• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Những nét < không> đẹp của quê hương

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Những nét < không> đẹp của quê hương

    y chang tâm trạng qd , ra đường nhin thấy <áo vàng> là giật mình. Một bài viết hay , xin mời các bạn.

    Người lương thiện thì không sợ… cảnh sát

    Thể thao & Văn hóa – Thứ bảy, ngày 10 tháng ba năm 2012



    (TT&VH Cuối tuần) - Khi viên cảnh sát Giave hỏi Mariuyt rằng có sợ nhóm người bí ẩn đó không? Mariuyt nói rằng, anh không sợ bọn họ, cũng hệt như không sợ cảnh sát Giave vậy. Giave khâm phục, nhận xét Mariuyt là người dũng cảm và lương thiện vì một người lương thiện thì không sợ cảnh sát.Đó là câu chuyện trong tiểu thuyết nổi tiếng Những người khốn khổ của nhà văn Victor Hugo ở tận bên Pháp vào thời kỳ thắng thế của chủ nghĩa nhân đạo lãng mạn. Chúng ta, những người tham gia giao thông trên đường hẳn không phải tất cả đều chính trực, can trường như chàng Mariuyt, nhưng đa số đều lương thiện cả. Còn các đồng chí cảnh sát giao thông (CSGT) của chúng ta, đang phải rất vất vả để điều khiển giao thông, phục vụ lợi ích chung của cả cộng đồng, cũng hoàn toàn khác so với viên thanh tra cảnh sát Giave chuyên theo dõi người lương thiện trong Những người khốn khổ. Nhưng chả hiểu sao khi bị CSGT tuýt còi thì cách cư xử của những người lương thiện tham gia giao thông lại có rất nhiều điều đáng bàn.

    Chả biết từ bao giờ trong chúng ta hình thành phản xạ sợ hãi. Thoáng thấy bóng các đồng chí CSGT áo vàng phía trước là lập tức tất cả các loại xe đều giảm tốc độ đến mức như là chậm dần đều để thăm dò. Nếu là người đi xe máy thì đều thẳng lưng lên một chút, mắt nhìn thẳng trang nghiêm, còn một tay thì kín đáo sờ lên quai mũ bảo hiểm để biết chắc rằng nó không bị tuột. Còn bốn bánh của dân xế hộp thì hình như cũng chụm lại, không còn khuỳnh khoàng lấn lướt ra đường nữa, tự dưng xe nọ nối xe kia thẳng hàng một cách rất trật tự… Lần nào đi đến đoạn đầu đường 5 hay đoạn gần trạm thu phí Phù Đổng trên QL1A đi Lạng Sơn, tôi cũng thoáng thót tim khi thấy những bóng áo vàng lấp loáng ven đường trong mưa lất phất. Và lần nào tôi cũng bật cười vì mình thần hồn nát thần tính. Hóa ra là mấy bà mấy cô bán bánh mì rong. Các bà, các cô xếp bánh mì trong thúng thành từng chồng cao ngất, vàng ươm, lại đậy tấm ni-lông mỏng lên cho khỏi ướt, khỏi bụi, trông xa loáng thoáng, thật chẳng khác gì một đội CSGT mặc áo mưa mỏng đứng gác. Hú hồn.

    Cảnh sát giao thông cũng phải sợ cảnh này?
    Đang dừng lại đèn đỏ bỗng thấy phía trước có một đồng chí CSGT từ bên lề đường thong thả bước ra, tay ve vẩy một cây gậy sơn trắng, thế là lập tức muôn người trên xe như một, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực... Ối cha mẹ ơi, cái gậy ve vẩy kia đang nhằm vào ai? Đèn xanh bật rồi, cả dòng xe đi từ tốn khó tả, chiếc nọ núp vào đuôi chiếc kia, càng tránh xa phía cây gậy ve vẩy càng tốt. Và đồng chí CGST tiến ra giữa đường, không biết đồng chí chọn “con cừu” nào trong cả đàn cừu đang giả vờ ngoan ngoãn rúc đầu vào đuôi nhau. Toét, cây gậy chỉ thẳng về phía mình. Tay mình như nẩy lên trên vô-lăng. Thôi chết rồi. Trong thoáng chốc bao nhiêu tội hình dung hết ra: Đi sai làn ư? Quá tốc độ ư? Rẽ đường cấm ư? Vượt phải ư? Rẽ không xi-nhan ư? Phạm lỗi đoạn này hay ở đoạn trước? Tai mình như không còn nghe thấy tiếng phố xá ồn ào nữa. Chiếc xe của mình như một con cá trôi chầm chậm về… rọ. Nhưng không, không phải, đồng chí chỉ gậy về phía mình, nhưng là chỉ vào chiếc xe đi sau mình. Hú hồn. Tim bắt đầu đập rộn rịp trở lại. Hàng cây số sau vẫn không hết bàng hoàng cứ như thể mình vừa được tha bổng ở tòa.

    Và lần nào trải qua cảm giác thót tim như thế, tôi cũng băn khoăn tự hỏi tại sao mình lại sợ nhỉ? Chẳng nhẽ mình không phải là người lương thiện hay sao? Xe và người đầy đủ giấy tờ. Đi đứng thì luôn nghiêm chỉnh chấp hành luật lệ giao thông. Vậy thì sợ cái gì? Chịu. Có lẽ đó là nỗi sợ của người ở trong ma trận giao thông ngày nay, mà dù cẩn thận đến đâu cũng không dám chắc là mình không phạm lỗi, nhất là những cái lỗi do bị bẫy.

    Tôi đã thử trắc nghiệm rất nhiều lần, một tình huống như sau: Khi bị CSGT tuýt còi, gọi xuống thì lái xe thường làm gì?

    Hầu hết các trường hợp đều rút điện thoại ra gọi. Gọi liên tục, mải miết.


    Sợ CSGT có lẽ là nỗi sợ của người ở trong ma trận giao thông ngày nay, mà dù cẩn thận đến đâu cũng không dám chắc là mình không phạm lỗi, nhất là những cái lỗi do bị bẫy.
    Điều đó làm tôi nhớ đến tình huống sụp đổ tòa tháp đôi WTC ngày 11/9. Tất cả những người chứng kiến cảnh kinh hoàng đó, sau khi giơ tay lên cầu Chúa, đều hối hả gọi điện thoại. Có thể họ gọi cho thân nhân, hay bạn bè để chia sẻ về điều kinh hoàng đang diễn ra trước mắt. Có lẽ những người bị bắt xe cũng rơi vào tình trạng kinh hoàng tương tự, và những cuộc điện thoại ấy ngoài ý nghĩa chia sẻ, còn để cầu cứu.
    Hầu hết những người dân thường lương thiện bị bắt xe đều không chối tội, đòi bằng chứng, thậm chí họ hoàn toàn không quan tâm đến việc bị bắt vì lỗi gì. Nói chung cứ bị tuýt còi là có lỗi, không lỗi nọ thì lỗi kia. Và cách giải quyết đầu tiên bao giờ cũng là nài nỉ, xin xỏ. Tôi thực sự thông cảm cho các đồng chí CSGT khi hàng ngày họ phải nghe những những lời cầu xin và thú lỗi, kèm theo nước mắt nhiều hơn bất cứ vị linh mục nào trên Trái đất. Tôi chưa từng thấy ai, sau khi bị tuýt còi, vui vẻ ký ngay vào biên bản cả. Bản thân tôi cũng vậy, chỉ duy nhất có một lần, khi tôi, cũng theo bản năng của tất cả những người bị tuýt còi, ra sức năn nỉ “các anh thông cảm”. Đồng chí CSGT đó có lẽ đã quá chối tai với những lời lẽ tương tự, nên chỉ cười nhạt “Cảm với cúm cái gì”. Câu thành ngữ sành điệu ấy khiến tôi bật cười và thôi không xin xỏ nữa. Vấn đề là mình mắc lỗi với luật, chứ đâu phải mắc lỗi với cá nhân các đồng chí ấy mà xin sự thông cảm.

    Trái với câu chuyện trong Những người khốn khổ, ở ngoài đời, do dân trí nói chung còn thấp và thói quen sợ hãi đã ăn sâu vào đầu óc người ta, nên người lương thiện thường vỡ mật khi bị CSGT tuýt còi. Còn những kẻ cậy quyền, cậy thế hoặc những kẻ bất lương, cáo mượn oai hùm thì lại không sợ, thậm chí quay ra chửi bới, tấn công CSGT. Đã có biết bao nhiêu trường hợp vi phạm luật lệ giao thông lại xưng là cháu chú nọ, người nhà chú kia… hòng gây sức ép lên CSGT, thậm chí đe dọa đuổi việc họ. CSGT cũng là người, mà phàm đã là người thì cũng nên nể hoặc sợ sếp. Một khi sếp hoặc bố sếp hoặc dâu, rể, rễ chuỗi của sếp, thậm chí hàng xóm, láng giềng của sếp gọi đến thì cũng khó nghĩ lắm.

    Vậy khi bị CSGT tuýt còi, bạn phải làm gì? Đương nhiên rồi, tạt xe vào lề đường theo hướng cây gậy sơn trắng của các đồng chí ấy, và mở cửa xe (tôi đang nói đến ô tô), cầm giấy tờ lon ton chạy lại gần các đồng chí CSGT (vừa chạy vừa nở nụ cười cực kỳ e thẹn, dễ thương, tay kia thì gãi đầu gãi tai như một cậu học trò bị gọi lên bảng). Mặc dù lúc đó các đồng chí CSGT rất lịch sự và bài bản đứng nghiêm giơ tay lên mũ chào bạn, nhưng bạn không hề chú ý đến nghi thức thiêng liêng thể hiện sự tôn trọng dành cho mình ấy. Đó là sự tôn trọng dành cho những công dân đang tham gia giao thông trên đường, cho dù công dân đó có thể mắc lỗi. Vì thế không có lý do gì để chúng ta, những công dân lương thiện, lại tự hạ thấp phẩm giá của mình khi mắc lỗi, và qua đó làm khó cho những đồng chí CSGT đang thi hành công vụ.

    Có lần một anh bạn tôi, sống ở Mỹ lâu năm, khi về Việt Nam lái xe, cũng bị CSGT tuýt còi. Anh ta tạt xe vào lề đường, dừng xe, nhưng một lúc lâu vẫn không thấy anh nhô đầu ra, đồng chí CSGT mới lại gần ra hiệu ra khỏi xe, và trách anh là sao cứ ngồi lì trong đó. Anh ngạc nhiên quá. Anh đâu có ý “hỗn”. Chẳng qua ở Mỹ, người vi phạm luật lệ giao thông, sau khi bị tuýt còi phải dừng xe và ngồi im tại chỗ, hạ kính trước xuống và đặt tay lên vô-lăng (để giữ nguyên hiện trường). Rời vị trí hoặc cử động chân tay có thể bị bắn vì cho là cố ý chống lại người thi hành công vụ.

    Nếu ở Việt Nam cũng cư xử theo cách đó thì có lẽ chúng ta không phải bắt gặp những cuộc xin xỏ, cầu khẩn như thú tội với cha cố giữa người phạm luật với CSGT trên các đường phố nữa.

    Nguyễn Mỹ
    Đã chỉnh sửa bởi quynh dao; 12-03-2012, 06:33 AM.
    <Nếu con luôn để cả thế giới đánh giá mình, con sẽ luôn thất vọng>
    Similar Threads
  • #2

    Ý thức hệ Giao Thông!!!

    Ý thức hệ Giao Thông!!!




    Ngày xửa ngày xưa tôi thường lang thang trên đường để nhặt lá me bay… Ngày xưa tôi hay đạp xe lòng vòng qua các khu phố, ngước tìm xem có cái gì cao cao bên cửa sổ hay không… Ngày xưa tôi thường chạy xe theo kiểu vô thức như thế này: đến ngã tư gặp đèn xanh thì đi thẳng, gặp đèn đỏ thì quẹo phải… và cứ thế xem dòng xe cộ đưa đẩy tôi đi đến đâu… Ngày xưa tôi thường làm những việc khác đại loại như thế!

    Ngày nay bạn cứ hỏi bất cứ người nước ngoài nào lần đầu tiên đến Việt Nam điều gì gây ấn tượng với họ nhất, câu trả lời sẽ là “Traffic!”. Ngày nay ra đường tôi chăm chú nhìn… cái bánh sau của xe phía trước. Ngày nay ra đường đôi mắt tôi láo liên làm việc hết công suất – không phải là ngắm em gái có gương mặt như thiên thần đang chạy kế bên – mà hết nhìn kính chiếu hậu, lại liếc đèn xanh đèn đỏ. Ngày nay ra đường, để đến được nơi cần đến, tôi không thể chạy theo đường ngắn nhất mà phải chạy theo đường ít kẹt nhất. Ngày nay ra đường mà như ngày xưa thì tôi đã bị “đào thải” từ lâu. Ngày nay ra đường, tôi nghiêm chỉnh hơn ngày xưa…

    Không nghiêm chỉnh sao được khi mỗi lần ra đường là một cuộc chiến thực sự. Hãy quên đi chuyện ra đường để… thư giãn. Để chuẩn cho cuộc chiến đó, tôi phải có một cái áo gió nhưng không phải để chắn gió, một cái kính chống khói bụi, một đôi giày thể thao để nhảy cho nhanh và không quên tậu một cái mũ bảo hiểm kiểu phát-xít Đức để trông cho có vẻ hầm hố.
    Nhân nói về áo gió, tôi tự hỏi có thể gọi là gió được chăng khi ra chạy lằn quằn trong thành phố người ta thường chạy trung bình khoảng 30km/h, bằng một chiếc xe đạp chạy nhanh. Do đó đôi khi tôi tự hỏi tại sao mình phải tậu một chiếc xe 125cc để cạnh tranh với xe đạp để làm gì?
    Ngày nay tham gia giao thông bạn hãy cẩn thận vì tôi đã từng chứng kiến nhiều người mang phải bệnh. Không phải chấn thương mà là bệnh “đa nhân cách” (MPD – Multiple personality disorder). Bất kể khi bình thường họ là người như thế nào, nhưng khi lên xe cầm tay lái hay vô-lăng họ bổng trở nên hung hãn một cách bí hiểm đầy tính y học. Hắn sẵn sàng sừng cồ lên vì chiếc xe phía trước không chịu nhường đường. Hắn văng tục khi những chiếc xe khác không chịu chạy theo… ý của mình. Hắn sẵn sàng lao vào một cuộc ẩu đã vì một va vẹt nhỏ. Và cực kỳ nguy hiểm khi hắn bị ngả chỏng gọng trước mặt đám đông, hắn dám mang cả sinh mạng của mình ra mà đổi lấy danh dự chứ chẳng chơi.
    Và tôi cũng không ngoại lệ.

    Tôi chợt nhớ đến một bộ phim hoạt hình xưa của Walt Disney, hình như có tựa là Mr. Walker thì phải. Bình thường thì ông này là Mr. Walker rất hòa nhã vui vẻ hiền lành. Nhưng khi ông ta biến thành Mr. Wheeler khi ngồi sau vô-lăng thì nhất định ăn thua đủ đến cùng. Từ đây tôi mới nhận ra rằng phát kiến của mình cũng áp dụng được cho những xã hội khác chứ không hẳn chỉ ở Việt Nam. Hay nói một cách khác, đây là hiện tượng xã hội học đã có từ xa xưa như mới phát triển ở Việt Nam dạo gần đây.
    Trong không gian chật hẹp của bức tranh giao thông ấy, người ta thường bị ức chế bởi hình ảnh của các anh hùng xa lộ, vốn có rất nhiều trước đây nhưng ngày đã trở nên khan hiếm. Một kẻ chạy ẩu khi tham gia giao thông cùng với người bình thường thì cũng… bình thường thôi, bởi vì mọi người sẽ nhường đường cho hắn chạy. Hắn luôn cho rằng như vậy là anh hùng hơn người khác và luôn muốn phát huy tinh thần thượng võ đó. Cho đến khi hắn gặp một tay khác cũng… muốn làm anh hùng như hắn. Một kết cục rất là hào hùng, bi tráng đang chờ đợi cả hai. Mà theo lý thuyết “chuyển động Brown” xác suất gặp nhau của chúng sẽ ngày càng tăng. Và do đó chúng sẽ ngày càng hiếm.

    Mặt khác, khi trở nên khan hiếm thì chúng lại càng khó gặp nhau. Và như thế chúng không thể biến mất khỏi cái xã hội này mà vẫn tồn tại ở một điểm “hòa vốn” nào đó. Đây thật ra là một con số mà tại đó, hễ có bao nhiêu anh hùng mất đi thì sẽ có bấy nhiêu anh hùng mới được phong tước, sao cho tổng số anh hùng trong xã hội sẽ không thay đổi.

    Đó là vấn đề con người, còn vấn đề phương tiện thì sao?
    Phương tiện chính là chiếc xe, nhưng chiếc xe không chỉ là phương tiện!
    Bởi vì chiếc xe còn đại diện cho chủ nó để… ăn nói trước bàn dân thiên hạ. Hay nói cách khác, chiếc xe là một trong những thể hiện của đẳng cấp cho chủ của nó. Thế mới có chuyện ai cũng chê xe tay ga là hao xăng nhưng ai cũng cố sắm cho được một chiếc. Còn ai có xe tay ga rồi thì cũng phải cố mà đổi lấy một chiếc Piagio. Bởi vì đối với một số người cái họ mua không chỉ là chiếc xe mà họ đang cố mua cái sự đắt đỏ.

    Mà việc tậu lấy một chiếc xe cũng không phải là chuyện đơn giản.
    Xe hai bánh ư? Các nhà quản lý giao thông vĩ mô đã không khuyến khích chuyện này từ lâu. Chẳng phải họ chủ trương mỗi người chỉ có quyền sở hữu một xe hay sao? May mà cái luật này không được duyệt, nếu không khi sở hữu chiếc xe thứ hai coi như vi phạm pháp luật chắc. Rồi còn việc cấm xe bảng số tỉnh vào thành phố nữa. Nói theo kiểu của một đại biểu quốc hội là có ý định biến thành phố thành khu tự trị. Nói chung là xe hai bánh không được hoan nghênh ở các thành phố nhộn nhịp này. Bạn muốn biết rõ không được hoan nghênh bao nhiêu phần trăm ư? Hãy nhìn các lằn vạch phân tuyến dành cho xe hai bánh trên các tuyến đường trọng điểm thì biết.

    Nếu xe hai bánh không được hoan nghênh thì tại sao không đi xe ba bánh?
    Xin thưa xe ba bánh còn thảm hơn hai bánh nữa! Xe ba bánh lại càng kềnh càng và cản trở. Thành phố không hề có ý định phát triển nền công nghệ… xe ba bánh. Còn nếu như hiện nay mà bạn có thấy còn xe ba bánh lưu thông trên đường là do sự cứu rỗi của một nền công nghệ khác: nền công nghệ xe rác. Bởi vì nếu không có xe rác – mà đa số là xe ba bánh – thì thành phố có lẽ sẽ phát triển một ngành công nghệ khác: công nghệ xử lý rác tại gia.

    Còn xe bốn bánh thì sao? Xét về khía cạnh cồng kềnh và cản trở thì rõ ràng là không phải là một hướng đi đúng. Một chiếc couple 2 cửa thì sức chở cũng tương đương với chiếc Wave alpha: 2 người. Nhưng hả phàm là con người thì ai cũng thích đi couple hơn. Chính xác là những người có quyền và có tiền thường đi xe bốn bánh nhiều hơn. Vậy là vô phương hạn chế.

    Không hẳn thế! Các nhà quản lý giao thông rất công tâm. Xứ lý cách này không xong thì họ xử lý cách khác, xử lý loại xe này không xong thì họ xử lý loại xe khác. Mới đây họ đề xuất ra sáng kiến là cấm xe theo ngày chẳn lẽ: Ví dụ như xe hơi của bạn có bảng số là số chẵn thì bạn sẽ chỉ được sử dụng vào các ngày Thứ Hai, Thứ Tư, Thứ Sáu và Chủ Nhật. Còn các ngày Thứ Ba, Thứ Năm, Thứ Bảy thì làm ơn đắp mền cho nó. Vậy ngày lẽ người ta sẽ đi bằng gì? Hãy mua một chiếc khác mang bảng số lẻ, dầu gì bạn cũng là đại diện của dân có tiền mà, đúng không? Cơ sở của học thuyết chẵn lẽ này là do… nước ngoài làm được thì tại sao Việt Nam không làm được? Cụ thể nước nào thì xin trả lời chính là thành phố Bắc Kinh.
    Nghe có vẻ kinh thật!

    Tóm lại là ngày nay không như ngày xưa, bất kể bạn đi xe gì, bao nhiêu bánh, xã hội Việt Nam cũng không hoan nghênh bạn, không hoan nghênh việc tham gia giao thông của bạn.
    Giao thông chưa bị cấm ở Việt Nam nhưng giao thông không được hoan nghênh ở Việt Nam!
    Nguyễn Hạnh Dzuy
    <Nếu con luôn để cả thế giới đánh giá mình, con sẽ luôn thất vọng>

    Comment

    Working...
    Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom