Vậy là anh xa, gió cát cao nguyên thổi ùn ùn và cuối cùng cũng lặng lẽ chìm vào nỗi nhớ. Mùa đông nhói lòng thắp lên trong từng chùm hoa tím mơ, ưu tư và da diết.
Anh đã trở thành cánh chim bay về góc trời nào đó, còn lại mình em như gốc cây thông già bao năm chờ đợi...
Chuyện tình Langbian - ngọn núi của ngàn năm tượng trưng cho tình yêu bao lần nhắc nhở trái tim em hãy sống bằng tình yêu bất tử, nhưng truyền thuyết chỉ là cái triết lý tình thần, song dòng đời thì lại bao la, vô thuỷ, vô chung và vô bờ bến.
Đồi thông hai mộ cỏ giờ đã phủ xanh, họ đã chết cùng tình yêu không được gia đình chấp nhận, và ở thế giới bên kia, biết họ có gặp nhau trong cõi vô thường?
Anh ơi! Vậy mà tụi mình không có gì ngăn trở cớ sao đành chia cách? Một chút giận dỗi, một chút hờn ghen lẽ nào ta lại không tha thứ? Mùa đông. Con tim em càng lặng câm hơn và vỡ ra từng nhịp đập thầm thì, nhức nhối. Em đã khóc bằng những giọt nước mắt không người lau hộ, sương mù làm cho tóc đan từng sợi rối vào nhau. Đà Lạt ẩm ướt, đôi mắt ngân ngấn nước giá như có lần anh trở về cho nó được khóc oà trên đôi vai ấm áp và giá như...
Mùa đông. Em gọi lên anh trong từng hơi thở, bụi hoa trà mi cứ nở rồi tàn, cái sắc trắng và tím đan vào nhau sao buồn đến vậy? Rồi đời em cũng như chúng... làm sao tìm lại một nụ cười. Anh biết không? Cứ mỗi chiều đi ngang công viên Yersin, nhìn lũ trẻ chơi đùa, thi thả những cánh diều đầy màu sắc, lòng em lại nhớ đến anh với những kỉ niệm của tình đầu. Ngày ấy, anh đã làm cho em những con diều giấy học trò rồi chúng mình cùng lên đồi thả, cả bầu trời chỉ có duy nhất đôi diều của chúng ta. Còn giờ đây, thả diều ở Đà Lạt đã trở thành một phong trào, thế nhưng khi ngắm nhìn chúng, em chỉ thấy nhớ anh chứ không còn cảm giác háo hức, hăng hái điều khiển diều nữa.
Thối nhé anh! Mùa đông đến rồi cũng sẽ đi. Em sẽ tự an ủi mình: "Hạnh phúc như một mảnh chăn hẹp, người này hạnh phúc thì người kia ấm”. Biết đâu ở một phương trời nào đó, anh đang hạnh phúc là em mừng rồi...
Anh đã trở thành cánh chim bay về góc trời nào đó, còn lại mình em như gốc cây thông già bao năm chờ đợi...
Chuyện tình Langbian - ngọn núi của ngàn năm tượng trưng cho tình yêu bao lần nhắc nhở trái tim em hãy sống bằng tình yêu bất tử, nhưng truyền thuyết chỉ là cái triết lý tình thần, song dòng đời thì lại bao la, vô thuỷ, vô chung và vô bờ bến.
Đồi thông hai mộ cỏ giờ đã phủ xanh, họ đã chết cùng tình yêu không được gia đình chấp nhận, và ở thế giới bên kia, biết họ có gặp nhau trong cõi vô thường?
Anh ơi! Vậy mà tụi mình không có gì ngăn trở cớ sao đành chia cách? Một chút giận dỗi, một chút hờn ghen lẽ nào ta lại không tha thứ? Mùa đông. Con tim em càng lặng câm hơn và vỡ ra từng nhịp đập thầm thì, nhức nhối. Em đã khóc bằng những giọt nước mắt không người lau hộ, sương mù làm cho tóc đan từng sợi rối vào nhau. Đà Lạt ẩm ướt, đôi mắt ngân ngấn nước giá như có lần anh trở về cho nó được khóc oà trên đôi vai ấm áp và giá như...
Mùa đông. Em gọi lên anh trong từng hơi thở, bụi hoa trà mi cứ nở rồi tàn, cái sắc trắng và tím đan vào nhau sao buồn đến vậy? Rồi đời em cũng như chúng... làm sao tìm lại một nụ cười. Anh biết không? Cứ mỗi chiều đi ngang công viên Yersin, nhìn lũ trẻ chơi đùa, thi thả những cánh diều đầy màu sắc, lòng em lại nhớ đến anh với những kỉ niệm của tình đầu. Ngày ấy, anh đã làm cho em những con diều giấy học trò rồi chúng mình cùng lên đồi thả, cả bầu trời chỉ có duy nhất đôi diều của chúng ta. Còn giờ đây, thả diều ở Đà Lạt đã trở thành một phong trào, thế nhưng khi ngắm nhìn chúng, em chỉ thấy nhớ anh chứ không còn cảm giác háo hức, hăng hái điều khiển diều nữa.
Thối nhé anh! Mùa đông đến rồi cũng sẽ đi. Em sẽ tự an ủi mình: "Hạnh phúc như một mảnh chăn hẹp, người này hạnh phúc thì người kia ấm”. Biết đâu ở một phương trời nào đó, anh đang hạnh phúc là em mừng rồi...
