• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

* Hời !*

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • * Hời !*

    Ta có cần nhau không?.

    Có một lúc niềm riêng đang ấp ủ, lật vội ra mới biết đó chính mình, ngó đời thật vốn ngày càng bạc bẽo, bao năm rồi....tay trắng, cũng trắng tay.
    Có cái nghèo, nghĩa, tình...cũng heo mây, trăm năm đá, vàng phai thêm lẫn lộn. Ta xa xứ, hơn hai mươi năm lận đận, chưa đủ nghèo?, cái tình nghĩa .... ôi chao.
    Lòng nắng hạn, hay cũng tại lao đao, mà nhân thế còn thua loài cỏ dại. Hoang phế quá, thêm tình ta hủy hoại, khát gió mưa nên lắm lúc dại khờ.
    Chử nghĩa ơi, ta cứ mãi mập mờ. Vần với vận éo le thành đủa lệch. Ta gắp mãi đã đời ngốc nghếch, chẳng khôn ra sao cứ mãi điên cuồng.

    Hời iiii
    Similar Threads
  • #2

    Chẳng cây cỏ mà sao không đồng tiếng
    Cũng tâm, gan đồng điệu lệch lạc hoài
    Nhịp tim sai, ai côi cút, mệt nhoài
    Để đêm đến bao trùm đau đớn cũ !

    Ta yêu nhau, phải chăng là chưa đủ?
    Là chưa thương? : Nên kiệm nói, kiệm nhìn...
    Là chưa đau?: Nên câm nín một mình....
    Là chưa hiểu? Nên âm thầm suy nghĩ? !

    Đã bao năm, chữ ái ân thiên vị
    Vội vã chưa? Trao trót những vụng về?!
    Lỗi nơi ai?, Hay lỗi bởi lời thề
    Mà ray rức, hối tiếc vì đã lỡ?!

    Ôi tan nát, khi tìm về cỏi nhớ
    Ta vì anh nếp nhăn mắt dại khờ
    Anh vì ta tóc trắng điễm hững hờ
    Để nín lặng đón chờ đau đớn mới !

    TNBV

    Comment

    • #3

      Đêm đã muộn, trắng bên trời gió bão
      Hàng cây trơ, còm cỏi những dại khờ
      Tiếng gió rít, rét thêm lòng chao đão
      Ta tìm về châu chuốt lại vần thơ!

      Cà phê đắng, sóng sánh đóa bơ vơ
      Cũng như ta, dù bộn bề trăm mối
      Tim gan ơi : " Ta làm chi nên tội?"
      "Mà bao năm trăn chối chẳng đặng, rồi? !"

      Trút cái "Lỡ" xuống cỏi đời xa trôi
      "Ngờ" chữ "nghĩa" hóa ra "tình" bạc thếch
      Những cam chịu cho dù không ngốc nghếch
      Nhưng giả vờ đuôi điếc, lại mù, câm !

      Tháng mười hai tuyết trải lạnh căm căm
      Tâm tình ta cũng ít nhiều trăn trở.

      TNBV

      Comment

      • #4

        Khi nỗi đau quá ư không rót được
        Xuống đáy ly tan tác cỏi vô hình
        Thì từng ấy cũng là điều vô nghĩa
        Chỉ trơ nhìn chẳng cám cảnh điêu linh !

        Để nhình ra....

        Đêm mưa mạnh
        quất nhầu vào của kính
        Chảy tuồn về phía dưới một niềm đau.
        Trời khoảnh khoắc xám tro đen tối mịt
        Rú gió khuya
        Cây, lá quật ngã nhào!

        Có gì đâu....?

        Chẳng còn có nỗi trống trải cô đơn
        Chiếm vào lòng,
        khi tim đầy dấu vết
        Dù cho đó....
        chỉ còn dư chút ít....
        Ngại ngùng gì cứ ùa lấp tan thương !

        Đã hết rồi...!

        Đông chớm tới
        Chưa kịp về với đất
        Mùa lá Phong, vàng tím, đỏ quanh nhà
        Ngày khô lá, cũng khô từng ngóc ngách
        Cỏi lòng tôi....giòn rụm bước chân di !

        Muộn !

        Muộn lắm rồi....
        Cho những lúc đấp vun
        Tình yêu vội, thì ra đi cũng vội
        Tuổi 33 ....
        Có còn chăng nông nỗi
        Có còn gì..
        Dại khờ để cho nhau !

        TNBV

        Comment

        • #5

          Cảm ơn các anh chị em đã từng ghé qua topic này, để KV ko bị cô lẻ hơn nữa !!! thanks all
          Đã chỉnh sửa bởi Khanh Vân; 13-12-2011, 10:42 PM.

          Comment

          • #6

            Ta bó gối nhìn trăng treo trước gió
            Tháng Sáu về chầm chầm ngỏ hoa rơi
            Tiếng nỉ non tấu khúc hát không lời
            Côn trùng lạ, hòa chi nhịp đồng điệu?!

            Văng vẵng hĩ, chừ trong tim lắng dịu
            Chiếc lá chiều biết liệu chết nơi mô
            Trôi trên sông, giá con nước trong hồ
            Cũng cùng ngỏ có tách thành hai hướng.....

            Lụy cái tâm, cái trí mình tưởng tượng
            Rứa cái thân, cái óc khóc, gượng, cười
            Răng không đau, lắm khi cũng thấy lười
            Mần chi lạ, ôi trời than với vãn....

            Dị chưa tề, con người ta lãng đãng...

            TBNV

            Comment

            • #7

              Đêm lạnh vắng rũ mình trong bóng tối
              Rẻo trăng non ngơ ngác lụn khô dầu
              Phủ phục xuống cứ như người có tội
              Cái tình ta, người bỏ xó nơi đâu?

              Từ vòi vĩnh, nay biến thành nhẫn nhục
              Lại bẻ chia tâm trí lúc muộn phiền
              Như chiếc bánh tình yêu ta- ngủ gục
              Ừ gom đi, cũng chẳng đáng bao tiền !

              Trên thập giá Chúa chết vì "sự sống"
              Ví trần gian ta bập bẹ yêu đương
              Mà đói rét cả khối tình trông ngóng
              Nhận, xin, cho ta hấp hối lạ thường....!

              Nên đứng dậy phủi quần, xơ xác áo....
              Với lấy trăng nhét túi bỏ vào nhà
              Miếng bánh lẻ cái tình ta xốc xáo
              Chả chia ai, tự hứa... thiệt đó mà...!

              TNBV

              Comment

              • #8

                Một ly,
                hai ly,
                lại ba ly.....
                Cái thằng tôi ngu nghê
                đoạn trường rứa
                Đời là cái chi mô mà như vó ngựa
                Phi đại càng,
                té ngữa lăn quay...
                Ôi chu choa, rượu chuốc vào, ủ dột túy lúy say
                Mà ta say cho cả cuộc đời nẫu nuột
                Ôm trong tay, cái cơ ngơi... bắt buột
                A ha nì, cái cơm áo gạo tiền khốn khổ ơi...
                Lại một chai
                hai chai
                ba chai...
                Ta rơi...
                Giữa khoãng không mơ màng tìm tới
                Trói làm thân cái con người ....
                Bỡi....
                Sống cho vừa, dư nghĩa tào khang...
                Uống một ngụm, nức ực tan tan
                Mi với ta, cái bóng và cái chiếc,
                Uh thì say, ai say cũng mặc biết
                Ta chỉ biết bi chừ, ta nên uống thật say
                .....

                TNBV

                Comment

                • #9

                  Tình trăng che bóng ai chờ
                  Mà rơi xuống đáy vỡ bờ tương tư
                  Tay sầu nâng chén vô ưu
                  Gạt quên, lại nhớ, đã dù bao năm....?
                  Say đi.... ngày tháng thăng trầm
                  Ngã nghiêng giữa chốn lày - đầm đa đoan...

                  TNBV

                  Comment

                  • #10

                    Ngoài hiên thưởng Nguyệt túy lúy say
                    Đêm trắng tàn canh mắt rát cay
                    Vuốt mặt ấp hờn lên môi má
                    Mới biết mình ta...trót cỏi này !

                    Phải chăng bầu rượu vờ như cạn
                    Cái bóng ngã nghiêng chỉ một mình
                    Thì ta đâu lẻ.... là cô độc
                    Nên đó và đây bóng với hình !

                    "Bách kì đãn đắc chung triêu túy
                    Thế sự phù vân chân khả ai "
                    Ô kia thi sĩ Ông Du Nguyễn
                    Chả lẽ xá ông mấy cái dài...!

                    Ví như ta cũng già đi quách
                    Một túi thơ thơm đó gọi mồi
                    Dăm ba trăng nước hòa ra rượu
                    Ta cũng như ai....sướng quá rồi...!

                    TNBV

                    Comment

                    • #11

                      Buồn ở trong tim, trăng ở sông
                      Tình ta rét mướt, khuyết nguyệt trong
                      Hồn rơi khỏi xác, tâm còn lụy
                      Hớp lấy tâm cang bạc cả lòng !

                      Vinh hiển, cười ta tình quá nặng
                      Dâng hiến trao duyên cái nghiệp khờ
                      Tang bồng mấy thuở tàn biết rũ?
                      Quay quất thương yêu cái chữ hờ !

                      TNBV

                      Comment

                      • #12

                        Im lặng bước đi với nỗi lòng ngao ngán phiền muộn. Tay vuốt lại mái tóc đã khô và thô kệch. Một năm, ba năm... rồi bảy năm dài, những nỗi buồn vui bồi đấp nhưng con sóng lấp đầy trên cát trắng. Kiệt quệ, hao mòn từ trong tư tưởng tới thể xác.

                        Lại thuốc dảm đau, cứ thế mở nắp hủ thuốc và xóc ra bao nhiêu viên. Dảm đau ư?, ôi chao cái nhức nhối trong trái tim, trí óc làm sao mà xoa dịu được, quên mất bác sĩ dặn phải uống bao nhiêu, liều lượng nào thì mới thỏa....Nên say, chao đảo, nôn ẹo.... cố chấp u mê.

                        Người ta xót lòng đem giấu đi mất. Quơ quào, ngu nghê, tức giận.

                        Điều gì tới thì nay cũng đã tới.

                        Người thứ nhì ngoài người thân ra, muốn cho biết một điều tưởng chừng không thể ôm lấy cho riêng mình được. Gọi điện thoại....

                        Ậm ừ, thôi... ừ bận.

                        Ứa nước mắt. Có nỗi xót xa gì mà làm hai mắt rát đau. Hít thở mạnh, ngước mắt lên trời.... Ừ, chả cần ai. Nước mắt lại chảy ngược vào trong...

                        Ngày sau, tiếng điện thoại và tên một người.... miễn cưỡng.

                        " Khoẻ, không có gì...."'

                        Uh, thì có gì đâu. Giây phút cần có ai đó, giây phút yếu đuối nhất.... mà thôi. Thì ngày sau có bù đấp hỏi han thì có lẽ.... hơi dư thừa thì phải.

                        Những ngày sau nữa trong trí óc lại chao đão. Giữa sự sống và cái chết chỉ là khoảng cách của một vệt phấn trắng mỏng manh.

                        Tiếng ông bác sĩ cứ văng vẳng đến khó chịu.

                        Sáng sớm bước chân vội vã....

                        Những người bệnh nhân, tiếng nhỏ to của kẻ đi đưa, người tiễn người chờ .... xì xào.

                        Tự dưng sao thân run rẫy. Cố bám lấy người thân, ôm cứng cánh tay người ta mà cảm giác như giông bão thổi tung cả thân thể..... Nước mắt bây giờ mới thật sự trào ra không làm sao ngăn được. Một năm, ba năm và cả bảy năm....không khóc, cớ gì ngày hôm nay lại khóc.

                        Nằm trên giường bệnh, những sợi giây được gắn lên thân thể....nước biển chuyền lạnh cả cánh tay, đôi mắt không tự chủ và báo trước sự ngủ vùi không cảm giác.

                        Lại tiếng người, ai gọi tên mình....

                        Ráng mở đôi mắt to ra sao lại cứ chập chờn mộng mị....Thành công ngoài dự đoán.

                        Ai thành công, ai dự đoán.... nghe sao lơ mơ ngờ ngợ.

                        Đau, lại đau, cái thân thể gượng ngồi rồi lại ngã vật ra sau.

                        Thuốc dảm đau tha hồ cứ bấm liên tục.

                        Mơ màng, đau buốt....

                        Một lần mở laptop, một lần ngó thấy người thứ hai....

                        Tay cầm chai beer, nhìn quen mà xa lạ quá.....

                        Hai mắt ríu lại, ậm ừ và chìm sâu vào giấc ngủ...

                        Chiều thứ 6 sau khi nằm trên nhà thương được 5 ngày, xin bác sĩ về thật khó khăn.

                        Comment

                        • #13

                          Ta cạn kiệt một nửa đời son trẻ
                          Ngỡ yêu thương hơn nghĩa nặng son vàng
                          Tim mấy bận đón vui, buồn, khờ dại
                          Tóc hai màu vụng về nỗi trái ngang !

                          TNBV

                          Comment

                          Working...
                          X
                          Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom