• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Mớ rau...

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Mớ rau...



    Mớ Rau


    - Ăn rau không chú ơi?
    Một giọng khàn khàn, run run làm gã giật mình. Trước mắt gã, một bà cụ già yếu, lưng còng cố ngước lên nhìn gã, bên cạnh là mẹt rau chỉ có vài mớ rau muống xấu mà có lẽ có cho cũng không ai thèm lấy.
    - Ăn hộ tôi mớ rau...!
    Giọng bà cụ vẫn khẩn khoản. Bà cụ nhìn gã ánh mắt gần như van lơn. Gã cụp mắt, rồi liếc xuống nhìn lại bộ đồ công sở đang khoác trên người, vừa mới buổi sáng sớm. Bần thần một lát rồi gã chợt quay đi, đáp nhanh:
    - Dạ cháu không bà ạ! Gã nhấn ga phóng nhanh như kẻ chạy trốn. Gã chợt cảm thấy có lỗi, nhưng rồi cái cảm giác ấy gã quên rất nhanh. "Mình thương người thì ai thương mình" - cái suy nghĩ ích kỷ ấy lại nhen lên trong đầu gã.
    - Ăn hộ tôi mớ rau cô ơi! Tiếng bà cụ yếu ớt.
    - Rau thế này mà bán cho người ăn à? Bà mang về mà cho lợn!
    Tiếng chan chát của một cô gái đáp lại lời bà cụ.
    Gã ngoái lại, một cô gái cũng tầm tuổi gã. Cau mày đợi cô gái đi khuất, gã đi đến nói với bà:
    - Rau này bà bán bao nhiêu?
    - Hai nghìn một mớ - Bà cụ mừng rỡ.
    Gã rút tờ mười nghìn đưa cho bà cụ.
    - Sao chú mua nhiều thế?
    - Con mua cho cả bạn con. Bây giờ con phải đi làm, bà cho con gửi đến chiều con về qua con lấy!
    Rồi gã cũng nhấn ga lao vút đi như sợ sệt ai nhìn thấy hành động vừa rồi của gã. Nhưng lần này có khác, gã cảm thấy vui vui.
    Chiều hôm ấy mưa to, mưa xối xả. Gã đứng trong phòng làm việc ngắm nhìn những hạt mưa lăn qua ô cửa kính và theo đuổi nhưng suy nghĩ mông lung. Gã thích ngắm mưa, gã thích ngắm những tia chớp xé ngang trời, gã thích thả trí tưởng tượng theo những hình thù kỳ quái ấy. Chợt gã nhìn xuống hàng cây đang oằn mình trong gió, gã nghĩ đến những phận người, gã nghĩ đến bà cụ...
    - Nghỉ thế đủ rồi đấy!
    Giọng người trưởng phòng làm gián đoạn dòng suy tưởng của gã. Gã ngồi xuống, dán mắt vào màn hình máy tính, gã bắt đầu di chuột và quên hẳn bà cụ.
    Mấy tuần liền gã không thấy bà cụ, gã cũng không để ý lắm. Gã đang bận với những bản thiết kế chưa hoàn thiện, gã đang cuống cuồng lo công trình của gã chậm tiến độ. Gã quên hẳn bà cụ.
    Chiều chủ nhật gã xách xe máy chạy loanh quanh, gã vẫn thường làm như vậy và có lẽ gã cũng thích thế.
    Gã ghé qua quán trà đá ven đường, nơi có mấy bà rỗi việc đang buôn chuyện.
    Chưa kịp châm điếu thuốc, gã chợt giật mình bởi giọng oang oang của một bà béo:
    - Bà bán rau chết rồi.
    - Bà cụ hay đi qua đây hả chị? - chị bán nước khẽ hỏi.
    - Tội nghiệp bà cụ! một giọng người đàn bà khác.
    - Cách đây mấy tuần bà cụ giở chứng cứ ngồi dưới mưa bên mấy mớ rau. Có người thấy thương hỏi mua giúp nhưng nhất quyết không bán, rồi nghe đâu bà cụ bị cảm lạnh.
    Nghe đến đây mắt gã chợt nhòa đi, điếu thuốc chợt rơi khỏi môi.
    Similar Threads
  • #2

    <Nếu con luôn để cả thế giới đánh giá mình, con sẽ luôn thất vọng>

    Comment

    • #3

      <Nếu con luôn để cả thế giới đánh giá mình, con sẽ luôn thất vọng>

      Comment

      • #4


        Đâu ai hay giữa dòng đời xuôi ngược...
        Tấm thân già mang một nỗi cô đơn

        xem 1 tấm ảnh đọc 1 câu chuyện về 1 bà lão bán rau cảm lạnh rồi chết vì chờ 1 anh chàng trả tiền trước rồi hẹn chiều sẽ qua lấy mấy mớ rau,.
        Đã chỉnh sửa bởi Mayvienxu; 07-01-2012, 05:02 PM.

        Comment

        • #5

          Có 1 câu chuyện mà Mây không nhớ đã đọc ở đâu, hôm nay nếu mọi người không chê Mây xin kể tóm tắt lại thế này:
          "Có 2 người bạn đi công tác cùng nhau, trong lúc ngồi chờ tàu hoả, 2 người nói chuyện với nhau, trao đổi về chuyến đi, công việc. Chợt có người đàn bà, tay cầm cái mũ, bế đứa con nhỏ chìa ra xin tiền 2 người. Cô gái đi công tác vội xua tay, kêu không có tiền lẻ, nhưng người đàn bà nọ vẫn năn nỉ rất lâu, thậm chí còn đứng lì trước mặt họ nữa. Cô gái cáu kỉnh lôi ví ra, lấy vội 1 tờ giấy bạc vứt vào cái mũ, không quên nguýt vài câu. Khi người đàn bà đi rồi, cô gái quay sang trách anh bạn đồng nghiệp sao không chịu cho người đàn bà kia cho xong chuyện. Anh chàng chỉ cười mỉm, không nói gì. Một lát sau, có 1 bà cụ đã già, da nhăn nheo bước tới gần 2 người. Bà cụ ôm theo chồng báo lớn, mời 2 người mua. Cô gái tỏ vẻ khó chịu ra mặt, xua xua tay tỏ ý không muốn bị làm tiền. Bà cụ hơi xấu hổ nên xin lỗi 2 người rồi quay bước định đi. Bất ngờ, anh chàng kia đứng lên, hỏi mua 2 tờ báo cho bà cụ. Bà cụ mặt tươi tỉnh, vui vẻ cảm ơn anh và bước đi. Cô gái lật mấy tờ báo than rằng báo vừa chán vừa hơi nhàu, vậy mà anh cũng mua. Anh ta cười nói đây là anh mua ủng hộ sức lao động của bà cụ còn cô gái thì vừa mới cho không người đàn bà kia.
          Đây là 2 việc hoàn toàn khác nhau.

          Những người dù nghèo khó nhưng vẫn dùng sức lao động của mình kiếm tiền đáng quý hơn những người chỉ biết ngửa tay xin tiền và ta cần trân trọng, động viên họ thật nhiều.."

          Câu chuỵên thật sự không liên quan tới câu chuyện bà lão bán rau, nhưng cũng như món quà tôi dành cho tất cả các bạn, đọc xong câu chuyện tôi thấy lòng mìh thật ấm áp, và tôi hy vọng các bạn cũng sẽ thấy vậy

          Comment

          • #6



            Những người dù nghèo khó nhưng vẫn dùng sức lao động của mình kiếm tiền đáng quý hơn những người chỉ biết ngửa tay xin tiền và ta cần trân trọng, động viên họ thật nhiều.."

            Qd cũng thích giúp ngươi nghèo mà biết lao động...

            Qd kễ chuyện này cũng là thật nè... "hôm nọ cách đây không lâu , qd và ox va một người bạn của ox ngồi ăn sang 1, uống cafe ở một chỗ nọ , có một ngươi thương tật kg đi được chỉ chống 2 tay mà đi , anh ta bán vé số , mời qd , qd thì ít khi mua vé số lắm , nhưng cũng mua 3 tờ , mỗi tờ 10 ngàn , xong tặng anh bạn 1 tờ , đưa ox 2 tờ , hôm sau anh bạn gọi nói vé của tụi mình mỗi tờ trúng 100 ngàn , vui ghê...
            <Nếu con luôn để cả thế giới đánh giá mình, con sẽ luôn thất vọng>

            Comment

            • #7

              "hôm nọ cách đây không lâu , qd và ox va một người bạn của ox ngồi ăn sang 1, uống cafe ở một chỗ nọ , có một ngươi thương tật kg đi được chỉ chống 2 tay mà đi , anh ta bán vé số , mời qd , qd thì ít khi mua vé số lắm , nhưng cũng mua 3 tờ , mỗi tờ 10 ngàn , xong tặng anh bạn 1 tờ , đưa ox 2 tờ , hôm sau anh bạn gọi nói vé của tụi mình mỗi tờ trúng 100 ngàn , vui ghê...
              SỐ KIẾM MÌNH CHỨ MÌNH ĐÂU KIẾM SỐ
              Chúc mừng quynh dao trúng số

              Comment

              • #8

                ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi Mayvienxu View Post
                "hôm nọ cách đây không lâu , qd và ox va một người bạn của ox ngồi ăn sang 1, uống cafe ở một chỗ nọ , có một ngươi thương tật kg đi được chỉ chống 2 tay mà đi , anh ta bán vé số , mời qd , qd thì ít khi mua vé số lắm , nhưng cũng mua 3 tờ , mỗi tờ 10 ngàn , xong tặng anh bạn 1 tờ , đưa ox 2 tờ , hôm sau anh bạn gọi nói vé của tụi mình mỗi tờ trúng 100 ngàn , vui ghê...
                SỐ KIẾM MÌNH CHỨ MÌNH ĐÂU KIẾM SỐ
                Chúc mừng quynh dao trúng số


                Chính xác luôn , vì sao anh 2 biết hôn? hôm sau ox qd cũng đi ăn sáng rồi đổi vé số trúng , xong dùng tiền đó mua 10 tờ khác , rốt cuộc kg trúng gì hết , vì cố tình mua số để trúng , đúng là SỐ KIẾM MÌNH CHỨ MÌNH ĐÂU KIẾM SỐ
                <Nếu con luôn để cả thế giới đánh giá mình, con sẽ luôn thất vọng>

                Comment

                Working...
                X
                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom