

    Chiều qua đó chân ai còn ríu rít âm thưa
    Lời ai ru như mơ cho trời xuống thật gần
    Người trông ngóng hương đưa mùi mái tóc đêm mưa
    Nhẹ theo lá oan khiên lả tả mái hiên người

    Tôi nghe hắt hiu từ mắt em ngắt tạnh
    Con dế buồn tự tử giữa đêm sương
    Bầy sẻ cũ cũng qua đời lặng lẽ
    Em ở đó bờ sông còn ẩm cát
    Con sóng tình vỗ mãi một âm quen


    Vài chục năm sau, khi nghe lại, chúng ta mới thấy những tình ca của Từ Công Phụng thật ấm áp và tuyệt vời. Nói như nhà văn Song Thao trích trong lời bạt tập “Một góc đời phôi pha”:

    “…Những tình khúc của Từ Công Phụng như những đợt sóng biển nối tiếp nhau vỗ về cõi lòng của những người trẻ thuộc nhiều thế hệ. Chẳng có cuộc tình nào giống cuộc tình nào. Mỗi cuộc tình là một thế giới riêng lẻ. Mỗi ánh mắt là một tín hiệu âm thầm. Mỗi nụ cười là một hân hoan nhớ đời. Mỗi một giọt nước mắt là một mất mát khó quên.

    Tình ca của Từ Công Phụng đã len lỏi vào từng thế giới thân thiết đó. Chúng không phải là tình ca lướt trên da thịt mà đã luồn lách vào từng dòng máu, từng hơi thở của những người yêu nhau. Từ Công Phụng đã cho những tình nhân thứ ngôn ngữ đằm thắm, thâm trầm và đầy trí tuệ…”

    Vào khoảng tháng 4/1999, Từ Công Phụng có viết cho độc giả những dòng tâm sự. Ông coi đây như là một điều tâm đắc nhất trong sự nghiệp âm nhạc của mình.

    “Tình ca như dòng sông hiền hòa chảy hoài từ ngàn kiếp. Đó là thứ hạnh phúc bắt trong buổi sáng nắng dậy chan hòa có bông hoa nở rộ và chim muông ngợi ca một ngày mới bắt đầu bằng nụ hôn nồng ấm của đôi tình nhân.

    Tình ca là những lời phủ dụ ngọt ngào của tình yêu như giòng suối róc rách từ thiên thu dành cho những đôi tình nhân của bao mien man thế hệ, như một kẻ đồng lõa cho sự tồn tjai của nhân loại.

    Xin cảm ơn Đấng Tạo Hóa đã ban cho loài người có trái tim biết rung động, có tâm hồn biết thổn thức để tình yêu và cuộc đời còn được thăng hoa bằng những bản tình ca.

    Nếu chim muông có một thời để ca hát, cỏ cây có một thời để xanh tươi, và loài người có một thời để sống và một đời để chết, thì xin hãy hát lên những bản nhạc tình để ngợi ca một thời để sống trước khi bước vào những nỗi khốn cùng buồn thảm của cái chết lẻ loi.

    Bởi vậy, tình ca là con đường tôi đã chọn và cưu mang một đời. Dù tôi có là chứng gian cho một cuộc tình không thực, nhưng ít ra tôi đã mang đến một chút hạnh phúc nhỏ nhoi, một chút kỷ niệm khó phai mờ cho những kẻ tình nhân của một thời yêu thương say đắm.

    Xin cảm ơn những kẻ tình nhân đã nâng niu những bản tình ca của tôi từ những thập niên qua như là nhân chứng cho tình yêu của mình, dù chúng có mang những nỗi hân hoan trong đôi mắt hay nụ cười, dù chúng có chứa chan những giọt lệ ngậm ngùi cho một đời tình ngắn ngủi.

    Xin các bạn hãy mở những trang tiếp theo, và hãy hát cho nhau nghe những lời tiếp tục ngợi ca tình yêu – cho tôi hay cho các bạn – vẫn mong là nỗi niềm của chúng ta một đời thủy chung, dâng hiến”


    Nguồn :Link
    Đã chỉnh sửa bởi CONHAKO; 03-11-2011, 11:38 PM.
    ----------------------------

    Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.
    Similar Threads
Working...
X
Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom