• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Chân dung của gã tù nhân

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Chân dung của gã tù nhân

    Chân dung của gã tù nhân

    Có nhiều đêm
    Ta lột xác
    Hóa thành ngày xưa…

    Những ngày của nắng mưa
    Con đường mòn nơi biên giới
    Mồ hôi và tuổi trẻ
    Máu và niềm tin
    Súng, đạn và bẫy, mìn
    Ta ngụp lặn trên lằn ranh
    Sống
    Chết

    Những vong hồn phảng phất
    Bay chập chờn giữa không trung
    Tiếng oán than của lũ côn trùng
    Quyện vào nhau
    Hóa thành những vì sao cô đơn lấp lánh

    Bầu trời đêm trĩu nặng
    Không đủ làm chùn bước lũ thú hoang
    Cái dịu dàng của vầng trăng
    Không đủ để loài người bớt đi vẻ bạo tàn, độc ác

    Ai đã cố tô đậm thêm màu bội bạc
    Ai đã gắng sức vun trồng những toan tính, âm mưu?
    Ta – kẻ lơ ngơ giữa đám sương mù
    Chẳng hề thấy rõ cái gì là chân lý!

    Nhưng,
    Từ đấy…
    Ta nhận thấy rõ ta
    Một gã tù nhân
    Một tên nô lệ!

    Có biết gì đâu mà ca ngợi?!
    Có hiểu được gì mà dám rêu rao?!
    Ta biết mình chẳng đủ sâu
    Không đủ cao
    Lại càng không đủ rộng
    Ta ôm cái số phần lận đận
    Cố lê lết, quơ quào cho đến lúc tàn hơi
    Thời trai trẻ đã qua rồi
    Ta đang đón chờ cái già nua, cằn cỗi…

    Nhiều khi, trái tim ta lo toan
    Ốm đau
    Mệt mỏi
    Ta chỉ còn lại mỗi mình em
    ( người bảo mẫu của những lúc ta yếu hèn )
    Để nhận biết tim mình còn ánh lên mầm sống

    Em cho ta giấc mộng
    Em tặng ta dịu dàng…
    Ta cố ôm thật chặt giữa vòng tay ngang tàng
    Chặt đến nỗi mắt, môi ta rỉ máu!

    Những con chim tìm về rừng sâu
    Ẩn mình
    Nương náu
    Cũng như ta nhìn em đau đáu
    Muộn màng
    Khi những vết thương được mơn trớn nhẹ nhàng
    Bãi chiến trường sẽ tự cúi gục đầu
    Ăn năn
    Sám hối…

    An Nhiên
    Similar Threads

  • Sông và thơ

    Sông chảy vào câu thơ
    Phù sa xanh nỗi nhớ
    Thơ nở rộ triền sông
    Giấc mơ vừa chín, đỏ

    Từ ấy, thơ là sông
    Thủy triều dâng con nước
    Trăng vàng soi mộng ước
    Con đò nhỏ nằm mơ…

    Thơ râm ran tiếng sóng
    Trải lòng với đêm sâu
    Sóng lay câu bằng, trắc
    Bộn bề chốn bể dâu

    Phù sa như dòng sữa
    Dịu dàng mớm câu thơ
    Gió mang mùi hơi thở
    Nuôi dưỡng ngàn giấc mơ

    Thơ ngân lên tiếng hát
    Sông cũng vẳng câu hò
    Những chiều thơ âu lo
    Sông lặng lờ khó hiểu

    Ngày câu thơ mềm mại
    Hồn sông rất dịu dàng
    Lúc lòng sông cuộn xoáy
    Lòng thơ cũng ngang tàng

    Sông chảy xuống biển khơi
    Thơ bay lên đỉnh núi
    Dẫu một lần ngắn ngủi
    Cũng trọn cả niềm mơ

    Khách qua đường bỡ ngỡ
    Dòng nước mải miên man
    Bài thơ rung cảm xúc
    Cả một trời đa đoan…

    An Nhiên

    Comment


    • Bài thơ ru em

      Ta ru em
      Bài thơ không còn trẻ
      Lời tự tình xen kẽ tiếng chiều rơi
      Cánh diều bay theo giấc mơ của gió
      Nay, trở về tìm lại chốn nghỉ ngơi

      Ta ru em
      Lời ru cho sợi tóc
      Bạc đời mình, vẫn chẳng thể hiểu ra
      Những vần thơ biết chi mà bật khóc
      Sao không về nhuộm lại những màu hoa?

      Ta ru em
      Lời ru cho ngọn sóng
      Suốt một đời tất tả giữa ngàn khơi
      Em tìm chi mà rong ruổi cuối trời
      Giấc mơ nào đã tan thành bọt nước?!

      Ta ru em
      Lời ru từ kiếp trước
      Con dã tràng nối tiếp khúc tình ca
      Đống hoang tàn quanh quẩn chẳng lối ra
      Đành ru mãi – kiếp này qua kiếp khác…

      An Nhiên

      Comment


      • ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi An Nhiên View Post
        Chạm ly với biển

        Có lần ta hỏi biển sâu
        Nhớ ai mà sóng bạc đầu tương tư?!
        Chỉ nghe biển cất lời ru
        Biển như là kẻ mộng du giữa đời

        Rượu mơ – đầy chén – ta mời
        Hãy cùng ta uống, biển ơi, cạn nào!
        Biển và ta - một nỗi đau
        Suốt đời cũng mặn như nhau vậy mà!

        Biển buồn – ta thấy từ xa
        Ta buồn – biển có hiểu ta không nào?
        Lòng ta cũng có sóng trào
        Cũng mơ giọt nước ngọt ngào cơn mưa…

        Giờ này, biển thấy say chưa?
        Riêng ta đã thấm mấy mùa tương tư!
        Dường như biển cũng ngất ngư
        Làm Trăng trên sóng lắc lư nỗi sầu…!

        An Nhiên
        AN ! NQ rất thích hai câu thơ của bạn:Biển và ta-một nỗi đau.
        Suốt đời vẫn mặn như nhau vậy mà.

        Comment


        • Comment


          • Bức tranh trong em

            Tâm hồn em
            Không gian thẳm sâu
            Bao la
            Bí ẩn
            Có những niềm vui như núi lửa
            Cảm xúc là dung nham
            Những nỗi buồn như sa mạc đợi mưa
            Niềm suy tư là cát

            Trái tim anh đi lạc
            Những con đường đều dẫn về phía hoang sơ
            Kẻ mù lòa
            Tự lần mò trong những giấc mơ
            Chạm đủ sắc màu bằng vị giác…

            Anh nhận ra em
            Và anh biết
            Những mảnh ghép
            Vừa khít
            Hứa hẹn một bức tranh
            Cho riêng mình anh…

            An Nhiên

            Comment


            • Nói với Đỗ Trung Quân

              Này, anh Đỗ Trung Quân
              Thơ anh – tôi yêu lắm!
              Tâm hồn anh xanh thẳm
              Trái tim anh đỏ bừng

              Anh là người miền Bắc
              Tôi là người miền Nam
              Có chung điều đồng cảm
              Điều đó là Quê Hương

              Bài Quê Hương – anh viết
              Triệu người đã nằm mơ
              Ai cũng nhớ tuổi thơ
              Cả những người mất Mẹ

              Lời thơ anh rất nhẹ
              Bay khắp trời Quê Hương
              Cho dòng sông thỏ thẻ
              Trải lòng với muôn phương

              Bài thơ anh rất hay
              Tuổi thơ tôi thức dậy
              Bài thơ anh rất hay
              Quê hương mình đẹp mãi!

              Con đường tôi đi học
              Chùm khế ngọt ngày xưa
              Nắng hanh vàng buổi trưa
              Lời ru êm của Mẹ

              Tôi nghe bầy chim sẻ
              Tiếng gọi của bình minh
              Con đò nằm lặng thinh
              Lục bình trôi rất nhẹ

              Cánh diều thời trai trẻ
              Gió đẩy tận trời xanh
              Kỷ niệm chao rất khẽ
              Để tháng ngày rơi nhanh…

              Non nước - bao thăng trầm
              Mồ hôi hòa thêm máu
              Một dòng giống Lạc Hồng
              Vươn lên từ dông, bão

              Giờ, nhẩm đọc thơ anh
              Mọi người luôn thấu hiểu
              Mà sao tôi thấy thiếu
              Màu biển, đảo trong thơ!

              Phải chăng là điềm gỡ?
              Hoàng Sa đã mất rồi
              Trường Sa lâm trọng bệnh
              Biển than oán đầy vơi

              Tôi ra bến sông ngồi
              Niềm suy tư chảy ngược
              Nhìn mặt tôi dưới nước
              Nhập nhòe những buồn, vui

              Anh Đỗ Trung Quân ơi!
              Thơ anh thơm mùi đất
              Quê hương mình chất ngất
              Chỉ thiếu mùi Hoàng Sa!

              Tôi nghe lời biển cả
              Gào thét tiếng hờn căm
              Những vong hồn đói lả
              Chật ních mùa Vu Lan!

              Tôi hẹn ngày gặp anh
              Phạt anh vài chén rượu
              Vì thơ anh chưa đủ
              Mùi biển, đảo quê hương…

              Anh hãy cùng tôi hát
              Bài “Biển mặn” ngày xưa
              Để nghe lòng rất mặn
              Khao khát hoài giọt mưa!

              An Nhiên

              Comment


              • Mưa mây

                Mây bay trong cõi vô thường
                Ghé thăm trần thế mà thương phận người
                Ngàn năm chẳng thốt nên lời
                Chỉ buồn rồi khóc cho đời hạt mưa

                Mưa rơi về kỷ niệm xưa
                Lòng tôi ướt đẫm – có vừa mắt em?
                Tôi phơi nỗi nhớ bên thềm
                Chờ em trải nắng cho mềm giấc mơ

                Chiều nay, viết vội bài thơ
                Tiếng mưa hòa lẫn tiếng tơ trong lòng
                Tôi nhìn ra phía dòng sông
                Mắt tôi là cả cánh đồng Pha Lê…

                Giọt dài, giọt vắn tỉ tê
                Mặc cho cảm xúc lê thê cuối trời
                Thời gian lẳng lặng buồn trôi
                Chiều, bên song cửa, tôi ngồi nhớ em…

                An Nhiên

                Comment


                • Nói với "vĩ nhân"

                  Nhà thơ ơi, những “vĩ nhân” ơi !
                  Ta đã từng nghe
                  Và mọi người cũng đều nghe...tiếng trống
                  Chiếc thùng rỗng
                  Kêu rất to !

                  Và cuối cùng
                  Ai là kẻ ấm, no ?
                  Ai là người độc lập, tự do, hạnh phúc ?!

                  Ngươi không xứng tầm để sánh ngang hàng cùng con chiến mã
                  Càng không thể là tấm giáp hoặc chiếc khiêng
                  Ngươi chỉ biết núp phía sau lưng
                  Rồi cố huyên thuyên
                  Và những câu thơ như được mùa khua chiêng, gõ trống…

                  Rồi sẽ đến một ngày kia
                  Đạo quân của ngươi cũng dần dần tỉnh mộng
                  Họ chỉ nghe rõ lời của núi sông
                  Trong tai họ luôn âm vang tiếng gọi của dòng giống Lạc Hồng
                  Và những vần thơ dối trá của ngươi phải im hơi, lặng tiếng

                  Ngươi đừng cố công để phân trần với biển
                  Dẫu biển đã chết rồi cũng không thể thứ tha
                  Bàn tay ngươi đã xé vụn cả sơn hà
                  Những tội lỗi mà nghìn năm sau vẫn không hề phai dấu !

                  Hoàng Hạc
                  Đã chỉnh sửa bởi Pha Lê; 04-06-2014, 07:41 AM.

                  Comment


                  • Phim hài hước

                    Tôi kể - ngày nay – chuyện Mị… Dân
                    Quê hương – biển, đảo - cứ hẹp dần
                    “Chúng ta” luôn là nhà vô địch
                    Chỉ là “kiềm chế” với “ân nhân”

                    Ân nhân viếng nhà… chơi súng nước
                    Chủ nhà niềm nở đón cuộc vui
                    Nô đùa hoan hỉ trên biển cả
                    Một “tình hữu nghị” thật thắm tươi !!!

                    Một đôi tài tử đang diễn cương
                    Thuộc lòng kịch bản đến lạ thường
                    Cả hai biểu diễn trò tung hứng
                    Kẻ thì đứng thẳng, kẻ khom lưng…

                    Tựa phim có tên đầy hấp dẫn
                    “Chơi trò cút bắt giữa trùng dương”
                    Khán giả vừa xem, vừa hồi hộp

                    Giải Oscar này chắc giật luôn..!

                    Hoàng Hạc
                    Đã chỉnh sửa bởi Pha Lê; 04-06-2014, 07:47 AM.

                    Comment




                    • Nắng pha lê

                      Màu nắng như là màu mắt ai
                      Chiều, bên song cửa, thoáng mơ say
                      Nắng pha màu nước trong như ngọc
                      Mặt trời ngã xuống bóng liêu trai

                      Nắng gọi gió lùa mây trắng bay
                      Tháng Năm xanh mướt, lá lung lay
                      Hoa trải chân đồi vàng hương sắc
                      Gió tím một trời bông cỏ may

                      Nắng lướt qua hồn nghe ngây ngất
                      Chiều nay, nhớ quá - có ai hay ?!
                      Pha lê giũ áo nằm trên đất
                      Suối nguồn róc rách dưới tàng cây…

                      Pha Lê

                      Comment


                      • Mơ…

                        Mạch xuân chảy ngầm trong hơi thở
                        Nhân tình ướp mộng đón tình nhân
                        Mùi yêu thơm nức bờ môi đỏ
                        Cánh đồng rung khẽ tiếng ái ân

                        Gió thở dập dồn, mây nặng trĩu
                        Rừng trầm cởi áo đón mưa sa
                        Chồi non e ấp trên vòm ngực
                        Cỏ, lá thẹn thùng dưới cội hoa

                        Hai trái tim hồng chung nhịp bước
                        Dìu dắt nhau tìm cõi thiên thai
                        Bình minh – núi rừng còn trơn ướt
                        Hoàng hôn – đồi, suối thấm men say

                        Hò hẹn cùng nhau lên đỉnh hát
                        Nhạc lòng ướt đẫm khúc tình ca
                        Cảm xúc tuôn trào như ngọn thác…
                        Giật mình, tỉnh thức… giấc mơ qua!

                        An Nhiên

                        Comment


                        • Phía bên trong

                          Những giọt lệ trào ra từ niềm vui
                          Những dòng lệ tuôn rơi từ nỗi buồn se sắt
                          Em thật thà như đất
                          Mạch nước ngầm mang cảm xúc trong veo
                          Hạnh phúc cũng trong veo
                          Và khổ đau cũng trong ngần, xuyên suốt

                          Ta – gã tù nhân khô khát
                          Đang cháy lòng
                          Chờ giọt nước hồi sinh
                          Và em đã kịp đến bên ta
                          Trái tim cằn cỗi lại tươi màu nhựa sống

                          Những cành non cứ đâm chồi mơ mộng
                          Dẫu biết rằng dông, bão sẽ về thăm
                          Ta dang rộng tay đón nhận hết số phần
                          Mặc lốc xoáy làm mùa xuân bật gốc

                          Lẽ vô thường
                          Ta ngắm nhìn ta trong trời đất
                          Ngắm cạn cùng những đêm trắng bao la
                          Ta thấy em cười, khóc rất thật thà
                          Và ta thấy cả trái tim đầy nhân hậu…

                          An Nhiên

                          Comment


                          • Nói với lý trí

                            Hỡi, lý trí!
                            Ngươi luôn tự hào là nhà vô địch
                            Rất mạnh mẽ
                            Rất hiểu biết
                            Rất thông minh
                            Nhiều khi chẳng cần cây thước, hoặc chiếc cân
                            Ngươi cũng dễ dàng vẽ suông những điều chuẩn mực
                            Ngươi tự khoác lên vai... cái quyền phán xét
                            Tự âu yếm, vuốt ve mình
                            Tự hát
                            Tự nghe…

                            Ngôi nhà của ngươi thật tròn xoe
                            Luôn muốn đúng
                            Chẳng thích sai
                            Luôn là tốt
                            Không thể xấu
                            Chỉ muốn thành công
                            Chẳng ưa thất bại
                            Nhất định tồn tại
                            Không thể diệt vong

                            Nhưng
                            Ngươi biết không?
                            Làm sao ngươi mạnh mẽ bằng bão, dông
                            Làm sao hiểu biết bằng sa mạc mênh mông
                            Làm sao thông minh bằng dòng sông
                            Làm sao ngươi sâu xa bằng không gian bất tận?

                            Trước khi ngươi kịp sinh ra
                            Trái tim ta đã rộn vang trong lồng ngực

                            Trái tim luôn buốt nhức
                            Chỉ biết thổn thức cùng ánh trăng
                            Trái tim không có mắt
                            Nên đành lắng nghe tiếng vọng của số phần
                            Trái tim biết chứa đựng
                            Để bao dung
                            Để tuôn trào
                            Cứ mãi khát khao
                            Mặc tình cho vụng dại

                            Trái tim là thế đấy
                            Lý trí chẳng thể nào thấu hiểu nổi đâu!
                            Sâu hơn cả không gian thẳm sâu
                            Nóng bức hơn hết những dòng nham thạch
                            Rồi một mai, đối mặt cùng thử thách
                            Lý trí sẽ tự hiểu mình khi đứng giữa trận cuồng phong…

                            An Nhiên

                            Comment


                            • Quán vắng

                              Bàn tay mơn cánh lá vàng
                              Đong đưa nỗi nhớ theo ngàn mây trôi
                              Người xưa giờ đã xa rồi
                              Hoàng hôn hiu hắt, mình tôi với chiều

                              Dòng sông phẳng lặng buồn thiu
                              Khách thơ vướng víu bao nhiêu nỗi lòng
                              Tiếng đàn xót phận long đong
                              Phiếm rung giấc mộng viển vông cuối trời

                              Giọt cà phê đắng buồn rơi
                              Thời gian... bỏ mặc từng hơi thở dài
                              Bàn tay ve vuốt bàn tay
                              Ngắm làn khói thuốc tỏa đầy giấc mơ...

                              Chưa quen viết chữ đợi chờ
                              Sao ra quán vắng thẩn thờ nhớ mong?!
                              Một mình hát với dòng sông
                              Gió ru thật khẽ... tiếng lòng bay xa...

                              An Nhiên

                              Comment


                              • Người bạn thân của tôi

                                Tôi và anh
                                Hai cuộc đời khác biệt
                                Chỉ một điểm giao thoa
                                Điểm bên anh là lý trí
                                Bên tôi là trái tim

                                Định mệnh đã xô chúng ta vào mỗi con đường
                                Không ai biết được mình có bao nhiêu thời gian
                                Và những gì đang chực chờ phía trước

                                Chúng ta đã cùng nhau xuôi ngược
                                Đã bước đi gần đến cuối con đường
                                Con đường nào cũng quá nhiều những khúc quanh
                                Cũng đầy rẫy những gập ghềnh, gian nan, trắc trở
                                Và số phận cứ lôi chúng ta đi trong cảm nhận mơ hồ!

                                Hành trang của anh là lòng kiêu hãnh
                                Hành lý của tôi chỉ vỏn vẹn tính ngang tàng
                                Bàn chân tôi nhẹ nhàng, ngây ngô như loài thú
                                Bước chân anh trĩu nặng những toan tính, suy tư

                                Con đường nắng mưa, sương trắng mịt mù
                                Anh tự may cho mình nhiều chiếc áo choàng ấm áp
                                Tôi thì cứ trần trụi hoang sơ
                                Đôi mắt anh được che rèm cẩn thận
                                Mắt tôi chỉ thưa thớt những sợi lông mi
                                Người khác nhìn tôi bằng nửa con mắt cũng thấu tận đáy lòng
                                Nhưng họ soi anh bằng kính hiển vi cũng chắc gì thấy rõ!

                                Trên sân cỏ
                                Anh thi đấu bằng tất cả ý chí, trí tuệ của một con người
                                Tôi thì như loài thú
                                Chỉ biết vùng vẫy bằng bản năng
                                Có một thời
                                Tôi tôn sùng anh như vị thánh
                                Và mọi người đều cùng cảm nhận giống như tôi

                                Khi đối diện với cuộc đời
                                Anh là người khôn ngoan, chừng mực
                                Luôn giấu kín mình trong những chiếc áo choàng đạo đức
                                Che đậy kỹ càng những ham muốn bản năng
                                Bao cám dỗ đời thường chỉ là cơn gió thoảng

                                Nhưng
                                Trong mỗi con người
                                Tâm hồn và thể xác
                                Cần gì lắng nghe một quan tòa nào khác
                                Tự bên trong luôn hiện hữu sự phán xét rất công bằng
                                Thể xác không thể ngụy trang trước tâm hồn
                                Và tâm hồn không thể lập lờ cùng thể xác

                                Ai tự nguyện làm bản sao của người khác?
                                Ai có thể tự phơi trần chính bản thân?
                                Biết thương ai khi chưa thương lấy thân mình?!
                                Hiểu được ai khi chính mình không lắng nghe lòng mình nói?!

                                Thời gian cứ dần trôi
                                Hoa hạnh phúc và trái đau khổ mọc trong tôi
                                Lần lượt rụng rơi
                                Còn khu vườn trong anh thì luôn xum xuê, nặng trĩu
                                Nặng trĩu vì bao hạnh phúc
                                Nặng trĩu vì những khổ đau
                                Đan xen nhau
                                Rối mù
                                Chật chội!!!

                                Cơn đột quỵ
                                Sức lực tuột trôi
                                Ý chí rụng rơi
                                Niềm kiêu hãnh dần dà tan biến
                                Nắng bình minh màu xám
                                Mùa xuân, hoa lá tả tơi
                                Những chiếc áo choàng lấm lem nọc độc
                                Trái tim tôi bật khóc!

                                Có bao nhiêu thời gian cho một cuộc đời
                                Chi quá đậm lòng rồi mưu tính xa xôi
                                Cứ trắng trong để cảm nhận rõ buồn, vui trước mắt

                                Miên man với thân phận con người hiu hắt
                                Rồi có ngày sẽ đến lượt tôi
                                Mỉm cười
                                Vậy thôi!
                                Đất trời mặc định.

                                An Nhiên

                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom