• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

VÕ LÂM KIẾM KÝ

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • VÕ LÂM KIẾM KÝ

    THỨ NĂM, NGÀY 19 THÁNG MỘT NĂM 2012


    VÕ LÂM KIẾM KÝ 1
    Tại hạ tên hiệu là An Sa, văn chương võ nghệ đều không vẹn toàn, chẳng biết làm gì nên lấy chuyện ngao du giang hồ làm thú vui. Một bửa đi ngang qua vườn lau sậy um tùm nằm bên cạnh dòng kênh thơ mộng, nhìn vào thấy cổng khóa then cài, vườn tược tốt tươi nhưng vắng bóng người bèn hỏi thăm chung quanh mới hay rằng đó là vườn lau sậy của lão bá Huỳnh Ngọc Chênh. Hỏi dò thêm được biết lão ấy đang chạy theo một bóng hồng nào đó mà bỏ bê mọi sự. Thấy tiếc cho khu vườn lau tươi tốt, phong cảnh hữu tình mà không người chăm sóc, thêm nữa tại hạ nghĩ rằng đã đến lúc mòn chân mỏi gối cần dừng bước giang hồ, mượn nơi nầy làm chốn nghỉ chân thì hay biết bao. Nhưng biết tìm đâu ra Huỳnh lão bá để xin nương nhờ.
    Nghe phong phanh Huỳnh lão hay đi ăn chơi nhảy múa, tại hạ bỏ ra một tháng trời lần lựa nơi chốn ăn chơi. Rồi cuối cùng vào một đêm tối om, tại hạ cũng tìm thấy lão bá. Những tưởng sẽ rất khó khăn, nào ngờ mới nghe qua ý định của tại hạ, Huỳnh lão, một tay vẫn còn choàng qua bóng hồng, một tay thò vào túi móc ngay ra chùm chìa khóa: Giao vườn cho chú em, muốn làm gì thì làm nhưng đừng có chống lại Nhân dân và Đất nước. Tại hạ mừng rơn, vái lia lịa nói: Vãn bối chỉ mượn nơi đó làm chốn nương nhờ để tu tâm, luyện tính và ghi chép lại chuyện giang hồ…
    Ngay trong đêm, tại hạ mang chìa khóa phi thân một mạch về lau sậy viên.
    Giữ đúng lời hứa, ở đây, ban ngày tại hạ đóng cửa tỉnh tọa tu tâm, ban đêm phi thân lên nóc nhà, dưới ánh trăng sao, đứng múa kiếm bên trời, khắc vào hư không những chuyện ly kỳ xảy ra trên chốn giang hồ. Thiên truyền kỳ VÕ LÂM KIẾM KÝ ra đời từ đây.
    Tại hạ AN SA kính báo!
    Phá Ma Kiếm Khách là ai?
    Chàng tên là Trần Tủn, sinh ra dưới chân núi Phá Ma, học được vài chiêu kiếm đã xưng là Phá Ma Kiếm Khách, mang kiếm ngông nghênh ra giang hồ hành hiệp. Chẳng may ngay lần đầu tiên xuất kiếm, chàng đã đụng phải một thằng cướp đường võ công cao cường. Qua chưa đầy hai hiệp, chàng đã bị hắn đánh văng kiếm và trúng một chưởng, bay xuống vực sâu muôn trượng, tưởng đã thịt nát thây tan. Nào ngờ khi chàng văng xuống, hướng rơi lại trúng ngay lên đầu của một dị nhân đang ngồi luyện công dưới đáy vực. Ôi thôi, cả chàng lẫn dị nhân ắt phải dập thành một cục như bải phân voi trước gia tốc rơi từ trăm trượng xuống. Nhưng may quá đây là dị nhân tu luyện lâu năm dưới đáy vực, võ công thượng thừa sánh ngang Độc Cô Cầu Bại nên người chỉ ngồi nguyên tại chỗ sử dụng tuyệt chiêu Đầu Mô Công, dùng minh trí phóng chưởng từ đỉnh đầu hóa giải sức rơi từ muôn trượng, đỡ lấy thân hình chàng đặt nhẹ xuống đáy vực.
    Sau khi nhìn ngắm nghía ngoại hình, tướng mạo và phỏng vấn vài câu, dị nhân nhận ra Trần Phá Ma tuy nói năng hơi quê mùa cục mịch nhưng ngoại hình cao ráo đẹp trai, dáng người cân đối, nhìn rất gợi cảm nên cho bái sư và truyền tuyệt kỹ võ công.
    Sau 10 năm tu luyện, Phá Ma Kiếm Khách lĩnh hội phần nào tuyệt học của Dị Nhân, bèn xin thầy phi thân ra khỏi vực sâu để vào chốn giang hồ tiếp tục công việc hành hiệp vốn đã bị bỏ dỡ cách đây 10 năm.


    Kiếm vắt ngang vai, Phá Ma Kiếm thoắt vài đường phi thân đã xuống đến chân núi. Đang loay hoay tìm đường vào chốn thị tứ thì chàng gặp ngay một hán tử mặt mày dữ tợn, vũ khí đầy người. Hán Tử đứng chặn giữa đường, lên giọng nạt to:
    - Tên kia, ngươi là ai, lý lịch thế nào, từ đâu đến và định đi về đâu? Nhanh nhanh khai báo!
    Chàng dừng lại, lòng cảm thấy bực bội nhưng vốn có truyền thống vâng phục nhà chức trách và nghĩ đây có lẻ là một quan nha nên bề ngoài vẫn cố giữ lễ, nhã nhặn trả lời:
    - Tại hạ vừa mới xuất sơn muốn tìm đường vào chốn giang hồ để hành hiệp.
    - Khà khà, hành hiệp ư? Ngươi có Lây xình lệnh không? Hán tử cười khẩy và quát lớn.
    - Lây xình lệnh là cái gì, tại hạ không biết.
    - Là cái giấy phép hành nghề hành hiệp đó. Có giấy đó thì ngươi mới đi hành hiệp được bèn không ta bắt đầu ngươi trói gô lại mang về cho Giáo xử tù ngay.
    Phá Ma Kiếm Khách ngạc nhiên hỏi:
    - Ai cấp lây xình lệnh đó và Giáo nào xử tù? Và huynh đài là quan chức gì mà mới mở miệng đã đòi bắt tại hạ?
    Hán tử rút đao ra lăm lăm chỉ vào mặt Phá Ma nạt lớn:
    - Ở đây ta là người chất vấn chứ không phải ngươi. Ngươi không biết ta là ai sao? Ta là Giáo nha phụ trách khu vực nầy, ai đi lại làm gì ở đây cũng đều phải qua ta. Ngươi chui từ nơi nào ra mà không biết chuyện? Tất cả giang hồ nầy, dân chúng nầy là của Giáo. Đường ngươi đi là của Giáo, không khí ngươi thở là của Giáo, cơm ngươi ăn là của Giáo. Giáo là tất cả. Ta là người của Giáo, hơn nữa là làm đến chức Giáo nha, ta có quyền bắt ngươi bất cứ lúc nào nếu ta muốn. Họ tên, lý lịch của ngươi là gì mau khai ra!
    Thấy đối phương càng lúc càng hung hăng hống hách, Phá Ma Kiếm Khách không còn giữ được phong thái nhún nhường, nghiêm giọng nói:
    - Ta họ Trần, hiệu là Phá Ma Kiếm Khách…
    Mới nghe tới đó, hán tử há mồm trợn mắt, mặt đỏ phừng phừng la to:
    - Phạm húy, phạm húy! Đại phạm húy! Ngươi cả gan đặt tên hiệu là Phá Ma! Đồ phản động, chống lại Giáo ngay ở cái tên. Ta bắt ngươi ngay.
    Chưa nói dứt lời, đội tuần đã múa đao xuất chiêu xông vào. Phá Ma liếc mắt đã thấy tên nầy võ nghệ tầm thường không đáng chấp trách hơn nữa là một quan chức dù gì thì cũng đại diện cho triều đình nên lạng nhẹ ra xa tránh né. Chàng nói:
    - Tại sao tên hiệu của ta là Phá Ma Kiếm khách lại phạm húy? Phạm húy ai?
    - Ngươi là đồ phản động, âm mưu chống lại Giáo ngay từ cái tên. Ta không nhiều lời, bắt mi về lập công dâng Giáo.
    Nói xong, hán tử lại múa đao xông vào. Lần nầy y không dám coi thường địch thủ nên xuất ngay tuyệt chiêu trong Bạo Trấn Áp đao thức, đưa đao ảnh phủ chụp lên đầu Phá Ma. Với thường dân hoặc người võ công bình thường thì dưới chiêu thức hiểm độc này ắt phải quỳ mọp xuống đất, đưa hai tay ra sau chờ trói thì mới mong thoát chết. Nhưng Phá Ma Kiếm Khách chỉ cười khảy, không cần rút kiếm, hơi đảo người một chút theo bộ pháp Ôn Nhu Đấu Tranh Thức đã lạng ra khỏi vùng phong tỏa của đao ảnh và vòng qua bên hông xuất chiêu điểm nhanh vào yếu huyệt của hán tử. Y buông đao ngã lăn quay ra đất mê man bất tỉnh.
    Phá Ma Kiếm Khách hơi hoảng kinh vì chỉ định điểm nhẹ để vô hiệu đòn tấn công của đối phương nào ngờ y hoặc võ công quá kém hoặc do công phu của chàng quá cao nên với một đòn nhẹ của chàng đã lăn quay ra bất tỉnh. Tuy vậy chàng cũng nhận thấy rằng tên này tuy công lực còn loàng xoàng, nhưng chiêu thức rất tà ma hiểm ác, loại võ nầy chắc chắn không phải là võ học truyền thống dân tộc mà có lẻ bắt nguồn từ bọn tà đạo phương Tây hoặc phương Bắc cần phải tra hỏi cho ra. Nghĩ thế chàng bèn thò tay túm áo tên giáo nha xách đi theo để chờ khi y tỉnh lại mà xét hỏi.
    Dọc đường đi dần vào chốn thị tứ, Phá Ma Kiếm Khách phát hiện ra chuyện kỳ quái. Bất cứ người dân nào thấy chàng xách tên giáo nha như xách một con gà đều xanh mặt, hoảng hốt tìm đường trốn né. Chàng nhiều lần định tiếp cận một người dân nào đó để hỏi chuyện nhưng đều thất bại. May thay đến một đoạn đường vắng, chàng thấy một hàn nho trung niên đang thơ thẩn đứng nhìn về phía mặt trời như xuất thần. Chàng lướt đến bên cạnh, mà y vẫn không hề hay biết, hồn như phiêu bổng, miệng đang lẩm bẩm ngâm nga. Biết đây là thi sỹ đang lúc xuất thần sáng tạo nên chàng tôn trọng đứng lắng nghe.
    Mặt trời lên sáng chói
    Nhưng bên cạnh Giáo của tôi
    Vẫn thấy sao lu mờ
    Giáo của tôi ơi! Giáo của tôi ơi!
    Người sáng hơn mặt trời
    Và sáng hơn những gì sáng nhất
    Tim tôi đó, toàn phần tươi đỏ
    Xin dành cho tất cả Giáo tôi
    Óc tôi đó một màu xám xịt
    Cũng dành luôn cho Giáo, Giáo ơi!
    Lòng của tôi chứa toàn…
    Ngâm đến đó, thi sỹ giật mình tỉnh trí, hoảng hốt tự nói:
    - Không được, không được…
    Phá Ma không nín được, bật miệng phì cười. Thi sỹ ngoảnh lại thấy chàng xách Giáo nha trong tay, giật bắn người tháo lui mấy bước, mặt mày xanh ngắt, người run lẩy bẩy gần như muốn ngã lăn ra ngất xỉu.
    Phá Ma vội nói:
    - Chớ sợ, chớ sợ! Tại hạ không làm hại huynh đài. Tại hạ chỉ muốn hỏi vài câu cho tỏ tường…
    Nho sỹ lắp bắp:
    - Tôi không liên can, xin người thả tôi đi…Thế này thì chết cả ba họ nhà tôi mất.
    - Chuyện gì mà huynh đài quá sợ hãi?

    Nho sỹ nhìn vào Giáo nha mà run lên cầm cập không nói nên lời. Phá Ma hiểu ý, đặt giáo nha vào lùm cây bên đường rồi dẫn nho sỹ đến một khúc quanh vắng vẻ.
    - Bây giờ xin huynh đài bình tỉnh nói cho tại hạ rõ vì sao mà sợ người ấy quá mức vậy? Hắn là cái gì? Giáo là cái gì mà tại hạ nghe hắn nói luôn miệng đầy vẻ cung phụng và huynh đài làm thơ ca ngợi là sáng hơn mặt trời?
    Nho sỹ láo liên nhìn khắp chung quanh rồi run run nói:
    - Chỗ này vẫn chưa an toàn, tìm chỗ vắng hơn. Huynh là kẻ phản động chống Giáo, ai thấy tôi đứng cạnh huynh là tù đày cả ba họ nhà tôi.
    Để khỏi lằng nhằng mất thì giờ, Phá Ma nắm nho sỹ lên, cặp vào nách rồi phi thân một mạch lên Hải Vân Sơn, bay ra gành đá chìa ra chơ vơ giữa biển trời khó ai bén mảng tới. Lúc này nho sỹ mới lấy lại bình tỉnh nói:
    - Huynh ở hải ngoại mới về hay sao mà không biết thời cuộc giang hồ?
    - Không, tại hạ tu luyện dưới đáy cốc hơn 10 năm nay mới lên nên không biết chuyện giang hồ đổi thay.
    - Đổi thay nhiều lắm. Hiện nay giang hồ nhất thống dưới quyền thống lĩnh của Giáo…
    - Giáo là cái quái gì?
    - Ấy chết, miệng ăn mắm ăn muối đừng có phạm thượng. Giáo là Ma Giáo đại quang vinh. Từ hồi Ma giáo lên thống lĩnh giang hồ, tất cả các giáo phái khác bị dẹp tan, bị tiêu diệt sạch. Cả giang hồ chỉ còn duy nhất một giáo phái thôi đó là Ma Giáo đại quang vinh. Do vậy dân chúng chỉ cần gọi Giáo thôi là hiểu giáo nào rồi.
    - À à thì ra vậy.
    - Người học võ chỉ học độc một môn võ của Giáo, ai tập luyện hoặc học môn võ nào khác là bị bỏ tù. Muốn tu luyện môn võ nào khác chỉ còn nước ra hải ngoại hoặc trốn lên trên núi…
    - À, hèn gì sư phụ tại hạ phải trốn dưới vực sâu tu luyện từ hơn sáu chục năm qua mà không hề đi lên với giang hồ. Thế cái ông ấy làm cái chức gì trong Ma giáo mà ngông nghênh hống hách?
    - Ngài ấy làm chức Giáo nha khu vực là cái chức rất nhỏ chỉ cao hơn Giáo nô một bậc.
    - Hèn gì võ nghệ hắn quá tệ.
    - Đúng rồi, huynh mà gặp các Giáo quan cao hơn thì e huynh không đánh lại đâu.
    - Đừng gọi tại hạ là huynh, tại hạ là Phá Ma Kiếm Khách, tuổi nhỏ hơn huynh đài. Huynh đài tên họ là gì? Quê quán ở đâu xin cho biết để tiện xưng hô.
    Thi Sỹ xanh mặt nói:
    - Huynh…huynh…tiểu huynh đặt tên như vậy là phạm húy rồi. Tôi là thi sỹ quê ở Thanh Khê nên gọi là Thanh Khê thi sỹ. Hôm nay ra ngắm cảnh làm thơ cho đạt chỉ tiêu…
    - Đạt chỉ tiêu là sao?
    - Theo VănThi lệ của Giáo, tôi hành nghề thi sỹ, có lai xình lệnh đàng hoàng, theo chỉ tiêu, mỗi tháng tôi phải làm ra 10 bài thơ ca ngợi Giáo đại quang vinh. Đang làm đến bài thứ chín thì tiểu huynh xuất hiện làm cho tắc tị đường sáng tạo. E rằng tháng này không đạt chỉ tiêu.
    Tiếp sau đó, Phá Ma nghe Thanh Khê thi sỹ kể một thôi một hồi về Giáo, cuối cùng hiểu ra ít nhiều buộc miệng hỏi:
    - Như vậy Giáo giống như triều đình, ta phải tôn kính. Quân xử thần tử thần bất tử bất trung. Vậy lúc nảy ta đánh người của Giáo là đắc tội với triều đình…à với Giáo. Mà đứng đầu Giáo có phải là vua không?
    - Còn hơn cả vua ấy chứ. Nhiều vua lắm. Có đến mười mấy đấng Giáo Vương, đông quá, tại hạ nhớ không hết. Mười mấy Giáo vương ấy phân công nhau mỗi người mỗi lãnh vực. Một vua phụ trách Giáo gọi là Giáo Chủ, một vua đứng đầu giang hồ gọi là Giang Hồ Trưởng, một vua phụ trách Mị Viện gọi là Mị Viện Trưởng, một vua phụ trách an ninh gọi là Tổng Nha Trưởng, một vua phụ trách quân sự gọi là Tổng Binh Trưởng, một vua cai trị giang hồ gọi là Tổng Quản Giáo...
    - Tổng Quản Giáo nghe như tổng cai tù vậy. Lẻ nào cả giang hồ nầy là một nhà tù à? Phức tạp quá, có đến mười mấy vua thì ta biết trung với vua nào?
    - Khẩu lệnh ngày nay là trung với Giáo hiếu với dân. Trung với Giáo là trung luôn một lần với mười mấy vị Giáo Vương. Còn hiếu với dân nhưng không phải dân nào cũng được hiếu đâu nhé.
    Phá Ma ngạc nhiên:
    - Ủa lại có nhiều loại dân lắm sao?
    - Có hai loại thôi. Xích dân và hắc dân. Hiếu với dân là phải hiểu rằng hiếu với xích dân thôi.
    - Làm sao phân biệt được dân đỏ với dân đen?
    - Xích dân chỉ có vài triệu người thôi, có mang một tấm thẻ bài đỏ lòm trước ngực. Còn dân đen thì đông vô số kể như rác rưới không cần phải để tâm.
    - Giáo từ đâu ra, ai tôn suy Giáo lên mà nghe phức tạp...
    Nho sỹ sợ hãi nói:
    - Ấy chết. Giáo đại quang vinh, sáng hơn nhật nguyệt, xuất phát từ Tây phương, truyền về Bắc phương, lan xuống Nam phương và sẽ tỏa rạng quang vinh ra toàn thế giới. Nhờ vậy mà giang hồ nhất thống, trường trị muôn năm, vạn thọ như cương, tự do hạnh phúc, nhiệt liệt hoan hô…
    - Thôi đủ rồi. Nghe huynh hô mà ta muốn tẩu hỏa nhập ma quá.
    Ngẫm nghĩ một lát, Phá Ma ra chiều am hiểu:
    - Nghĩa là từ nay thay vì trung với Quân ta phải trung với Giáo, hiếu với dân đỏ. Ta phải phò Giáo mà hành hiệp giang hồ, cứu khốn phò nguy dân đỏ. Nhưng ta lỡ tay tấn công người của Giáo không biết phải làm sao?
    Thi Sỹ xanh mặt nói:
    - Tội ấy thì Giáo không thể nào tha. Tiểu huynh nên trốn đi là tốt nhất. Nhưng lỡ có bị bắt thì ngàn lần xin tiểu huynh đừng bao giờ khai ra đã gặp kẻ hèn mạt nầy.
    - Huynh yên chí. Bây giờ xuống núi thôi.
    - Tiểu huynh cứ đưa tôi xuống chân núi rồi tôi tự về. Vào lại chỗ cũ e có người trông thấy thì toi đời ba họ.
    Phá Ma thấy thi sỹ quá hèn nhược, bực mình nói:
    - Giáo là đấng thống trị giang hồ sáng hơn nhật nguyệt chứ phải là quái vật đâu mà huynh sợ đến vãi đái như vậy?
    Trung niên thi sỹ gần như muốn ngã lăn ra bất tỉnh.
    Phá Ma cặp y phi thân xuống chân núi, bỏ lại đó rồi tự mình đi theo lối cũ vào hướng Đà Thành.
    Đã chỉnh sửa bởi huynhthanhchiem; 20-03-2012, 06:44 PM.
    http://huynhthanhchiem.blogspot.com/
    huynhthanhchiem@gmail.com
    Similar Threads
  • #16

    VÕ LÂM KIẾM KÝ 19
    Lương Tâm Tù



    Phá Ma hỏi:
    - Trung Văn là nhân vật như thế nào?
    Hắc Y Nhân nói:
    - Ông là một hậu duệ trung thành nhất với Phan Đại Tổ Sư thời nay. Ông nắm vững tinh thần của Phan Đại Tổ Sư chiến đấu không mỏi mệt với cái xấu, xiển dương những cái mới, cái tốt đẹp. Nhiều hiệp khách văn nhân trẻ, nhờ ông mà xuất hiện thành tài. Trong phong trào Phản Lạ Biểu Tình, sự có mặt của ông đã tăng cao niếm hưng phấn tự hào cho mọi người, tạo ra nguồn cảm hứng vô biên cho các hiệp khách giang hồ và gây ra sự sợ hãi bất an cho bọn tà ma gian ác. Ông về đây mở trường học mang tên của Phan Đại Tổ Sư để tiếp tục quảng bá tinh thần của người vào giới trẻ. Tên ông là Ngọc Nguyên Thành.

    Phá Ma reo lên:
    - Sư phụ của tại hạ thường nhắc đến lão bá Ngọc Nguyên Thành với lòng kính phục và dặn tại hạ khi lên giang hồ thì phải cố gắng tìm đến thọ kiến để học hỏi. Vậy thì còn chờ gì nữa mà không nhanh nhanh đến tìm lão bá.
    Cả hai đến trường đại học mang tên Phan Đại Tổ Sư ở Hoài Phố thì gặp người tiếp tân.
    - Nếu hai vị muốn gặp được lão nhân gia thì trước hết không phải là người của Tổng Giáo Học- tiếp tân nói- sau đó là phải cho biết mục đích.
    - Chúng tôi là khách giang hồ đến xin được thọ kiến Trung Văn lão bá để được tư vấn về Bí Kiếp Võ Công của Phan Đại Sư Tổ- Hắc Y Nhân trả lời.
    Trong khi tiếp tân đi vào, Hắc Y Nhân giải thích với Phá Ma:
    - Ông chúa ghét bọn quan lại của Tổng Giáo Học.
    - Tồng Giáo Học là gì? Và tại sao?
    - Tổng Giáo Học là cơ quan cao nhất của Giáo phụ trách về việc học hành. Trước đây đã có một mụ làm đến chức Phó Tổng Giáo Học muốn chiếm đoạt ngôi trường nầy cho bọn đàn em xấu xa của mụ nên đã mò về đây bày giở âm mưu, bị lão bá vạch mặt đuổi ra khỏi trường. Từ đó lão bá khinh bỉ không bao giờ muốn gặp mặt bọn quan chức vô lại của Tổng Giáo Học.
    - Mời nhị vị theo tôi - Viên tiếp tân trở ra và nói.
    Trung Văn Nguyên Ngọc Thành có dáng người thấp bé, vẻ mặt nghiêm nghị, ánh mắt đăm đăm nhìn thẳng của kiểu người trực tính. Ông đi ngay vào vấn đề:
    - Hai vị đến đây gặp ta là để dò hỏi về Bí Kiếp Võ Công của Đại Sư Tổ?
    Hắc Y Nhân cung kính:
    - Dạ mục đích là vậy nhưng đồng thời do ngưỡng mộ uy danh của lão bá nên muốn vào thọ kiến để xin chỉ giáo vài điều.
    - Hai ngươi muốn tìm hiểu về chuyện gì?
    - Trước hết là về đường lối võ công của Đại Tổ Sư.
    - Khai Dân Trí, Chấn Dân Khí, Hậu Dân Sinh. Đó là tinh thần cơ bản trong tư tưởng của người.- Trung Văn nói.
    - Vãn bối muốn biết về Bí kiếp võ công của người.- Hắc Y Nhân nói.
    - Ta chú ý đến tư tưởng của người, ta ít quan tâm đến bí kiếp võ công. Tư tưởng của người là tư tưởng duy nhất hiện nay của giang hồ Ta thời hiện đại.
    - Vãn bối e rằng còn một tư tưởng nữa, Giáo đang rầm rộ tuyên truyền ...
    Trung Văn cười gằn ngắt lời:
    - Chỉ có một tư tưởng của Đại tổ sư thôi. Muốn biết rõ chuyện nầy các ngươi có thể lên Đà Lâm hỏi Tây Triết. Ông ta là hậu duệ kiệt xuất nhất của Đại Sư Tổ hiện nay.
    - Vãn bối sẽ thọ kiến lão bá Tây Triết Hà Tiến sỹ. Nhưng Bí Kiếp Võ Công thì lão bá...
    - Theo ta biết Bí Kiếp Võ Công của Đại Sư Tổ hiện đang chia ra rất nhiều mãnh, mỗi mãnh ở trong người của một Lương Tâm Tù .
    - Đi tìm các Lương Tâm Tù ấy ở đâu?
    - Nhà tù. Nhưng manh mối thì trước hết nên tìm đến một vị Lương Tâm Tù đang ở ngoài nhà tù. Vị ấy là một trong những Lương Tâm Tù nổi tiếng.
    - Dạ thưa ai?
    - Tây Triết.
    - Còn những Lương Tâm Tù khác?
    - Nhiều lắm. Phần lớn họ là những anh hùng hiệp sỹ trẻ tuổi, tài cao, hoài bảo lớn. Mỗi người họ có giữ một mãnh Bí Kiếp Võ Công của Đại Sư Tổ. Hai ngươi cứ tìm đến Tây Triết sẽ tỏ tường.
    An Sa
    http://huynhthanhchiem.blogspot.com/
    huynhthanhchiem@gmail.com

    Comment

    • #17

      VÕ LÂM KIẾM KÝ 20: CHỈNH ĐỐN NHÂN DÂN


      Lại nói về Phá Ma Kiếm Khách và Hắc Y Nhân sau khi từ biệt Trung Văn Ngọc Nguyên Thành ở Hoài Phố và theo gợi ý của người, liền xuôi vào nam theo đường Cao Nguyên tìm đến phủ Đà Lâm ra mắt Tây Triết Hà Tiến sỹ.
      Ngoài Hà Tiến Sỹ, không thấy các vị khác trong Đà Lâm Lục Hữu có mặt, Phá Ma Kiếm Khách hỏi:
      - Thưa chẳng hay các vị tiền bối khác trong Đà Lâm Lục Hữu …
      Tây Triết ngắt lời:
      - Mai Thái Hiệp và Bùi Thi Quân ngao du phương Bắc để thám sát thác Bản Giốc. Còn các vị khác bận bịu nghiên cứu võ công.
      Hắc Y Nhân chen vào:
      - Mai Thái Hiệp tiền bối có công trình nghiên cứu về thác Bản Giốc rất công phu. Tiền bối có đầy đủ cứ liệu chứng minh thác Bản Giốc hoàn toàn thuộc về Giang Hồ Ta. Nhưng rất tiếc khi đàm phán về biên giới với Giang Hồ Lạ, các quan chức của Giáo ngu xuẫn không chịu nghiên cứu đã để cho bọn nó chiếm hơn một nửa cái danh thắng lẫy lừng ấy mà còn khoe khoang rằng đã đàm phán thắng lợi. Tức không chịu được.
      - Bọn chúng là một giuộc vô học, toàn bằng cấp giả, lại lười biếng và kiêu ngạo không chịu tham khảo ý kiến của các bậc thức giả nên đã gây ra không biết bao nhiêu tổn hại cho giang hồ.- Tây Triết nói.
      - Họ chỉ cần Bạo Trấn Áp Đao, Giai Tranh Cấp Đấu chứ có cần gì đến tri thức. Lại còn rập khuôn theo Lông Giáo chủ coi các bậc trí giả là cục phân. Có cái viện trí tuệ Ai Đi Sờ do Bắc Toán Hoàng Thuật Sư lập ra cũng bị chúng nó dẹp đi- Hắc Y Nhân chia sẻ.
      Tây Triết nói:
      - Những chuyện ngu ngốc ấy kể ra cả năm không hết. Chẳng hay Phá Ma tiểu điệt và các hạ đây đến tìm ta có việc gì?
      Hắc Y Nhân thưa:
      - Vãn bối muốn tìm hiểu về Bí Kiếp Võ Công của Phan Đại Tổ Sư…
      Tây Triết ngắt lời:
      - Có một truyền nhân lẫy lừng của người ở Hoài Phố, các hạ đã đến gặp chưa?
      - Dạ, vãn bối đã tham kiến lão nhân và người bảo lên gặp tiền bối là truyền nhân số một hiện nay của Phan Đại Tổ Sư thì biết tung tích của bí kiếp võ công.
      Tây Triết cười khà khà:
      - Ta có được vinh dự là truyền nhân của Phan Sư Tổ đâu. Tuy nhiên khi ta nghiên cứu nền võ học của Sư Tổ, ta lặm vào người lúc nào không hay. Tư tưởng võ công của người hình thành cách đây hơn trăm năm mà đến hiện giờ vẫn còn tươi roi rói, vẫn có thể vận dụng vào thời cuộc, vạch đường cho giang hồ Ta đi ra khỏi cảnh lạc hậu, tối tăm.
      Phá Ma phấn khởi nói:
      - Rất mong tiền bối giảng giải cho kẻ hậu sinh thấu hiểu…
      - Những gì ta hiểu về Tổ Sư, ta ghi lại và lưu trong thư viện của ta. Hai cháu cứ vào đó tìm hiểu.
      Phá Ma nhanh nhẩu:
      - Thư viện ở đâu, cho phép bọn cháu vào ngay.
      Hắc Y Nhân cười:
      - Không cần phải nhọc sức đến đó vào lúc nầy. Lúc khác rãnh rỗi, ta và ngươi sẽ thi triển Liên Lý Nét Công để vào nghiên cứu. Cái chúng ta cần bây giờ là tung tích của Bí Kiếp Võ Công.
      Tây Triết nói:
      - Chắc Trung Văn nói cho hai cháu biết rồi. Ta cũng không giấu gì. Sơ đồ chỉ đến nơi chôn giấu Bí Kiếp nằm trong nhiều mảnh nhỏ. Ta chỉ giữ một mảnh thôi. Còn lại, mỗi Lương Tâm Tù khác giữ mỗi mảnh.
      - Đó là những ai?- Hăc Y Nhân nôn nóng hỏi.
      - Hà Vũ đại hiệp, Điếu Hải đại hiệp, Duy Thức Trần, Tiến Trung Nguyễn, Công Định Lê, Minh Hoàng Phạm, Trăng Sáng nữ hiệp, Đan Quế Nguyễn, Quảng Độ Sư, Thanh Thủy Trần, Khang Việt Nhạc, Tạ Phong nữ hiệp, Minh Hạnh Đỗ, Hồng Sơn Phạm, Văn Lý Đạo sư, Văn Đài, Công Nhân nữ tư sư, Trần Luật tư sư…Còn nhiều nữa, ta nhớ chưa hết. Hai cháu đi gặp tất cả những Lương Tâm Tù ấy xin các mảnh sơ đồ, ghép lại sẽ tìm ra nơi cất giấu Bí Kiếp.
      Phá Ma lè lưỡi, cảm thấy ngán ngẫm, tuy nhiên Hắc Y Nhân vẫn tỏ ra quyết tâm:
      - Vãn bối quyết sẽ tìm đến từng người, dù họ ở trong tù hay đang bị quản thúc, để xin các mảnh sơ đồ. Còn mảnh sơ đồ của tiền bối, vì sự nghiệp chung, xin tiền bối cho vãn bối mượn…
      - Ta rất phục sự quyết tâm của ngươi. Tuổi trẻ mà chí lớn. Ta rất vui đã tìm được người để giao phó.- Tây Triết vừa nói vừa thò tay vào túi lấy ra một mảnh vải nhỏ đưa cho Hắc Y Nhân- Ngươi cất cái nầy đi. Nó không phải là mảnh sơ đồ nhưng qua nó có thể tìm thấy mảnh sơ đồ trong thư viện của ta. Khi nào ngươi dùng Liên Lý Nét Công vào thư viện thì hẳn mở tấm vải ấy ra, sẽ có hướng dẫn cho ngươi tìm đến mảnh sơ đồ.
      Hắc Y Nhân vui mừng, cung kính đón nhận mảnh vải, thận trọng cất vào túi rồi nói:
      - Thưa lão tiền bối, vãn bối vô cùng cảm kích trước sự tin tưởng của tiền bối. Vãn bối hứa sẽ quyết tâm hoàn tất việc tập hợp các mảnh sơ đồ. Công việc nầy vô cùng gian khó nhưng vãn bối vì đại nghiệp sẽ quyết tâm làm đến cùng.
      - Ở Đà Lâm nầy còn có ba mảnh sơ đồ nữa do Bùi Thi Quân, Mai Thái Hiệp và Tiêu Dao Khách cất giử. Hai cháu cứ đi tìm cho đủ rồi quay về đây các vị ấy sẽ giao cho.

      Ra khỏi nhà của Tây Triết, Hắc Y Nhân đưa Phá Ma dạo cảnh Đà Lâm chẳng được bao lâu thì tà dương đã khuất non tây. Hắc Y Nhân nói:
      - Đã đói lắm rồi. Ta sẽ đưa ngươi vào nhà hàng sang nhất ở đây để ngươi biết qua món ngon vật lạ trên đời.
      Và không cần đợi Phá Ma có ý kiến, Hắc Y Nhân phi thân vụt đi. Phá Ma đành phi theo.
      Cả hai vào một nhà hàng sang trọng nằm ở lưng chừng đồi nhìn xuống Xuân Hương Hồ.
      - Phòng nào sang nhất, cho ta một phòng riêng. Hắc Y Nhân nói với tiếp tân.
      - Phòng đệ nhất Vip là sang nhất nhưng đã có các Giáo quan đặt rồi. Mời quý thượng khách vào phòng đệ nhị Vip cũng không thua kém gì. Tiếp tân cung kính thưa.
      - Cũng được, đưa ta vào đó.
      Cả hai vừa vào phòng Vip đệ nhị đã nghe tiếng nói cười sang sảng từ phòng Vip đệ nhất vọng sang.
      - Biết các quan lớn đi họp chỉnh giáo về mệt nhọc, đệ chuẩn bị sẳn mấy món núi rừng nầy để bồi dưỡng quan thể.- Một giọng đầy vẻ xu nịnh vang lên.
      - Cái nầy có đúng là bím cọp không đấy?
      - Dạ, dạ, chính tay đệ tử của đệ mới hạ con cọp tối qua. Bộ súng đạn đầy đủ nầy, đệ dành lại cho hôm nay. Còn xương cho nấu cao để gởi sau cho các quan. Sau món bím cọp nầy là món bàn tay gấu hầm thuốc bắc…
      - Chú mầy biết điều lắm đấy. Cái dự án ở phía tây ấy đã cưỡng chế xong xuôi, chú mầy đã nhận mặt bằng chưa?
      - Dạ cũng phải chờ các quan anh về rồi các quan kia mới dám bàn giao.
      - Ừ ngày mai chú em chuẩn bị đi nhận đất.
      Đồ ăn uống được mang lên. Phá Ma và Hắc Y Nhân lao vào ăn ngấu nghiến vì quá đói.
      Một lát sau lại nghe phòng bên kia nói:
      - Báo cáo anh, bây giờ chúng ta định triển khai việc chỉnh giáo ở địa phương ta như thế nào.
      - Thì cứ y như trước mà làm. Nhưng lần này bắt đầu từ trên xuống. Tối nay lãnh đạo chúng ta ngồi hết đây là đang chỉnh giáo đấy. Xong ở đây, sáng mai về phổ biến cho các cấp cứ thế mà làm. Giáo chủ anh minh vạn vạn tuế nói phần lớn đến 99% các đồng môn đều tốt cả. Chỉ có một phần không nhỏ là thoái hóa biến chất thôi. Nhưng giáo đồ ta có thoái hóa biến chất thì cũng tốt hơn vạn lần bọn quần chúng nhân dân.
      - Lời anh là vàng ngọc. Anh nói chỉ có đúng thôi. Quần chúng ưu tú nhất mới được xét duyệt kết nạp vào giáo tất nhiên giáo đồ là những kẻ ưu tú nhất rồi. Có thoái hóa đôi chút cũng gấp vạn bọn dân ngu khu đen kia.
      - Đúng vậy, bọn quần chúng thì mới thấp kém. Do vậy việc chỉnh giáo ta cứ hô lên cho to vậy là xong. Nhiệm vụ của chúng ta là phải lo tập trung chỉnh đốn quần chúng nhân dân. Dạo rày chúng loạn quá rồi. Nông dân thì đòi nổi dậy chống cưỡng chế, bọn trí giả cục phân thì đòi ý kiến nầy nọ, kiếm sỹ giang hồ thì đòi đa môn…không cấp bách chỉnh đốn chúng là nguy cơ đến sự sống còn của giáo. Các đồng môn ở đây có đồng ý không ạ?
      Tiếng vỗ tay hoan hô rào rào.
      - Lời anh Hai là chân lý. Sáng kiến của anh cao lồng lộng. Bọn em ở đây đều quán triệt. Bọn quần chúng bây giờ tây hóa rồi tha hóa rồi thoái hóa nên loạn hết rồi. Ngày mai chúng ta triển khai hành động ngay. Làm cho chúng quán triệt lời dạy sâu sắc của Lạ giáo chủ là không được tây hóa, tha hóa và thoái hóa.
      - Thưa các anh, Em xin mạn phép đưa ra giải pháp để chỉnh dân.
      - Đồng môn nói đi.
      - Dạ em xin được phép thưa. Nhóm giải pháp đột phá là mỗi thôn, mỗi khu tập hợp toàn bộ chúng nó lại rồi bắt chúng nó làm kiểm điểm khai ra tất tần tật mọi hành vi trong 10 năm qua. Chỉ tiêu đưa ra là mỗi thằng dân phải khai cho ra ít nhất 10 tội. Thằng nào khai không đủ, bắt khai lại cho đến khi nào đủ thì thôi. Sau đó đưa ra cho mọi người phê bình. Chỉ tiêu đưa ra mỗi người phải nêu ra thêm ít nhất một tội cho mỗi cá nhân được phê bình, ai nêu ra được nhiều tội cho người khác thì được thưởng. Nhóm giải pháp thứ hai là ta lập ra đại tàng kho, lưu hết tội lỗi của chúng vào đó. Sau nầy muốn bắt bớ thằng nào thì ta có sẵn tội lỗi của chúng cứ mang ra chiếu theo đó mà bắt khỏi mắc công dùng Khống vu Chủ Mụp Pháp và Hắc Hóa Công.
      - Đúng lắm. Ngày mai cứ theo đó mà triển khai. Bây giờ ta tiếp tục liên hoan nào.
      “Anh Hai” vừa dứt lời thấy tiếng vỗ tay rào rào vang lên.Rồi sau đó là dzô! Dzô!...ầm ỉ.
      Rồi cái giọng nịnh nọt ban đầu lại cất lên.
      - Đệ xin có ý kiến. Bây giờ ta triển khai việc chỉnh dân ngay tại nhà hàng nầy.
      - Ý của chú em là sao?

      - Dạ nhân dân ở nhà hàng nầy là thoái hóa lắm. Trong đó thoái hóa cực kỳ là các em tiếp viên. Chúng đồi trụy, dâm đảng và tây hóa lắm các quan anh ạ! Bây giờ chúng ta gọi tất cả vào chỉnh cho chúng nó một phen ra trò gọi là làm thí điểm để rút kinh nghiệm.
      Tiếng hoan hô rào lên. Và chẳng bao lâu sau nghe tiếng hí hí của các em tiếp viên tây hóa.
      Hăc Y Nhân ra hiệu cho Phá Ma đứng dậy đi ra.
      Phá Ma tò mò muốn nán lại nghe nhưng thấy thái độ dứt khoát của Hắc Y Nhân nên đành tiếc rẻ đứng lên bước ra theo.
      An Sa
      http://huynhthanhchiem.blogspot.com/
      huynhthanhchiem@gmail.com

      Comment

      Working...
      X
      Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom