Ta có cần nhau không?.
Có một lúc niềm riêng đang ấp ủ, lật vội ra mới biết đó chính mình, ngó đời thật vốn ngày càng bạc bẽo, bao năm rồi....tay trắng, cũng trắng tay.
Có cái nghèo, nghĩa, tình...cũng heo mây, trăm năm đá, vàng phai thêm lẫn lộn. Ta xa xứ, hơn hai mươi năm lận đận, chưa đủ nghèo?, cái tình nghĩa .... ôi chao.
Lòng nắng hạn, hay cũng tại lao đao, mà nhân thế còn thua loài cỏ dại. Hoang phế quá, thêm tình ta hủy hoại, khát gió mưa nên lắm lúc dại khờ.
Chử nghĩa ơi, ta cứ mãi mập mờ. Vần với vận éo le thành đủa lệch. Ta gắp mãi đã đời ngốc nghếch, chẳng khôn ra sao cứ mãi điên cuồng.
Hời iiii
Có một lúc niềm riêng đang ấp ủ, lật vội ra mới biết đó chính mình, ngó đời thật vốn ngày càng bạc bẽo, bao năm rồi....tay trắng, cũng trắng tay.
Có cái nghèo, nghĩa, tình...cũng heo mây, trăm năm đá, vàng phai thêm lẫn lộn. Ta xa xứ, hơn hai mươi năm lận đận, chưa đủ nghèo?, cái tình nghĩa .... ôi chao.
Lòng nắng hạn, hay cũng tại lao đao, mà nhân thế còn thua loài cỏ dại. Hoang phế quá, thêm tình ta hủy hoại, khát gió mưa nên lắm lúc dại khờ.
Chử nghĩa ơi, ta cứ mãi mập mờ. Vần với vận éo le thành đủa lệch. Ta gắp mãi đã đời ngốc nghếch, chẳng khôn ra sao cứ mãi điên cuồng.
Hời iiii
Comment