BỐN MƯƠI NĂM MỘT CHUYỆN TÌNH.
Ai bảo Anh thích gì?-Anh thích SaiGon-ChoLon.
Ai bảo Anh yêu gì?-Anh yêu góc nhỏ Lý thành Nguyên...
Có cô bé ngoan hiền với đôi mắt buồn sâu thẳm...
Sương long lanh luôn đọng dưới rèm mi.
Trong thẳm sâu đáy mắt em nói gì?
Anh vẫn bìết! nhưng sao...và im lặng.
Có những chiều khi bên thềm tắt nắng.
Gió vàng thu mơn nhẹ tóc em mềm.
Lý thành Nguyên ba chữ ở trong tim.
x x x
Những chiều Anh thôi học đến thăm em.
Em nũng nịu đòi đi ăn hủ tíu!
Anh nói nhỏ"Ngày mai!"-Em không chịu.
Còn đòi ăn sâm bổ lượng nữa kìa
Anh nói rằng"Trời tối chắc về khuya..."
"Em không ngán!-Có Anh em đâu sợ!!!"
"Đi hay không!đừng nói chăng hay chớ!"
Anh không đi em giận bây giờ.!
Thôi được rồi!nghe nói này bé thơ.
"Anh không chở mà CÕNG EM đi nhé!
Ghé tai Anh-Bé thì thầm nói khẻ!
"CÒN SƯỚNG HƠN...CON NGỰA SẮT VÔ HỒN"
"Ngồi lưng Anh em thấy chắc ăn hơn..."
"Cõng em mãi suốt đời...Em càng thích"
Ôi!Bé Ôi!...sao ôm Anh chắc nịch?
Sợ té sao?-Tay cổ,tay vai?
Em nói rằng.Em chẳng ôm ai.
Nếu không được...Em suốt đời hiu quạnh.
Anh giả vờ làm ngơ...và né tránh.
Kìa em ơi!Tiệm sách ở bên đường!
Bé học ngoan,vẽ giỏi Anh thương.
Anh mua bút tô màu cho em nhé!
Em gật đầu.-Bút bốn màu cho em vẽ.
Vẽ chân dung...EM VẼ CHÂN DUNG ANH!
Để những đêm gío nhẹ lướt qua mành.
Em thức giấc có Anh em không sợ.
Và những chiều lá vàng rơi em nhớ...
Xem như Anh ở bên cạnh em rồi!
Anh mỉm cười...-Nhìn mấy hạt sương rơi.
Ôm cho chắc.Anh cõng đi.- khổ quá!!!
Em vùng vằng...Hôm nay Anh sao lạ?(vì em đâu hiểu được ý của Anh)
Bộ cõng em khó chịu lắm hay sao?
Hay là Anh tơ tưởng đến nơi nào?
...Mà than khổ?-Cõng em mà than khổ???
.........................
Sau dạo ấy...Đường đời ta cách trở...
Một chiều thu đôi đứa mỗi phương trời.
Nắm tay em mà nước mắt Anh rơi...
Em không biết!Hay nuốt hờn vào tâm khảm?
Anh muốn hôn nhưng lòng Anh đâu dám.
Môi em run,mắt nhòa lệ u buồn.
Nín đi em!Anh sẽ yêu em hơn.
Và từ đó bốn mươi năm có lẻ...
BÂY GIỜ...
Bốn mươi năm trôi qua hai thế hệ.
Gặp lại em tim vỡ,máu òa...
Và những gì của BƯỚM cùng HOA
Luôn đậm nét,không bao giờ phai nhạt.
Nhưng mãnh đời hai chúng mình có khác...
Em-Áo cơm-Trách nhiệm một con người.
Kỷ niệm xưa...vẫn tràn ngập không vơi.
Em vẫn muốn "CÕNG EM NHƯ THUỞ TRƯỚC".
"Anh yêu ơi!giúp em cho em được...
Thoát ra vùng cương tỏa của Á Đông.
Giúp cho em thanh thản ở trong lòng...
Cùng chung bước bên Anh cho trọn vẹn..."
VỀ ANH:
Tình Anh vẫn dâng trào như sóng biển...
Yêu em hơn...Yêu mãi.... yêu muôn đời...
Có khi nào rừng lá thôi rơi?
Có khi nào sông nước ngừng trôi?
Nụ hôn nồng vẫn thắm ở bờ môi.
THIÊN ĐỨC
Ai bảo Anh thích gì?-Anh thích SaiGon-ChoLon.
Ai bảo Anh yêu gì?-Anh yêu góc nhỏ Lý thành Nguyên...
Có cô bé ngoan hiền với đôi mắt buồn sâu thẳm...
Sương long lanh luôn đọng dưới rèm mi.
Trong thẳm sâu đáy mắt em nói gì?
Anh vẫn bìết! nhưng sao...và im lặng.
Có những chiều khi bên thềm tắt nắng.
Gió vàng thu mơn nhẹ tóc em mềm.
Lý thành Nguyên ba chữ ở trong tim.
x x x
Những chiều Anh thôi học đến thăm em.
Em nũng nịu đòi đi ăn hủ tíu!
Anh nói nhỏ"Ngày mai!"-Em không chịu.
Còn đòi ăn sâm bổ lượng nữa kìa
Anh nói rằng"Trời tối chắc về khuya..."
"Em không ngán!-Có Anh em đâu sợ!!!"
"Đi hay không!đừng nói chăng hay chớ!"
Anh không đi em giận bây giờ.!
Thôi được rồi!nghe nói này bé thơ.
"Anh không chở mà CÕNG EM đi nhé!
Ghé tai Anh-Bé thì thầm nói khẻ!
"CÒN SƯỚNG HƠN...CON NGỰA SẮT VÔ HỒN"
"Ngồi lưng Anh em thấy chắc ăn hơn..."
"Cõng em mãi suốt đời...Em càng thích"
Ôi!Bé Ôi!...sao ôm Anh chắc nịch?
Sợ té sao?-Tay cổ,tay vai?
Em nói rằng.Em chẳng ôm ai.
Nếu không được...Em suốt đời hiu quạnh.
Anh giả vờ làm ngơ...và né tránh.
Kìa em ơi!Tiệm sách ở bên đường!
Bé học ngoan,vẽ giỏi Anh thương.
Anh mua bút tô màu cho em nhé!
Em gật đầu.-Bút bốn màu cho em vẽ.
Vẽ chân dung...EM VẼ CHÂN DUNG ANH!
Để những đêm gío nhẹ lướt qua mành.
Em thức giấc có Anh em không sợ.
Và những chiều lá vàng rơi em nhớ...
Xem như Anh ở bên cạnh em rồi!
Anh mỉm cười...-Nhìn mấy hạt sương rơi.
Ôm cho chắc.Anh cõng đi.- khổ quá!!!
Em vùng vằng...Hôm nay Anh sao lạ?(vì em đâu hiểu được ý của Anh)
Bộ cõng em khó chịu lắm hay sao?
Hay là Anh tơ tưởng đến nơi nào?
...Mà than khổ?-Cõng em mà than khổ???
.........................
Sau dạo ấy...Đường đời ta cách trở...
Một chiều thu đôi đứa mỗi phương trời.
Nắm tay em mà nước mắt Anh rơi...
Em không biết!Hay nuốt hờn vào tâm khảm?
Anh muốn hôn nhưng lòng Anh đâu dám.
Môi em run,mắt nhòa lệ u buồn.
Nín đi em!Anh sẽ yêu em hơn.
Và từ đó bốn mươi năm có lẻ...
BÂY GIỜ...
Bốn mươi năm trôi qua hai thế hệ.
Gặp lại em tim vỡ,máu òa...
Và những gì của BƯỚM cùng HOA
Luôn đậm nét,không bao giờ phai nhạt.
Nhưng mãnh đời hai chúng mình có khác...
Em-Áo cơm-Trách nhiệm một con người.
Kỷ niệm xưa...vẫn tràn ngập không vơi.
Em vẫn muốn "CÕNG EM NHƯ THUỞ TRƯỚC".
"Anh yêu ơi!giúp em cho em được...
Thoát ra vùng cương tỏa của Á Đông.
Giúp cho em thanh thản ở trong lòng...
Cùng chung bước bên Anh cho trọn vẹn..."
VỀ ANH:
Tình Anh vẫn dâng trào như sóng biển...
Yêu em hơn...Yêu mãi.... yêu muôn đời...
Có khi nào rừng lá thôi rơi?
Có khi nào sông nước ngừng trôi?
Nụ hôn nồng vẫn thắm ở bờ môi.
THIÊN ĐỨC