• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Chân dung của gã tù nhân

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Chân dung của gã tù nhân

    Chân dung của gã tù nhân

    Có nhiều đêm
    Ta lột xác
    Hóa thành ngày xưa…

    Những ngày của nắng mưa
    Con đường mòn nơi biên giới
    Mồ hôi và tuổi trẻ
    Máu và niềm tin
    Súng, đạn và bẫy, mìn
    Ta ngụp lặn trên lằn ranh
    Sống
    Chết

    Những vong hồn phảng phất
    Bay chập chờn giữa không trung
    Tiếng oán than của lũ côn trùng
    Quyện vào nhau
    Hóa thành những vì sao cô đơn lấp lánh

    Bầu trời đêm trĩu nặng
    Không đủ làm chùn bước lũ thú hoang
    Cái dịu dàng của vầng trăng
    Không đủ để loài người bớt đi vẻ bạo tàn, độc ác

    Ai đã cố tô đậm thêm màu bội bạc
    Ai đã gắng sức vun trồng những toan tính, âm mưu?
    Ta – kẻ lơ ngơ giữa đám sương mù
    Chẳng hề thấy rõ cái gì là chân lý!

    Nhưng,
    Từ đấy…
    Ta nhận thấy rõ ta
    Một gã tù nhân
    Một tên nô lệ!

    Có biết gì đâu mà ca ngợi?!
    Có hiểu được gì mà dám rêu rao?!
    Ta biết mình chẳng đủ sâu
    Không đủ cao
    Lại càng không đủ rộng
    Ta ôm cái số phần lận đận
    Cố lê lết, quơ quào cho đến lúc tàn hơi
    Thời trai trẻ đã qua rồi
    Ta đang đón chờ cái già nua, cằn cỗi…

    Nhiều khi, trái tim ta lo toan
    Ốm đau
    Mệt mỏi
    Ta chỉ còn lại mỗi mình em
    ( người bảo mẫu của những lúc ta yếu hèn )
    Để nhận biết tim mình còn ánh lên mầm sống

    Em cho ta giấc mộng
    Em tặng ta dịu dàng…
    Ta cố ôm thật chặt giữa vòng tay ngang tàng
    Chặt đến nỗi mắt, môi ta rỉ máu!

    Những con chim tìm về rừng sâu
    Ẩn mình
    Nương náu
    Cũng như ta nhìn em đau đáu
    Muộn màng
    Khi những vết thương được mơn trớn nhẹ nhàng
    Bãi chiến trường sẽ tự cúi gục đầu
    Ăn năn
    Sám hối…

    An Nhiên
    Similar Threads
  • #31

    Tản mạn tình thơ

    Đã từ lâu lắm, từ lâu lắm
    Cái hờn, cái dỗi chẳng ghé thăm
    Tự nhiên thấy lòng sao cũng nhớ
    Nhớ rồi cũng sợ, cũng phân vân

    Không biết giờ này em ngủ chưa?
    Anh ngồi đếm lại khoảng trời xưa
    Bàn tay vô ý làm rơi rớt…
    Nên cố nhặt hoài những hạt mưa

    Mưa rơi trên mắt… thành dòng lệ
    Lệ hờn, lệ trách mãi lê thê
    Tháng, năm ray rứt mùa Ngâu cũ
    Rỉ rả đêm dài tiếng tỉ tê

    Có ai định nghĩa được tình yêu
    Khổ đau, hạnh phúc nặng bao nhiêu
    Trái tim yêu ấy già hay trẻ
    Yêu thương, hờn giận ít hay nhiều?

    Tình ta chẳng thiếu mùi hương, vị
    Em cứ giận hờn, cứ trách đi
    Nhiều khi tưởng tượng êm ái quá
    Anh biết lấy gì để cuồng si?!

    An Nhiên

    Comment

    • #32

      Vầng Trăng của tôi

      Trăng về khuấy động dòng Sông
      Một giấc mơ hồng vướng hạt phù sa
      Gió ve vuốt bóng Trăng ngà
      Sáng trăm nỗi nhớ - mượt mà – trong tôi

      Tiếng Yêu – tưởng ngủ quên rồi!
      Bỗng dưng thức dậy hát lời trăm năm
      Dòng Sông êm ả - Trăng nằm
      Lắng nghe con sóng thì thầm bên tai

      Trăng về - khẽ chạm bờ vai
      Làm rung một cánh sao Mai cuối trời
      Màn đêm cất tiếng ru hời
      Trăng nằm lõa thể gọi mời Sông… yêu!

      Dòng Sông muốn nói bao điều
      Vầng Trăng xưa cũng có nhiều suy tư
      Trăng nằm trên sóng… lắc lư
      Một dòng cảm xúc cuộn từ… đáy tim

      Suốt đời cứ mãi đi tìm
      Nào đâu hay biết Trăng chìm trong tôi
      Đêm nay - ra bến mơ - ngồi
      Cùng Trăng... cạn hết một trời yêu thương...

      An Nhiên

      Comment

      • #33

        ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi An Nhiên View Post
        Vầng Trăng của tôi

        Trăng về khuấy động dòng Sông
        Một giấc mơ hồng vướng hạt phù sa
        Gió ve vuốt bóng Trăng ngà
        Sáng trăm nỗi nhớ - mượt mà – trong tôi

        Tiếng Yêu – tưởng ngủ quên rồi!
        Bỗng dưng thức dậy hát lời trăm năm
        Dòng Sông êm ả - Trăng nằm
        Lắng nghe con sóng thì thầm bên tai

        Trăng về - khẽ chạm bờ vai
        Làm rung một cánh sao Mai cuối trời
        Màn đêm cất tiếng ru hời
        Trăng nằm lõa thể gọi mời Sông… yêu!

        Dòng Sông muốn nói bao điều
        Vầng Trăng xưa cũng có nhiều suy tư
        Trăng nằm trên sóng… lắc lư
        Một dòng cảm xúc cuộn từ… đáy tim

        Suốt đời cứ mãi đi tìm
        Nào đâu hay biết Trăng chìm trong tôi
        Đêm nay - ra bến mơ - ngồi
        Cùng Trăng... cạn hết một trời yêu thương...

        An Nhiên
        Em về

        Em về tựa một giấc mơ
        Cho anh trăn trở, đợi chờ nhớ mong
        Bâng khuâng một mối tơ lòng
        Chợt nghe dậy sóng con Sông êm đềm

        Em về như hạt sương đêm
        Nhẹ trên lá cỏ ướt mềm nụ hoa
        Lung linh dưới ánh Trăng ngà
        Thơm tho giấc mộng lụa là ngát hương

        Em về trao tiếng yêu thương
        Bài thơ, câu hát vấn vương tháng ngày
        Lời ca, khúc nhạc đắm say
        Tương tư giọng nói, ngất ngây chữ tình

        Em về ngập nắng bình minh
        Mặt trời tỏa sáng bóng hình có đôi
        Mừng em nhật nguyệt lên ngôi
        Em là hạnh phúc tinh khôi trong lành

        Em về mở cửa tim anh
        Đem cơn gió lạ thổi nhanh vào hồn
        Mang theo ngàn nụ môi hôn
        Quyện vào hơi thở xoe tròn ước mơ...

        Cố Nhân
        Đã chỉnh sửa bởi Cố Nhân; 06-10-2012, 03:23 AM.

        Comment

        • #34


          DẠ KHÚC MÙA THU

          Trăng sáng vườn hoang phủ bóng mờ

          Trời thu trải rộng thắm lời thơ
          Hoa đưa trước gió tình còn lả
          Lá rụng thâu đêm mộng đã trơ
          Số kiếp mỏi mòn qua vạn bến
          Duyên phần cằn cổi lắng đôi bờ
          Trăm năm lạc lõng trong hoài niệm
          Bóng ngã theo chiều nhớ vẩn vơ

          Dạ Quỳnh
          Dạ Quỳnh cảm ơn An Nhiên đã ghé thăm.

          Hãy cho đi và ta sẽ còn mãi

          Comment

          • #35

            ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi Cố Nhân View Post
            Em về

            Em về tựa một giấc mơ
            Cho anh trăn trở, đợi chờ nhớ mong
            Bâng khuâng một mối tơ lòng
            Chợt nghe dậy sóng con Sông êm đềm

            Em về như hạt sương đêm
            Nhẹ trên lá cỏ ướt mềm nụ hoa
            Lung linh dưới ánh Trăng ngà
            Thơm tho giấc mộng lụa là ngát hương

            Em về trao tiếng yêu thương
            Bài thơ, câu hát vấn vương tháng ngày
            Lời ca, khúc nhạc đắm say
            Tương tư giọng nói, ngất ngây chữ tình

            Em về ngập nắng bình minh
            Mặt trời tỏa sáng bóng hình có đôi
            Mừng em nhật nguyệt lên ngôi
            Em là hạnh phúc tinh khôi trong lành

            Em về mở cửa tim anh
            Đem cơn gió lạ thổi nhanh vào hồn
            Mang theo ngàn nụ môi hôn
            Quyện vào hơi thở xoe tròn ước mơ...

            Cố Nhân
            Cố Nhân ơi! Em đã chịu về với anh rồi sao!!!

            Comment

            • #36

              ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi An Nhiên View Post
              Cố Nhân ơi! Em đã chịu về với anh rồi sao!!!
              Dạ, em CN phải về để đòi nợ... tình thơ của anh AN tiếp chứ !!!

              Comment

              • #37

                Vay em

                Vay em một cánh hoa mơ
                Tôi về cắm giữa đôi bờ tương tư
                Một chiều mưa - cuối mùa thu
                Em - mang theo giấc mộng du - trở về…

                Nghìn trùng cách biệt sơn khê
                Vay nhau chỉ một câu thề… rồi đi!
                Chạnh lòng trong phút phân ly
                Bầu trời cũng đổ lệ - vì tiếc thương

                Hiểu chi trong cõi vô thường
                Biết gì ở cuối con đường mà vay?!
                Mặc cho phần số an bài
                Nụ cười, ánh mắt… đã say em rồi!

                Vay thêm sắc đỏ bờ môi
                Để tô màu nắng - ngọn đồi - Hoàng hôn
                Tôi vay luôn những giận hờn
                Gửi ngàn con sóng trong cơn thủy triều…

                Trót vay hình dáng yêu kiều
                Bài thơ tôi nở thật nhiều nhớ nhung
                Lơ ngơ giữa cõi mịt mùng
                Tôi ôm giấc mộng lạ lùng - ru tôi!

                An Nhiên
                Đã chỉnh sửa bởi An Nhiên; 29-09-2012, 08:27 PM.

                Comment

                • #38

                  ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi An Nhiên View Post
                  Vay em

                  Vay em một cánh hoa mơ
                  Tôi về cắm giữa đôi bờ tương tư
                  Một chiều mưa - cuối mùa thu
                  Em - mang theo giấc mộng du - trở về…

                  Nghìn trùng cách biệt sơn khê
                  Vay nhau chỉ một câu thề… rồi đi!
                  Chạnh lòng trong phút phân ly
                  Bầu trời cũng đổ lệ - vì tiếc thương

                  Hiểu chi trong cõi vô thường
                  Biết gì ở cuối con đường mà vay?!
                  Mặc cho phần số an bài
                  Nụ cười, ánh mắt… đã say em rồi!

                  Vay thêm sắc đỏ bờ môi
                  Để tô màu nắng - ngọn đồi - Hoàng hôn
                  Tôi vay luôn những giận hờn
                  Gửi ngàn con sóng trong cơn thủy triều…

                  Trót vay hình dáng yêu kiều
                  Bài thơ tôi nở thật nhiều nhớ nhung
                  Lơ ngơ giữa cõi mịt mùng
                  Tôi ôm giấc mộng lạ lùng - ru tôi!

                  An Nhiên
                  Trả anh

                  Trả anh bằng một bài thơ
                  Bằng câu thề hẹn, đợi chờ, yêu thương
                  Chữ Tình cứ mãi vấn vương
                  Cùng chung nỗi nhớ - hai phương xa vời

                  Tới mùa thu lá vàng rơi
                  Trả anh con nắng khung trời ngày xưa
                  Chiều nào hai đứa dưới mưa
                  Bên nhau hạnh phúc đón đưa tháng ngày

                  Biết gì được ở tương lai
                  Hiểu chi duyên số trả, vay phận người ?
                  Cuộc đời ngắn ngủi anh ơi !
                  Trả anh, em trả nụ cười - anh yêu...

                  Trả thêm ánh mắt yêu kiều
                  Đủ anh lạc lối, liêu xiêu đường về
                  Hoàng hôn con sóng say mê
                  Vầng Trăng cũng trả lời thề trên Sông

                  Bao giờ em trả anh xong
                  Đóa hoa hàm tiếu thỏa lòng tương tư
                  Em vay thì ít… trả dư
                  Trả anh luôn giấc mộng du vô thường !

                  Cố Nhân
                  Đã chỉnh sửa bởi Cố Nhân; 01-10-2012, 12:16 PM.

                  Comment

                  • #39



                    Suy tư

                    Có đôi lúc tình bay cao như nắng
                    Nhẹ như mây xanh thắm cả bầu trời
                    Theo cánh diều trên đồng lúa chơi vơi
                    Thả mơ ước trong chiều vàng lộng gió

                    Tình yêu anh mềm như sương trên cỏ
                    Thật dịu êm nhưng vững tựa núi đồi
                    Là mặt trời đem tia sáng tinh khôi
                    Tỏa hơi ấm hong khô hồn băng giá

                    Có đôi khi tình ngây ngô như đá
                    Nằm dưới mưa nhìn giọt nước trĩu buồn
                    Rơi hững hờ làm ướt mắt người thương
                    Cho ngọn sóng lênh đênh thành biển động

                    Tình yêu em trải dài như sông rộng
                    Trôi gập ghềnh qua con nước hai mùa
                    Có nước ròng, nước lớn với nắng mưa
                    Niềm cảm xúc theo thủy triều chìm nổi

                    Bao suy tư khiến con tim bối rối
                    Bởi tình yêu như trái đắng... ngọt ngào
                    Là vui buồn, hạnh phúc lẫn khổ đau
                    Sao ta vẫn yêu nhau hoài, anh nhỉ ?!

                    Cố Nhân

                    Comment

                    • #40

                      ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi Cố Nhân View Post


                      Suy tư

                      Có đôi lúc tình bay cao như nắng
                      Nhẹ như mây xanh thắm cả bầu trời
                      Theo cánh diều trên đồng lúa chơi vơi
                      Thả mơ ước trong chiều vàng lộng gió

                      Tình yêu anh mềm như sương trên cỏ
                      Thật dịu êm nhưng vững tựa núi đồi
                      Là mặt trời đem tia sáng tinh khôi
                      Tỏa hơi ấm hong khô hồn băng giá

                      Có đôi khi tình ngây ngô như đá
                      Nằm dưới mưa nhìn giọt nước trĩu buồn
                      Rơi hững hờ làm ướt mắt người thương
                      Cho ngọn sóng lênh đênh thành biển động

                      Tình yêu em trải dài như sông rộng
                      Trôi gập ghềnh qua con nước hai mùa
                      Có nước ròng, nước lớn với nắng mưa
                      Niềm cảm xúc theo thủy triều chìm nổi

                      Bao suy tư khiến con tim bối rối
                      Bởi tình yêu như trái đắng... ngọt ngào
                      Là vui buồn, hạnh phúc lẫn khổ đau
                      Sao ta vẫn yêu nhau hoài, anh nhỉ ?!

                      Cố Nhân
                      Kịp lúc…

                      Ta yêu nhau cũng như trời yêu đất
                      Nên bốn mùa… mưa, nắng lẫn xen nhau
                      Anh chẳng mong tình ta mãi ngọt ngào
                      Cũng không muốn tình mình hoài mặn, đắng

                      Nếu hạnh phúc là muôn ngàn tia nắng
                      Thì tâm hồn sẽ hạn hán, khát khô
                      Nếu khổ đau là gió lớn, mưa to
                      Thì trái tim sẽ đến ngày lụt lội

                      Đã yêu nhau, xin em đừng bối rối
                      Cứ thẳng lòng mà cười-khóc-buồn-vui
                      Cuộc đời này nhiều quá những đãi bôi
                      Cũng thừa mứa đầy tỵ hiềm, giả dối

                      Cái thật thà nhiều khi là nông nổi
                      Nên anh đành chịu giận dỗi, trách hờn
                      Biết lấy gì để bày tỏ nguồn cơn
                      Thôi, cứ xem là mưa dầm, nắng hạn!

                      Đêm dần qua… thế là trời lại sáng
                      Mùa đông tàn rồi sẽ đến mùa xuân
                      Cái gì là xa, cái gì là gần?
                      Anh chỉ biết em đã về... kịp lúc!

                      An Nhiên

                      Comment

                      • #41

                        Cảm xúc – ngày xa em

                        Những tháng, ngày xa em
                        Anh soi lại đời mình trong từng đêm tối…

                        Tiếng côn trùng

                        Sao nghe như lời trăn trối

                        Ngọn đèn đường

                        Sao cũng giống như người đứng cúi gục tiễn đưa

                        Đâu rồi những ngày xưa?!

                        Đâu rồi những giấc mơ đầy hứa hẹn?!

                        Chỉ còn đây - niềm suy tư chưa trọn vẹn

                        Cảm xúc cũng mơ hồ, bừa bãi, ngổn ngang…

                        Anh lang thang trên vùng đổ nát, hoang tàn

                        Muốn đào bới để tìm gì mà không rõ!

                        Những bài thơ tình còn đó

                        Em còn đó

                        Lời yêu thương cũng còn đó

                        Nhưng,

                        Chẳng biết còn nguyên hay đã vụn vỡ cả rồi?!

                        Dòng Sông vẫn lặng lờ trôi

                        Vầng Trăng cũng xoay vòng theo năm tháng

                        Ai đang tìm về dĩ vãng

                        Ai bắt đầu hướng tới một tương lai

                        Biết được gì ở ngày mai?

                        Hiểu được gì trong quá khứ?

                        Có nỗi nhớ thương chẳng bao giờ cũ

                        Cứ mãi chập chờn rồi hóa những câu thơ

                        Chưa bao giờ là những giận hờn vu vơ

                        Chẳng khi nào là lời trách than phần số

                        Trái tim anh vẫn tươi xanh như thảm cỏ

                        Bởi tình yêu em mãi mãi như mưa rào

                        Dẫu hết kiếp này ta chẳng thể gặp nhau

                        Dẫu đến cuối đời ta không tròn giấc mộng

                        Dường như trong lòng anh đang mùa biển động

                        Nên từng chiều… nỗi nhớ hóa bão dông

                        Sóng thét gào sau ánh mắt viễn vông

                        Nào ai thấy, ai nghe gì mà chia sẻ!

                        Anh mơ thấy em… đôi mắt buồn đẫm lệ

                        Đã rung lên nỗi lo lắng, bồn chồn

                        Khi nghĩ em đang mệt mỏi tâm hồn
                        Anh tưởng chừng như đang đi giữa mùa nắng hạn

                        Em, hỡi em!

                        Cả một vùng trời lãng mạn

                        Giờ đây,

                        Chỉ còn là kỷ niệm

                        Chỉ còn là một góc lan man…

                        Nếu một mai

                        Trước khi từ giã thế gian

                        Anh sẽ không quên hò hẹn cùng em

                        Mình sẽ nối lại một vòng tay từ kiếp khác…

                        An Nhiên

                        Comment

                        • #42



                          Mùa Đông Của Anh



                          Ngày nào em yêu anh…
                          Em đã quen trong cay đắng tuyệt vời
                          Ngày nào anh yêu em
                          Em hẳn quen với trời hạnh phúc mới
                          Em ơi! Đông lại về từ trăm năm lạnh giá
                          Tim anh như ngừng thở từ sau ân tình đó
                          Anh nghe không, mùa đông, mùa đông!




                          Ngày nào ta xa nhau…
                          Em bước sâu trong vũng tối nhạt nhòa
                          Từng mùa đông theo qua
                          Em đã quen với đỉnh đời băng giá
                          Xưa hôn em một lần, rồi đau thương tràn lấp
                          Anh yêu em một ngày rồi xa em trọn kiếp
                          Nên em yêu mùa đông. Nên anh yêu mùa đông
                          Ôi, mùa đông của anh!




                          Anh chỉ là người điên - trong vườn hoa tình ái
                          Anh chỉ là người say - bên đường em nhìn thấy
                          Anh đi đi, người điên không biết nhớ
                          và người say không biết buồn
                          Những cuộc tình dương gian muôn đời không nghĩa lý
                          Nhưng, người vẫn tìm nhau trong vòng tay tình ý
                          Như đôi ta niềm yêu xưa chỉ còn - một vì sao - em lẻ loi!




                          Trời lập đông chưa anh
                          Cho lũ dơi đi tìm giấc ngủ vùi
                          Để mặc em lang thang
                          Ôm giá băng ngỡ thầm người yêu tới
                          Đêm chia ly anh về…
                          Đường khuya em bật khóc
                          Anh xa em thật rồi, làm sao quên mùi tóc
                          Em hỡi em! Có phải tình băng giá
                          là tình đẹp trên thế gian ?



                          Comment

                          • #43

                            Hình như có người đang ghiền ăn canh "mướp đắng" ?! Tuy đắng mà... hậu ngọt, phải hôn anh ?!

                            Comment

                            • #44

                              ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi Cố Nhân View Post
                              Hình như có người đang ghiền ăn canh "mướp đắng" ?! Tuy đắng mà... hậu ngọt, phải hôn anh ?!
                              Nắng thì ngọt, mưa thì lạt nhách à, em ơi!!!

                              Comment

                              • #45

                                ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi An Nhiên View Post
                                Nắng thì ngọt, mưa thì lạt nhách à, em ơi!!!
                                "Nếu hạnh phúc là muôn ngàn tia nắng
                                Thì tâm hồn sẽ hạn hán, khát khô
                                Nếu khổ đau là gió lớn, mưa to
                                Thì trái tim sẽ đến ngày lụt lội
                                " - An Nhiên

                                Phải có mưa, có nắng thì mới dung hoà Trời Đất được anh à !!!

                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom