• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Hạnh Phúc là gi?

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Hạnh Phúc là gi?

    Mọi người nam cũng như nữ, ai cũng mong, muốn và mơ tìm được hạnh phúc với người bạn đời ... Vậy thế nào là Hạnh Phúc lứa đôi ??

    ketui làm trước nè :

    Theo ketui thì Hạnh Phúc lứa đôi rất đơn giãn võn vẹn chỉ 3 chữ thuiiii

    Cho và nhận Nếu ai cân bằng được điều này thì sẽ thấy là Hạnh Phúc ...

    Các bạn nào có ý kiến gì hay thì góp ý thêm nha
    Similar Threads
  • #76

    Hiện tại là món quà của cuộc sống...


    Hãy tưởng tượng có một ngân hàng ghi vào tài khoản của bạn 86.400 USD mỗi sáng. Tuy nhiên, phần sai ngạch của ngày này không được chuyển sang ngày khác. Mỗi đêm ngân hàng sẽ xóa hết phần bạn chưa dùng hết trong ngày.

    Bạn sẽ làm gì... Dĩ nhiên là tận dụng từng đồng, đúng không...

    Mỗi người trong chúng ta đều có một ngân hàng như thế, đó chính là Thời Gian.

    Mỗi sáng nó ghi vào tài khoản của bạn 86.400 giây. Khi đêm về, nó xóa hết phần thời gian bạn chưa kịp đầu tư vào việc có ích. Ngân hàng này không chuyển bất cứ khoản sai ngạch nào còn lại trong này và cũng không cho bạn chi trội.

    Mỗi ngày bạn nhận được một tài khoản mới. Cứ đêm về phần dư lại trong ngày sẽ bị xóa. Nếu bạn không tận dụng được khoản gửi đó, người thiệt thòi chính là bạn. Không thể quay lại quá khứ, cũng không thể cưỡng lại “ngày mai”. Bạn phải sống trong hiện tại chỉ bằng khoản đã được gởi của chính ngày hôm nay. Vì vậy, hãy đầu tư thời gian của từng ngày một cách khôn ngoan để làm lợi nhiều nhất cho sức khỏe, hạnh phúc, và sự thành đạt của chính bản thân bạn.

    •Đồng hồ vẫn đều đều gõ nhịp, bạn hãy tận dụng ngày hôm nay.

    •Để hiểu được giá trị của một năm, hãy hỏi một học sinh vừa thi rớt.

    •Để hiểu được giá trị của một tháng, hãy hỏi một bà mẹ sinh non.

    •Để hiểu được giá trị của một tuần, hãy hỏi tổng biên tập của một tờ tuần báo.

    •Để hiểu được giá trị của một giờ, hãy hỏi người yêu nhau đang mong chờ được gặp mặt nhau.

    •Để hiểu được giá trị của một phút, hãy hỏi người vừa trễ tàu.

    •Để hiểu được giá trị của một giây, hãy hỏi một người vừa thoát hiểm trong gang tấc.

    •Để hiểu giá trị của một phần nghìn giây, hãy hỏi chủ nhân của một chiếc huy chương Thế Vận Hội.

    Comment

    • #77

      Dễ và khó...

      Trong cuộc sống có những điều tưởng chừng đơn giản nhưng để làm được nó lại không hề dễ dàng…

      Dễ là khi bạn có một chỗ trong sổ địa chỉ của một người, nhưng khó là khi bạn tìm được một chỗ trong trái tim của người đó.

      Dễ là khi đánh giá lỗi lầm của người khác, nhưng khó là khi nhận ra sai lầm của chính mình.

      Dễ là khi nói mà không suy nghĩ, nhưng khó là khi biết kiểm soát những lời nói của mình.

      Dễ là khi làm tổn thương một người mà bạn yêu thương, nhưng khó là khi hàn gắn vết thương đó.

      Dễ là khi tha thứ cho người khác, nhưng khó là khi làm cho người khác tha thứ cho mình.

      Dễ là khi đặt ra các nguyên tắc, nhưng khó là khi làm theo chúng.

      Dễ là khi nằm mơ hàng đêm, nhưng khó là khi chiến đấu vì một ước mơ.

      Dễ là khi thể hiện chiến thắng, nhưng khó là khi nhìn nhận một thất bại.

      Dễ là khi vấp phải một hòn đá và ngã, nhưng khó là khi đứng dậy và đi tiếp.

      Dễ là khi hứa một điều với ai đó, nhưng khó là khi hoàn thành lời hứa đó.

      Dễ là khi chúng ta nói rằng chúng ta yêu thương, nhưng khó là khi làm cho người khác cảm thấy như thế hàng ngày.

      Dễ là khi phê bình người khác, nhưng khó là khi cải thiện chính bản thân mình.

      Dễ là khi để xảy ra sai lầm, nhưng khó là khi học từ những sai lầm đó.

      Dễ là khi buồn bực vì một điều gì đó mất đi, nhưng khó là khi quan tâm đủ đến điều đó để đừng làm mất.

      Dễ là khi nghĩ về một việc, nhưng khó là khi ngừng suy nghĩ và bắt đầu hành động.

      Dễ là khi nghĩ xấu về người khác, nhưng khó là khi cho họ niềm tin.

      Dễ là khi nhận, nhưng khó là khi cho.

      Dễ là khi đọc những điều này, nhưng khó là khi bạn thực hiện nó.

      Nếu cơ hội mãi không gõ cửa, bạn phải xem mình đã xây một cánh cửa chưa đã…

      Comment

      • #78

        Cuộc sống...


        Ngày xưa có đôi vợ chồng nọ có một cậu con trai 12 tuổi và một con lừa.
        Một hôm họ quyết định đi chu du thiên hạ để xem nhân tình thế thái.
        Khi đi qua một làng đầu tiên họ nghe thấy những người ở đây thì thầm:
        xem thằng bé trên lưng lừa kìa, đúng là thứ không được dạy bảo đến nơi đến chốn … Ai lại ngồi thế khi cha mẹ phải lội bộ bên cạnh!”

        Nghe vậy người vợ liền nói với chồng:
        không thể để họ nói xấu về con mình như vậy được”.

        Người chồng bèn nhấc cậu bé xuống và nhảy lên lưng lừa ngồi.
        Khi quá xóm thứ hai họ lại nghe mọi người ở đây xì xầm:
        Xem kìa, chồng kia quả là không biết xấu hổ, khẻo mạnh thế mà lại ngồi trên lưng lừa để vợ và con đi bộ.”

        Anh chồng liền nhảy xuống khỏi lưng lừa và để chị vợ ngồi lên. Hai cha con đi bên cạnh.
        Qua xóm thứ ba họ lại nghe thấy người ta xì xầm:
        Tội nghiệp anh chồng, làm lụng vất vả cả ngày kiếm cơm áo về cho gia đình lại phải đi bộ, còn xem con vợ kìa ! Cả thằng con nữa, đúng là vô phúc mới có được bà mẹ như vậy.”

        Nghe vậy cả ba quyết định tất cả cùng ngồi lên lưng lừa rồi đi tiếp.
        Khi đi qua một xóm nữa họ nghe thấy mọi người nói với nhau:
        Đúng là lũ vô cảm, độc ác! Ba người ngồi trên lưng con vật nhỏ nhắn thế kia thì nó gẫy lưng mất.”

        Nghe vậy ba ngườI liền tụt khỏi lưng lừa và đi bên cạnh con vật.
        Đến xóm tiếp theo mọi người cảm thấy không thể tin vào tai mình nữa khi nghe thấy người dân ở đây cười nhạo báng:
        Nhìn kìa, đúng là lũ ngu. Cả ba lếch thếch đi bộ trong khi con lừa chẳng có gì trên lưng!”

        Comment

        • #79



          HẠNH PHÚC NƠI ĐÂU

          Hạnh phúc nơi đâu - lúc trẻ thơ
          Ăn chơi thỏa thích, chẳng mong chờ
          Mẹ cha lo lắng lòng buồn khổ
          Ta vẫn ngây thơ quá hững hờ!

          Hạnh phúc nơi đâu - tuổi học hành
          Ham vui đèn sách thuở đầu xanh
          Chẳng lo đời sống, bao người khổ!
          Cha mẹ dưỡng nuôi đến trưởng thành.

          Hạnh phúc nơi đâu - sống một thời
          Công danh sự nghiệp - chẳng ăn chơi
          Quê hương khói lửa đời tan nát
          Dân tộc đau thương cảnh đổi dời..!.

          Hạnh phúc nơi đâu - mãi kiếm tìm
          Tình yêu chân thật ở trong tim
          Tiền tài danh vọng không còn mãi
          Hiện tại an vui thỏa nỗi niềm!

          Hạnh phúc nơi đâu - sống thật lòng
          Không nên gian dối phải long đong.
          Vợ chồng chung thủy đời khen ngợi!
          Chấp nhận, hy sinh với cảm thông.

          Hạnh phúc nơi đâu - không hận thù
          Giữ tâm thanh tịnh giống người tu
          Lo âu, phiền não... ta quên hết
          Oan nghiệt khổ đau - cảnh tội tù!

          Hạnh phúc nơi đâu - lúc tuổi vàng
          Tu tâm an phận, không than van
          Sống vui con cháu cùng thân hữu
          Tập luyện dưỡng sinh chẳng muộn màng!

          Hạnh phúc nơi đâu - tuổi bạc đầu
          Nhìn lên - ước muốn chỉ thêm sầu
          Xót thương - ngó xuống bao người khổ
          Cảm tạ Phật Trời thật đậm sâu!

          Hạnh phúc nơi đâu - sống hôm nay
          Không sầu quá khứ, lo tương lai
          An vui chấp nhận gì ta có
          Tham muốn làm chi khổ lắm thay!

          Hạnh phúc nơi đâu - biết đủ rồi
          Không còn mong muốn, khổ tâm thôi
          Thân không tật bệnh, không phiền não
          Tri túc - cười vui với cuộc đời!

          Hạnh phúc nơi đâu - nghĩ đến người...
          Cõi lòng rộng mở - tạ ơn đời
          Tâm ta an lạc nhờ tu tập
          Mỗi sáng nhìn gương nhớ mỉm cười.

          Hạnh phúc nơi đâu - hỷ xả lòng
          Khoan dung, từ ái thấy thong dong
          Đời người quá ngắn không nên chấp...
          Thanh tịnh thân tâm - ngộ Sắc Không!


          Minh Lương Trương Minh Sung



          Comment

          • #80

            Nếu như...

            Nếu như cuộc sống chi có niềm vui mà không có nổi buồn thì sẽ nhàm chán lắm. Khi đó bạn sẽ không biết đau, mà nếu bạn không đau thì làm sao bạn hiểu được nỗi đau của người khác thế nào?

            Nếu như cuộc sống chi có nụ cười mà không có những giọt nước mắt thì sẽ vô vị lắm. Nếu bạn chi nhìn thấy mỗi nụ cười, bạn sẽ nghỉ rằng mọi người đều vui vẻ và thân thiện với nhau. Như thế, bạn sẽ không biết rằng, đôi khi người ta đau quá mà không khóc được, người ta sẽ cười. Và cũng có khi người ta khóc vì quá vui mừng ... Hmm và cũng có khi người ta giả lảng với nhau nửa chứ …

            Nếu cuộc sống chỉ có những cuộc vui mà không có những khoảng lặng, thi mãi mãi bạn sẽ không bao giờ trưởng thành. Bởi vì bạn sẽ bị cuốn theo những cuộc vui ấy, bạn sẽ không có những khoảnh khắc để suy nghĩ. Cho dù bạn đã sai, thì cuộc sống vẫn cho bạn những khoảng lặng, để bạn tìm ra con đường tốt nhất để sống tốt cơ mà. Cuộc sống cần lắm những khoảng lặng…

            Nếu như chỉ vui vẻ với những người bạn, bạn sẽ chẳng bao giờ biết cảm giác đơn độc nó đáng sợ đến thế nào? Và sẽ có lúc, vô tình bạn sẽ tạo ra cảm giác đơn độc cho bạn bè của bạn…

            Nếu như cuộc sống chỉ có những thành công, bạn sẽ không biết được rằng thất bại đôi lúc còn đáng trân trọng hơn cả thành công. Nếu bạn chỉ thành công, bạn sẽ không có những kinh nghiệm để làm cho cái kết quả đó tốt hơn nữa. Và hơn hết, bạn hiểu rằng thất bại mang lại cho bạn nghị lực và quyết tâm hơn những thành công phù du … Những thất bại, té đau sẽ giúp bạn biết yêu những gì bạn đang có, và hài lòng với những gì cuộc sống đã, đang và sẽ cho bạn…

            Bạn vẫn sẽ cám ơn lắm những người đã mang đến cho bạn nỗi buồn, những người đã để bạn biết cảm giác đơn độc như thế nào. Những người đã bỏ rơi và quay lưng lại với bạn khi bạn sai lầm, khi bạn khó khăn… Họ đã giúp bạn trưởng thành hơn, biết nghĩ hơn. Họ giúp bạn biết tin tưởng vào mình hơn, giúp bạn biết tự sống bằng chính nỗ lực của mình chứ không dựa vào người khác, dù chỉ một chút thôi.

            Và hơn tất cả là cảm ơn những người luôn luôn tốt với bạn, những người luôn luôn động viên bạn, những người luôn tin tưởng vào khả năng của bạn … Họ giúp bạn thêm nghị lực, thêm sức mạnh và niềm tin để vững vàng trong cuộc sống. Bạn sẽ đối xử với người khác cũng như vậy, đó là cách đền đáp chân thành nhất đối với những người bạn tốt của bạn …

            Comment

            • #81

              Tổ hợp Ctrl-Alt-Del trong đời sống...

              Tổ hợp Ctrl-Alt-Del trong đời sống

              Những người biết sử dụng vi tính chúng ta đều biết tổ hợp phím Ctrl-Alt-Del có tác dụng khởI động lại máy. Đôi khi trong cuộc sống ta cũng muốn “khởi động” lại một khoản thời gian đã qua để có thể sửa chữa những sai lầm hay làm một điều mình chưa làm được. Nhưng chúng ta cũng biết rằng, cuộc sống không phải là một chiếc máy tính và những gì đã qua là không thể lấy lại được. Nhưng như thế không có nghĩa rằng cuộc sống không có 3 phím quý báu ấy.

              -Control:
              Hãy biết điều khiển suy nghỉ, hành động của bạn ở mọi trường hợp để không phải hối hận vì những gì bạn đã gây ra.

              -Alternate:
              Chấp nhận tiếng cười và nước mắt luôn đan xen giữa cuộc sống, phải nhớ rằng: “điều đó rồi sẽ qua đi!”

              -Delete:
              Hãy xóa bỏ những ý nghỉ tiêu cực, những định kiến hẹp hòi và tất cả những gì ngăn trở bạn làm việc cùng mọi người. Nhiệt tình và hợp tác sẽ là chìa khóa để bạn vươn tới thành công.

              Như vậy, chỉ cần biết kết hợp 3 phím quý giá này, bạn sẽ chẳng bao giờ phải ước có thể khởi động lại cuộc sống của mình.

              Ba phím quý giá này, bạn ơi chúng có khắp mọi nơi dù không có máy tính!

              Chúc bạn luôn nhìn ra chúng!

              Comment

              • #82

                Lạy Phật Quan Âm

                Hạnh phúc nơi đâu - hỷ xả lòng
                Khoan dung, từ ái thấy thong dong
                Đời người quá ngắn không nên chấp...
                Thanh tịnh thân tâm - ngộ Sắc Không!


                LẠY PHẬT QUAN ÂM
                Dưới tòa sen vàng con quỳ lạy Bồ Tát Quan Âm
                Người đã cho con niềm tin yêu giữa cuộc đời
                Quan Âm Bồ Tát hiệu viên thông
                Mười hai nguyện lớn rộng mênh mông
                Cứu giúp bao người qua cơn khổ nạn từ bi độ đời.
                Quan Âm ...
                Trái tim sáng ngời ... cứu người hoạn nạn qua cơn khó khăn !
                Quan Âm ...
                Tay cầm bình nước Cam Lồ
                Tay cầm nhành liễu thân vàng ... rưới khắp thế gian
                Tốt tươi mát mẻ mười phương thanh nhàn.

                Dưới tòa sen vàng, hương trầm tỏa ngát nhân gian
                Lạy Phật Quan Âm dìu con qua bến mê đời
                Cho con được sống đời an vui
                Cho con được sống đời xinh tươi
                Quan Âm cứu khổ, Quan Âm cứu nạn đời con rạng ngời.
                Cho con được sống đời an vui
                Cho con được sống đời xinh tươi
                Quan Âm cứu khổ, Quan Âm cứu nạn đời con rạng ngời.

                Đã chỉnh sửa bởi Mayvienxu; 02-05-2012, 04:53 PM.

                Comment

                • #83

                  CÂU CHUYỆN HAI CÁI BỊ của người đời ...

                  - Thưa Thầy, tôi không phải là người theo đạo Phật.
                  Xin Thầy chỉ dẫn cho phương pháp tu tập.

                  - Quí vị muốn phương pháp tu tập với mục đích gì và tại sao lại chọn chúng tôi để đặt câu hỏi ?

                  - Tôi thấy cuộc đời này sao mà khổ quá, như tôi đây cũng có trình độ học thức, có công ăn việc làm tốt, gia cảnh đầm ấm, nhưng vẫn thấy khổ tâm nhiều chuyện, nhiều lúc cảm thấy bất an đến độ ăn không ngon ngủ không yên, nhiều điều lo lắng, bực mình lắm!
                  Tôi muốn được an tâm nên đì tìm phương pháp tu tập để thoát khổ.
                  Tôi chọn qúi Thầy để đặt câu hỏi, bởi tôi thường nhận các emails của PHTQ.CANADA do các bạn bè chuyển tới, với các bài viết tuy mang hình thức Phật giáo, nhưng nội dung hay quá, các bạn của tôi thấy có ích lợi nên chuyển cho tôi, mặc dù tôi không phải theo đạo Phật.

                  - Trên đời này, người nào không có tâm cố chấp, không có tâm phân biệt, không mang nặng hình thức thế gian thì người đó sống đời an lạc với hạnh phúc xuất thế gian.

                  - Kính xin Thầy giảng rõ hơn.

                  - Người đời thường mang hai cái đãy (cái bị).
                  *Một cái trước ngực chứa đầy lỗi lầm của người khác.
                  *Một cái sau lưng chứa đầy lỗi lầm của chính bản thân.
                  Do đó, người đời thường bực bội, bất an trước các lỗi lầm quá dễ thấy của người khác. Trái lại, với các lỗi lầm của chính bản thân, người đời thường che giấu, không muốn ai thấy, chính mình cũng không thừa nhận, không nhận ra, cho nên khó khá được, cho nên khổ dài dài. Muốn hết khổ, muốn bớt khổ, người đời - dù theo tôn giáo nào - nên đổi vị trí của hai cái bị nói trên.
                  Khi nhận thấy chính bản thân cũng có quá nhiều khuyết điểm, nhược điểm, người đời chắc chắn không còn dám cất cao giọng chỉ trích nhục mạ người khác, cũng như không còn chỉ trích tôn giáo, tín ngưỡng của người khác đang theo.

                  - Kính cảm tạ lời chỉ giáo của Thầy. Thực hay quá. Nhưng riêng tôi, tôi không muốn đổi vị trí của hai cái bị đó thì sao, thưa Thầy ?
                  - À, quí vị không muốn đổi vị trí của hai cái bị, thì quí vị đổi nội dung của chúng cũng được mà.
                  - Tôi chưa hiểu rõ ý của Thầy ?
                  - Nếu quí vị vẫn giữ vị trí của hai cái bị :
                  Cái bị trước ngực qúi vị chứa đựng toàn là ưu điểm của người khác.
                  Cái bị sau lưng quí vị chứa đựng toàn là ưu điểm của bản thân.

                  - Tôi vẫn chưa tỏ tường ?
                  - À, khi đó quí vị sẽ thấy ưu điểm của người khác quá nhiều, lắm khi vượt trội hơn mình, mình thực ra chẳng bằng nhiều người lắm. Từ đó, mình bớt đi tánh phê phán, phỉ báng người khác - hãy thu mình lại, quan sát chính bản thân, quan sát chính bản tâm, mình sẽ được bình an ngay.
                  - Thực là quí hoá, tôi hiểu rồi. Kính chúc Thầy tâm luôn bình an.

                  Kính cảm tạ.

                  Comment

                  • #84

                    Thái độ...

                    Điều gì thật sự giúp chúng ta vươn cao và có hạnh phúc trong cuộc sống? Làm việc tích cực? Kiến thức? May mắn? Tiền bạc? hay Thái độ
                    Giả sử từng chữ trong bảng chữ cái được biểu thị bằng các con số như sau:


                    A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z
                    1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26



                    -Làm việc tích cực (Hardwork) = H+A+R+D+W+O+R+K = 8+1+18+4+23+15+18+11 = 98%.
                    - Kiến thức (Knowledge) = K+N+O+W+L+E+D+G+E = 11+14+15+23+12+5+4+7+5 = 96%.
                    - May mắn (Luck) = L+U+C+K = 12+21+3+11 = 47%.
                    -Tiền bạc (Money) = M+O+N+E+Y = 13+15+14+5+25 = 72%.
                    - Thái độ (Attitude) = A+T+T+I+T+U+D+E = 1+20+20+9+20+21+4+5=100%.


                    Vậy 100% chính là Thái độ.
                    Chúng ta có thể không thay đổi được hoàn cảnh sống nhưng hoàn toàn có thể thay đổi được thái độ đối với tất cả những gì xảy đến trong cuộc sống của chúng ta.
                    Đã chỉnh sửa bởi ketui; 03-05-2012, 08:42 AM.

                    Comment

                    • #85

                      Giá trị của nổi đau...

                      Khi bạn vô ý cắn nhằm lưỡi, ít khi bạn coi sự đau đớn ấy là một điều gì đó hữu ích. Cũng như vậy, đối với một vết rộp ở ngón chân cái - có ai muốn một bàn chân đau nhức chứ?

                      Nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu bạn không cảm thấy đau? Bạn sẽ cắn đứt lưỡi bạn mấy lần đây? Bạn sẽ bị phỏng da lưng bao nhiêu lần trong buồng tắm nước nóng?

                      Sự đau đớn về thể xác là một cơ chế báo động tuyệt diệu, nhằm ngăn ngừa những tổn thương lớn hơn. Nó báo với chúng ta "Tốt hơn, bạn nên thay đổi những gì bạn đang làm kìa."

                      Nỗi đau về tinh thần cũng cho ta một thông điệp tương tự, chẳng hạn như, "Tốt hơn, bạn nên thay đổi cách nghĩ đi."

                      Khi ta cảm thấy giận, ghen tị, hay một chút phẫn uất, thì chuyện đó cũng bình thường. Nhưng nếu tâm trạng đó xãy ra thường xuyên, thì có thể thông điệp ấy là:

                      "Đừng có muốn kiểm soát người khác."

                      "Đừng có muốn người khác suy nghĩ như ta."

                      "Đừng trông cậy người khác làm cho ta hạnh phúc."

                      Nếu chúng ta cứ giữ mãi cách suy nghĩ như cũ thì chúng ta sẽ còn duy trì sự đau đớn như cũ.

                      (Chúng ta sẽ kêu lên, "Nhưng tôi đúng mà!". Than ôi, "đúng" có giúp ích được gì đâu.)

                      Một vết rộp trên bàn chân bạn là một lời nhắn nên thay giày, dù đôi giày có đẹp thế nào.

                      Đối với nỗi đau tinh thần - nó cũng tựa như một vết rộp trong bộ não - lời nhắn thông thường là hãy thay đổi cách suy nghĩ của bạn.

                      Đối với nỗi đau về thể xác lẫn tinh thần, nếu chúng ta cứ tiếp tục làm y như cũ, chúng ta vẫn sẽ bị đau đớn y như vậy.

                      Comment

                      • #86

                        Vết nứt...

                        Một vì vua kia thích sưu tầm ngọc quí đủ màu sắc, đủ kích cỡ, đến từ khắp nơi trên thế giới. Trong số đó, có một viên ngọc to như quả trứng. Mỗi khi đưa ra ánh sáng, nó phản chiếu đủ màu sắc sặc sỡ làm nhà vua rất say mê.

                        Nhưng một hôm, trong lúc hãnh diện khoe cùng các vị khách quí, nhà vua đã nhận ra viên ngọc có một kẽ nứt. Ông vô cùng tiếc xót, buồn bã. Từ hôm ấy, Ngài truyền cho khắp dân gian ai sửa được viên ngọc đó y như trước sẽ được trọng thưởng. Các thợ đá quí lành nghề ra vào hoàng cung tấp nập nhưng đều lắc đầu chịu thua.

                        Ngày kia, có người vào yết kiến và xin vua cứ để cho mình sửa chữa tùy ý. Đang lúc tuyệt vọng, nhà vua đồng ý, vì đàng nào viên ngọc cũng mất giá trị rồi.

                        Anh thợ đá quí đem viên ngọc về, ngày đêm dùng những đồ nghề tinh xảo để sửa chữa viên ngọc. Chẳng bao lâu, anh đem viên ngọc dâng lên đức vua. Nhà vua vô cùng kinh ngạc vì trên viên ngọc điểm một bông hồng rất xinh đẹp, được trạm trổ một cách công phu, mà cánh hoa xinh tươi chính là dấu nứt của viên ngọc trước kia. Cánh hoa hồng xinh đẹp đã làm tăng giá trị của viên ngọc lên gấp bội, bằng chứng là mọi người đều trầm trồ khen ngợi.

                        Mỗi một lỗi lầm trong đời sống chúng ta là một vết nứt của linh hồn trong trắng.

                        Mỗi lần gây gỗ bất hoà trong đời sống hôn nhân là một vết nứt trong tình yêu nồng nàn ngày thành hôn.

                        Mỗi một tranh chấp, cãi cọ giữa láng giềng, bạn bè là một vết nứt trong tình bằng hữu lân bang.

                        Chúng ta đừng bao giờ nản lòng thất vọng mỗi khi nhìn thấy những vết nứt trong tâm hồn mình, hay những rạn nứt trong tương quan với tha nhân. Nếu biết lợi dụng nó thì những vết nứt kia sẽ là khởi điểm cho một cuộc sống mới tươi đẹp hơn, khi mình biết khéo léo và kiên nhẫn sửa chữa.

                        Comment

                        • #87

                          Đúng chổ...

                          Động cơ của một con tàu lớn bị hỏng. Những ngưòi chủ tàu đã tìm hết chuyên gia này đến chuyên gia khác nhưng không ai biết cách sửa.
                          Rồi họ đưa tới một ông già, người biết sửa chữa tàu thuyền từ khi còn là một đứa bé. Ông ta mang theo một túi đồ nghề và khi đến, ông lập tức bắt tay vào làm việc. Ông xem xét kỹ chiếc thuyền từ đầu đến cuối.

                          Hai người chủ tàu đứng đó, quan sát người đàn ông, hy vọng ông ta biết phải làm gì.


                          Sau khi kiểm tra mọi thứ, ông ta lấy túi đồ nghề và rút ra một cái búa nhỏ. Ông cẩn thận gõ nhẹ vào một cái gì đó. Ngay lập tức, động cơ hoạt động trở lại. Ông cất búa đi. Động cơ đã được sửa xong!

                          Một tuần sau, những người chủ tàu nhận được hoá đơn thanh toán giá 10.000 đô-la!

                          “Cái gì?”, chủ tàu thốt lến, “Ông ta hầu như chẳng phải làm gì cả!”. Họ gửi cho ông một tin nhắn, “Làm ơn cho chúng tôi xem hoá đơn chi tiết.”

                          Và, họ nhận lại hoá đơn ghi:

                          Đập búa : 2 đô-la
                          Tìm ra nơi cần đập: 9.998 đô-la

                          Nỗ lực là quan trọng. Nhưng biết đặt những nỗ lực của mình vào đúng chỗ, điều đó mới thực sự thay đổi cuộc sống của bạn.

                          Comment

                          • #88

                            Đừng chần chừ...

                            Trong một lớp học dành cho người lớn mà tôi phụ trách, mới đây, tôi đã làm một việc mà thật “khó lòng tha thứ”. Đó là bài tập về nhà mà tôi ra cho lớp, bài tập như sau: “Nội trong tuần tới, hãy đến gặp một người mà bạn yêu thương và bày tỏ tình cảm của mình với người đó. Đó phải là người mà đã lâu lắm rồi hoặc từ trước tới nay bạn chưa bao giờ thổ lộ điều đó với họ”.

                            Nghe ra thì đó chẳng phải là một bài làm khó khăn gì mấy, nhưng nghĩ lại thì chuyện đó quả là quá khó đối với một số người vì hầu hết những người đàn ông trong lớp tôi đều đã bước qua cái tuổi ba mươi lăm và thế hệ của họ được nuôi dạy rằng bày tỏ tình cảm hay khóc lóc thì không đáng mặt đàn ông tí nào.

                            Đến buổi học sau, tôi hỏi cả lớp xem có ai muốn chia sẻ câu chuyện sau khi họ thổ lộ tình cảm với một người thân của mình hay không. Và như thường lệ, tôi chờ đợi cánh tay của một phụ nữ, nhưng lạ thay hôm nay lại là một người đàn ông xung phong phát biểu. Anh ấy có vẻ xúc động, giọng nói hơi run run.

                            Anh ta đứng dậy và nói: “Dennis, tuần rồi tôi đã thực sự rất giận thầy khi thầy cho chúng tôi bài tập về nhà này. Tôi không nghĩ là mình có một ai để bày tỏ tình cảm, hơn nữa, thầy là ai mà dám bảo chúng tôi phải làm những việc hoàn toàn riêng tư như thế. Thế nhưng, trên đường lái xe về nhà, lương tâm tôi mách bảo rằng tôi cần nói những lời đó với một người. Cách đây năm năm, giữa tôi và cha tôi xảy ra sự mâu thuẫn gay gắt mà không có cách nào giải quyết. Chúng tôi tránh gặp mặt nhau tối đa, ngoại trừ những lần họp mặt gia đình hay lễ lộc. Mà dẫu có gặp thì cũng hiếm khi nào nói chuyện với nhau. Vì vậy, tôi nghĩ, người mà mình sẽ bày tỏ tình cảm chính là cha tôi.

                            “Kỳ lạ thay, dường như quyết định đó đã giúp tôi trút đi gánh nặng trong lòng bấy lâu nay”.

                            “Vừa về đến nhà, tôi vội vã chạy đi tìm vợ để nói cho cô ấy biết dự định của mình. Nghe xong, cô ấy ôm chầm lấy tôi và lần đầu tiên kể từ ngày lấy nhau, vợ tôi mới nhìn thấy tôi khóc. Chúng tôi đã thức quá nửa đêm uống cà phê và tâm sự với nhau mọi chuyện. Điều đó quả thật là tuyệt diệu!”

                            “Sáng hôm sau, tôi dậy thật sớm, hay đúng ra là tôi cảm thấy quá sảng khoái đến mức không thể chợp mắt. Đến 9 giờ, tôi gọi điện cho cha. Ông nhấc máy, tôi nói: “Cha, sau giờ làm con đến nhé? Con có chuyện cần nói!” “Lại chuyện gì nữa đây?”, ông trả lời bằng một giọng gắt gỏng. Tôi bảo rằng ông hãy cố chờ đến lúc gặp nhau và ông đã đồng ý”.

                            “5: 30, tôi bấm chuông cửa nhà cha mẹ, cầu cho người mở cửa sẽ là cha vì nếu mẹ ra tôi sẽ lóng ngóng và sẽ nói luôn với mẹ thay vì phải nói với cha tôi. May thay, cha tôi đã xuất hiện trước ngưỡng cửa”.

                            ‘Con không làm mất thời gian của cha đâu’, tôi bước một chân vào cửa và nói: ‘Cha à, con đến chỉ để nói rằng con rất yêu cha”.

                            “Dường như có một sự biến đổi diễn ra trong ông. Trước mắt tôi, gương mặt cha dịu lại, các nếp nhăn dường như biến mất và ông bắt đầu khóc. Ông bước đến, ôm chầm lấy tôi và nói: ‘Cha cũng yêu con, con trai ạ! Chỉ là từ trước đến giờ cha không thể nói ra’.

                            “Đó quả là một khoảnh khắc quý giá mà tôi không bao giờ muốn mất đi. Đã từ lâu rồi, tôi chưa có một cảm giác tuyệt diệu đến thế”.

                            “Nhưng đó chưa phải là điều mà tôi muốn nói. Hai ngày sau chuyến viếng thăm đó, cha tôi bị một cơn đau tim phải nhập viện và hiện nay đã rơi vào tình trạng hôn mê. Tôi không biết liệu ông có thể qua khỏi hay không”.

                            “Điều mà tôi muốn nói với tất cả các bạn ở đây là: Đừng chần chừ đối với những việc mà bản thân mình biết mình phải làm. Nếu tôi không kịp nói với cha những lời đó – có lẽ tôi sẽ không còn cơ hội thứ hai”.

                            Comment

                            • #89

                              Mẹ và cuộc hành trình của ba`. ...

                              Khi bạn bước chân vào thế giới này, mẹ đã ôm bạn trong tay. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách khóc như một nữ thần báo tử.

                              Khi bạn 1 tuổi, mẹ đút từng miếng ăn và chăm sóc cho bạn. Bạn cám ơn mẹ bằng cách khóc suốt đêm dài.

                              Khi bạn 2 tuổi, mẹ tập cho bạn đi. Bạn cám ơn mẹ bằng cách bỏ chạy đi khi mẹ gọi.

                              Khi bạn 3 tuổi, mẹ làm cho bạn tất cả những bữa ăn với tình yêu. Bạn cám ơn mẹ bằng cách quăng đĩa cơm xuống sàn.

                              Khi bạn 4 tuổi, mẹ cho bạn một vài cây bút màu. Bạn cám ơn mẹ bằng cách tô chúng lên bàn ăn.

                              Khi bạn 5 tuổi, mẹ diện cho bạn vào những ngày lễ. Bạn cám ơn mẹ bằng cách ngã ùm vào đống bùn gần nhất.

                              Khi bạn 6 tuổi, mẹ dắt tay bạn đến trường. Bạn cám ơn mẹ bằng cách la lên: ”Con không đi”.

                              Khi bạn 7 tuổi, mẹ mua cho bạn quả bóng. Bạn cám ơn mẹ bằng cách ném nó qua cửa sổ nhà bên cạnh.

                              Khi bạn 8 tuổi, mẹ cho bạn một cây kem. Bạn cám ơn mẹ bằng cách để nó chảy cả vào lòng bàn tay.

                              Khi bạn 9 tuổi, mẹ cho bạn đi học piano. Bạn cám ơn mẹ bằng cách chẳng bao giờ ngó ngàng đến việc thực hành.

                              Khi bạn 10 tuổi, mẹ làm tài xế cho bạn suốt ngày, từ đi chơi bóng đến tập thể dục rồi hết tiệc sinh nhật này đến tiệc sinh nhật khác. bạn cám ơn mẹ bằng cách khi đến nơi nhảy ra khỏi xe và chẳng bao giờ quay lại.

                              Khi bạn 11 tuổi, mẹ dẫn bạn cùng bạn bè đi xi-nê. Bạn cám ơn mẹ bằng cách xin ngồi ở hàng ghế khác.

                              Khi bạn 12 tuổi, mẹ răn bạn rằng không được xem những chương trình ti vi nào đó. Bạn cám ơn mẹ bằng cách đợi cho mẹ rời khỏi nhà rồi bật lên xem.

                              Khi bạn 13 tuổi, mẹ đề nghị bạn cắt tóc. Bạn cám ơn mẹ bằng cách bảo mẹ rằng không biết thế nào là sành điệu.

                              Khi bạn 14 tuổi, mẹ cho bạn đi trại hè xa nhà một tháng. Bạn cám ơn mẹ bằng cách quên chẳng viết lấy một lá thư.

                              Khi bạn 15 tuổi, mẹ đi làm về và chờ đợi sự chào đón của bạn. Bạn cám ơn mẹ bằng cách khoá cửa phòng ngủ.

                              Khi bạn 16 tuổi, mẹ dạy bạn lái chiếc xe của mẹ. Bạn cám ơn mẹ bằng cách lấy nó chạy bất cứ lúc nào có thể.

                              Khi bạn 17 tuổi, mẹ đang đợi một cuộc gọi quan trọng. Bạn cám ơn mẹ bằng cách tán dóc trên điện thoại đến giữa đêm.

                              Khi bạn 18 tuổi, mẹ đã khóc trong ngày tốt nghiệp của bạn. Bạn cám ơn mẹ bằng cách đi chơi với bạn bè đến chiều tối.

                              Khi bạn 19 tuổi, mẹ trả tiền học phí cho bạn, lái xe đưa bạn đến trường đại học, mang túi sách cho bạn. Bạn cám ơn mẹ bằng cách tạm biệt mẹ bên ngoài dãy phòng tập thể để khỏi lúng túng trước mặt bạn bè.

                              Khi bạn 20 tuổi, mẹ hỏi bạn gặp gỡ ai chưa. Bạn cám ơn mẹ bằng cách đáp: ”Đó không phải là chuyện của mẹ”.

                              Khi bạn 21 tuổi, mẹ đề nghị bạn những nghề nghiệp nào đó cho tương lai. Bạn cám ơn mẹ bằng cách trả lời: ”Con không muốn giống mẹ”.

                              Khi bạn 22 tuổi, mẹ ôm bạn tại ngày lễ tốt nghiệp. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách hỏi xem mẹ có thể tặng bạn một chuyến du lịch Châu Âu không?

                              Khi bạn 23 tuổi, mẹ sắm sửa tất cả đồ đạc cho căn hộ đầu tiên của bạn. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách nói rằng những người bạn của mẹ thật xấu xí.

                              Khi bạn 24 tuổi, mẹ gặp vị hôn phu của bạn và hỏi về những kế hoạch tương lai của bạn. Bạn cám ơn mẹ bằng cách giận giữ và càu nhàu: ”Con xin mẹ đấy”.

                              Khi bạn 25 tuổi, mẹ lo lễ cưới cho bạn, mẹ khóc và bảo mẹ yêu bạn biết bao. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách dọn đến sống ở một nơi xa tít.

                              Khi bạn 30 tuổi, mẹ gọi bạn và khuyên bảo về việc chăm sóc trẻ con. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách bảo rằng: ”Mọi việc giờ đã khác xưa rồi”.

                              Khi bạn 40 tuổi, mẹ gọi điện để nhắc bạn nhớ một sinh nhật của người thân. Bạn cảm ơn mẹ bằng câu trả lời: ”Con thật sự bận mẹ ạ”.

                              Khi bạn 50 tuổi, mẹ ngã bệnh và cần bạn chăm sóc. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách tìm đọc sách về đề tài: ”Cha mẹ trở thành gánh nặng cho con cái như thế nào?”.

                              Và rồi, một ngày kia, mẹ lặng lẽ ra đi. Tất cả những điều bạn chưa một lần dành cho mẹ sụp đổ tan tành…


                              Đừng xem những điều gần gũi nhất với trái tim bạn là hiển nhiên. Yêu mẹ, vì cuộc đời bạn sẽ vô nghĩa nếu không có Người.

                              Comment

                              • #90

                                ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi ketui View Post
                                Khi bạn bước chân vào thế giới này, mẹ đã ôm bạn trong tay. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách khóc như một nữ thần báo tử.

                                Khi bạn 1 tuổi, mẹ đút từng miếng ăn và chăm sóc cho bạn. Bạn cám ơn mẹ bằng cách khóc suốt đêm dài.

                                Khi bạn 2 tuổi, mẹ tập cho bạn đi. Bạn cám ơn mẹ bằng cách bỏ chạy đi khi mẹ gọi.

                                Khi bạn 3 tuổi, mẹ làm cho bạn tất cả những bữa ăn với tình yêu. Bạn cám ơn mẹ bằng cách quăng đĩa cơm xuống sàn.

                                Khi bạn 4 tuổi, mẹ cho bạn một vài cây bút màu. Bạn cám ơn mẹ bằng cách tô chúng lên bàn ăn.

                                Khi bạn 5 tuổi, mẹ diện cho bạn vào những ngày lễ. Bạn cám ơn mẹ bằng cách ngã ùm vào đống bùn gần nhất.

                                Khi bạn 6 tuổi, mẹ dắt tay bạn đến trường. Bạn cám ơn mẹ bằng cách la lên: ”Con không đi”.

                                Khi bạn 7 tuổi, mẹ mua cho bạn quả bóng. Bạn cám ơn mẹ bằng cách ném nó qua cửa sổ nhà bên cạnh.

                                Khi bạn 8 tuổi, mẹ cho bạn một cây kem. Bạn cám ơn mẹ bằng cách để nó chảy cả vào lòng bàn tay.

                                Khi bạn 9 tuổi, mẹ cho bạn đi học piano. Bạn cám ơn mẹ bằng cách chẳng bao giờ ngó ngàng đến việc thực hành.

                                Khi bạn 10 tuổi, mẹ làm tài xế cho bạn suốt ngày, từ đi chơi bóng đến tập thể dục rồi hết tiệc sinh nhật này đến tiệc sinh nhật khác. bạn cám ơn mẹ bằng cách khi đến nơi nhảy ra khỏi xe và chẳng bao giờ quay lại.

                                Khi bạn 11 tuổi, mẹ dẫn bạn cùng bạn bè đi xi-nê. Bạn cám ơn mẹ bằng cách xin ngồi ở hàng ghế khác.

                                Khi bạn 12 tuổi, mẹ răn bạn rằng không được xem những chương trình ti vi nào đó. Bạn cám ơn mẹ bằng cách đợi cho mẹ rời khỏi nhà rồi bật lên xem.

                                Khi bạn 13 tuổi, mẹ đề nghị bạn cắt tóc. Bạn cám ơn mẹ bằng cách bảo mẹ rằng không biết thế nào là sành điệu.

                                Khi bạn 14 tuổi, mẹ cho bạn đi trại hè xa nhà một tháng. Bạn cám ơn mẹ bằng cách quên chẳng viết lấy một lá thư.

                                Khi bạn 15 tuổi, mẹ đi làm về và chờ đợi sự chào đón của bạn. Bạn cám ơn mẹ bằng cách khoá cửa phòng ngủ.

                                Khi bạn 16 tuổi, mẹ dạy bạn lái chiếc xe của mẹ. Bạn cám ơn mẹ bằng cách lấy nó chạy bất cứ lúc nào có thể.

                                Khi bạn 17 tuổi, mẹ đang đợi một cuộc gọi quan trọng. Bạn cám ơn mẹ bằng cách tán dóc trên điện thoại đến giữa đêm.

                                Khi bạn 18 tuổi, mẹ đã khóc trong ngày tốt nghiệp của bạn. Bạn cám ơn mẹ bằng cách đi chơi với bạn bè đến chiều tối.

                                Khi bạn 19 tuổi, mẹ trả tiền học phí cho bạn, lái xe đưa bạn đến trường đại học, mang túi sách cho bạn. Bạn cám ơn mẹ bằng cách tạm biệt mẹ bên ngoài dãy phòng tập thể để khỏi lúng túng trước mặt bạn bè.

                                Khi bạn 20 tuổi, mẹ hỏi bạn gặp gỡ ai chưa. Bạn cám ơn mẹ bằng cách đáp: ”Đó không phải là chuyện của mẹ”.

                                Khi bạn 21 tuổi, mẹ đề nghị bạn những nghề nghiệp nào đó cho tương lai. Bạn cám ơn mẹ bằng cách trả lời: ”Con không muốn giống mẹ”.

                                Khi bạn 22 tuổi, mẹ ôm bạn tại ngày lễ tốt nghiệp. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách hỏi xem mẹ có thể tặng bạn một chuyến du lịch Châu Âu không?

                                Khi bạn 23 tuổi, mẹ sắm sửa tất cả đồ đạc cho căn hộ đầu tiên của bạn. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách nói rằng những người bạn của mẹ thật xấu xí.

                                Khi bạn 24 tuổi, mẹ gặp vị hôn phu của bạn và hỏi về những kế hoạch tương lai của bạn. Bạn cám ơn mẹ bằng cách giận giữ và càu nhàu: ”Con xin mẹ đấy”.

                                Khi bạn 25 tuổi, mẹ lo lễ cưới cho bạn, mẹ khóc và bảo mẹ yêu bạn biết bao. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách dọn đến sống ở một nơi xa tít.

                                Khi bạn 30 tuổi, mẹ gọi bạn và khuyên bảo về việc chăm sóc trẻ con. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách bảo rằng: ”Mọi việc giờ đã khác xưa rồi”.

                                Khi bạn 40 tuổi, mẹ gọi điện để nhắc bạn nhớ một sinh nhật của người thân. Bạn cảm ơn mẹ bằng câu trả lời: ”Con thật sự bận mẹ ạ”.

                                Khi bạn 50 tuổi, mẹ ngã bệnh và cần bạn chăm sóc. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách tìm đọc sách về đề tài: ”Cha mẹ trở thành gánh nặng cho con cái như thế nào?”.

                                Và rồi, một ngày kia, mẹ lặng lẽ ra đi. Tất cả những điều bạn chưa một lần dành cho mẹ sụp đổ tan tành…


                                Đừng xem những điều gần gũi nhất với trái tim bạn là hiển nhiên. Yêu mẹ, vì cuộc đời bạn sẽ vô nghĩa nếu không có Người.


                                [flash=Box - Free Online File Storage, Internet File Sharing, Access Documents & Files Anywhere, Backup Data, Share Files]quality=high width=600 height=460 parameter=parameter_value[/flash]

                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom