• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Chân dung của gã tù nhân

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Chân dung của gã tù nhân

    Chân dung của gã tù nhân

    Có nhiều đêm
    Ta lột xác
    Hóa thành ngày xưa…

    Những ngày của nắng mưa
    Con đường mòn nơi biên giới
    Mồ hôi và tuổi trẻ
    Máu và niềm tin
    Súng, đạn và bẫy, mìn
    Ta ngụp lặn trên lằn ranh
    Sống
    Chết

    Những vong hồn phảng phất
    Bay chập chờn giữa không trung
    Tiếng oán than của lũ côn trùng
    Quyện vào nhau
    Hóa thành những vì sao cô đơn lấp lánh

    Bầu trời đêm trĩu nặng
    Không đủ làm chùn bước lũ thú hoang
    Cái dịu dàng của vầng trăng
    Không đủ để loài người bớt đi vẻ bạo tàn, độc ác

    Ai đã cố tô đậm thêm màu bội bạc
    Ai đã gắng sức vun trồng những toan tính, âm mưu?
    Ta – kẻ lơ ngơ giữa đám sương mù
    Chẳng hề thấy rõ cái gì là chân lý!

    Nhưng,
    Từ đấy…
    Ta nhận thấy rõ ta
    Một gã tù nhân
    Một tên nô lệ!

    Có biết gì đâu mà ca ngợi?!
    Có hiểu được gì mà dám rêu rao?!
    Ta biết mình chẳng đủ sâu
    Không đủ cao
    Lại càng không đủ rộng
    Ta ôm cái số phần lận đận
    Cố lê lết, quơ quào cho đến lúc tàn hơi
    Thời trai trẻ đã qua rồi
    Ta đang đón chờ cái già nua, cằn cỗi…

    Nhiều khi, trái tim ta lo toan
    Ốm đau
    Mệt mỏi
    Ta chỉ còn lại mỗi mình em
    ( người bảo mẫu của những lúc ta yếu hèn )
    Để nhận biết tim mình còn ánh lên mầm sống

    Em cho ta giấc mộng
    Em tặng ta dịu dàng…
    Ta cố ôm thật chặt giữa vòng tay ngang tàng
    Chặt đến nỗi mắt, môi ta rỉ máu!

    Những con chim tìm về rừng sâu
    Ẩn mình
    Nương náu
    Cũng như ta nhìn em đau đáu
    Muộn màng
    Khi những vết thương được mơn trớn nhẹ nhàng
    Bãi chiến trường sẽ tự cúi gục đầu
    Ăn năn
    Sám hối…

    An Nhiên
    Similar Threads
  • #61

    Anh hái cho em…

    Trong khu vườn yêu thương
    Em ngồi đợi
    Hạnh phúc trổ bông
    Trái ngọt chín đỏ, căng phồng
    Lũ côn trùng
    Chực chờ
    Rình rập

    Nếu
    Anh không hái kịp
    Hạnh phúc sẽ rụng rơi
    Những chiếc cành chẳng còn niềm vui
    Lũ côn trùng hả hê
    Đục khoét

    Cuộc đời đầy nhọc mệt
    Cuộc đời lắm dịu êm
    Ta cùng bước lên
    Ta cùng lùi lại
    Trên con đường từng trải
    Anh sẽ chọn hái
    Tặng em
    Trái chín niềm tin
    Ngọt ngào hạnh phúc

    An Nhiên

    Comment

    • #62

      An Nhiên ơi ! Trái xoài sắp chín rồi đó, anh lo hái đi - hong thôi nó rụng mất tiêu à...

      Comment

      • #63

        Cảm xúc hồn nhiên

        Như là nhành hoa dại
        Nở ven đường vô tư
        Để đôi chân từng trải
        Quên mất đời phiêu du

        Tự dưng lòng rộn ràng
        Ngắm hoa cười trong gió
        Một niềm vui bé nhỏ
        Thật thà đến hồn nhiên

        Bao nhọc mệt, ưu phiền
        Thoát bay rồi tan biến
        Trong bao la phù phiếm
        Ta trải lòng bên em

        Những niềm vui không tên
        Có ai cần chăm bón!
        Những niềm vui lênh đênh
        Chẳng cần ai đưa đón

        Nụ cười em hào phóng
        Giữa đất trời bao dung
        Ta - cảm xúc tận cùng
        Chờ chi mùa lễ hội

        Ta yêu em gần gũi
        Ước vọng gì xa xôi
        Hạnh phúc ở trên trời
        Hay là em trước mặt?

        Số phần nào sắp đặt
        Ta yêu quá hồn nhiên
        Đời toan tính đảo điên
        Ta âm thầm cát bụi

        Bản tình ca rong ruổi
        Bật sỏi đá thời gian
        Ta ôm hết ngỡ ngàng
        Hất tung nghìn cảm xúc…

        An Nhiên

        Comment

        • #64

          Nhớ mãi

          Lần đầu, anh mới biết mặt em
          Mà sao lòng thấy quá thân quen
          Chiều ấy mưa về thăm sông vắng
          Đến giờ hạt nhớ vẫn còn nguyên

          Môi em một đóa hoa hàm tiếu
          Dịu dàng khoe sắc… góc quán chiều
          Mắt anh chợt hóa thành "kẻ trộm"
          Cố vét thật đầy những tin yêu

          Mà sao em chẳng cần gìn giữ
          Hay là “tài sản” có quá dư?
          Chắc em “giàu có” nên hào phóng
          Nên "kẻ trộm" này muốn ngất ngư!

          Em ơi! Suốt đời anh túng thiếu
          Xới cày ky cóp chẳng bao nhiêu
          Gia tài chỉ vài ba con chữ
          Ghép mãi chưa tròn nổi tiếng yêu?!

          Anh ngồi mơn trớn một giấc mơ
          Chiều ấy gặp em quá bất ngờ
          Tự dưng thấy lòng vui rộn rã
          Số phần đưa đẩy một Nàng Thơ

          Em chắp vào thơ anh đôi cánh
          Chữ tình tô vẽ mấy bức tranh
          Chữ yêu mở cửa thiên đường nhỏ
          Mơ màng lấp lóa giữa trời xanh

          Em về run rẩy nghìn con sóng
          Làm sông thương nhớ để rồi đi
          Hoàng hôn còn vấn vương chiếc bóng
          Mưa sầu đã vội khóc phân ly…!

          An Nhiên

          Comment

          • #65


            BỨC TRANH TÔI VẼ

            Tôi ngồi vẽ lại dung nhan em trên cát
            Hát một mình khe khẽ đủ gió nghe
            Tôi vẽ em bằng nỗi nhớ tròn xoe
            Lấy màu nắng để tô hồng thêm đôi má
            Nắng Hoàng hôn chiều nay sao đẹp quá !
            Hay mặt trời đang e ấp trước đại dương ?
            Ướp lên môi em một chút mùi dạ lý hương
            Rồi gửi gió thổi lên trời… ướp mộng
            Tôi vẽ đôi mắt em thêm một ánh nhìn hy vọng
            Thế mà biển chiều lại nổi sóng hờn ghen
            Vẽ màu tóc em huyền bí tựa đêm đen
            Cho thời gian phải cúi đầu bất lực
            Tôi vẽ nụ cười em như cánh hoa đang rạo rực
            Để vẽ nụ hôn mình… nhỏ tựa một loài ong
            Hàng mi em, tôi mượn sắc cầu vồng…
            Làm rực rỡ, mặn nồng thêm đôi mắt
            Tôi không thể vẽ được trái tim em trong vắt
            Nên muốn nhờ con suối chảy qua tranh
            Tôi không thể vẽ thành tiếng:“Em yêu anh !”
            Nên cũng muốn nhờ sóng biển xanh lên tiếng
            Tôi vẽ em cả đời bằng câu thơ âu yếm...
            Khách đứng nhìn… xin ngắm kỹ lòng tôi…
            Họa sĩ thiên tài cũng chỉ thể vẽ vậy thôi !!!
            Tôi hạnh phúc nhìn bức tranh tôi vẽ…!

            Hoàng Hạc

            Comment

            • #66

              Sông thơ

              Nghiêng chiều
              Trút nắng vào đêm
              Lòng Trăng sóng sánh trước thềm
              Sông mơ
              Đêm này
              Trăng xuống tìm thơ
              Làm rung nỗi nhớ vu vơ
              Giữa dòng
              Thơ tình dạo gót
              Mùa đông
              Nhìn trăng thắp nến
              Nghe sông tự tình
              Hàng cây già
              Đứng lặng thinh
              Suy tư
              Trăn trở
              Một mình dưới trăng…
              Thơ bay lên chốn cung Hằng
              Bỏ sông ở lại giữa trần gian
              Mơ…

              An Nhiên

              Comment

              • #67

                ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi An Nhiên View Post
                Sông thơ

                Nghiêng chiều
                Trút nắng vào đêm
                Lòng Trăng sóng sánh trước thềm
                Sông mơ
                Đêm này
                Trăng xuống tìm thơ
                Làm rung nỗi nhớ vu vơ
                Giữa dòng
                Thơ tình dạo gót
                Mùa đông
                Nhìn trăng thắp nến
                Nghe sông tự tình
                Hàng cây già
                Đứng lặng thinh
                Suy tư
                Trăn trở
                Một mình dưới trăng…
                Thơ bay lên chốn cung Hằng
                Bỏ sông ở lại giữa trần gian
                Mơ…

                An Nhiên


                Trăng mơ

                Nàng thơ
                Trên chốn cung Hằng
                Đêm đêm cùng với vầng Trăng mơ màng
                Nhớ dòng sông
                Dưới trần gian
                Sóng tình vỗ nhịp miên man
                Đợi chờ
                Mong ngày trở lại
                Sông thơ
                Thả trôi đi hết
                Vu vơ
                Dỗi hờn
                Chiều nghiêng ngã nắng
                Hoàng hôn
                Nàng thơ ẩn hiện
                Giữa hồn con sông
                Trăng mơ
                Soi bóng cuối dòng
                Hẹn thề chung mối tơ lòng
                Trăm năm...

                Cố Nhân

                Comment

                • #68

                  Cơn mưa ngông cuồng

                  Phố chờ mưa
                  Những mặt đường sạm đen, rát bỏng
                  Cánh đồng đợi mưa
                  Đất nứt nẻ môi hồng
                  Khu rừng chờ mưa
                  Niềm tin cạn dần theo dòng suối
                  Ngỡ như chỉ còn là lần cuối
                  Thế mà đám mây đen vẫn cứ hững hờ!

                  Mưa không thèm rơi trên phố
                  Không rớt xuống cánh đồng
                  Cũng chẳng đoái hoài chi đến khu rừng
                  Mưa cùng mây thẳng bay ra vùng biển lớn…

                  Mưa tầm tã
                  Mưa không muốn ngừng
                  Mưa kiên nhẫn
                  Trút hết lòng mình
                  Chẳng thể làm biển ngọt!

                  Biển là thế đấy
                  Cả đời phải mặn vậy thôi!
                  Mưa có cố tuôn hết ngọt ngào trên môi
                  Cũng dần phai phôi
                  Rồi tan biến...!!!

                  Làm sao mưa hiểu biển
                  Sao cứ mãi ngông cuồng?!
                  Xin đừng cảm hóa đại dương
                  Hãy trở về với khu rừng, cánh đồng, con phố…

                  An Nhiên

                  Comment

                  • #69

                    ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi An Nhiên View Post
                    Cơn mưa ngông cuồng

                    Phố chờ mưa
                    Những mặt đường sạm đen, rát bỏng
                    Cánh đồng đợi mưa
                    Đất nứt nẻ môi hồng
                    Khu rừng chờ mưa
                    Niềm tin cạn dần theo dòng suối
                    Ngỡ như chỉ còn là lần cuối
                    Thế mà đám mây đen vẫn cứ hững hờ!

                    Mưa không thèm rơi trên phố
                    Không rớt xuống cánh đồng
                    Cũng chẳng đoái hoài chi đến khu rừng
                    Mưa cùng mây thẳng bay ra vùng biển lớn…

                    Mưa tầm tã
                    Mưa không muốn ngừng
                    Mưa kiên nhẫn
                    Trút hết lòng mình
                    Chẳng thể làm biển ngọt!

                    Biển là thế đấy
                    Cả đời phải mặn vậy thôi!
                    Mưa có cố tuôn hết ngọt ngào trên môi
                    Cũng dần phai phôi
                    Rồi tan biến...!!!

                    Làm sao mưa hiểu biển
                    Sao cứ mãi ngông cuồng?!
                    Xin đừng cảm hóa đại dương
                    Hãy trở về với khu rừng, cánh đồng, con phố…

                    An Nhiên


                    Biển mặn

                    Trong một ngày oi bức
                    Từng giọt nước bỗng thoát thai
                    Hóa thân thành những cuộn mây bay
                    Rời xa mặt biển...

                    Mây ôm theo niềm lưu luyến
                    Lang thang, rong ruổi tận cuối chân trời
                    Bay khắp muôn nơi
                    Nghe lòng mình nhẹ hẫng...

                    Chợt một hôm, thấy lòng ngơ ngẩn
                    Khi bay qua mặt biển trắng phau
                    Soi đời mình trên lớp sóng lao xao
                    Hiện rõ một niềm đau mặn chát !

                    Từng con sóng rúc mình trong bãi cát
                    Cố chôn đi niềm thương nhớ thật sâu
                    Thế là mây đọng lại nỗi sầu
                    Hóa thành cơn mưa tràn trên mặt biển

                    Mưa đầy xao xuyến
                    Mưa rất ngọt ngào
                    Mưa tận trên cao
                    Mưa trong lòng biển

                    Từng giọt mưa rơi như kẻ nghiện...
                    Có đi đâu rồi cũng nhớ biển mà thôi
                    Biển ơi ! Đời biển mặn đắng lắm rồi
                    Mưa rất yêu và luôn quay trở về với biển...

                    (Mưa về nguồn - Hoàng Hạc)
                    Đã chỉnh sửa bởi Cố Nhân; 18-12-2012, 09:18 PM.

                    Comment

                    • #70

                      Cảm nhận

                      Anh mang đến cho em
                      Những thứ chỉ tầm thường như lá cỏ
                      Vậy mà mặt trời trong em lại rạng rỡ
                      Làm anh cứ ngỡ mình vừa mang đến cả mùa xuân

                      Những thứ thuộc về anh
                      Mang tặng em
                      Chẳng có gì đáng giá
                      Nhưng, anh thấy trong đôi mắt em rất lạ
                      Biết bao niềm cảm xúc sáng lung linh
                      Cách đón nhận của em
                      Khiến sỏi đá cũng tưởng mình là ngọc quý!

                      Em đã đi qua rất nhiều kinh đô, phố thị
                      Đã từng gặp gỡ đủ hạng người
                      Đã trải nghiệm hơn những gì cần trải nghiệm
                      Em quá hiểu cuộc đời
                      Khổ đau và hạnh phúc

                      Anh chỉ là gã thợ cày - luôn ray rứt
                      Hiểu phận mình trên đồng áng văn, thơ
                      Cuộc đời anh chỉ sống cùng những giấc mơ
                      Chẳng thể phân biệt cái gì là thực, ảo!

                      Vậy, điều gì kéo ta đến gần nhau
                      Có chi bí mật mà số phần chỉ thì thầm nho nhỏ?

                      Ai cũng thấy những đêm rằm - Trăng tỏ
                      Cùng chung niềm cảm nhận rất giống nhau
                      Trong lòng em cũng có vầng Trăng rất thanh tao
                      Vầng Trăng ấy chỉ riêng mình anh thấy

                      Ai cũng biết dòng Sông hồn nhiên như thế đấy
                      Rất vô tư xuôi ngược giữa tháng năm
                      Nhưng, chỉ mình em biết rõ giữa lòng anh
                      Cũng có một dòng Sông
                      Đang len lỏi đến tận cùng trong từng nỗi nhớ…

                      An Nhiên

                      Comment

                      • #71

                        Em biết không?

                        Chỉ cần em thắp lên ngọn nến
                        Lòng anh rực sáng một mặt trời
                        Lúc em nhìn anh - mỉm cười
                        Anh ôm trọn cả vườn hoa tươi trong đáy mắt
                        Biết em đang khao khát
                        Dòng sông anh đã cuồn cuộn trào dâng
                        Mỗi khi lòng em bâng khuâng
                        Chiều thu trong anh cũng xốn xang mùa lá
                        Sao mà lạ quá!
                        Em biết không?

                        An Nhiên
                        Đã chỉnh sửa bởi An Nhiên; 16-12-2012, 10:53 PM.

                        Comment

                        • #72

                          ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi An Nhiên View Post
                          Em biết không?

                          Chỉ cần em thắp lên ngọn nến
                          Lòng anh rực sáng một mặt trời
                          Lúc em nhìn anh - mỉm cười
                          Anh ôm trọn cả vườn hoa tươi trong đáy mắt
                          Biết em đang khao khát
                          Dòng sông anh đã cuồn cuộn trào dâng
                          Mỗi khi lòng em bâng khuâng
                          Chiều thu trong anh cũng xốn xang mùa lá
                          Sao mà lạ quá!
                          Em biết không?

                          An Nhiên


                          Vì anh là ...

                          Vì anh là nắng tươi
                          Bình minh em chẳng bao giờ trống vắng
                          Anh quyện vào hạt sương lóng lánh
                          Vườn hoa em chấp chới cả bốn mùa
                          Anh hóa thành cơn mưa
                          Cánh đồng em không còn khát khô chờ đợi
                          Bờ môi anh bão nổi
                          Dòng suối em hứng trọn hết đắm say...
                          Anh là thế đấy !
                          Đáng yêu không ?



                          Cố Nhân
                          Đã chỉnh sửa bởi Cố Nhân; 18-12-2012, 09:12 PM.

                          Comment

                          • #73

                            Lại về với con Sông

                            Em lại trở về với con Sông
                            Thuyền tình háu hức đón Cố Nhân
                            Một năm, mòn mỏi bao nhung nhớ
                            Sóng chiều mấp máy tiếng ái ân

                            Hoàng hôn soi mắt trên dòng cũ
                            Đôi bờ rên rỉ - tiếng gió ru
                            Mặt trời gọi nắng mau về ngủ
                            Để thế gian chìm đắm mộng du

                            Vòng tay tung hứng mùa khao khát
                            Môi tìm môi… nối lại cuồng si
                            Thân xác quyện say làn hơi thở…
                            Trút vào nhau hết – giữ gìn chi

                            Về thăm thoáng chốc để rồi đi
                            Bến, thuyền lưu luyến phút phân ly
                            Hẹn nhau rung chiếc cầu Ô Thước
                            Tim sầu – lệ ứa đẫm bờ mi…

                            An Nhiên

                            Comment

                            • #74

                              Miên man

                              Thương em một mình nơi đất khách
                              Đông về thổn thức trắng đêm thâu
                              Căn phòng cô quạnh, buồn hiu hắt
                              Chăn, gối lạnh lùng biết bao lâu!

                              Gặp nhau – một chiều mưa lất phất
                              Nụ cười thoáng đọng nét suy tư
                              Đẹp tựa đóa hồng vừa hé nở
                              Anh hái vạn lần vẫn còn dư

                              Anh trải lòng mình hết trong thơ
                              Tiếng yêu ngày ấy quá bất ngờ
                              Tim em bỗng hóa thành hạt giống
                              Anh trồng… gặt hết những đêm mơ

                              Chiều nay, ngắm nhìn con nước lớn
                              Tháng ngày thương nhớ cũng nhiều hơn
                              Tưởng tượng em về cùng cơn gió
                              Thổi sạch trong lòng nỗi cô đơn

                              Phải chi anh ở gần em mãi
                              Sẽ rót cho tràn những mê say
                              Để thơ chín đỏ mùa ân ái
                              Để tình run rẩy giữa vòng tay…

                              Thôi thì… đành vậy thôi, em nhé!
                              Phần số khóc, cười – hãy lắng nghe
                              Biết đâu giữa lòng sông có sóng
                              Hay sóng cuộc đời đến vuốt ve…

                              An Nhiên

                              Comment

                              • #75

                                ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi An Nhiên View Post
                                Lại về với con Sông

                                Em lại trở về với con Sông
                                Thuyền tình háu hức đón Cố Nhân
                                Một năm, mòn mỏi bao nhung nhớ
                                Sóng chiều mấp máy tiếng ái ân

                                Hoàng hôn soi mắt trên dòng cũ
                                Đôi bờ rên rỉ - tiếng gió ru
                                Mặt trời gọi nắng mau về ngủ
                                Để thế gian chìm đắm mộng du

                                Vòng tay tung hứng mùa khao khát
                                Môi tìm môi… nối lại cuồng si
                                Thân xác quyện say làn hơi thở…
                                Trút vào nhau hết – giữ gìn chi

                                Về thăm thoáng chốc để rồi đi
                                Bến, thuyền lưu luyến phút phân ly
                                Hẹn nhau rung chiếc cầu Ô Thước
                                Tim sầu – lệ ứa đẫm bờ mi…

                                An Nhiên


                                Hương tình

                                Sông mơ vướng víu mùi hương cũ
                                Gió về mơn trớn chiếc lá thu
                                Nắng trải niềm riêng vàng con sóng
                                Giữa dòng lãng đãng chút phù du

                                Từ ngày em trở về bên ấy
                                Ngơ ngẩn bao chiều tiếc hương say
                                Nghe sóng râm ran cùng nỗi nhớ
                                Thấy ngàn mộng mị vút lên mây

                                Quán vắng bên đây mưa phủ đầy
                                Đông về con nắng cũng nhạt phai
                                Gió ơi và lá ơi ! Có biết...
                                Hương tình ngày ấy chẳng đổi thay

                                Cố Nhân hẹn hò ngày trở lại
                                Ru tình mê đắm giữa vòng tay
                                Có ai biết được mùi hương ấy
                                Đến tận bây giờ vẫn còn say ?!



                                Cố Nhân
                                Đã chỉnh sửa bởi Cố Nhân; 24-12-2012, 05:17 PM.

                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom