Biển lặng
Theo lời em kể đưa anh về với biển
Con sóng dữ dội bỗng dịu êm lạ thường
Mặt biển phẳng lặng mặc mây trời soi gương
Gió hiu hiu thổi đuổi theo ngàn tia nắng
Anhvề quê em giữa những ngày biển lặng
Con sóng bạc đầu rong ruổi chốn xa khơi
Tuổi thơ em đi không bình lặng giữa đời
Lời ru cho em là sóng xô bờ cát.
Ngày về quê em chỉ được nghe biển hát
Một bản tình ca dệt từ những vần thơ
Ngày xưa tặng em, biển thuộc tự bao giờ?
Bài thơ khắc khoải, nỗi nhớ dài năm tháng.
Ngày về quê em đi giữa bờ cát trắng
Hai đứa nắm tay nhặt vỏ ốc dạt bờ
Úp vào tai nhau cùng nghe những vần thơ
Anh viết tặng em giữa những ngày biển lặng.
Comment