• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Lục bát của nàng

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Lục bát của nàng

    Hôm nay sao nắng không vàng
    chắc người bên ấy riêng mang nỗi niềm...

    - Nỗi niềm xin để riêng mang
    gửi anh một chút nắng vàng đây thôi


    Ân tình tươi thắm vành môi
    xin em một tiếng cười thôi đừng phiền...
    vàng phai nắng đọng trước hiên
    niềm riêng mấy nỗi đọng miền yêu đương

    - Yêu đương chi lắm đoạn trường
    nợ câu tình nghĩa vấn vương ân tình


    Nhớ câu ân nghĩa bình thường
    "dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng"!(*)

    Xin một lần đến mênh mông
    mà câu nhớ lắm kìm lòng không thưa...

    29/5/2012

    Cao Thịnh Phát

    (*) Câu thơ của Nguyễn Du
    Similar Threads
  • #2

    Bẽ bàng

    Gặp nhau dẫu chỉ một chiều
    Trăm năm thương nhớ bấy nhiêu cho vừa
    Đêm nằm thao thức người xưa
    Đợi hè trở lại - nhớ mưa đầu mùa

    Thu về hỏi lá vàng chưa
    Sao lòng người đã lưa thưa rụng rời!
    Gặp nhau chẳng nói nên lời
    Tình nhân nhắm mắt nhìn đời trớ trêu!

    Trăng nào thắp sáng mùa yêu?
    Sóng nào tung hứng cả chiều tương tư?
    Đò tình nào mãi lắc lư?
    Bến yêu nào giữ bài thơ lưng chừng?

    Gặp nhau trên phố - ngập ngừng
    Tình quen, mặt lạ - vừa mừng, vừa đau!
    Thôi thì, kẻ trước, người sau
    Bóng chiều ngã xuống… lệ trào trong mơ!!!

    An Nhiên

    26-7-2012
    Đã chỉnh sửa bởi An Nhiên; 26-07-2012, 07:35 AM.

    Comment

    • #3

      Đối ẩm cùng thơ

      Nàng thơ nâng chén tương phùng
      Rượu hòa một chút thẹn thùng, bâng khuâng
      Khách thơ đỉnh đạc, phong trần
      Thế mà hồn cứ lạc dần lên mây

      Khách mời chén rượu nồng cay
      Bài thơ nhấp cạn vơi đầy thế gian
      Rủ nhau ra bến muộn màng
      Nhờ sông chưng cất mấy ngàn giấc mơ

      Khách ngồi đối ẩm cùng thơ
      Mặc con sóng nhỏ lặng lờ suy tư
      Mặt trời chếnh choáng, lắc lư
      Chờ cơn gió lạ về ru bóng chiều

      Con đường vắng vẻ, quạnh hiu
      Câu thơ chợt thấy buồn thiu cõi lòng
      Hoàng hôn vàng rớt cánh đồng
      Sóng mơ chấp chới bạc dòng tương tư…

      An Nhiên

      Comment

      • #4

        Bộc bạch

        Có người em gái hỏi tôi
        Sao anh hay nở trên môi nụ cười
        Tôi nhìn người ấy… trả lời
        Lệ tôi tan chảy cả đời rồi… đông
        Nụ cười tôi có buồn không?
        Ngoài tươi, trong héo, người trông thế nào?
        Lòng tôi chất ngất nỗi đau
        Chỉ là ngoài mặt cố trào niềm vui!

        An Nhiên

        Comment

        • #5

          Phân vân

          Ơ kìa cái nick hoanghon
          Phải chăng em cũng “hoảng hồn” như tôi?!
          Từ ngày đứng giữa núi đôi
          Khó lòng phân biệt mặt trời thấp, cao!
          Hoảng hồn nhìn các vì sao
          Hoàng hôn đỏ mặt úp vào bóng đêm
          Thôi thì cũng một cái tên
          Gọi sao mà thấy êm đềm… là xong!
          Hoanghon – phải gọi… vậy không?

          An Nhiên

          Comment

          • #6

            ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi An Nhiên View Post
            Phân vân

            Ơ kìa cái nick hoanghon
            Phải chăng em cũng “hoảng hồn” như tôi?!
            Từ ngày đứng giữa núi đôi
            Khó lòng phân biệt mặt trời thấp, cao!
            Hoảng hồn nhìn các vì sao
            Hoàng hôn đỏ mặt úp vào bóng đêm
            Thôi thì cũng một cái tên
            Gọi sao mà thấy êm đềm… là xong!
            Hoanghon – phải gọi… vậy không?

            An Nhiên

            Hòang hôn sao gọi hỏang hồn

            Comment

            Working...
            X
            Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom