• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Chân dung của gã tù nhân

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Chân dung của gã tù nhân

    Chân dung của gã tù nhân

    Có nhiều đêm
    Ta lột xác
    Hóa thành ngày xưa…

    Những ngày của nắng mưa
    Con đường mòn nơi biên giới
    Mồ hôi và tuổi trẻ
    Máu và niềm tin
    Súng, đạn và bẫy, mìn
    Ta ngụp lặn trên lằn ranh
    Sống
    Chết

    Những vong hồn phảng phất
    Bay chập chờn giữa không trung
    Tiếng oán than của lũ côn trùng
    Quyện vào nhau
    Hóa thành những vì sao cô đơn lấp lánh

    Bầu trời đêm trĩu nặng
    Không đủ làm chùn bước lũ thú hoang
    Cái dịu dàng của vầng trăng
    Không đủ để loài người bớt đi vẻ bạo tàn, độc ác

    Ai đã cố tô đậm thêm màu bội bạc
    Ai đã gắng sức vun trồng những toan tính, âm mưu?
    Ta – kẻ lơ ngơ giữa đám sương mù
    Chẳng hề thấy rõ cái gì là chân lý!

    Nhưng,
    Từ đấy…
    Ta nhận thấy rõ ta
    Một gã tù nhân
    Một tên nô lệ!

    Có biết gì đâu mà ca ngợi?!
    Có hiểu được gì mà dám rêu rao?!
    Ta biết mình chẳng đủ sâu
    Không đủ cao
    Lại càng không đủ rộng
    Ta ôm cái số phần lận đận
    Cố lê lết, quơ quào cho đến lúc tàn hơi
    Thời trai trẻ đã qua rồi
    Ta đang đón chờ cái già nua, cằn cỗi…

    Nhiều khi, trái tim ta lo toan
    Ốm đau
    Mệt mỏi
    Ta chỉ còn lại mỗi mình em
    ( người bảo mẫu của những lúc ta yếu hèn )
    Để nhận biết tim mình còn ánh lên mầm sống

    Em cho ta giấc mộng
    Em tặng ta dịu dàng…
    Ta cố ôm thật chặt giữa vòng tay ngang tàng
    Chặt đến nỗi mắt, môi ta rỉ máu!

    Những con chim tìm về rừng sâu
    Ẩn mình
    Nương náu
    Cũng như ta nhìn em đau đáu
    Muộn màng
    Khi những vết thương được mơn trớn nhẹ nhàng
    Bãi chiến trường sẽ tự cúi gục đầu
    Ăn năn
    Sám hối…

    An Nhiên
    Similar Threads
  • #76

    Chỉ dành riêng em

    Đông đi – trời, đất còn se lạnh
    Xuân về - hơ ấm mảnh vườn yêu
    Nhớ, thương chồng chất thêm nhiều
    Bướm, ong nô nức, dập dìu tìm hoa

    Nắng bình minh vỡ òa trên sóng
    Chuỗi ngọc ngà ánh mộng tình nhân
    Ngỡ thiên đường nhỏ rất gần
    Vói tay chạm khẽ một lần rồi mơ

    Cánh lục bình lặng lờ trôi mãi
    Con nước nào đưa đẩy phù sa
    Ta nhìn suốt cõi bao la
    Tự ta an ủi đời ta mấy lần

    Nếu một ngày đôi chân mỏi mệt
    Những con đường đã hết lối đi
    Tim ta vẫn cứ cuồng si
    Để thơ ta mãi thầm thì bên em…

    An Nhiên

    Comment

    • #77

      Nắng xuân

      Khí trời đã chớm vào xuân
      Bình minh sương trắng tần ngần trước hiên
      Gió lùa sợi nắng nằm nghiêng
      Xuyên qua một nỗi niềm riêng dịu dàng

      Dòng Sông lẳng lặng mơ màng
      Dang tay đón hạt nắng vàng về thăm
      Nắng nghe con sóng thì thầm
      Lời yêu từ cõi trăm năm vọng về

      Vườn tình trổ nụ đam mê
      Ngập ngừng nghe tiếng rủ rê dịu dàng
      Nắng pha một chút ngỡ ngàng
      Rồi sui ong, bướm đến choàng áo xuân

      Đất, trời hò hẹn ái ân
      Dòng Sông cũng hẹn Cố Nhân trở về
      Giữa dòng – nắng trải pha lê
      Mặt Sông lấp lóa - câu thề nở hoa…

      An Nhiên

      Comment

      • #78

        ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi An Nhiên View Post
        Nắng xuân

        Khí trời đã chớm vào xuân
        Bình minh sương trắng tần ngần trước hiên
        Gió lùa sợi nắng nằm nghiêng
        Xuyên qua một nỗi niềm riêng dịu dàng

        Dòng Sông lẳng lặng mơ màng
        Dang tay đón hạt nắng vàng về thăm
        Nắng nghe con sóng thì thầm
        Lời yêu từ cõi trăm năm vọng về

        Vườn tình trổ nụ đam mê
        Ngập ngừng nghe tiếng rủ rê dịu dàng
        Nắng pha một chút ngỡ ngàng
        Rồi sui ong, bướm đến choàng áo xuân

        Đất, trời hò hẹn ái ân
        Dòng Sông cũng hẹn Cố Nhân trở về
        Giữa dòng – nắng trải pha lê
        Mặt Sông lấp lóa - câu thề nở hoa…

        An Nhiên


        Gió đông

        Thu tàn để đón đông sang
        Bao nhiêu chiếc lá rụng vàng trước sân
        Em ngồi nhặt lá bâng khuâng
        Thoáng nghe tiếng gió thật gần bên tai

        Gió thì thầm... em nhớ ai ?
        Gió hôn trên má - gió say nụ cười
        Gió thơm hơi thở trên môi
        Gió vờn tóc rối, ngợp trời mộng mơ

        Gió lồng trong những vần thơ
        Đan câu thương nhớ lẫn chờ đợi nhau
        Chữ tình anh thiết tha trao
        Chữ yêu em nhận xôn xao trong lòng

        Ngoài vườn có ngọn gió đông
        Bay theo nỗi nhớ mênh mông trở về
        Nghe trong tiếng gió tỉ tê
        Lời anh hò hẹn - câu thề năm xưa...

        Cố Nhân

        Comment

        • #79

          Hạt nhớ

          Đêm tương tư, mình ta gieo hạt nhớ
          Những hạt mầm vung vãi hết mùa đông
          Trăng lung linh đổ bóng xuống cánh đồng
          Ta nhìn chiếc bóng ta buồn se sắt

          Căn phòng mơ – gối chăn nằm hiu hắt
          Ta ngập ngừng ve vuốt nỗi cô đơn
          Bao yêu thương như ánh lửa chập chờn
          Chợt bùng cháy lan tràn trong ký ức

          Mùi hương xưa còn nóng ran lồng ngực
          Ta nghe hồn tan chảy những vần thơ
          Có ai từng gieo hạt nhớ vào mơ
          Cho ta hỏi… bao giờ mùa gặt hái?

          Nếu hạt nhớ hóa thân thành cỏ dại
          Ta cũng đem về kết lại thành thơ
          Gửi sang em từng lá cỏ đợi chờ
          Để em thấy một thảo nguyên bát ngát

          Và đêm nay, lại mình ta gieo hạt
          Ta gieo vần, gieo ý xuống bài thơ
          Em biết không – ta nhớ đến thẫn thờ
          Một nỗi nhớ… chẳng tìm ra biên giới!!!

          An Nhiên

          Comment

          • #80



            Tình Thơ

            Em là nàng thơ của riêng anh
            Dệt tình trên giấy trắng, mực xanh
            Nụ cười em tựa hoa hàm tiếu
            Nở giữa khu vườn một ánh Trăng

            Em là nàng thơ của riêng anh
            Tim em đầy hạt nắng long lanh
            Trải trên con sóng ngàn mộng ước
            Để dòng sông ấy mãi trong lành

            Em là nàng thơ của con Sông
            Thơ anh lấp lánh chiếc cầu vòng
            Em yêu bằng trái tim nồng cháy
            Bằng cả chân tình anh biết không ?

            Anh là thi sĩ - em nàng thơ !
            Hãy cùng nhau dệt mộng, giăng tơ
            Tình ta hóa thành bức tranh đẹp
            Ôi ! Quá nhiệm mầu những giấc mơ...!

            Cố Nhân
            Đã chỉnh sửa bởi Cố Nhân; 08-01-2013, 12:25 AM.

            Comment

            • #81

              Ngộ nhận

              Biển cùng trời soi mắt
              Trời xanh hay biển xanh?
              Biển rộng hay trời rộng?
              Vòng luẩn quẩn, loanh quanh!

              Biển nghĩ trời không sâu
              Cả một đời nông cạn
              Trời nghĩ biển không cao
              Tầm nhìn luôn giới hạn

              Trời soi mình xuống biển
              Tự thấy lòng thâm sâu!
              Biển ngắm trời thật lâu
              Ngỡ mình cao hơn núi!

              Biển, trời cùng soi bóng
              Giọt nước hóa thành mây
              Mưa rơi đầy trên sóng
              Lẽ vô thường – trả, vay

              Cuộc đời ta cũng vậy
              Có lúc thấp, lúc cao
              Nông cạn lẫn thâm sâu
              Khổ đau và hạnh phúc

              Đi một vòng trần tục
              Thấy trời, biển - buồn, vui
              Bàn chân bước tới, lui
              Tìm thêm lòng độ lượng

              Ta nhìn ta tưởng tượng
              Người ngắm người bao dung
              Đời nhìn ta tưởng tượng
              Ta ngắm đời mông lung

              Nghe số phần vang vọng
              Khoảnh khắc đến nghìn trùng
              Trong đêm tối tận cùng
              Một vầng dương sáng lóa…

              An Nhiên

              Comment

              • #82



                Hoa xuân muộn

                Sang tháng Hai, nụ hoa vàng nở muộn
                Nhìn mặt hồ - soi bóng - ngỡ chiếc gương
                Đóa hoa cười – run rẩy mấy giọt sương
                Khu vườn nhỏ thắp lên ngàn tia nắng

                Em chào đời trong bình minh yên lắng
                Chỉ có bướm, ong rộn rã đón chào
                Hoa dịu dàng hé nhụy hỏi trời cao
                Xuân vội đi hay là em đến muộn ?!

                Chim - từng đàn rủ nhau từ muôn hướng
                Hót líu lo cho ngập tuổi xuân thì
                Để tâm hồn em tươi trẻ khác chi
                Thời con gái - mộng mơ và ước vọng

                Em hồn nhiên soi đời qua giấc mộng
                Thấy tim mình rạng rỡ giữa trời xanh
                Xuân dẫu qua, em bỏ mặc sao đành
                Khi chưa nở hết một thời con gái…

                Cố Nhân
                Đã chỉnh sửa bởi An Nhiên; 11-01-2013, 08:29 AM.

                Comment

                • #83

                  Nụ cười tôi mơ

                  Biết đời giấu một niềm vui
                  Nên tôi tìm mãi nụ cười môi em
                  Tôi tìm kẻ lạ làm quen
                  Hỏi thăm khắp chốn sang hèn, gần xa

                  Cuộc đời này quá bao la
                  Nửa đời tôi chẳng tìm ra một người
                  Thế gian đầy ắp tiếng cười
                  Mà sao chẳng gặp được người tôi mong?!

                  Thôi, đành trở lại dòng sông
                  Đứng xem phần số long đong xoáy vòng
                  Đem thơ trút cạn nỗi lòng
                  Rồi nhờ con sóng bềnh bồng cuốn trôi

                  Tôi ngồi ngắm lại đời tôi
                  Bỗng dưng thấy một bờ môi lạ thường
                  Nụ cười em rất dễ thương
                  Phải chăng là đóa vô thường tôi mơ?

                  Nỗi buồn chợt hóa thành thơ
                  Niềm vui cũng chợt bất ngờ bay lên
                  Thấy lòng vừa lạ, vừa quen
                  Dường như có một ánh đèn trong đêm

                  Tôi tìm từng chữ dịu êm
                  Kết thành thơ để… vay em nụ cười
                  Bài thơ giản dị tỏ lời
                  Ý thơ thành thật một đời ước mơ

                  Làm sao hiểu được chữ ngờ
                  Chắc phần số đã kết tơ duyên rồi
                  Tôi ngồi nghe ngóng tình tôi
                  Trái tim em chẳng đãi bôi một lời…

                  Đêm nay, nghe tiếng em cười
                  Ngàn sao lấp lóa giữa trời hân hoan
                  Trăng đang ôm giấc mộng vàng
                  Dòng sông say khướt giữa ngàn tiếng yêu…

                  An Nhiên

                  Comment

                  • #84



                    Giấc mộng bình yên

                    Em vẫn biết tình yêu không có tuổi
                    Như mặt trời tươi thắm mãi ngàn năm
                    Trong đêm Trăng - mơ giấc mộng âm thầm
                    Bình minh tới ngập tràn muôn tia nắng

                    Anh mang đến tình xuân nồng say đắm
                    Đem yêu thương về sưởi ấm tâm hồn
                    Đem ngọt ngào thấm hương vị môi hôn
                    Đón hạnh phúc trong vòng tay chân thật

                    Em vẫn biết những vần thơ hay nhất
                    Anh luôn dành để riêng tặng cho em...
                    Cũng như bài thơ tình đẹp dịu êm
                    Anh luôn viết để dành riêng em đọc...

                    Mùa xuân về trên búp non xanh lộc
                    Trên dòng Sông - trôi êm ái dịu hiền
                    Em mơ màng say giấc mộng bình yên
                    Thiên đường nhỏ... thật gần tầm tay với !

                    Cố Nhân
                    Đã chỉnh sửa bởi Cố Nhân; 17-01-2013, 10:56 AM.

                    Comment

                    • #85

                      ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi Cố Nhân View Post


                      Giấc mộng bình yên

                      Em vẫn biết tình yêu không có tuổi
                      Như mặt trời tươi thắm mãi ngàn năm
                      Trong đêm Trăng - mơ giấc mộng âm thầm
                      Bình minh tới ngập tràn muôn tia nắng

                      Anh mang đến tình xuân nồng say đắm
                      Đem yêu thương về sưởi ấm tâm hồn
                      Đem ngọt ngào thấm hương vị môi hôn
                      Đón hạnh phúc trong vòng tay chân thật

                      Em vẫn biết những vần thơ hay nhất
                      Anh luôn dành để riêng tặng cho em...
                      Cũng như bài thơ tình đẹp dịu êm
                      Anh luôn viết để dành riêng em đọc...

                      Mùa xuân về trên búp non xanh lộc
                      Trên dòng Sông - trôi êm ái dịu hiền
                      Em mơ màng say giấc mộng bình yên
                      Thiên đường nhỏ... thật gần tầm tay với !

                      Cố Nhân
                      Em hãy uống cho cạn cùng giấc mộng
                      Cuộc đời này có mấy lúc được say
                      Tỉnh mà chi trong cảm nhận lưu đày
                      Trái tim yêu cũng một ngày nổi loạn

                      Tâm hồn ta biết đâu là giới hạn
                      Xác thân này chứa đựng được bao nhiêu
                      Ta thấy gì trong màu sắc tình yêu
                      Ta nghe gì trong tiếng đời lem lấm

                      Những cánh chim tìm đường về tổ ấm
                      Hiểu được gì khi bóng xế chiều hôm
                      Ta nhìn ta tận sâu thẳm tâm hồn
                      Nghìn cảm xúc giữa ao tù chật chội!

                      Đã bao lần em viết thêm dấu hỏi
                      Đã bao lần cân nhắc giữa tỉnh, say
                      Nếu bình yên là ngọn gió thoảng bay
                      Hãy tận hưởng trong đêm hè oi bức…

                      An Nhiên

                      Comment

                      • #86

                        Ước vọng

                        Bầu trời nhìn mặt biển
                        Vô tình làm biển xanh
                        Biển ngắm trời trong lành
                        Nghe lòng mình cũng rộng

                        Hơi thở nào lồng lộng
                        Làm mặt biển xôn xao
                        Từng con sóng nôn nao
                        Dưới mặt trời đỏ máu

                        Gom nhớ thương thành bão
                        Lòng biển hóa cuồng phong
                        Tình yêu quá mênh mông
                        Muốn làm trời ngập nước

                        Ai bắc cầu Ô Thước
                        Cho trời, biển hôn nhau
                        Để muôn đời khát khao
                        Nụ hôn nào đỏ rực

                        Nhìn mặt trời háo hức
                        Hòa vào lòng đại dương
                        Ôm giấc mộng lạ thường
                        Mê man đầy ước vọng...!

                        An Nhiên


                        Comment

                        • #87

                          Cảm xúc đầu xuân

                          Mùa xuân đang tập nói
                          Bướm tỏ tình cùng hoa
                          Đất, trời quá thiết tha
                          Cất cao dàn hợp xướng

                          Nắng phơi lòng độ lượng
                          Sỏi đá cũng ấm lòng
                          Gió thở thật bao dung
                          Thế gian tràn sự sống

                          Tình yêu thêm hy vọng
                          Cho thù hận biến tan
                          Đào đỏ thắm dịu dàng
                          Mai vàng lòng nhân ái

                          Mùa xuân vừa trở lại
                          Mang đầy nỗi nhớ thương
                          Em cũng vừa trở lại
                          Ngực trầm đã dậy hương

                          Mặt hồ như chiếc gương
                          Nàng xuân về soi bóng
                          Mặt trời như rất mỏng
                          Khoác mộng mới dậy thì

                          Thời gian chẳng muốn đi
                          Gió tần ngần lưu luyến
                          Những dòng sông ra biển
                          Còn nặng nợ phù sa

                          Em về giữa lòng ta
                          Cỏ, hoa tràn trước ngực
                          Dòng sông xưa rạo rực
                          Đưa đẩy sóng xô bờ…

                          Lữ khách đứng làm thơ
                          Ngẩn ngơ đàn chim én
                          Tình nhân cùng nâng chén
                          Uống cạn cả mùa xuân...

                          An Nhiên

                          Comment

                          • #88

                            Valentine buồn

                            Valentine
                            Mùa xuân choàng qua vai con phố
                            Dòng người qua lại
                            Bóng thời gian trải dọc những lối mòn

                            Những lối mòn chật chội
                            Những lối mòn thênh thang
                            Kẻ vội vàng
                            Người đủng đỉnh
                            Có nhiều người say - không muốn tỉnh
                            Có những người tỉnh - chẳng muốn say

                            Trong nỗi nhớ quắt quay
                            Ta buông mình
                            Đắm chìm theo bao lời hẹn ước
                            Giấc mơ nằm chổng ngược
                            Cả bầu trời đảo lộn dưới chân

                            Ta vẫn tìm mãi một mùa xuân
                            Dẫu đàn én đang đùa vui trước mắt
                            Em cứ hoài khao khát
                            Cho dù đang đứng cạnh một dòng sông

                            Ngày Valentine
                            Biết bao trái tim tươi thắm… mặn nồng
                            Thế mà ta chẳng thể trao em một đóa hồng
                            Thế mà ta phải cặm cụi gieo trồng…
                            Rồi chỉ biết ngắm nhìn quanh cánh đồng số phận!

                            An Nhiên

                            Comment

                            • #89

                              Ngày Sinh Nhật em

                              Một bài thơ tặng em ngày Sinh Nhật
                              Ý tìm vần tô đậm nghĩa yêu thương
                              Mong cùng em đi hết cõi vô thường
                              Cho cảm xúc dậy hương từng đêm trắng

                              Sinh Nhật em, động cát vàng ngấn nắng
                              Con sông dài… lấp lánh dải pha lê
                              Gió dịu dàng mơn trớn nỗi đam mê
                              Trời trong vắt soi tình em trong vắt

                              Em sinh ra giữa mùa xuân thơm ngát
                              Trái tim em mang dáng nụ hoa đào
                              Sao cuộc tình… hạnh phúc quá xanh xao
                              Thời con gái lại muộn màng khoe sắc?!

                              Bao khát khao trào dâng từ đôi mắt
                              Em ngắm tình qua lăng kính giọt sương
                              Vừa mong manh, vừa óng ả lạ thường
                              Mong giây phút đó đừng mau tan biến

                              Tâm hồn em biến anh thành kẻ nghiện
                              Nghiện môi cười, nghiện ánh mắt, vòng tay
                              Em dịu dàng hiến trọn những mê say
                              Anh nhận hết cả một thời con gái…

                              Và mỗi năm, khi mùa xuân trở lại
                              Anh bồi hồi góp nhặt những vần thơ
                              Buộc nhớ thương bằng dải lụa mộng mơ
                              Nhờ mây, gió gửi em Ngày Sinh Nhật…

                              An Nhiên

                              Comment

                              • #90

                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom