• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Quán "Không"

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Quán "Không"


    Quán "Không"


    Một vị thương gia lập nghiệp từ tay trắng, sau kiếm được rất nhiều tiền nhưng vì buôn bán trong thời kinh tế không ổn định, khiến anh ta trở nên phá sản, nợ nần chồng chất. Nghĩ mãi không tìm ra cách giải quyết, anh ta bèn ra bờ sông tự tử.
    Vào lúc canh ba một đêm nọ, anh ta đến trước bờ sông, bỗng nhiên nhìn thấy một thiếu nữ đang ngồi khóc thảm thiết, anh bèn đến hỏi cô gái:
    - Có chuyện gì mà đêm hôm khuya khoắt cô ngồi khóc một mình ở đây?
    Cô gái buồn bã nói:
    - Tôi bị người yêu ruồng bỏ, tôi không muốn sống nữa, bởi vì không có anh ấy tôi không sống nỗi.
    Vị thương gia vừa nghe xong lập tức nói:
    - Ồ! Lạ nhĩ, sao lúc chưa có bạn trai, cô có thể tự sống được.
    Cô gái vừa nghe xong liền bừng tỉnh và bỏ ngay ý định tự tử.
    Ngay lúc đó vị thương gia nọ cũng chợt nhận ra rằng: Khi chưa giàu có ta vẫn sống bình thường, ta cũng tay trắng làm nên mà!
    Lúc đó cô gái quay sang hỏi vị thương gia:
    - Đêm hôm lạnh lẽo như vậy, anh ra đây để làm gì?
    Vị thương gia ậm ừ trả lời:
    - Ừ… đâu có làm gì, chỉ là tản bộ chút vậy thôi”.
    Thì ra, dù đã mất tất cả nhưng thực sự cũng chỉ bằng lúc ta chưa có mà thôi. Đây là một tuệ giác lớn! Phần lớn thế hệ chúng ta từng sinh ra trong chiến tranh, lớn lên trong giai đoạn đất nước đói nghèo, gia sản chỉ gói gọn trong một chiếc ba lô nhưng vẫn yêu đời, tin tưởng vào tương lai tươi sáng thì giờ đây rủi thời dẫu có thất thế sa cơ đến tay trắng cũng chẳng đến nỗi nào, vì trước đây ta có cái gì đâu! Ai thấy được điều này là có trí tuệ. Vì khổ đau, vật vả, thù hận thậm chí quyên sinh khi mất mát xảy ra, xét cho cùng cũng chỉ thiệt cho mình.
    Nhờ quán không nên người con gái trong câu chuyện trên khi mất người yêu nghĩ rằng không có người yêu thì không sống nỗi, chợt thấy rõ rằng trước khi chưa gặp “kẻ phản bội” kia thì ta vẫn sống vui, liền lập tức đổi ý không trầm mình xuống sông nữa. Người thương gia trắng tay cũng đổi ý khi ngộ ra rằng trước đây ta cũng từ tay trắng mà lên. Bây giờ trắng tay nhưng cũng chỉ bằng ngày xưa chứ chưa mất mát tí gì.
    Con người sinh ra đời với hai bàn tay trắng và dù thành công hay thất bại thì cũng trở về cát bụi với hai bàn tay không, vậy thì sá gì với được mất, có không, vì vô thường thay đổi vốn là bản chất của cuộc đời này. Chúng ta hãy quán chiếu thật sâu sắc vào sự chuyển biến vô thường của cuộc đời để sống bình thường trước mọi biến động có thể xảy đến với ta bất cứ lúc nào.


    Khuyết danh
    Similar Threads
  • #2

    Nam mô bổn sư thích ca mâu ni phật
    cuộc đời "sắc sắc không không"
    Hãy hướng về phía mặt trời mọc bóng tối sẽ khuất sau lưng anh.

    Comment

    • #3

      Muốn sống cho ra 1 kiếp người, đời còn cay nghiệt lệ còn rơi
      Mỗi khi thất vọng hờn nhân thế, mở miệng thầm than một chữ "đời".

      Comment

      • #4

        ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi Mayvienxu View Post
        Muốn sống cho ra 1 kiếp người, đời còn cay nghiệt lệ còn rơi
        Mỗi khi thất vọng hờn nhân thế, mở miệng thầm than một chữ "đời".
        Anh Mây làm thơ hay mà sao cay đắng quá.....
        <Nếu con luôn để cả thế giới đánh giá mình, con sẽ luôn thất vọng>

        Comment

        Working...
        X
        Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom