• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

LỜI NGỎ TỪ CÕI TÂM LINH

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • LỜI NGỎ TỪ CÕI TÂM LINH

    Lời tựa

    "Trong cuộc đời, con người thường đặt ra nhiều kế hoạch, nhiều ước mơ. Nếu không đạt được theo ý nguyện, con người có thể phát điên vì đau khổ. Rất ít người hiểu được rằng thành công hay thất bại trong đời người đều do sự sắp sẵn của nhân quả nghiệp báo. Người này hạnh phúc sung sướng do những thành tựu đạt được, còn người kia đau khổ vì thất bại đều được an bài bởi luật nhân quả. Mỗi hành vi dù rất nhỏ, mỗi tư tưởng dù chỉ thoáng qua cũng không thể tránh khỏi nhân quả nghiệp báo...

    Tác giả nói rằng:"Chúng ta không mang bất cứ thứ gì theo bên mình khi chết đi, mà chỉ có tư tưởng và hành vi sẽ theo ta hết kiếp này sang kiếp khác".

    Có lẽ khi đọc hết cuốn sách này, bạn đọc sẽ hiểu rằng tác giả đã thấm nhuần triết lý về luật nhân quả, cho nên mỗi lời ông viết ra đều mong mỏi từng người trong chúng ta hãy biết yêu thương, biết trang trải lòng từ ái đến cho mọi người.

    Ông không ca ngợi một tôn giáo riêng rẽ nào, một đấng tối cao nào cả. Tôn giáo và đấng tối cao ông tôn thờ là một tôn giáo của lòng nhân ái, của tình yêu thương. Hiếm khi con người thấu triệt được điều này. Bởi vì như tác giả đã nói, chúng ta sợ hãi , chúng ta không đủ can đảm vượt qua chính mình. Chúng ta luôn mong chờ một bàn tay cứu vớt từ đấng tối cao. Chúng ta quên rằng không ai có thể cứu giúp chúng ta trừ chính bản thân chúng ta.

    Theo đạo Cơ Đốc thì chúng ta là những linh hồn đang trải nghiệm thân thể vật chất, cho nên bản chất tâm linh thật sự của chúng ta luôn ẩn sâu trong con người mình. Một bản chất thuần khiết khó có thể bị cuộc đời thân thể vật chất làm hư hại. Nếu chúng ta hiểu được qui luật này, chúng ta sẽ không dễ bị tổn thương vì hành vi hay lời nói của người khác, mà chỉ bị tổn thương do chính hành vi và lời nói của mình gây ra.

    Vậy thì chính bản thân chúng ta là tác nhân gây ra sự đau khổ cho mình, chứ không phải do người khác, và cũng không ai có thể mang lại hạnh phúc thật sự cho chúng ta, ngoại trừ chính chúng ta là người tự tìm niềm vui thanh thản cho bản thân mình...

    Khi chúng ta có được niềm vui thật sự, chúng ta sẽ có một cuộc sống lạc quan, và rồi chúng ta cũng sẽ nhìn cuộc đời theo hướng tích cực hơn. Để tìm được một cuộc sống tốt như vậy không phải là đơn giản, nhưng đôi khi chỉ cần một chút cố gắng, cần một chút thời gian để đọc, để tìm hiểu cuộc sống thực tế của người khác được miêu tả sống động trong từng trang sách này, bạn đọc cũng có thể tự giúp cuộc đời mình thay đổi theo chiều hướng tích cực hơn, để tự giảm bớt những phiền muộn xảy ra hàng ngày trong cuộc đời mình.Hy vọng bạn đọc sẽ tìm được niềm vui, niềm hạnh phúc thật sự khi đọc "Lời ngỏ từ cõi tâm linh".

    Chương 1
    SỰ KHỞI ĐẦU

    Bổn phận của chúng ta là học hỏi, và trở nên thánh thiện bằng sự hiểu biết. Chúng ta biết quá it...Chúng ta nên đến gần đấng Toàn Năng bằng sự hiểu biết của mình, rồi chúng ta có thể nghỉ ngơi. Sau đó chúng ta sẽ quay lại hướng dẫn và giúp đỡ người khác...

    Vì lần đầu tiên chúng ta gặp nhau nên tôi có đôi lời cần giới thiệu. Tôi, một người thầy thuốc được đào tạo theo truyền thống chuyên gia về tâm thần học, một con người luôn hoài nghi, nhân ra rằng đời người vô cùng to lớn, sâu sắc hơn nhiều so với cách đào tạo y học khắt khe của tôi. Tôi đã đạt được nhiều tiến bộ vào cái ngày định mệnh ấy, rồi từ đó đã khiến tôi có thêm niềm tin vào tôn giáo.

    Đưọc đào tạo thành giảng viên chuyên nghiệp từ các trường đại học Columbia và ngành Y của đại học Yale, nơi đó tôi đã trở thành bác sĩ nội trú, rồi trưởng khoa Tâm thần học. Tôi giảng dạy ở nhiều trường Y và mười một năm làm chủ nhiệm khoa Tâm thần học tại Trung tâm Y học Mount Sinai ở Miami, Florida. Lúc này tôi gặp Catherine, nhân vật mà tôi đã kể trong nhiều cuốn sách trước đây.
    ......
    Trích "Lời ngỏ từ cõi tâm linh" của tác giả Brian L. Weiss
    Đã chỉnh sửa bởi kimmaudon; 24-02-2012, 02:42 AM.
    Trong tôi luôn có tiếng nhạc của vũ hội
    Có tiếng cười của những em thơ
    Có tiếng rên của những côn trùng
    Và tiếng than của trái tim bị hại
    Similar Threads
  • #2

    Buổi đầu bước vào thế giới tâm linh khiến tôi ngạc nhiên đến choáng váng. Tuy nhiên tôi cũng khám phá ra sự dung hòa giữa khoa học và tâm thức.

    Quá trình này bắt đầu cách đây hai mươi năm. Từ đó, tôi đã đưa hơn hai ngàn bệnh nhân trở về quá khứ. Tôi cũng viết nhiều cuốn sách nói đến những trải nghiệm này và đã được dịch ra gần ba mươi ngôn ngữ khác nhau.


    Do công việc của tôi thường gặp những chủ đề về đầu thai, phép trị liệu trở về những kiếp xa xưa, và cuộc trùng phùng của những đôi tình nhân, vì vậy tôi trở thành chủ nhiệm không chính thức về chuyện đầu thai. Tôi hài lòng với cách mô tả này vì tôi tin rằng chúng ta đều sống trong vòng luân hồi, sanh tử cho đến khi nào chúng ta học hết tất cả những bài học và được tốt nghiệp. Như tôi đã thường xuyên đề cập, chuyện đầu thai có đầy đủ chứng cứ hiển nhiên, có thật trong lịch sử con người.


    Tuy nhiên, cuốn sách này nói đến những điều tôi hướng dẫn bệnh nhân lại về những chuyện hơn cả chuyện đầu thai và những chuyến phiêu lưu trở về kiếp quá khứ. Đó là những phần quan trọng khó hiểu nhưng có những mảng quan trọng mà chúng ta cần biết và phải biết rõ ràng. Tôi đã nghiên cứu các nhà trị liệu, nhà ngoại cảm, ông đồng, bà cốt, rồi tôi nhận ra rằng còn nhiều con đường khác dẫn đến sự nhận thức về mặt tâm linh của con người.


    Đây là cuốn sách đã tích lũy những trải nghiệm và nghiên cứu trong hai mươi năm qua; không chỉ là chuyện đầu thai mà cả nhiều sự kiện được biết đến giống như là New Age (phong trào tư tưởng đổi mới ở phương Tây). Tôi cố gắng nhắc bạn về tình yêu, hạnh phúc, và cố hướng dẫn bạn làm cách nào để đem những khả năng này đi vào cuộc sống của bạn ngay bây giờ, khi bạn đang ở trong tình trạng thể chất. Bạn sẽ học cách đạt được trạng thái hạnh phúc, yên ổn nội tâm, những điều đang thiếu trong cuộc sống hiện tại của bạn. Bạn sẽ khám phá ra nhiều tư liệu về bản chất của linh hồn, sự bất diệt, và chân giá trị. Có nhiều mẹo nhỏ thực tế và nhiều phương pháp để bạn tự chuyển hóa cuộc đời, những mối quan hệ, trạng thái tình cảm và tinh thần, sức khỏe và luôn cả số phận của bạn. Biết rõ về những kiếp quá khứ không chắc đạt được những thay đổi tích cực. Điều cốt lõi là sự thấu triệt. Khi bạn thấu triệt bản thể tuyệt đối trong tâm mình và mục đích tối thượng của riêng mình thì cuộc đời bạn sẽ thay đổi mãi mãi. Rồi sau đó bạn có thể dần dần chuyển hóa cả thế giới.

    Cuộc đời của tôi cũng thay đổi theo cách đó. Với tôi, những kiếp quá khứ vẫn là những trải nghiệm đáng kể, có tính giá trị cao. Tuy nhiên sự thấu triệt, trải nghiệm, và biểu lộ tình yêu thương, niềm hạnh phúc, sự yên ổn nội tâm có nhiều ý nghĩa hơn, lớn dần trong tôi mỗi ngày. Tôi thật sự nhớ ơn ngày Catherine bước vào phòng khám của tôi, cái ngày định mệnh đó đã khai mở tâm trí tôi về khái niệm của kiếp trước, như thể đó là con đường đưa tôi ra khỏi chốn u mê. Rồi sự tỉnh thức này đã giúp tôi thấu triệt và phát triển về mặt tâm linh.

    Đặc điểm quan trọng và ấn tượng của Catherine trong lúc bị thôi miên là khả năng truyền đạt lại những thông tin chính xác và tỉ mỉ từ đấng Tối Cao. Thông tin này đã khuấy động và chuyển hóa hàng ngàn người trên khắp hành tinh. Catherine cho rằng thông tin đó là của những bậc thầy, những linh hồn đã tiến hóa cao hơn, chứ không phải nằm trong hình thái vật chất. Những vị này đã kể cho cô nhiều chuyện thông thái và tuyệt diệu, rồi cô kể lại cho tôi nghe. Sau khi ra khỏi trạng thái thôi miên, Catherine có thể nhớ lại nhiều chi tiết của những kiếp quá khứ mà cô đã trải qua, nhưng cô không thể nhớ bất cứ điều gì về những lời nhắn nhủ của các bậc thầy. Vì những lời nhắn đó chỉ truyền đạt qua cô chứ không phải từ trong ký ức của cô.
    ........

    Trich"Loi ngo tu coi tam linh" cua tac gia Brian L. Weiss
    Đã chỉnh sửa bởi kimmaudon; 02-03-2012, 01:15 AM.
    Trong tôi luôn có tiếng nhạc của vũ hội
    Có tiếng cười của những em thơ
    Có tiếng rên của những côn trùng
    Và tiếng than của trái tim bị hại

    Comment

    • #3

      Trong nhiều lá thư và những cuộc nói chuyện, tôi luôn bị giữ lại để trả lời về những lời nhắn nhủ đó. "Ông còn nghe gì nữa không? Ông vẫn còn liên lạc với những bậc thầy chứ? Ông còn học hỏi thêm điều khác nữa không?"
      Câu trả lời là "vẫn còn". Và câu trả lời nằm trong cuốn sách này. Thông qua các bệnh nhân khác, những chuyến du hành của riêng tôi, và các buổi thiền định, tôi đã học hỏi ngày càng nhiều hơn.

      Rõ ràng là chúng ta cần thấu hiểu một cách sâu sắc về nhưng gì đã được nói ra. Vì vậy nhiều phần quan trọng của lời nhắn nhủ trong những cuốn sách trước được trình bày lại trong cuốn sách này: những đoạn chữ nghiêng, lời mở đầu của mỗi chương, hoặc nằm trong từng chương.
      Khi đan kết chuyện cũ và chuyện mới với nhau, tôi bắt đầu nhận ra rằng cả một triết lý về tâm linh nhẹ nhàng khai mở và truyền đạt cho tôi. Trọng tâm này là lòng yêu thương. Tôi tin rằng con người chúng ta sẵn sàng đón nhận điều này.

      Đặc biệt hơn ba mươi năm qua, chúng tôi vẫn nghiên cứu về trạng thái an lành bằng cách làm sống lại sự thông thái cổ xưa, như thể một không gian thẳng đứng của khoa học và kỹ thuật tiên tiến đang làm chúng ta mất thăng bằng. May mắn thay, chúng ta đã chắt lọc sự thông thái này để từ bỏ mọi mê tín lỗi thời và luôn cả những chuyện hoang đường. Sự tỉnh thức của chúng ta rồi cũng tiến hóa để chấp nhận sự thông thái tinh khiết đã tồn tại từ ngàn xưa.

      Chúng ta đang bơi lội giữa biển cả của phong trào tư tưởng mới , sự nhận thức toàn diện có tính tâm linh dường như đang phá vỡ mọi tín ngưỡng lỗi thời, hệ tư tưởng khắt khe. Chứng cứ ở khắp mọi nơi. Hệ tư tương rmới đang từng bước tuôn trào thành dòng chảy.
      Viện Y tế Quốc gia đang tài trợ cho việc nghiên cứu về thuật châm cứu, đông dưọc, thuật thôi miên, trạng thái biến đổi nhận thức. Các công ty bảo hiểm đủ tiền chi trả cho các phương pháp chữa trị đã được thay đổi và bổ sung. Các công ty quảng cáo truyền thông cũ kỹ đang thúc đẩy sản phẩm thương mại trong chiến dịch quảng cáo quốc tế, trong đó chuyện đầu thai là tiêu điểm nổi bật như một công cụ quảng cáo. Phim ảnh và chương trình truyền hình công bố hùng hồn về chủ đề Phong trào tư tưởng mới đến hàng triệu khán giả yêu thích.

      Tại sao điều này xuất hiện?
      Hàng trăm năm qua, con người lầm lẫn tin rằng kỹ thuật đã từng phát triển hoàn hảo, có thể chữa trị được bệnh tật của loài người , rằng khoa học có thể đưa đường chỉ lối ra khỏi nơi rừng rậm, tránh khỏi ốm đau, từ giã đói nghèo, đau khổ, tang thương.

      Giờ đây, chúng ta biết rõ khoa học kỹ thuật không đủ khả năng giải quyết mọi trắc trở trong cuộc sống của chúng ta. Kỹ thuật có thể được sử dụng cho cả hai mặt tốt hoặc xấu. Chỉ khi nào chúng ta được sử dụng với một trạng thái cân bằng, với một sự thông thái, với một tinh thần hoàn toàn giác ngộ thì mới thật sự có ích cho chúng ta. Chúng ta phải tìm cho được trạng thái cân bằng đúng đắn.

      Lòng yêu thương là điểm tựa cho trạng thái cân bằng này.

      Khi con người có được kinh nghiệm tâm linh mãnh liệt thì năng lực yêu thương hầu như sẵn sàng tuôn trào. Lòng yêu thương theo dạng này là vô điều kiện, tuyệt đối và vượt trội. Điều này tựa như động mạnh chính của năng lực tinh khiết, một năng lực sở hữu một sức mạnh toàn năng như sự thông thái, lòng từ bi, thời gian bất tận, sự tỉnh giác tuyệt đối. Lòng yêu thương là năng lực cơ bản nhất lan tỏa khắp nơi , là sự thiết thực cho đời sống con người và cho cả vũ trụ.
      .........

      Trích "Lời ngỏ từ cõi tâm linh" của tác giả Brian L. Weiss

      Đã chỉnh sửa bởi kimmaudon; 01-01-2012, 08:16 AM.
      Trong tôi luôn có tiếng nhạc của vũ hội
      Có tiếng cười của những em thơ
      Có tiếng rên của những côn trùng
      Và tiếng than của trái tim bị hại

      Comment

      • #4

        Lòng yêu thương to lớn hơn mục đích, hơn lý tưởng. Lòng yêu thương là bản chất của chúng ta. Chúng ta là lòng yêu thương.

        Tôi hy vọng cuốn sách này sẽ hướng dẫn bạn đọc nhận ra lòng yêu thương, biết cách tích lũy và làm lớn mạnh lòng yêu thương trong con người mình (đặc biệt với chính bản thân và với những mối quan hệ), bạn sẽ biết cách thể hiện và tỏa chiếu tình yêu đến với người khác. Như vậy bạn sẽ nhận đưọc nhiều hạnh phúc hơn, và nhận được nhiều niềm vui sống trong cuộc đời.

        Tình yêu là người thy thuc siêu vit. Trong mt tương lai gn, thuc tính ca năng lượng yêu thương s tht s được nghiên cu mt cách khoa hc, s được xác đnh, đo đếm và s được thu hiu. Các thuc tính khác s vn còn huyn bí, siêu vit và vượt ngoài s cân đong đo đếm. May mn thay khi năng lượng yêu thương được cm nhn sâu sc thì vic cha tr s mang li nhiu kết qu kh quan, cho dù tình yêu có được thu hiu, hay b toan tính đi chăng na..."

        Nhà vật lý biết rõ mọi vật đều có năng lượng. Bom nguyên tử đưọc chế tạo dựa theo phương pháp năng lượng biến đổi và giải thoát. Đông y dược có tác dụng là do sự biến đổi năng lượng được kích thích vào lớp tế bào . Kết quả hết sức khác nhau, nhưng kết cấu bên dưới thì giống nhau : sự biến đổi năng lượng.

        Năng lượng yêu thương chứa nhiều sức mạnh hơn bất kỳ quả bom nguyên tử nào, tinh tế hơn bất cứ một loại thảo dược nào. Chỉ vì chúng ta chưa hiểu hết cách sử dụng, khai thác cái năng lượng tinh khiết, cơ bản này. Khi nào chúng ta biết cách khai thác, mọi việc chữa trị dù riêng lẻ hay cho cả hành tinh đều có tác dụng.

        Trong cuốn sách này , tôi ưu tiên miêu tả trình bày về tâm thức, đặc tính của những trải nghiệm siêu hình học khác nhau: chuyện luân hồi đầu thai, bản chất của linh hồn, thầy thuốc và việc điều trị , sự kiện siêu linh, khả năng ngoại cảm, kinh nghiệm chết đi sống lại , và những nhà thông thái sống ở một cõi khác.

        Hôm nay chúng ta có cơ hội để hiểu và trải nghiệm nguồn năng lượng phổ biến và liên kết với tất cả kinh nghiệm , tất cả hiện tượng , và chúng sinh ở khắp mọi hành tinh. Khi bạn hiêu được điều này thì cuộc đời bạn sẽ mở rộng hơn , nâng cao hơn, bạn sẽ phá vỡ các rào cản để đạt được nội tâm thanh tịnh , hạnh phúc an lạc.

        Linh hồn của chúng ta luôn hướng về tình yêu. Nếu chúng ta thật sự thấu triệt được khái niệm rằng tình yêu là một năng lượng bao trùm mà trong đó động mạch chữa trị có thể nhanh chóng chuyển hóa cả thân thể, tâm trí và linh hồn của chúng ta, thì chúng ta sẽ vượt qua khỏi những đau đớn, bệnh tật kinh niên.

        ..............

        Trích "Lời ngỏ từ cõi tâm linh" của tác giả Brian L Weiss
        Đã chỉnh sửa bởi kimmaudon; 02-03-2012, 01:17 AM.
        Trong tôi luôn có tiếng nhạc của vũ hội
        Có tiếng cười của những em thơ
        Có tiếng rên của những côn trùng
        Và tiếng than của trái tim bị hại

        Comment

        • #5

          Làm sao áp dụng lý thuyết trong sách?

          Khi bước vào cuộc du hành bạn nên có một tâm trí sáng suốt, hợp lý. Chấp nhận hoặc chối bỏ mọi chuyện sẽ dễ bị mắc sai lầm nếu không có sự phản ánh, suy xét, tư duy. KHoa học là nghệ thuật quan sát tỉ mỉ mà không hề có một định kiến hay thiên vị. Tôi cũng đang cố làm như vậy. Tôi đã từng chạm trán với nhiều người cực lỳ tài giỏi như nhà ngoại cảm, ông đồng, thầy lang, tuy nhiên vẫn có nhiều người kém cỏi và phần lớn là người cơ hội. Tôi đã dành nhiều năm học hỏi, nghiên cứu và áp dụng phương pháp khoa học, và tư tưởng đầy hoài nghi của tôi luôn cảnh báo, do những trải nghiệm thông qua bộ lọc khoa học này. Tuy vậy, tôi cũng rất cẩn thận không hề bỏ qua bất cứ một giá trị nào nằm lẫn trong đó. Một con người, một trải nghiệm có thể làm ta nản lòng, nhưng còn người kế tiếp, trải nghiệm kế tiếp có thể thật sự phi thường, và không nên bị xem nhẹ vì những sự kiện trước đó.

          Tôi viết cuốn sách này để đưa ra một ít vấn đề mà tôi được nhận. Tôi suy nghĩ về cuốn sách khác sẽ quan trọng như thế nào. Cuối cùng tôi cũng viết xong ba cuốn, trong đó có rất nhiều điều được suy nghĩ kỹ lưỡng. Bây giờ, những cuốn sách hướng dẫn về tâm linh dường như có mặt ở khắp mọi nơi. Không biết cuốn sách khác sẽ thêm vào điều gì đây?

          Toi biết rằng dạy học như một quá trình riêng lẻ, phong cách độc lập, thời gian biểu, những sở thích cá nhân, những giá trị, và còn rất nhiều yếu tố khác cũng độc lập. Nhiều nhân vật trong các quyển sách hoặc trong các buổi hội thảo hoặc do những ví dụ có thể kể với bạn về nhiều chuyện , nhưng có lẽ theo nhiều cách khác nhau. Cho dù có một chân lý, nhiều cái khác tồn tại gần như là một chân lý này. Tuy vậy, câu trả lời luôn luôn giống nhau : chân lý không bao giờ thay đổi. Điều này không có nghĩa là người thầy này giỏi hơn người thày kia, cũng không có nghĩa phương pháp hay triết lý của người thầy này là tối ưu. Chỉ khác nhau, có thế thôi. Việc gì đối với bạn là tốt, hoặc không tốt có thể sẽ tốt với người nào đó. Tất cả chúng ta đều đang tiến đến cùng một nơi. Nguyện vọng của tôi là thấu triệt bản chất tâm linh của chúng ta qua nhiều thập niên trỉa nghiệm nghiên cứu gian nan mang tính hàn lâm, lên đến tột bậc trong cách đào tạo theo y học , chuyên khoa tâm thần. Đó là cách của tôi . Người khác có lẽ đạt đến điểm tương tự bằng kinh nghiệm tự nhiên tràn đầy sức mạnh , như cuộc trải nghiệm gần với cái chết. Cũng có người đạt đến một cấp độ theo cách riêng lẻ do tu tập thiền định sau một thời gian dài. Có lẽ đó là cách của họ . Có rất nhiều con đường đi đến giác ngộ. Chúng ta có thể cùng nhau khám phá.

          Niềm tin của chúng ta có thể được chỉnh sửa bằng sức mạnh và do trực tiếp trải nghiệm của cá nhân. Bạn có thể bắt đầu hiểu ra điều gì đó ki bạn trải nghiệm chính bản chất của vấn đề. Niềm tin của bạn trở thành sự hiểu biết.

          Thật ra chỉ để đọc về những khái niệm được trinh bày ở đây hoặc dựa vào sự trải nghiệm riêng biệt của người khác thì không đủ, những vấn đề được trình bày chỉ là những ví dụ hoặc những minh họa của khái niệm mà thôi. Vì vậy, xuyên suốt cuốn sách này là những bài thực hành và nhiều phương pháp để mở rông những trải nghiệm của bạn, để trực tiếp giúp bạn chuyển hóa.

          Nhieu năm qua tôi đã khuyên bệnh nhân hãy giữ lại những giấc mơ du hành, ghi nhanh ra những ký ức về các giấc mơ ngay khi vừa thức dậy. Với một chút thực hành, giấc mơ gợi nhớ lại nổi bật rất đáng kể. Càng nhiều chi tiết được ghi chú thì những giấc mơ đó càng dễ phân tích chính xác hơn. Nếu bạn thử thực hành, bạn có thể thấy hữu ích khi ghi chép lại những tư tưởng, những cảm giác, những quan sát và trải nghiệm. Với những giấc mơ, nếu bạn ghi chép lại càng nhiều thì bạn sẽ dễ nhơ và dễ xử lý hơn những chi tiết trong cuộc trải nghiệm.

          Đối với tôi, thực hành những phương pháp này rất khó. Vì vậy tôi chỉ kể cho bạn nghe từ những trải nghiệm để không làm bạn nản lòng. Quá trình dường như rất chậm. Tôi phát hiện ra mình chây lười quá mức vì trước khi gợi nhớ để bắt đầu thực tập lại, tôi đã không ngồi thiền nhiều tuần qua. Tôi đã rơi vào các vết bánh xe đổ trong cuộc đời, đôi khi bỏ đi vì lòng kiêu hãnh hoặc ghen tỵ hoặc thiếu tự tin. Chúng ta đều là con người, và cuộc đời đầy khổ đau. Sự nản chí là tính phản ứng chung và bình thường. Chúng ta không phải là một loài sinh vật có tính kiên nhẫn.

          Như tôi đã nói, vấn đề là phương hướng, không phải tốc độ. Nếu bạn tiến hóa trở thành một người đáng yêu hơn, biết cảm thông nhiều hơn, giảm bớt hung hăng thì bạn đang đi đúng hướng. Giống như tôi, có thể thỉnh thoảng bạn bị quẩn trí, tính khí thất thường, cho đến khi bạn tìm được hướng đi ngược lại. Có vẻ như bạn đang có hai bước tiến một bước lùi, nhưng điều đó hoàn toàn đúng. Đó là cách có hiệu quả khi chúng ta đang trong hình thái con người. Giác ngộ là một quá trình chậm và đầy gian nan, đòi hỏi kỷ luật khắt khe và sự hy sinh quên mình. Thỉnh thoảng nghỉ ngơi là rất tốt. Bạn không phải lùi bước, bạn đang củng cố và nghỉ ngơi.

          Sự tiến triển không phải lúc nào cũng là một đường kẻ. Có thể bạn sẽ tiến bộ rất nhiều khi phát triển được lòng từ ái vị tha, không kể còn nhiều người mới tu tập liên quan đến sự giận dữ hoặc kiên nhẫn. Điều quan trọng là không nên tự xét đoán bản thân mình. Nếu bạn không xét đoán bản thân hoặc không để người khác xét đoán, bạn sẽ không nản lòng.

          Những trải nghiệm mà bạn sẽ gặp phải khi đọc hết cuốn sách này nhằm truyền đạt giúp bạn trở thành người đáng yêu, sống an vui, không bạo lực, không sợ hãi. Do sự tiến triển cùng với các cuộc du hành bằng tâm thức không phải là đường kẻ, bạn có thể tìm thấy một vài khái niệm, vài phần thực hành khá dễ dàng, nhưng nhiều vấn đề khác lại khó hơn. Điều này hoàn toàn bình thường.

          Tôi đã từng thất bại nhiều lần, cố gắng phục hồi lại kiến thức, rồi tiếp tục chuyến du hành. Có lẽ bạn cũng sẽ như vậy. Với cuốn sách này, tôi hy vọng giúp bạn ít gặp thất bại, dễ phục hồi, dễ tiến bộ.

          Không có sự thông thía và nguồn khích lệ của các vị thầy, tôi không thể viết được cuốn sách này. Những trích dẫn là những bước đầu tiên đến ý tưởng và việc thực hành được trình bày trong từng chương. Tư duy và khái niệm chứa đựng trong những lời nhắn nhủ tựa như những hạt giống đặc thù lớn mạnh và chín muồi trong tâm trí tôi, trải qua nhiều năm trở thành những bông hoa xinh xắn. Và bây giờ, những bông hoa đó đang trưng bày cho các bạn thưởng thức.

          Lời nhắn nhủ từ các vị thầy luôn luôn là tiếng chuông mà các Phật tử thường xuyên được nhắc nhở để trở về tỉnh giác. Những lời này giúp tâm trí chúng ta quay lại những điều quan trọng : một đời sống đầy yêu thương, mãi mãi bình yên, những bài thực hành và tư duy về tâm linh; và nhắc chúng ta những điều không quan trọng: vật chất tầm thường, lòng kiêu kỳ, tham lam, hung hăng, sợ hãi, lo lắng và thù hận.

          Những tiếng chuông, những trích dẫn đưa chúng ta về tỉnh thức. Mỗi lần bạn gặp những từ in nghiêng, hãy đọc chậm rãi và nghiền ngẫm ý nghĩa của từ đó. Bạn sẽ hiếm khi nếm được những vị ngọt ngào hơn.

          Chúng ta đều cùng ngồi trên một chiếc thuyền, đang nhìn thấy một cơn bão dữ ở chân trời. Bạo động và cái nhìn thiển cận dường nhưn đang thống trị thế giới chúng ta. Chúng ta cần chèo thuyền đến một nơi thanh bình, tránh xa những hận thù ganh ghét. Chúng ta cần can đảm để làm những việc đúng đắn. Chúng ta cần yêu thương và tôn trọng lẫn nhau, biết nhìn thấy, thưởng thức nét đẹp bẩm sinh và chân giá trị của mỗi người, vì tất cả chúng ta đều có linh hồn, đều cùng một thực thể.

          Chỉ khi nào chúng ta cùng chèo thuyền, như một đoàn thủy thủ, chúng ta mới tránh được những cơn bão và tìm ra lối về.

          .......................

          Trích " Lời ngỏ từ cõi tâm linh" của tác giả Brian L Weiss
          Trong tôi luôn có tiếng nhạc của vũ hội
          Có tiếng cười của những em thơ
          Có tiếng rên của những côn trùng
          Và tiếng than của trái tim bị hại

          Comment

          • #6

            Chương hai

            VÒNG LUÂN HỒI

            Chúng ta vượt qua nhiều giai đoạn khi hiện diện trên thế giới này. Chúng ta lột thành thân thể em bé, rồi thành trẻ em, từ trẻ em trở thành người lớn rồi người già. Tại sao chúng ta không bước qua lột thành thân thể người lớn rồi đi vào một trình độ tâm linh? Đó là việc chúng ta thực hiên. Chúng ta không ngừng phát triển. Khi chúng ta đạt đến trình độ tâm linh, chúng ta cũng sẽ tiếp tục phát triển ở mức độ đó. Chúng ta vượt qua nhiều giai đoạn khác nhau trong việc phát triển. Khi nào chúng ta về đến, chúng ta sẽ được ngừng nghỉ. Chúng ta phải vượt qua một giai đoạn tái sinh, một giai đoạn học hỏi, và một giai đoạn quyết định. Chúng ta quyết định khi nào muốn quay trở lại, và lý do gì để quay lại. Nhiều người quyết định không trở lại. Họ quyết định đi đến một giai đoạn phát triển khác. Và họ ở lại trong hình thái tâm linh..... Nhiều người ở lại lâu hơn người khác trước khi quay về. Tất cả đó là sự phát triển, học hỏi....và tiếp tục phát triển. Thân thể chúng ta chỉ là phương tiện trong lúc chúng ta hiện hữu. Chỉ có linh hồn và tâm trí của chúng ta mới vĩnh hằng.

            Kiếp sống của chúng ta không phải là kết quả của hành động hay sự hiện ngẫu nhiên. Cuộc đời được viết thành kịch bản một cách cẩn thận và khôn ngoan để nâng cao sự học hỏi và tiến hóa.

            Cha mẹ chúng ta là những linh hồn từ những kiếp trước có mối quan hệ tương tác với chúng ta. Chúng ta là trẻ em, thanh niên, người lớn, tiến hoá về mặt tinh thần vì thân thể chúng ta tiến hóa theo qui luật tự nhiên . Sau khi linh hồn rời bỏ thân xác ngay lúc "chết" tự nhiên, sự học hỏi của chúng ta vẫn tiếp tục trên bình diện cao hơn, đó là cấp độ thực sự cao hơn của tỉnh thức. Chúng ta ôn lại quãng đời vừa rời bỏ, và tính toán cho kiếp sống kế tiếp. Việc học hỏi không bao giờ kết thúc với cái chết thân thể.

            Có nhiều cấp độ tỉnh thức mà chúng ta ghé qua khi hồn lìa khỏi xác. Một cấp độ quan trọng là giai đoạn học hỏi mà chúng ta sẽ ôn lại những kiếp đã qua. Chúng ta trải nghiệm lại từng cuộc gặp gỡ, từng mối quan hệ. Chúng ta cảm thấy tình cảm của những con người mà chúng ta đã giúp đỡ hay làm tổn thương, yêu thương thù ghét, hoặc có ảnh hưởng tích cực hay tiêu cực. Chúng ta cảm nhận một cách sâu sắc, vì đây là công cụ học hỏi có tác động mạnh mẽ, một dạng phản hồi mãnh liệt tức thì về hành vi của chúng ta trong khi chúng ta hiện diện trên trái đất này, trong thân thể vật chất này. Chúng ta học hỏi thông qua những mối quan hệ , và do đó, điều quan trọng là chúng ta hiểu được cách mà chúng ta tiếp xúc với người khác.

            Khái niệm đầu thai giải thích và làm sáng tỏ những mối quan hệ trong kiếp sống hiện tại của chúng ta. Thường thì những sự kiện trong kiếp quá khứ gần vẫn còn ảnh hưởng đến những mói quan hệ hiện thời. Hiểu rõ những nguyên nhân gốc từ kiếp trước có thể chữa lành được các mối quan hệ trong kiếp này. Tỉnh thức và thấu triệt là nguồn lực chữa trị có tác động mạnh.

            Tôi quyết định viết cuốn sách này với ví dụ tiếp theo của những chuyến du hành quay về quá khứ, vì nó miêu tả và giải thích tiến trình trị liệu theo cách trở về quá khứ mà tôi sử dụng, bao gồm phương pháp và sự thể hiện. Điều này hầu như không được chọn lọc. Tôi nghĩ bạnneen trải nghiệm chuyến du hành về quá khứ như thể bạn đang sống trong hiện tại vậy.

            Hơn nữa, đây là trường hợp hấp dẫn liên quan đến kiếp sống hiện tại và quá khứ, minh họa ký ức từ tuổi bé thơ, và những ký ức trước khi được sinh ra rồi sau khi chết. Trường hợp này minh chứng con đường đi của linh hồn chúng ta.

            Trong một buổi phỏng vấn trên kênh truyền hình, tôi được yêu cầu phải chứng minh kiếp quá khứ cho các khán giả của họ. Một phóng viên nghe nói về kế hoạch và quan tâm đến công việc của tôi đã tự nguyện làm "bệnh nhân". Để thực hiệnchuyeens du hành này, tôi sử dụng phương pháp thôi miên, một quá trình thư giãn theo độ dốc thoai thoải nhẹ nhàng. Bản chất của thuật thôi miên chỉ là hình thức tập trung và thư giãn, không phải là chuyến hành trình, cũng không có gì huyền bí. Trong tình trạng thư giãn và tập trung, những chức năng của ký ức được nâng cao lên.

            Buổi thực hành của cô đầy xúc động, sâu sắc, mãnh liệt. Cô đã trỉa qua những ký ức quá khứ trong giai đoạn sắp được sinh ra, rồi thời thơ ấu, cuộc đời và những mối quan hệ của cô thuận lợi theo như kết quả của nó.
            ................

            Trích "Lời ngỏ từ cõi tâm linh" của tác giả Brian L Weiss
            Đã chỉnh sửa bởi kimmaudon; 23-02-2012, 01:41 AM.
            Trong tôi luôn có tiếng nhạc của vũ hội
            Có tiếng cười của những em thơ
            Có tiếng rên của những côn trùng
            Và tiếng than của trái tim bị hại

            Comment

            • #7

              Đó là một ngày hè nóng bức, khó chịu tại thành phố New York. Ánh sáng chói lòa và sức nóng tỏa ra từ những ngọn đèn chiếu sáng rực trong buổi phát hình làm không khí ngột ngạt thêm. Tôi có thể cảm nhận từng giọt mồ hôi nhễ nhại sau lưng và khuôn mặt được trang điểm. Andrea và phóng viên vẫn chưa đến.

              Dù tôi có đòi hỏi một nơi yên tĩnh, thư thái, nhưng nhà xản xuất vẫn chọn một căn hộ trong phố. Thay vì một phòng thu âm yên tĩnh có máy lạnh, chúng tôi sử dụng một căn hộ ngột ngạt không có máy điều hòa. Có những cơn gió nhẹ từ những cánh cửa sổ mở toang, nhưng cũng có đầy những tiếng ồn ào xen lẫn. Trong tình hình bất lợi và tăng âm của máy ghi hình, tôi cảm thấy rầu rĩ, cơ hội thành công cho chuyến du hành này hoàn toàn không có.

              Cuối cùng rồi Andrea cũng đến. Dường như cô chẳng quan tâm gì đến cái nóng oi bức hay tiếng ồn bên dưới. Rõ ràng cô quá quen với tiếng ồn ào của thành phố. Andrea co ngại nhiều hơn về kỳ kinh nguyệt đã làm cô mệt mỏi. Tôi cũng lo lắng nếu như cơn đau đó có thể thể hiện sự rối trí quá mức. Trước khi thu hình, chúng tôi dành vài phút làm quen với nhau và bàn luận về quá trình của thuật thôi miên.

              Thuật thôi miên có thể sơ lược như trong trạng thái nguyên vẹn của chính nó, thậm chí nhiều phần lặp đi lặp lại, để minh họa cho phương pháp này và chứng minh cho bạn thấy không hề có ma thuật hay mưu mẹo gì liên quan đến thuật thôi miên và quá trình quay về quá khứ. Sự tái diễn không hề vội vàng, chỉ giúp chúng ta đi sâu vào trạng thái mà đối tượng trải nghiệm. Cuộc đối thoại hiếm khi được chỉnh sửa vì tôi muốn bạn trải nghiệm hoàn toàn chính xác buổi thực hành khi nó đang trải ra.

              Micro vừa bật lên, ba máy quay phim sẵn sàng ghi hình. Andrea mặc áo đỏ quần đen, thư giãn trên chiếc ghế bành cũ kỹ. Chúng tôi bắt đầu tiến hành qui trình thôi miên. Mặc dì không thoải mái cho lắm, Andrea vẫn nhanh chóng đi sâu vào tình trạng bị thôi miên. Sau đó cô kể với tôi rằng sự bó buộc hoàn toàn biến mất.

              Đầu tiên cô lắng nghe tôi hướng dẫn cách nào để cô đạt đến tình trạng sâu thẳm. Tôi bắt đầu:

              - Đây là việc chúng ta phải làm, một cách chầm chậm. Mục đích là thoải mái. Hãy nhắm mắt lại. Tất cả điều phải làm là cô thật sự nghe theo điều chỉ dẫn. Cô thấy ổn không?

              Andrea gật đầu. Cô bắt đầu thư giãn.

              - Tốt. Có nhiều cách nhanh hơn, nhưng tôi muốn cô trải nghiệm quá trình thư giãn. Vì vậy tôi để mắt cô nhắm từ từ, sau đó sẽ khép hẳn. Tập trung vào hơi thở. Phương pháp này hơi cũ kỹ, nhiều người gọi là thở yoga. Hơi thở rất quan trọng. Hãy tưởng tượng, đừng do dự dùng hình ảnh hiện tại. Cô có thể thở ra sự căng thẳng mệt mỏi, hít vào năng lượng tốt đẹp xung quanh cô... thở ra sự căng thẳng mệt mỏi, hít vào năng lượng tốt đẹp. Điều này giúp cô đi sâu hơn trong từng nhịp thở. Cô có thể tập trung nghe tôi nói, và hãy để giọng nói của tôi đưa cô đi sâu hơn, thâm chí hãy để những tiếng ồn, rối ren đưa cô đi sâu hơn, chúng không thể xen ngang vào. Hôm nay cô có thể đi sâu vừa đủ để có những cuộc trải nghiêm tuyệt vời.

              Tôi ngừng lại một chút để cô thở sâu hơn, rồi tiếp tục:

              - Khi cô bỏ hết mọi căng thẳng phiền toái, cơ thể và tâm trí của cô sẽ khoan khoái, nghỉ ngơi thư giãn. Tốt rồi , hơi thở cô giờ đây đã thoải mái rồi. Lúc cô thư giãn, các khớp cơ cũng thư giãn. Điều này rất tốt vì cô ý thức được cơ thể mình , trong khi nhiều người không nhận thức được. Hãy để bản thân mình thư thái. Cô có thể di chuyển, trong trường hợp có bất cứ bộ phận nào khó chịu , cứ đưa đến vị trí thoải mái đi. Hãy để mọi cơ trên măt. quai hàm thư giãn, chỉ có cảm giác nghỉ ngơi. Loại bỏ hết mệt mỏi căng thẳng . Hãy để mọi cơ trên cổ thư giãn . Nhiều người bị đau cổ hay đau đầu vì họ thường bị căng thẳng mà họ không hề nhận biết. Vì vậy cô hãy để đầu cổ, vai nghỉ ngơi hoàn toàn. Bây giờ hãy để mọi cơ trên cánh tay thư giãn. Chỉ dựa vào cái ghế nệm này thôi. Rất tốt, rất thoải mái.

              Hơi thở cô bắt đầu chậm hơn, sâu hơn. Tôi cho rằng cô đã đi sâu vào trạng thái xuất thần . Tôi có thể nghe tiếng người quay phim đứng sau lưng chạy nhốn nháo chỉnh sửa vị trí của họ và di chuyển máy quay để thu hết mọi góc cạnh khi đầu của Andrea từ từ nghiêng hẳn về một bên, rất thư giãn.

              ...............

              Trích "Lời ngỏ từ cõi tâm linh" của tác giả Brian L Weiss
              Trong tôi luôn có tiếng nhạc của vũ hội
              Có tiếng cười của những em thơ
              Có tiếng rên của những côn trùng
              Và tiếng than của trái tim bị hại

              Comment

              • #8

                Bây giờ hãy để các cơ trên lưng cô nghỉ ngơi, khi cô đi sâu hơn, sâu hơn đến trạng thái bình yên, tươi vui. Cô nên để bản thân mình đi sâu hơn theo từng nhịp thở. Bây giờ hãy để các cơ trên dạ dày, bụng được thư giãn, để hơi thở được thanh thản. Cuối cùng thì các cơ chân hãy nghỉ ngơi . Chỉ có chiếc ghế đỡ cho cô khi cô đi sâu hơn vào trạng thái bình yên, hạnh phúc. Tốt rồi, cô có thể tập trung vào giọng nói của tôi. Hãy để giọng nói của tôi đưa cô đi sâu hơn, cả mọi tiếng ồn bên ngoài cũng giúp cô đi sâu hơn. Thỉnh thoảng cô sẽ nghe nhiều tiếng động khác , không sao. Cô vẫn có thể đi rất sâu.

                Cô hãy tưởng tượng và hình dung ra một ánh sáng tươi đẹp trên đầu. Cô có thể chọn một hay nhiều màu. Mường tượng ra là ánh sáng chữa bệnh tuyệt vời, ánh sáng của năng lượng tốt đẹp, và một ánh sáng sâu hơn đưa cô đi đến một cấp độ an lành yên tĩnh sâu hơn, đây cũng là ánh sáng thư thái, hoàn toàn thanh thản. Đó là ánh sáng tâm linh, nối kết với ánh sáng khắp chung quanh cô. Cô chọn một hay nhiều màu, cho nó đi vào cơ thể cô, xuyên qua đỉnh đầu, mở mang trí tuệ... bay lên bay xuống, bay qua bay lại giống như ngọn sáng ánh sáng, chạm đến từng cơ quan trên thân thể cô, với tình yêu thương, lòng thanh thản, chữa lành vết thương khi cô đi sâu hơn, sâu hơn.

                Tôi tiếp tục qui trình đào sâu thêm trạng thái xuất thần của cô. Giọng nói tối trở nên nhẹ nhàng du dương, làm tăng thêm hiệu quả của thuật thôi miên.


                Cô có thể tập trung nghe tôi nói mà vẫn đi sâu hơn như ánh sáng đã tràn ngập trong trái tim, chữa lành vết thương. Hãy để ánh sáng mạnh mẽ đó chữa hết mọi nỗi đau, mọi vết thương trên cơ thể mà cô cần chữa trị. Khi cô đi sâu hơn , phần còn lại của ánh sáng sẽ lướt xuống chân cho đến khi nó chạm vào bàn chân. Hãy để ánh sáng lan tỏa khắp thân thể trong trạng thái an lành hạnh phúc. Cô vẫn có khả năng tập trung vào giọng nói của tôi, tưởng tượng giờ đây ánh sáng hoàn toàn phủ trùm cả người cô, như thể cô bị bao bọc trong cái bong bóng ánh sáng tuyệt đẹp. Cô được ánh sáng đó bảo vệ, chữa lành da thịt, thậm chí đưa cô đi sâu hơn. Bây giờ khi tôi đếm ngược lại từ mười đến một, hãy đi rất sâu, sâu đến nỗi tâm trí cô không còn bị hạn chế bởi khôn gian hay thời gian, đi sâu hơn cho đến khi cô có thể nhớ hết tất cả mọi kinh nghiệm mà cô đã từng trải qua, trong thân xác này hay nhiều thân xác từ kiếp quá khứ, hoặc thậm chí giữa hai thân xác, nếu cô đang trong trạng thái xuất thần. Cô có thể nhớ hết mọi thứ.


                Đếm là phương pháp đào sâu rất hiệu quả.


                Đầu Andrea nghiêng hẳn về phía trước, cái cằm chạm vào micro nhỏ xíu gắn lỏng lẻo nơi ve áo, cô đã rơi quá sâu vào một cấp độ đến mức không cần kỹ thuật đào sâu nữa. Tôi quyết định tiến hành đưa cô trở về đúng thời điểm.


                - Tôi sẽ đếm ngược từ năm đến một trong vài giây. Cô hãy nhớ đến thời thơ ấu , nếu cô thích giữ lại ký ức khoan khoái này thì cứ giữ. Có thể đó là một ký ức chỉ dẫn cô điều gì đó, hoặc có vài điều gì tốt giúp cô cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc trong kiếp sống hiện tại. Hãy dùng mọi giác quan để nhớ lại, để cảm nhận bản thân. Nếu cô thấy khó chịu, cô có thể rời bỏ và lướt qua cảnh tượng hoặc ký ức đó. Cô có thể bay lên và quan sát từ một khoảng cách. Nhưng nếu cô thấy dễ chịu, hãy ở lại với ký ức và nhớ chúng sâu sắc. Cô có thể nói chuyện trong tình trạng đó, ở mức độ sâu hơn mà vẫn trải nghiệm. Cô nhớ điều gì? Điều gì đã gợi cô nhớ?


                Andrea bắt đầu :


                - Đó là mùa đông, cha con tôi đang đi bộ gần nhà. Ông thường rủ tôi đi dạo vào mùa đông. Chúng tôi đi cùng với con chó, một con Etkimo. Gió thổi, tuyết rơi, chúng tôi đang đi dạo trong gió. Tôi rất thích, vì đó là thời gian chỉ dành cho cha con tôi. Không có đứa trẻ nào được đi dạo. Trời lạnh run, cha tôi luôn mặc áo da có mũ trùm, loại áo của người Etkimo. Ánh trăng đã lên cao, con chó của tôi rất thích tuyết.


                Giọng của Andrea như con nít. Giọng Midwétern đặc sệt thay cho ngữ điệu tao nhã của một nhà báo chuyên nghiệp.


                - Chúng tôi cứ đi, rồi đá tuyết. Đã nửa đêm nên chẳng có bóng người nào qua lại, chúng tôi đi bộ giữa đường. Các cột đèn cũ kỹ với những bóng đèn hình quả cầu rất lớn, thật đẹp. Dường như cả thế giới đang ngừng lại, chỉ còn hai cha con tôi.


                Khuôn mặt cô nở nụ cười rạng rỡ, một khuôn mặt có vẻ như dịu dàng , dễ vỡ tan. Tôi hỏi :

                Cô có nhìn được chính mình? Cô mặc gì? Trông cô như thế nào?

                Cô quan sát, có vẻ rất ngạc nhiên.

                - Tóc tôi trông khủng khiếp quá.

                Tôi hỏi thăm, cố kéo cô vào cảnh tượng :

                - Cô bao nhiêu tuổi?
                - Tám tuổi.
                - Dĩ nhiên là cô đang mặc áo khoác, phải không?

                Cô do dự trả lời :


                - Tôi không thể nhìn thấy màu gì. Tôi choàng một cái khăn, đeo găng tay, mang giày ống, nhưng chân tôi vẫn lạnh cóng.


                - Còn áo khoác của cha cô thế nào?

                - Áo Etkimo màu đỏ, bên ngoài bằng len màu trắng. Cha mua ở Chicago và thường mặc vào mùa đông. Có mũ trùm bằng lông thú. Giống như những cái áo mà cha tôi vẫn thường mặc.

                Dường như đây là lúc cô hạnh phúc vì chỉ có cô, cha cô và con chó. Quả là rất thanh bình.


                Tôi quan sát thấy những giọt nước mắt bên khóe mắt của cô.


                - Có điều gì buồn xảy ra phải không?

                Cô lắc đầu.
                - Chỉ có hạnh phúc?
                Cô mỉm cười trả lời , rồi nhỏ nhẹ nói thêm:

                - Tôi chỉ ao ước giá như tôi trở lại là đứa bé đó.


                Tôi giải thích:


                - Ngay bây giờ thì cô là đứa bé đó. Chỉ trải nghiệm thôi. Thật sống động. Cô đang ở ngay đó, trên tuyết. Cô có thể cào bằng nếu cô thích, nghe tuyết kêu lạo xạo, nhìn con chó đang đùa giỡn trên tuyết, yêu thích tuyết. Cô có thể cảm nhận một cách thanh thản.


                .............



                Trích "lời ngỏ từ cõi tâm linh" của tác giả Brian L Weiss

                Đã chỉnh sửa bởi kimmaudon; 02-03-2012, 01:18 AM.
                Trong tôi luôn có tiếng nhạc của vũ hội
                Có tiếng cười của những em thơ
                Có tiếng rên của những côn trùng
                Và tiếng than của trái tim bị hại

                Comment

                • #9

                  Tôi muốn Andrea trải nghiệm trọn vẹn ký ức tuổi thơ tuyệt vời đó, tôi muốn cô sử dụng hết mọi cảm nhận, giác quan.

                  Cô nói tiếp:

                  - Lúc nào chúng tôi về nhà cũng muộn. Cha con tôi đi bô rất lâu. Cha không hề vội vàng. Đường lên dốc và rồi tôi chẳng nhận ra là mình đi đâu. Nhưng cha con tôi luôn trở về đúng nơi chúng tôi về nhà, mẹ tôi đang pha socola nóng.

                  Một nụ cười rạng rỡ dịu dàng nở trên khuôn mặt cô. Tôi bắt đầu nhận ra tiếng kêu ù ù của máy quay phim. Tôi quyết định tóm tắt cuộc trỉa nghiệm của cô và di chuyển đến cấp độ sâu thẳm hơn. Do sự bó buộc về thời lượng quay phim, nên tôi phải hướng dẫn để kết nối và giải thích nhiều hơn khi tôi làm việc với bệnh nhân trong phòng khám riêng. Tôi luôn e ngại những người khác trong phòng không được kín đáo với chuyện riêng tư. Vì vậy có những ký ức nào đó tôi để Andrea trải nghiệm trong yên lặng. Hơn nữa, điều này chủ ý là một sự thể hiện, không phải buổi trị liệu.

                  - Tuyệt vời! Cô nên nhớ lại lòng yêu thương, sự chăm sóc trong thời gian đó, giữa cô và cha cô, giữa cô và mẹ cô. Vì mẹ cô pha sẵn socola nóng cho cô và rất yêu thương cô. Đây là ký ức tuyệt vời của tình yêu thương thời thơ ấu trong gia đình cô. Ngay khi cô thức tỉnh, cô sẽ nhớ lại tình yêu, lòng cảm thông, sự chăm sóc của gia đình. Cuộc sống luôn có ý nghĩa theo cách đó. Có rất nhiều cơ hội để yêu thương, để cảm thông. Điều này rất đơn giản. Một cuộc đi dạo với cha trong đêm đông, một con chó và mẹ cô pha socola nóng. Cô sẽ nhớ đến ký ức này khi cô thức tỉnh. Bây giờ cô có sẵn sàng đi trở về xa hơn không?

                  - Dạ.

                  Cô trả lời không hề do dự. Andrea đã thưởng thức vị ngọt và xúc cảm mãnh liệt của ký ức đó, nên cố muốn đi xa hơn.

                  - Tốt. Hãy lướt qua ký ức đó. Bay lên, cảm giác tự do, nhẹ nhàng, bay lên, rời khỏi giai đoạn đó, để ký ức đó tan đi. Bây giờ chúng ta sẽ quay về xa hơn, trở về lúc cô chưa sinh ra, đang còn trong bụng mẹ cô. Tôi sẽ đếm lại từ năm đến một. Bất kỳ điều gì đến với cô, đi vào trong nhận thức của cô đều tốt cả. Đừng phán xét hay phê bình, phân tích, chỉ trải nghiệm. Điều này toàn là trải nghiệm thôi. Khi tôi đếm đến một, ở đó, trước khi cô sinh ra, cô hãy nhìn xem cảm giác, ý thức bất cứ tư tưởng, cảm xúc nào, bất kể chúng là vật chất, tình cảm hay tinh thần. Có lẽ cô sẽ khám phá lý do cô chọn cuộc đời này, cha mẹ trong kiếp này. Bất kỳ điều gì đến với cô đều tốt cả. Có thể cô sẽ nhận thức các sự kiện đang xảy ra ngoài thân thể mình. Thỉnh thoảng điều này cũng xảy ra. Chẳng có gì phiền toái. Bất cứ điều gì cô trải qua đều tốt. Được không?

                  Andrea nhè nhẹ gật đầu.

                  - Thở nhẹ và đi vào độ sâu hơn. Khi tôi đếm từ năm đến một , chúng ta sẽ quay trở lại lúc cô chưa sinh ra trong kiếp này. Hãy dành vài phút nhớ lại , trải nghiệm lại điều đó. Một lần nữa, cô có thể kể trong khi đang ở trạng thái xuất thần, trạng thái sâu hơn, và tiếp tục trải nghiệm. Hãy kể tôi nghe cô đang nhìn thấy gì. Cô đang nhận thức được điều gì?

                  Andrea mỉm cười trả lời, và tôi hiểu rằng cô đã vượt qua thời gian một cách thành công. Cô đang chìm vào đúng thời điểm của kiếp này. Cô trả lời đơn giản, nụ cười không hề tắt trên môi :

                  - Mẹ tôi thật sự hạnh phúc.

                  - Tốt. Tốt.

                  Tôi trả lời, và biết rằng cô đang nhớ về điều gì đó rất quan trọng. Máy quay phim đang hoạt động rất tích cực.

                  - Cô có thể cảm nhận được hạnh phúc của mẹ cô?

                  Cô gật đầu.

                  - Tốt. Vậy là họ rất mong muốn có cô. Rất quan trọng. Còn gì khác nữa? Cô có nhận ra điều gì khác nữa không? Cô cảm thấy thế nào?

                  - Tôi không thể nói được.

                  - Bất cứ mọi ấn tượng hay cảm xúc nào khác?

                  - Tóc mẹ cô thật tức cười.

                  Thậm chí trước khi sinh ra, Andrea cũng có thể quan sát và đánh giá kiểu tóc.

                  Cô có thể nhìn thấy hả? Vậy cô miêu tả lại kiểu tóc đó xem, tức cười như thế nào?

                  - Giống như bà lấy con dao cạo tự cắt tóc vậy. Nó ngắn ngủn. Cha tôi thích như vậy.

                  Cô cũng có thể cảm nhậ được cảm giác của cha cô, ông thích hay không thích cái gì.

                  - Cha cô thích tóc ngắn như vậy sao?

                  Cô gật đầu.

                  - Đúng vậy. Cha tôi rất đẹp trai

                  -Cô cũng thấy cha cô nữa hả? Trông ông trẻ hơn bây giờ không? Tôi rât mừng là họ đều muốn có cô. Họ rất hạnh phúc. Đây là môi trường tốt bước vào.

                  - Cha mẹ rất háo hức.

                  Andrea hài lòng giữ lại nơi đó, thích thú với cảm giác tuyệt vời đó. Cô không quan tâm thời gian đang trôi qua hay máy ghi hình đang quay.

                  - Tốt. Hãy đi qua lúc sinh ra, khi tôi đếm đến ba, không có điều gì buồn đau hay khó chịu, chỉ quan sát thôi, nhìn xem cô đang nhận thức điều gì khi được sinh ra.

                  Andrea yên lặng cho đến khoảng mười hoặc mười lăm giây gì đó, rồi cô nói:

                  - Nơi này tối quá.

                  - Cô cảm thấy gì?

                  Tôi không biết cô đang ở đâu, một nơi tối tăm là sao. Khi cô giải thích thì tôi mới hiểu:

                  - Dường như không thể vượt qua.

                  - Ồ! cô chưa sinh ra. Ổn thôi. Bây giờ cô có thể vượt qua, không đau đớn, không khó chịu. Đi qua, ra rồi.

                  - Mẹ tôi không hề được gây mê. Tôi khoẻ mạnh hồng hào.

                  Quả là tuyệt vờikhi ngắm nhìn em bé sơ sinh.

                  - Hồng hào, cô.....

                  - Khóc la um xùm ... Nhưng tôi khoẻ, mẹ tôi cũng khoẻ.

                  - Mẹ cô không muốn gây mê.

                  - Bà từ chối. Bà không muốn tôi bị xanh xao vàng vọt như những đứa bé khác.

                  .................

                  Trích "Lời ngỏ từ cõi tâm linh" của tác giả Brian L. Weiss
                  Trong tôi luôn có tiếng nhạc của vũ hội
                  Có tiếng cười của những em thơ
                  Có tiếng rên của những côn trùng
                  Và tiếng than của trái tim bị hại

                  Comment

                  • #10

                    Đôi khi sự gây mê trong lúc sinh nở ảnh hưởng đến đứa bé.

                    - Tôi hiểu rồi. Thân thể cô hồng hào , cô đang la khóc. Bây giờ cô có nhìn thấy mẹ cô không? Cô nhìn thấy gì vậy?

                    Andrea cười ầm lên. Tiếp theo là những đợt cười vỡ bụng của cô.

                    - Mọi người đều vui vẻ. Mẹ tôi ở chung phòng với nhiều bà mẹ khác. Cha tôi là bác sĩ, nhưng bà lại không ở phòng riêng.

                    Dường như có sự mỉa mai trong sự quan sát của cô. Cô nói thêm :

                    - Bầu trời xanh lơ. Hôm đó là ngày chủ nhật.

                    Tôi ghi nhận:

                    - Cô biết nhiều thứ, nhiều chi tiết. Họ có đưa cô đến cho mẹ cô không? Việc đó như thế nào?

                    - Mẹ ôm tôi vào lòng, như là tôi không hề rời xa mẹ.

                    - Đây là phần cô nhớ về mẹ. Mẹ cô có vui với cô không?

                    - Mẹ tôi rất vui, dáng người mẹ mảnh khảnh.

                    Andrea rất quan tâm đến vóc dáng, cũng giống như cô để ý đến tóc của bà. Tôi hỏi thêm:

                    - Nhưng cô có ổn không?

                    - Tôi khoẻ mà.

                    Cô cam đoan với tôi lần nữa.

                    - Đó là ký ức tươi đẹp. Cô nhận ra nhiều chi tiết, và cô rất hạnh phúc.

                    - Cha tôi rất hãnh diện, ông nói luôn miệng. Ông đang làm mọi ngươì bực mình.

                    - Ông có dẫn ai vào thăm không?

                    - Ông không ngừng được. Ông rất kỳ cục. Ông kéo mọi ngươì đến cửa sổ để nhìn tôi. Ông rất kỳ cục, trông ông thật tức cười.

                    - Ông kết nối với cô rất mạnh, ngay từ buổi ban đầu.

                    Tôi nhận xét, nhớ đến mối liên quan tình cảm của họ khi đi bộ trong một đêm mùa đông tám năm sau đó.

                    - Nhưng tình yêu thương đó thật kỳ quặc. Cũng tốt thôi. Cô sẽ nhớ lại điều đó ngay khi cô tỉnh dậy. Tôi biết còn nhiều chi tiết nữa. Cô không cần kể lại. Có quá nhiều thứ để cô nhận ra và miêu tả: màu sắc, bên ngoài, trong phòng, những đứa bé khác, quần áo cha cô đang mặc, nhìn xem ông ra sao. Chỉ nhận thức thôi.

                    Khuôn mặt Andrea tối sầm:

                    - Có người vừa sinh nằm kế giường mẹ tôi, chồng cô ta vào thăm, ông ta thật thôi lỗ, mẹ tôi rất bực bội.

                    Tên lặng một lát, tôi đỡ lời:

                    - Vậy là người chồng này chẳng biết điều gì cả. Cô có thể nhận thấy mình được sinh trong một gia đình không chỉ có sự hiểu biết mà còn có lòng cảm thông, tình yêu thương.

                    - Tôi mỏi cổ quá.

                    Andrea than phiền vì đầu cô rơi xuống tay ghế. Tôi lại có thể thiết bị vô tuyến di chuyển, chỉnh sửa để thu được vị trí thay đổi của Andrea.

                    - Bây giờ cô thấy thoải mái rồi. Cô sẵn sàng rời bỏ cảnh tượng đó chưa?

                    Cô không trả lời, vì vậy tôi để cô nán lại đó một lát.

                    - Cô có muốn ở lại đó lâu hơn một chút nữa không? Sao cô không ở lại lâu hơn một chút rồi đi sâu hơn. Hãy thở thật sâu. Cái cổ cô ổn rồi, cô sẽ cảm thấy thoải mái, chỉ tập trung vào niềm hạnh phúc và nhiều chi tiết khác cô nhận thấy, như người nằm giường kế bên chẳng hạn. Đừng để điều đó ảnh hưởng đến cô theo cách tiêu cực. Đó không phải là gia đình cô. Hãy trải nghiệm thêm nữa, rồi nhìn xem phần kết nối với thời điểm cô lớn lên trong mùa tuyết rơi đó.

                    Tôi quyết định liên kết lại giúp cô.

                    - Cô có một ngươì cha rất hãnh diện khi cô chào đời, rồi một đêm đông đi dạo tuyệt vời. Đó tất cả là tình yêu thương, điểm kết nối giống nhau. Điều khác biệt là bảy hay tám năm sau? Điều này chẳng có nghĩa gì cả. Tình yêu không bao giờ ngưng nghỉ, nó vĩnh cửu. Chỉ thấy điểm kết nối ở đó và sử dụng trong trạng thái này một lúc nào đó, vì đây là trạng thái rất tốt với ký ức hạnh phúc. Cô có thể cảm nhận tình yêu này thậm chí trước khi cô được sinh ra, cảm nhận niềm hạnh phúc của mẹ cô, của cha cô. Cô có thể nhìn thấy tất cả những mối liên kết trong suốt cuộc đời mình. Cô sẽ trải tình yêu đó cho nhiều người khác, chứ không phải chỉ nhận thôi.

                    ....................

                    Trích "Lời ngỏ từ cõi tâm linh" của tác giả Brian L. Weiss
                    Trong tôi luôn có tiếng nhạc của vũ hội
                    Có tiếng cười của những em thơ
                    Có tiếng rên của những côn trùng
                    Và tiếng than của trái tim bị hại

                    Comment

                    • #11

                      Andrea lại mỉm cười, đắm mình trong suy tư.

                      - Cô có được điều này không phải nhờ may mắn, mà chính cô xứng đáng có được. KHông có gì quan trọng hơn tình yêu thương. Bây giờ chúng ta đi xa hơn được không?

                      Cô gật đầu đồng ý.

                      - Tốt. Hãy lướt cảnh tượng đó, rời bỏ bệnh viện và phòng sanh đó. Hãy để cảnh tượng đó nhẹ nhàng trôi qua. bây giờ hãy tưởng tượng có cánh cửa tuyệt vời trước mặt cô. Đây là cánh cửa bước vào quá khứ hoặc trạng thái tâm linh, vì những điều này cũng rất quan trọng, có thể làm sáng tỏ nguyên nhân tại sao có rất nhiều tình yêu thương trong cuộc đời cô, hoặc về một người đặc biệt nào đó, một triệu chứng, hoặc bất cứ điều gì cô muốn tập trung vào. Khi cô đi qua cánh cửa cùng lúc tôi đếm từ năm xuống một, cô sẽ nhìn thấy ánh sáng tươi vui phía cánh cửa bên kia.

                      - Tôi đã nhìn thấy nó đến xuyên qua cánh cửa, quanh những vết nứt.

                      Andrea nhận xét. Cô đang trong tình trạng bị thôi miên rất sâu.

                      - Cô có thể nhìn thấy ánh sáng rồi à? Quá tốt. Chúng ta hãy đi qua cánh cửa. Sẽ có cảnh tượng ở đó, có thể từ thời xa xưa, có thể chỉ là một kiếp quá khứ. Hãy hoà vào đó, bước qua cửa, đi đến ánh sáng đẹp đó khi tôi đếm ngược nhé. Năm, cánh cửa mở. Nó lôi cuốn cô. Cô sẽ tìm hiểu điều gì đó phía bên kia cánh cửa. Bốn, cô bước qua cánh cửa và đi vào ánh sáng tươi đẹp đó. Ba, di chuyển qua khỏi ánh sáng đó, cô nhận thức được cảnh tượng, con người, hoặc bóng sáng phía bên kia ánh sáng. Hãy để nó rõ noét hoàn toàn khi tôi đếm đến một. Hai, hãy tập trung; cô có thể nhớ tất cả. Một. Cô đã ở đó rồi ! Nếu cô thấy chính mình, thì nhìn xuống bàn chân xem thử cô đang mang gì, chẳng hạn giầy hay săng đan, giầy ống hay lông thú, có lẽ đi chân trần. Nhìn vào quần áo, để ý đến các chi tiết. Cảm nhận loại vải, không chỉ nhìn mà phải cảm nhận. Bấy kể cảm giác nào.

                      Cô quan sát:

                      - Tôi đang mang giầy ống nam.

                      - Giầy ống nam?

                      Tôi lặp lại.

                      - Tôi không có giầy nữ. Nhưng tôi không phải con trai, tôi là con gái. Nhưng tôi không có giầy nữ, nhà tôi nghèo quá.

                      - Nhà cô nghèo nên cô mang giầy nam, chứ không có giầy nữ?

                      - Giầy con trai.

                      Cô sửa lại.

                      - Đôi giầy này làm tôi khó chịu, đáng lẽ tôi phải mang giầy nữ, chứ không phải đôi giầy này.

                      - Vì đó là đồ con trai.

                      - Phải. Lẽ ra tôi phải mang giầy con gái , nhưng không biết sao...

                      - Còn quần áo cô mặc thì sao?

                      - Tôi mặc cái váy đen đỏ dài xuống tới đất. Có hình dáng hay hình thêu gì đó ở phía trước, giống như miếng vải đệm. Tôi đội nó vải, cột nơ.

                      Đôi mắt Andrea lấp lánh dưới đôi mi khép hờ, dường như cô đang xem xét tỉ mỉ quần áo đang mặc.

                      - Một cái nón vải à. Cô khoảng mấy tuổi?

                      - Chín hoặc mười tuổi.

                      - Đưọc rồi. Có ai ở chung quanh cô không? Cô có nhận ra người nào khác nữa không? Nhà cửa? Chỗ ở?

                      Tôi muốn moi thêm chi tiết vào thời kỳ đó.

                      - Một căn nhà trên đồng cỏ. Chúng tôi sống đâu đó trên một vùng thảo nguyên. Nhưng tôi không thấy căn nhà nào khác nữa. Chỉ có nhà của tôi thôi. Tôi có một anh trai, đôi ủng đang mang là giầy của anh ấy. Đây là nơi nào đó trong vùng đồng bằng Bắc Mỹ, ở phía Tây, nhưng không phải phía Tây núi Rocky. Chúng tôi sống bằng nghề nông.

                      Andrea đang nhớ lại một kiếp quá khứ ở vùng trung tâm Bắc Mỹ.

                      - Chúng tôi có một con bò, vườn cây, giếng nước, ngôi nhà rất đơn sơ.

                      - Tốt rồi. Bây giờ cô hãy nhận thức về cha mẹ mình, không chỉ có anh trai thôi. Tôi sẽ đếm đến ba, cô hãy nhìn toàn bộ gia đình, những người đang sống ở đó. Cả nhà có lẽ đang giờ ăn tối, hay đang làm gì đó. Cô tự nhận thức về người khác nhé.

                      - Mọi người đang đứng trước cửa nhà, có vẻ như họ đang đứng chụp hình. Vì họ ở đó, giống như bức ảnh.

                      - Cô có thể nhìn thấy họ rồi.

                      - Ngoại trừ họ đều là cha mẹ của tôi. Những đôi mắt giống hệt nhau.

                      Thông thường, chúng ta đầu thai vào những mối quan hệ khác nhau. Nhưng trong kiếp sống này, trên vùng thảo nguyên, cha mẹ của Andrea lúc đó cũng là cha mẹ của cô trong kiếp hiện tại.

                      - Thỉnh thoảng mọi người sắp xếp theo cách đó. Chúng ta gặp lại, sống chung lại với những người thân yêu. Cô có thấy anh trai không?

                      - Tôi chỉ có một đứa em trai còn nhỏ. Nhưng tôi không nghĩ mình biết nó.

                      - Cô không nhận ra sao?

                      Andrea giải thích:

                      - Tôi còn chưa thấy mặt nó.

                      Tôi thắc mắc vì cô kể rằng cô đang mang đôi ủng của anh mình.

                      - Cô đang mang đôi ủng của anh cô cơ mà?

                      - Không phải. Người anh khác nưã, nhưng anh ấy không có ở đó. Anh ấy không thật là anh trai.

                      - Còn đôi ủng?

                      Tôi hỏi để tìm sự sáng tỏ.

                      - Không phải anh trai có đôi ủng. Tôi mang đôi ủng của người anh khác, nhưng anh ấy không có ở đó.

                      Tôi lờ mờ hiểu vấn đề,hỏi lại:

                      - Anh ấy có sao không?

                      - Tôi không chắc anh ấy ổn. Không nghe ai nói gì cả.

                      Tôi cố moi thêm:

                      - Chúng ta hãy tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy ra với anh ấy. Tôi sẽ gõ lên trán cô và đếm từ ba đến một, xem cái gì đã xảy ra với anh trai cô. Ba hay một. Bây giờ cô có thể nhớ lại rồi đó.

                      Tiếng gõ giúp đào sâu thêm trạng thái xuất thần, mở rộng thêm ký ức gợi nhớ.

                      Bỗng nhiên cô nhớ lại:

                      - Anh ấy bị bắn.

                      - Bị bắn hả?

                      - Tôi buồn quá!

                      Cô nức nở, thân thể cô co giật do cảm xúc ai oán.

                      - Tôi hiểu. Không sao đâu. Đó là tai nạn hả?

                      Cô thút thít:

                      - Tôi không nghĩ vậy. Tôi không nghĩ đó là tai nạn.

                      - Không à. Cô nhớ anh ấy?

                      - Đứa em trai nhỏ không nhớ anh ấy.

                      Cô nín khóc, chú quan sát chi tiết.

                      - Chuyện mới vừa xảy ra?

                      - Xảy ra lúc nó còn nhỏ xíu.

                      - Khi em trai cô còn nhỏ. Không sao cả. Nhưng cô có lớn hơn, cô phải nhớ chứ. Hãy quay về lúc anh ấy chưa bị bắn để cô có thể tìm thấy anh ấy. Khi tôi đếm đến ba, cô hãy quay về thời gian trước nhé.

                      - Ồ, Chúa ơi! Đó là John. Đó là John của tôi.

                      Andrea đã tìm thấy anh trai mình trong kiếp trước, giờ trở lại trong kiếp này là Jonh. Cô vẫn còn rất buồn, nhưng tôi có thể giúp cô chữa lành nỗi đau.

                      - Không sao hết. Bây giờ cô biết la anh ấy đã trở lại là John rồi mà. Cô không nên buồn nữa. Cô đã biết mối liên hệ và rõ ràng anh ấy bình yên. Cô đã rất nhớ anh ấy, và điều này giải thích về mối quan hệ của cô với John.

                      .....

                      Trích "Lời ngỏ từ cõi tâm linh" của tác giả Brian L Weiss
                      Đã chỉnh sửa bởi kimmaudon; 17-01-2012, 09:41 PM.
                      Trong tôi luôn có tiếng nhạc của vũ hội
                      Có tiếng cười của những em thơ
                      Có tiếng rên của những côn trùng
                      Và tiếng than của trái tim bị hại

                      Comment

                      • #12

                        Thật ra tôi chẳng biết gì về mối quan hệ của họ cả. Trong cách phản ứng đầy cảm xúc của cô đối với cái chết ở kiếp trước của John khiến tôi cho rằng những mô hình và sự ảnh hưởng còn rơi rớt lại đã thể hiện rõ mối quan hệ của họ trong kiếp hiện tại.

                        - Có khi nào cô lo sợ sẽ mất anh ấy không?

                        - John bị bệnh khi còn nhỏ.

                        - Xảy ra chuyện gì?

                        - John bị sinh non.

                        - Trước cô à?

                        - Sinh sau.

                        - Sinh sau cô?

                        Dường như Andrea sắp bật khóc.

                        - Không sao mà. Rất nhiều chuyện có thể cùng xuất hiện với cô, xuất hiện với John, với cuộc đời. Cô đang trải nghiệm điều gì? đang nhớ đến cái gì?

                        - Tôio vẫn còn buồn.

                        Tôi quyết định đưa cô đi xa hơn trong kiếp sống đó.

                        - Chúng ta hãy tiếp tục trong cuộc đời cô gái đó. Sau khi anh cô gái bị bắn, có sự kiện nào khác trong đời cô gái không. Cô đã lớn rồi, tìm lại anh cô.

                        Khuôn mặt Andrea hầu như sáng hẳn lên tức thì.

                        - Bây giờ tôi biết bắn súng.

                        Cô hãnh diện tuyên bố. Cảm xúc của Andrea hoàn toàn thay đổi. Tôi hỏi lại:

                        - Cô biết bắn súng?

                        - Bắn rất giỏi. Bắn trúng đích tài tình, giỏi hơn đám con trai. Tôi mang đôi giầy khác.

                        - Đôi giầy của cô hả?

                        - Tất cả tụi con trai đều là kẻ tán tỉnh, vì chúng cũng thờ ơ khi biết tôi bắn súng.

                        - Cô không quá đơn độc phải không?

                        - Không. Còn có nhiều nhà khác nữa. Không nhiều lắm. Có một con đường, nhiều người qua lại. Tôi lớn hơn. Tức cười quá.

                        - Bây giờ những ký ức này vui vẻ hơn. Sự tán tỉnh, khả năng bắn súng.

                        Tôi muốn cô ở lại với những cảnh tượng này, không khí vui vẻ hạnh phúc hơn.

                        - Mấy đứa con trai chọc ghẹo tôi, nhưng chúng phục tôi.

                        - Cô có nhìn thấy chính mình không? Trông cô thế nào? Hẳn là cô xinh xắn lắm nên cứ bị tán tỉnh hoài phải không?

                        - Tóc nâu quăn, dài xõa xuống vai. Tôi buộc tóc bằng cái nơ màu xanh nhạt . Tôi mặc váy có hình hoa văn, màu trắng hay hồng nhạt gì đó. Chỉ là cái váy bình thường không sang trọng lắm. Nhưng tôi cảm thấy không muốn anh tôi có mặt ở đó để tôi có thể biết được ....muốn được...cảm thấy áp lực, áp lực như một trong những đứa con trai.

                        - Giống như cô muốn thay thế anh cô à?

                        - Tôi chỉ muốn tự chăm sóc mình.

                        Andrea giải thích.

                        - Đúng rồi. Co làm rất tốt. Cô biết bắn súng, biết sử dụng súng, giỏi hơn con trai còn gì. Còn về chuyện tán tỉnh thì sao? Có ai là hạng....

                        - Cô ngắt lời tôi:

                        - Tất cả bọn họ đều đắng kinh tởm.

                        - Được rồi. Đi tiếp nữa xem sao. Tôi sẽ đếm đến ba. Cô quan sát xem có sự kiện nào quan trọng nữa không? Một hai ba. Cô đã lớn hơn rồi đó. Có chuyện gì xảy ra?

                        Andrea quan sát kỹ hơn, ngắm nhín chính mình trong kiếp sống ở vùng đồng bằng rộng lớn.

                        - Cô ấy có một nơi riêng rẽ. Tôi đang ngắm nhìn cô ấy.

                        - Tốt. Cô có thể quan sát cô ấy hoặc bước vào chính con người cô ấy. Bất cứ điều gì mà cô cảm thấy dễ chịu.

                        - Cô ấy sống một mình.

                        - Không lập gia đình à?

                        - Chưa bao giờ tìm được đối tượng. Cô luôn tự cho mình quá giỏi đối với đám con trai. Nhưng cô không cô đơn. Cô có một nông trại. Có nhiều nhân công. Họ thích cô. Tính cô thẳng thắn, công bằng...

                        Giọng nói Andrea kéo lê thê khi cô quan sát cảnh tượng đó. Tôi tiếp tục đưa cô đi xa hơn.

                        - Cô ấy rất tài giỏi, tự lập ra nông trại riêng, tự thuê mướn nhân công. Thật khó cho người phụ nữ vào thời đó. Chắc hẳn cô ấy rất mạnh mẽ. Chúng ta hãy đi đến cuối đời của cô ấy, ngay những ngày cuối đời, giây phút cuối cùng. Nếu có gì bất ổn, cô hãy thoát ra nhé, còn nếu không có gì thì hãy nán lại đó xem sao.

                        Andrea có vẻ bình thản.

                        - Chẳng có gì hết. Cô ấy đã già rồi, sống rất yên lành. Chẳng còn ai ở lai nại nữa. Nhưng cô ấy vẫn ổn. Cô thật sự có một cuộc sống hạnh phúc. Cô không bệnh hoạn gì cả. Rất yên ổn, chỉ già đi thôi. Cô mặc đầm trắng có viền cổ cao. Cô chỉ ngồi đó, trên hành lang, nhìn ra ngoài.

                        - Có phải cô ấy chết ở chỗ đó không?

                        - Chắc vậy.

                        - Bây giờ cô hãy lướt qua đó, rời bỏ thân thể già nua đó. Cô sẽ cảm thấy quá nhẹ nhàng, quá tự do, như thể linh hồn cô bay bổng lên. Có lẽ cô có thể nhìn xuống và thấy thể xác của cô ấy. Rồi cảm giác quá tự do, quá nhẹ nhàng ôn lại cuộc đời đó, ôn lại bài học mà cô ấy đã học, chính cô đã học hỏi. Cô đã hiểu được điều gì? Cô ấy đã hiểu được điều gì?

                        - Cô ấy học được cách không sợ cô đơn. Cô ấy học cách tự chăm sóc mình.

                        Andrea trả lời từ một cõi xa xăm.

                        Tôi quan sát:

                        - Đúng vậy. Độc lập.

                        - Rất độc lập. Cô ấy thật sự thích kiếp sống của mình. Người ta chế giễu vì cô không chồng, không con. Dường như cô chẳng bao giờ quan tâm. Cộng đồng đó thích cô. Cuối đời họ không chế giễu cô nữa. Họ thích làm việc cho cô. Cô có rất nhiều gia súc.

                        - Trong trạng thái bay bổng này, nhìn xem cô nhận thức được điều gì đã xảy ra tiếp theo. Cô rời bỏ thể xác, cô bay bổng. Cái gì xảy ra sau đó? Cô nhận thức được điều gì?

                        ...............
                        Đã chỉnh sửa bởi kimmaudon; 22-01-2012, 07:41 AM.
                        Trong tôi luôn có tiếng nhạc của vũ hội
                        Có tiếng cười của những em thơ
                        Có tiếng rên của những côn trùng
                        Và tiếng than của trái tim bị hại

                        Comment

                        • #13

                          - Tôi đang đi lên, cô ấy nhỏ dần. Tôi chợt bay bổng, chợt hiện trong ánh sáng màu xanh. Chỉ bay bổng.

                          - Tốt. Cảm giác tốt, không bệnh, không già, chỉ bay bổng. Ý thức vẫn tiếp diễn. Điều gì xuất hiện nữa? Hay cô chỉ đang bay lơ lửng?

                          - Có những tia sáng màu xanh đang chiếu trên đầu phía bên trái tôi. Có một cái hình nón ánh sáng xanh, tôi không thể nhìn thấy bên kia cái hình nón đó...

                          Sự im lặng kéo dài một lúc sau đó. Cuối cùng, tôi hỏi để biết thêm về ánh sáng có hình nón.

                          - Còn gì nữa không?

                          - Không.

                          - Được thôi. Cô có sẵn sàng quay lại không?

                          Andrea gật đầu.

                          - Tốt. Tạo mối liên kết trước khi cô quay lại giữa kiếp sống của cô ấy trên thảo nguyên, sự độc lập của cô ấy và cô.

                          Truyền hình có quay hay không thì Andrea vẫn đang nghiền ngẫm bài học quan trọng. Cô yên lặng xử lý dữ liệu "mới" của mình. Rồi cô cười ha hả.

                          - Tôi thực sự thích cô ấy.

                          - Tốt quá rồi. Cô có sức mạnh của cô ấy. Cô có thể mang nó theo, như vậy là tốt quá. Cô còn biết người anh đã quay lại. Vì vậy chết không phải là hết. Người ta đều quay lại.

                          - Tôi nhớ anh tôi.

                          Nỗi đau nhói thoáng hiện lên khuôn mặt cô. Tôi trả lời:

                          - Tôi biết. Nhưng cô vẫn mạnh mẽ và độc lập. Những mối quan hệ rất đáng kể, sự độc lập cũng vậy, khi chúng ngang bằng. Rồi anh ấy cũng trở về. Mặc dù, lúc đó anh ấy chỉ sống có một thời gian ngắn ngủi, nhưng anh ấy đã trở lại. Anh em cô đã đoàn tụ rồi. Đó là cách mà những linh hồn và tình yêu thương thực hiện. Chúng ta luôn luôn đoàn tụ. Vì vậy, đừng bao giờ quá đau buồn, hay lo sợ mất đi những người thân yêu. Niềm hãnh diện của cha cô, tình yêu của mẹ cô lại đến với cô trong kiếp này, mọi việc vẫn còn ở đó. Họ cũng sống trên thảo nguyên. Tất cả tình yêu đó đã mang theo đến kiếp này. Cô đã làm cân bằng những mối quan hệ, sự độc lập, sự mạnh và tình yêu. Cô đã làm tất cả những điều này với một sự cân xứng tuyệt vời. Cô đem theo bên mình những tư tưởng tích cực , cảm giác lạc quan.

                          Tại điểm này, sau khi đã tóm tắt mọi thông tin, những trải nghiệm quá xúc động. Andrea có vẻ mệt mỏi. Tôi quyết định thức tỉnh cô. Ngày hôm nay cô đã học quá đủ rồi. Tôi ấn mạnh lên trán cô, cô từ từ tỉnh dậy. Tôi hỏi cô:

                          - Cô cảm thấy thế nào?

                          - Kiệt sức.

                          - Kiệt sức.

                          - Tôi lập lại, cảm thông với cô. Cô nhận ra mình cũng quá đuối sức. Sự tập trung vẫn còn cao độ.

                          - Thật là căng thẳng. Quá nhiều việc. Cô mong mỏi điều gì?

                          - Tôi cũng không biết mình mong điều gì. Chưa bao giờ tôi mong gặp lại anh trai. Tôi cho rằng lẽ ra mình sẽ gặp lại một trong các chị em gái, nhưng tôi không thấy. Tôi cảm giác như bị kéo đi đến một khoảng thời gian khác, một cuộc đời khác, nhưng tôi lại không đến đó được. Tôi có thể nhìn thấy nơi mà tôi không đến được.

                          - Chỗ thứ ba?

                          - Dạ. Tôi không đến đó được.

                          - Cô có biết đó là vào thời gian nào không?

                          - Không biết, trước thời gian sống trên vùng thảo nguyên. Có vẻ như một luồn ánh sáng xanh, nhưng có một hình nón thuần tuý và rồi nó kết thúc. Như cái đầu tiên, chung quanh tôi, rồi tôi bỗng nhìn thấy đôi chân. Đây là...tôi có thể nhìn thấy rìa ánh sáng , rồi bác sĩ nói chỗ nào thì ánh sáng dừng lại. Ngoài trời tối đen. Như thể có ai đó lấy cái nón đưa cho tôi. Nó kết thúc như vậy đó, ngay đó.

                          Rõ ràng là Andrea có thể nhìn thoáng qua một kiếp quá khứ khác nữa, có lẽ kiếp sống với chị em gái, nhưng cô không thể định vị được ánh sáng mà xanh rực rỡ.

                          - Điều này cho cô thấy lúc đó, không phải ngay bây giờ. Không sao. Cô có mối liên hệ với chị em gái ở đó. Tôi chắc chắn vậy. Nhưng cô gặp anh trai, điều mà cô không mong đợi. Đó là một trong những đặc điểm. Cô không thể luôn có cái mà mình mong muốn. Một bất ngờ. Nhưng rõ ràng có nỗi buồn hiện diện.

                          Andrea lập tức đồng ý.

                          - Đúng là một bất ngờ vì lúc đó là thời gian vui vẻ hạnh phúc. Anh em tôi rất thương nhau, nhưng trong tất cả các anh em thì John rất ốm yếu ngay sau khi được sinh ra. Nhưng tôi không mong nhìn thấy khuôn mặt nó.

                          - Cường độ cảm xúc rất mãnh mẽ, vì điều đó cá thật ngay tại đó. Cô cảm thấy đau buồn, chia cách. Nhưng trong kiếp sống này, lúc cô bảy tám tuổi cô cảm nhận sự xúc động tích cực khi đi bộ với cha cô, rõ ràng rất...

                          - Đó là ký ức tuyệt vời.

                          Cô ngắt lời tôi.

                          - Đúng vậy, rất tuyệt vời.

                          Tôi đồng ý. Đôi mắt Andrea dường như thơ thẩn khi cô nhớ lại cảnh tượng thời thơ ấu. Cô lấy làm lạ:

                          - Tôi có thể cảm nhận ngọn gió lùa qua mặt, nhớ lại những bông tuyết, và nhìn thấy mọi thứ, nhớ đến cái chỗ rẽ, những ngọn đèn đường. Nhớ lại những thứ mà tôi đã quên.

                          - Tôi cho rằng cô đã nhớ lại tất cả. Vì vậy, đây là một cách để nhớ từng chi tiết, từng cảm giác. Tất cả cảm giác này còn hơn cả xúc cảm thể xác nữa.

                          - Như vậy mọi chuyện tôi đã nói có phải tôi sẽ nhớ? Và rồi còn nữa?

                          - Chắc chắn rồi. Cô sẽ nhớ thêm nữa. Ví dụ như tôi để cô nấn ná lại một lúc với chuyện lúc cô sinh ra đó.

                          Andrea nhớ lại:

                          - Tôi không thể thoát ra khỏi bụng mẹ tôi. Ở đó tối quá, và có một ống tuýp dài.

                          - Cô ở đó lâu hơn. Nhưng cô cũng ra khỏi bóng tối mà cô gặp. Cô chỉ được sinh ra thôi. Nhưng cô nhớ nhiều chi tiết trong phòng sanh. Có những chuyện làm mẹ cô khó chịu. Rõ ràng là rất thú vị phải không?

                          Andrea nhắc lại:

                          - Mẹ tôi không vui lắm.

                          - Tôi biết.

                          - Mẹ quay lại che tôi.

                          Andrea nhớ lại từng chi tiết. Thậm chí cô đã tỉnh mà vẫn nhớ rõ cảnh tượng trong bệnh viện. Tôi nói thêm:

                          - Chắc hẳn bà sẽ rời khỏi phòng nếu bà khoẻ.

                          Andrea bật dậy trở về hiện tại.

                          .................

                          Trích "Lời ngỏ từ cõi tâm linh" của tác giả Brian L. Weiss
                          Đã chỉnh sửa bởi kimmaudon; 23-01-2012, 06:42 AM.
                          Trong tôi luôn có tiếng nhạc của vũ hội
                          Có tiếng cười của những em thơ
                          Có tiếng rên của những côn trùng
                          Và tiếng than của trái tim bị hại

                          Comment

                          • #14

                            Cô quay ra hỏi, trở về với vai trò phóng viên:

                            - Lần đầu tiên phải có tiêu chuẩn gì không?

                            - Có lẽ khoảng năm mươi phần trăm là ký ức. Tuy nhiên, lần đầu mà ký ức của cô lại rất sống động và mãnh liệt. Có thể điều này trên mười lăm hoặc hai mươi phần trăm. Chỉ khoảng mười lăm phần trăm con người có thể làm được như vậy. Phương pháp này hợp với cô ở nhiều mức độ khác, chứ không chỉ là ký ức. Cô có thể học hỏi để kiềm chế cơ thể. Ví dụ nếu như cần hạ thấp huyết áp, cô có thể thực hiện theo cách này, không cần thuốc. Giống như rơi vào giấc ngủ...

                            Tôi gõ ngón tay và nói tiếp:

                            - Cô nên làm như vậy để trị bệnh. nếu có nỗi sợ nào chúng ta sẽ tìm ra nguyên nhân và loại bỏ chúng.

                            - Có rất nhiều nơi khi tôi đến, tôi có cảm giác là mình đã từng ở đó. Vùng phía Tây là một, nước Nga chẳng hạn...

                            Ngay sau khi máy quay phim tắt, buổi ghi hình đã dừng, Andrea vẫn trong trạng thái trầm tư, đăm chiêu về những trải nghiệm trong chuyến đi về quá khứ.

                            - Anh ấy bị bắn bằng một cây súng trường, không phải súng ngắn.

                            Cô kể thêm chi tiết. Con người trải qua chuyến du hành này thường nhận ra hàng trăm chi tiết, nhiều hơn họ cung cấp khi được hỏi trong trạng thái xuất thần. Họ nhớ lại thời thơ ấu, những cuộc trải nghiệm trong tiền kiếp. Cô vẫn tiếp tục nhớ lại.

                            - Khi John được sinh ra trong kiếp này, nó bị bệnh vàng da. Các y tá đến đưa nó đi điều trị, thì mẹ tôi nói với họ là "Có lẽ tôi không còn gặp lại con trai tôi nữa, có lẽ nó sắp chết".

                            Khi mẹ cô đưa con trai mình cho các y tá, bà bắt đầu từ bỏ con mình, theo một cách nào đó, trong ý nghĩ chuẩn bị tinh thần là mất đi đứa con. Dù yêu thương con rất nhiều, nhưng tư thế bảo vệ cảm xúc vẫn tồn tại, thậm chị mãi sau này khi John đã khoẻ mạnh hơn nhiều. Trong ý nghĩa nào đó, bà luôn tiên đoán về cái chết của đứa con này.

                            Trường hợp bệnh vàng da lúc sơ sinh là bệnh lý bình thường. Sắc tố hóa học bệnh gan tạm thời cao lên, do bệnh vàng da, hoặc màu vàng của da. Phơi nắng hoặc chiếu đèn cho trẻ thường xuyên thì sắc tố vàng da sẽ hết, và da sẽ trở lại bình thường. Người bệnh gan hay bệnh vàng da sẽ hoàn toàn chữa lành. Toàn bộ quá trình chữa trị này chỉ vài ngày hoặc vài tuần thôi.

                            Mẹ Andrea phản ứng thái quá với bệnh vàng da của đứa con sơ sinh. Là vợ của bác sĩ, lẽ ra bà phải biết rằng cuộc sống của John không quá hiểm nghèo. Theo Andrea, John luôn nhân thức được sự bao bọc của mẹ , cho dù anh không hiểu tại sao anh được đặc biệt chú ý theo cách này.

                            Tôi hỏi Andrea:

                            - Cô có thấy mối liên hệ không? Mẹ của cô cũng là mẹ của John trong kiếp sống trên vùng thảo nguyên vào thế kỷ trước. lúc đó anh ấy cũng bị giết. Bà đã mất con. Rồi đến khi anh ấy đầu thai là đứa con mới sinh của bf trong kiếp này, anh bị bệnh vàng da, bà vẫn còn nhớ lại ký ức đã bị mất anh lần trước. Có lẽ bà không nhớ một cách có ý thức, nhưng bà nhơ slaij theo xúc cảm hoặc tiềm thức. Vì vậy bà tự bảo vệ mình bằng cách kiềm chế cảm xúc. bà không thể chịu đựng bị mất con lần nữa. Bà thật sự tin rằng con mình quá yếu ớt mỏng manh, giống như kiếp trước, rồi con trai bà lại sẽ rời bỏ bà.

                            Andrea gần như vỡ tung vì xúac động. Chuyến trở về đã giải thích mối liên hệ giữa mẹ cô và em trai cô. Giờ đây cô hiểu rõ nguyên nhân cách cư xử của mẹ cô và sự phản ứng của em trai đối với hàng rào bảo vệ mà mẹ cô đã dựng lên trong trường hợp lỡ khi bà mất con lần nữa. Như vậy, Andrea có thể giải thích mọi vấn đề với họ.

                            Qua nhiều chuyến du hành, tôi biết rằng Andrea là một tuýp người cổ điển, lấp đầy những ký ức chữa lành bệnh, xúc cảm mãnh liệt, nhiều chi tiết gợi nhớ rất sống động. Hơn nữa, cô sở hữu một khả năng trí tuệ siêu phàm, dễ dàng học hỏi những bài học tiền kiếp của mình, rồi ghép chúng lại với những bài học trong kiếp hiện tại.

                            Phân đoạn truyền hình không bao giờ bộc lộ hết. Người quản trị mạng e rằng do vật mẫu này quá sống động, đầy cảm xúc, nên Andrea có thể làm hại đến uy tín nghề nghiệp phóng viên của cô.

                            Do đó, hàng triệu người bị mất đi cơ hội học hỏi về bản chất cuộc đời, về cách mà chúng ta kết nối, có trách nhiệm với nhau như thế nào, về nỗi kinh hoàng và sự tàn phá của việc giết chóc, về sự bạo động có ảnh hưởng đến những kiếp sau như thế nào.

                            Sau khi Andrea kết nối lại cái chết trong tiền kiếp của anh trai và nỗi sợ của mẹ cô trong kiếp hiện tại , cô trở nên yên lặng. Tôi nhìn thấy cô vẫn còn trầm tư, vẫn đang trải nghiệm những cảm giác mãnh liệt mà chuyến trở về gây ra. Tôi cũng yên lặng. Giờ là thời gian riêng tư của cô, và tôi không muốn hỏi cô thêm nữa, trước mặt các bạn đồng nghiệp của cô. Thông thường, những trải nghiệm có thể rất mãnh liệt và siêu nghiệm, quá riêng tư không thể chia sẻ. Vì vậy tôi chỉ nhìn khuôn mặt rạng rỡ của cô thôi.

                            Tôi có nhiều thương cảm với con người. Nhận thức của riêng tôi bắt đầu thay đổi. Sự bực bội, nóng nảy biến mất dần. Sự ồn ào, lăng xăng của cuộc đời dường như đã dừng lại trong tôi. Tôi không còn ý thức về thân thể. Tôi dần nhận ra ánh sáng tuyệt vời trong tầm nhìn bao quát của mình. Một giọng nói thì thầm bên tai, quanh quẩn ngoài tâm trí tôi, ngay cực điểm của sự nhận thức. Tôi tin đó là giọng nói của một vị Thầy.

                            "Khi bạn nhìn người khác trong mối quan hệ, trong cách điều trị, trong cuộc đời, hãy nhìn linh hồn họ qua nhiều kiếp, qua nhiều thiên niên kỷ. Không chỉ là một hình hài vật chất tạm bợ đối diện với bạn. Bạn cũng là một linh hồn như vậy."

                            Giọng nói nhẹ nhàng đáng yêu với cả tấm lòng từ ái sâu lắng. Đây là lời khuyên nhủ, không phải sự phên phán.

                            Tôi liếc nhẹ Andrea, nhìn cô và nhìn một cô gái ở vung biên giới. Tôi biết cô cũng có nhiều kiếp sống khác, nhiều tên gọi khác. Nhưng linh hồn cô luôn luôn chỉ là một. Tôi nên nhìn cái phần đó của con người, những linh hồn mãi tồn tại, không phải hình hài vật chất tạm bợ, để thực sự hiểu và giúp đỡ họ. Giúp họ là giúp chính bản thân tôi, vì tôi cũng là linh hồn như vậy.

                            Các bạn cũng là những linh hồn như vậy.

                            Nhiều bệnh nhân của tôi có những ký ức xa xăm giống như Andrea. Những bi kich trong cuộc đời của họ được trút bỏ nhẹ nhàng hơn hoặc thậm chí các triệu chứng bệnh mãn tính cũng biến mất.

                            Tôi đã từng đưa một phụ nữ Nam Mỹ năm mươi tuổi trở về quá khứ. Bà đau khổ vì chứng sợ bị giam cầm trong một ngôi mộ. bà khổ sở vì chứng bệnh này từ khi còn nhỏ. Trong một lần trở về quá khứ, bà nhớ lại vào một kiếp bà là một tên nô lệ Ai cập đã bị chôn sống cùng với người chủ của bà, người có họ hàng với vua Ai cập bị chết. Đó là tục lệ chôn sống nô lệ để theo hầu hạ chủ nhân của họ. Những tên nô lệ bị đầu độc trước khi bị ngạt thở trong một ngôi mộ. Sau chuyến du hành đó, chứng bệnh sợ của bà biến mất.

                            Kỹ thuật tiến bộ điều trị này là gì?

                            Tôi cho rằng ít nhất có hai cách giải thích, tất nhiên các yếu tố khác nhau cũng làm được.

                            Theo kinh nghiệm của tôi, sự gợi nhớ của những chuyến du hành trở về hoặc nỗi đau buồn đã lãng quên, nhũng ký ức phiền muộn thương được kết hợp với việc chữa trị. Gợi nhớ lại những sự kiện cũng với cảm xúc có liên đới, gọi là phấn chấn hoặc giải tỏa mặc cảm dưới dạng trị liệu, là phần quan trọng trong sự phân tích tâm lý và những thuật trị liệu tâm lý khác. Chính hành vi đưa những ký ức bị lãng quên như vậy vào ý thức rất là hữu ích. Sự khám phá của tôi chỉ ra rằng phương phám điều trị này cần được nhân rộng, rằng chúng ta không được ngừng nghiên cứu khoa học về tư tưởng hành vi trong thời thơ ấu hoặc ngay lúc mới sinh, rằng những mô hình và ký ức trong tiền kiếp cũng phải được đào sâu hơn để việc chữa trị có kết quả hoàn mỹ.

                            Nguyên nhân thứ hai là những ký ức này đẩy mạnh sự tiến bộ lâm sàng, là những kinh nghiệm của chính bản thân chúng ta trong nhiều thể các khác nhau, trong những kiếp xa xưa, vì chúng ta chứng kiến những kiếp luân hồi của chính mình, và chúng ta được lấp đầy với sự nhận thức bảo đảm và luôn luôn chính xác, và vì chúng ta là những linh hồn bất diệt, không phải là những thể xác riêng lẻ. Chúng ta không hề chết thật sự, chúng ta chỉ thay đổi mức đọ nhân thức mà thôi. Bởi vì những người thân yêu của chúng ta cũng bất diệt, cho nên chúng ta không bao giờ xa cách họ. Sự nhận thức về bản chất tâm linhddungs đắn là động lực chữa trị mạnh mẽ.


                            Đúng như mỗi mặt của mõi cạnh trong một viên kim cương phản chiếu lại tất cả, sự trải nghiệm về kiếp quá khứ của Andrea phản ánh chủ đề chính trong cuốn sách này.

                            Cô nhớ lại những ký ức, những cảm giác từ trong bào thai trướckhi cô được sinh ra. Cô cũng nhận ra tình cảm của cha mẹ mình, chứng tỏ rằng ý thức không bị giới hạn bởi thể xác vật chất hay bộ não của chúng ta. Điều này hàm ý riêng lẻ rằng nếu chúng ta có chết đi thì ý thức của chúng ta vẫn tồn tại và tiếp tục sống, vì lẽ nó không dựa trên vật chất. Dĩ nhiên, ký ức đã chết trong tiền kiếp và những sự việc xảu ra sau khi chết cũng xác nhận ý thức vẫn tồn tại mãi mãi. Nhu Andrea chẳng hạn, cô cũng có khẩ năng quan sát thân thể của một bà già mà cô vừa rời bỏ.

                            Andrea có thể nhớ lại việc bất ngờ xảy rachir sau khi cô được sinh ra trong kiếp đó. Những trẻ thơ ấu và thiếu niên đã nhận thức rất nhiều, nhiều hơn chúng ta hoài nghi.
                            Chúng ta cảm xuac và hành động của chúng ta. Dòng cảm xúc của tình yêu và cảm nghĩa của chúng ta đối với chúng, trước và sau khi sinh, nuôi dưỡng tâm hồn chúng và rất cần thiết để phát triển sức khoẻ.

                            Qua những ký ức gợi nhớ trong chuyến trở về quá khứ của Andrea, cô hiểu ra kiếp quá khứ và các sự kiện khi còn trong bào thai có ảnh hưởng rất sâu sắc đến sự kết nối ở kiếp sống hiện tại. Cô khám phá ra cha mẹ và em trai ở kiếp này trong ký ức của kiếp quá khứ. Cô hiểu ra rằng chúng ta luôn luôn đoàn tụ với những người thân yêu của chúng ta. Thỉnh thoảng sự đoàn tụ xuất hiện trong một khía cạnh khác, trong những cõi khác. Nhưng có lúc sự đoàn tụ xuất hiện trong cũng một kiếp tương lai, trở lại đây, trên trái đất này.

                            Andrea có thể phân biệt giá trị trong cuộc sống, cái gì quan trọng và không quan trọng, kể cả những điều có hại. Cô hiểu được nỗi đau mà chiến tranh và bạo lực gây ra.

                            Mỗi cuộc sống đều quí giá.

                            Sau khi chết ở kiếp sống trên vùng đồng bằng, Andrea nhìn thấy một cái hình nón ánh sáng màu xanh tuyệt vời. Đã có nhiều sự miêu tả về ánh sáng này, con người sau khi rời bỏ thể xác sẽ nhìn thấy ánh sáng. Việc này xảy ra khi hồn vừa lìa khỏi xác. Những linh hồn của người thân, bạn bè hoặc một linh hồn khác thường chờ sẵn trong ánh sáng đó để chào đón linh hồn vừa rời bỏ cuộc sống vật chất, và để truyền đạt thông tin quan trọng hoặc những lời nhắn nhủ.

                            Lời nhắn nhủ từ cõi tâm linh sẽ được nghiên cứu kỹ hơn trong những chương sau.

                            Chúng ta sở hữu một khả năng trực giác vượt xa những gì mà chúng ta nhận biết. Khi bạn kết hợp những câu chuyện, những kinh nghiệm, và những bài học trong cuốn sách này, bạn sẽ có khả năng đào bới những nhận thức trực giác của bạn, vè sẽ nhận các thông tin hoặc lời nhắn nhủ trực tiếp hơn. Nhiều người sẽ trở thành thầy thuốc trị bệnh cho người khác.

                            Năng lực yêu thương tỏa khắp và hợp nhất lại toàn bộ chuyến du hành của Andrea. Tình yêu của cha mẹ cô, tình yêu cô dành cho anh trai mìnhm và sự đoàn tụ với những người thân. ngay cả cái hình nón màu xanh cũng rất thân thiện, dễ chịu, tràn đầy tình yêu thương mà sau này cô mới tâm sự với tôi.

                            Sự trải nghiệm rõ ràng, đầy sinh lực của Andrea sẽ cho phép cô biểu lộ tình yêu thẳng thắn hơn, hoàn hảo hơn trong cuộc sống và trong các mối quan hệ hiện tại. Cô sẽ dễ chấp nhận tình yêu của người khác, bởi vì tình yêu là sự tuôn trào từ hai phía, bao gồm cho đi và nhận lại.

                            Cuối cùng thì kinh nghiệm sâu sắc trong chuyến du hành sẽ giúp cô hiểu tường tận hơn về bản chất cuộc đời và linh hồn cô. Sự thông đạt như vậy là một nấc thang quan trọng. Nấc thang đó song hành với những thay đổi tích cực trong cuộc sống hiện tại : tốt hơn về mặt sức khoẻ tinh thần lẫn vật chất, tốt hơn cho những mối quan hệ, hơn nữa hạnh phúc và niềm vui sẽ tràn ngập.

                            Nếu bạn chia sẻ những trải nghiệm của những người mà bạn sẽ gặp trong cuốn sách này, nghiền ngẫm những lời nhắn nhủ từ các vị thầy tâm linh, suy xét những câu chuyện và những lời bình phẩm, tôi hy vọng bạn sẽ từng bước đạt đến trí tuệ thâm sâu.

                            Khi bắt đầu, bạn sẽ bình thản và kiên nhẫn đối mặt với nhiều chướng ngại và sự thất vọng trong cuộc đời. Qua sự thấu đạt những bài học ở kiếp quá khứ, bạn sẽ nhớ lại mục đích cho cuộc đời hiện tại. Ban sẽ cảm thấy mãn nguyện và không còn bối rối hay uổng phí. Bạn sẽ học hỏi và vượt qua được những nỗi khiếp sợ, lo lắm và đau thương. Bạn sẽ sống một cuộc đời có ý nghĩa hơn ngay giây phút hiện tại, sẽ hưởng thụ niềm vui trọn vẹn hơn.

                            Hơn hết, bạn sẽ thấu hiểu tất cả những gì mà chúng ta cùng chia sẻ.

                            Chúng ta vượt ngoài sự sống và chết, ngoài không gian và thời gian. Chúng ta bất diệt, và mãi mãi vẫn tồn tại.

                            .................

                            Trích "Lời ngỏ từ cõi tâm linh" của tác giả Brian L Weiss
                            Đã chỉnh sửa bởi kimmaudon; 25-01-2012, 08:18 PM.
                            Trong tôi luôn có tiếng nhạc của vũ hội
                            Có tiếng cười của những em thơ
                            Có tiếng rên của những côn trùng
                            Và tiếng than của trái tim bị hại

                            Comment

                            • #15

                              Chương ba

                              TÁI SINH

                              Chúng ta lựa chọn thời điểm để quay trở về trạng thái vật chất, và khi nào sẽ rời bỏ. Chúng ta biết lúc nào sẽ hoàn thành sứ mệnh... Khi chúng ta có thời gian nghỉ ngơi và nạp lại năng lượng cho linh hồn, chúng ta được phép lựa chọn để trở lại trạng thái vật chất.

                              Chúng ta sinh vào một gia đình không hề do ngẫu nhiên hay bất ngờ. Chúng ta chọn lựa hoàn cảnh và thiết lập kế hoạch cho cuộc đời mình thậm chí trước khi chúng ta được thụ thai. Kế hoạch này được phụ giúp thêm bởi những linh hồn thân yêu, những người luôn hướng dẫn và bảo vệ chúng ta, mặc dù chúng ta đang sống trong thân thể vật chất, do kế hoạch trong cuộc đời của chúng ta đã mở ra. Định mệnh là một tên gọi khác của những bi kịch được phơi bày mà chúng ta đã chọn lựa sẵn rồi.

                              Có các sự kiện chính chứng minh rõ ràng trong cuộc đời mà chúng ta thấy đã thật sự xảy ra, điểm của định mệnh, trong giai đoạn kế hoạch ưu tiên để tái sinh. Đây là bằng chứng lâm sàng do chính tôi và nhiều nhà trị liệu khác đã tập hợp lại từ bệnh nhân. Những người này đã trải qua ký ức trước khi sinh ra trong các buổi trị liệu, hoặc thông qua sự gợi nhớ tự nhiên. mấu chốt được sắp xếp cho chúng ta sẽ gặp những người nào, bạn tâm giao và bạn đồng hành, đúng nơi đúng chỗ mà các sự kiện sẽ xảy ra. Cảm giác ngờ ngợ quen thuộc, như thể chúng ta đã tưng ở đó, có thể giải thích như mơ màng nhớ về cuộc đời trước đó đang khai hoa nở nhụy trong cuộc đời vật chất thực sự.

                              Sự thật đúng như vậy với tất cả mọi người. Thông thường, người nào được nhận làm con nuôi hay tự hỏi có phải kế hoạch của cuộc đời họ bị phá hủy theo cách nào đó. Câu trả lời là không. Cha mẹ nuôi cũng như cha mẹ ruột đều được chọn lựa. Mọi chuyện đều có nguyên nhân của nó, không hề có sự tình cờ trên con đường định mệnh.

                              Mặc dù mỗi con người đều có một kế hoạch cho cuộc đời, nhưng chúng ta cũng có sự tự nguyện, cũng như vậy, cha mẹ và mỗi người mà chúng ta tương tác. Cuộc đời của chúng ta và của họ đều ảnh hưởng lẫn nhau do sự lựa chọn khi chúng ta sống trong cơ thể vật chất, còn định mệnh thì vẫn luôn xuất hiện. Chúng ta sẽ gặp người nào mà chúng ta sẽ lên kế hoạch , sẽ đối mặt với những cơ hội, những trở ngại mà chúng ta đã lập sẵn trước khi chúng ta ra đời. làm cách nào để điều khiển những cuộc gặp gỡ, phản ứng và các quyết định tiếp theo của chúng ta như thế nào, là biểu hiện của ý chí tự nguyện của chúng ta. Định mệnh và ý chí tự nguyện luôn luôn cùng tồn tại song hành, và tương tác lẫn nhau. Chúng bổ sung cho nhau, chứ không hề đối nghịch.

                              Sự liên ứng của bằng chứng từ những chuyến du hành của bệnh nhân cho thấy rằng linh hồn xuất hiện để dành phần thân thể đặc biệt trong khoảng thời gian thụ thai. Linh hồn khác không thể chiếm đoạt thân thể đó. Sự hợp nhất của thể xác và linh hồn chưa hoàn chỉnh cho đến lúc được sinh ra. Trước lúc đó, linh hồn của của đứa bé chưa sinh có thể còn nằm ngoài hoặc trong thân thể, nó thường ý thức những trải nghiệm ở phía bên kia. Nó cũng ý thức những sự kiện ngoài cơ thể nó và thậm chí ngoài cơ thể của mẹ nó. Linh hồn không bao giờ bị nguy hại. Hư thai hay phá thai cũng không làm tổn thương linh hồn. Khi một trường hợp thai nghén không đủ thời kỳ, thông thường linh hồn đó sẽ nhập vào thân thể của đứa bé sau của cùng cha mẹ nó.

                              Sau khi tôi giảng về hiện tượng tâm linh, một sinh viên đã tốt nghiệp ngành tâm lý học kể cho tôi nghe về giấc mơ khi vợ anh mang thai bốn tháng. Lúc đó giới tính thai nhi chưa thể xác định. Một đêm nọ đứa con gái chưa sinh của anh hiện ra trong giấc mơ rất sống động, tuyên bố ra tên của mình, miêu tả kiếp quá khứ vừa qua của nó, giải thích vì sao con bé lại chọn cặp vợ chồng trẻ này để đầu thai, giải thích về kết quả và kế hoạch của nghiệp báo. Anh thức giấc với giấc mơ kỳ ảo gắn chặt vào tâm trí của anh. Anh quay sang vợ và nói rằng "Anh vừa có một giấc mơ kỳ lạ". Khi anh sắp kể ra thì vợ anh cắt ngang rồi nói: "Em cũng vậy. Em mơ thấy con gái chúng ta đến với em..." giống hệt như các chi tiết anh vừa mơ thấy.

                              Hai vợ chồng đều ngẩn người. Cả cha lẫn mẹ cùng nhận một thông điệp giống nhau, trong hai giấc mơ xuất hiện cùng một lúc, để khẳng định các thông tin và tạo ra sự hiểu biết còn mãnh liệt hơn nữa.

                              Năm tháng sau đó, họ sinh ra một bé gái rất kháu khỉnh.

                              Marie là phụ nữ Ý khoảng hơn năm mươi tuổi, rất kinh ngạc bởi sự sống động như thật khi bà nhớ lại tình tiết xảy ra một tháng trước khi bà được sinh ra. Trước đó bà chưa hề bị thôi miên hay trở về quá khứ, cho nên bà không thể chấp nhận chuyện này là ký ức thật sự, cho dù chi tiết và sự thật rành rành khiến bà kinh ngạc.

                              Bà bắt đầu câu chuyện:

                              - Tôi có phần nào không tin chuyện đó. Tôi nhìn thấy chính mình nằm trong bụng mẹ, còn mẹ tôi thì đang ngồi tại bàn.

                              Marie tiếp tục kể chi tiết về căn hộ Bronx của mẹ mình, đặc biệt là cái bếp, nơi đó mẹ và dì của bà thường ngồi uống trà và ăn bánh ngọt Ý do chính tay họ làm trong các dịp lễ Giáng sinh. Marie có vẻ ngạc nhiên vì cây thông đã trang trí xong, mà lễ Giáng sinh còn cách hai tuần nữa.

                              Cuộc nói chuyện của hai người trở nên nghiêm trọng. Marie kể tiếp:

                              - Khi mẹ tôi ngồi uống trà, tôi nhìn mẹ và dì...hiển nhiên là tôi đang trong bào thai...mẹ tôi nói với dì "chị sắp chết rồi, chị không thể nuôi đứa con gái này".

                              Thật không in nổi, Marie đang khai thác ký ức của mình. Cô miêu tả dòng suy nghĩ rất chi tiết khi cô quan sát và lắng nghe từ trong bào thai.

                              - Tôi tự nhủ "thật kỳ quặc"...mẹ tôi chết... lúc đó khoảng một hay hai tuần nữa là đến Giáng sinh... Mẹ tôi chết vào ngày mười bốn tháng Giêng vì bệnh viêm phổi.

                              Marie ngừng giây lát rồi nhìn lên đầy xúc động.

                              - Bây giờ thì tôi không thể đợi đến khi về nhà rồi mới điện thoại hỏi dì tôi "có phải dì ngồi ở đó và mẹ đã nói như vậy với dì không?" Chắc chắn dì vẫn còn nhớ và sẽ nghĩ tôi bị khùng. Nhưng rõ ràng đó là điều mà tôi nhìn thấy hai người trao đổi... trước đây tôi chưa hề biết gì hết.

                              Marie chưa bao giờ sống ở căn hộ cũ và dì cô cũng chưa hề nói gì về chuyện này. Tuy vậy, cô vẫn mong bà còn nhớ chính xác những gì mẹ cô đã nói. Theo Marie người phụ nữ tám mươi tuổi này vẫn còn rất minh mẫn.

                              Trong khoảng hai giờ đồng hồ thuật lại câu chuyện, Marie cũng đã liên lạc với người dì, và bà đã xác nhận mọi chuyện.

                              .............................

                              Trích "Lời ngỏ từ cõi tâm linh" của tg Brian L.Weiss
                              Đã chỉnh sửa bởi kimmaudon; 02-03-2012, 01:20 AM.
                              Trong tôi luôn có tiếng nhạc của vũ hội
                              Có tiếng cười của những em thơ
                              Có tiếng rên của những côn trùng
                              Và tiếng than của trái tim bị hại

                              Comment

                              Working...
                              X
                              Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom