• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Chân dung của gã tù nhân

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Chân dung của gã tù nhân

    Chân dung của gã tù nhân

    Có nhiều đêm
    Ta lột xác
    Hóa thành ngày xưa…

    Những ngày của nắng mưa
    Con đường mòn nơi biên giới
    Mồ hôi và tuổi trẻ
    Máu và niềm tin
    Súng, đạn và bẫy, mìn
    Ta ngụp lặn trên lằn ranh
    Sống
    Chết

    Những vong hồn phảng phất
    Bay chập chờn giữa không trung
    Tiếng oán than của lũ côn trùng
    Quyện vào nhau
    Hóa thành những vì sao cô đơn lấp lánh

    Bầu trời đêm trĩu nặng
    Không đủ làm chùn bước lũ thú hoang
    Cái dịu dàng của vầng trăng
    Không đủ để loài người bớt đi vẻ bạo tàn, độc ác

    Ai đã cố tô đậm thêm màu bội bạc
    Ai đã gắng sức vun trồng những toan tính, âm mưu?
    Ta – kẻ lơ ngơ giữa đám sương mù
    Chẳng hề thấy rõ cái gì là chân lý!

    Nhưng,
    Từ đấy…
    Ta nhận thấy rõ ta
    Một gã tù nhân
    Một tên nô lệ!

    Có biết gì đâu mà ca ngợi?!
    Có hiểu được gì mà dám rêu rao?!
    Ta biết mình chẳng đủ sâu
    Không đủ cao
    Lại càng không đủ rộng
    Ta ôm cái số phần lận đận
    Cố lê lết, quơ quào cho đến lúc tàn hơi
    Thời trai trẻ đã qua rồi
    Ta đang đón chờ cái già nua, cằn cỗi…

    Nhiều khi, trái tim ta lo toan
    Ốm đau
    Mệt mỏi
    Ta chỉ còn lại mỗi mình em
    ( người bảo mẫu của những lúc ta yếu hèn )
    Để nhận biết tim mình còn ánh lên mầm sống

    Em cho ta giấc mộng
    Em tặng ta dịu dàng…
    Ta cố ôm thật chặt giữa vòng tay ngang tàng
    Chặt đến nỗi mắt, môi ta rỉ máu!

    Những con chim tìm về rừng sâu
    Ẩn mình
    Nương náu
    Cũng như ta nhìn em đau đáu
    Muộn màng
    Khi những vết thương được mơn trớn nhẹ nhàng
    Bãi chiến trường sẽ tự cúi gục đầu
    Ăn năn
    Sám hối…

    An Nhiên
    Similar Threads

  • Đâu hay

    Đâu hay Trăng biết dối lòng
    Dòng Sông cứ mãi phập phồng, âu lo
    Những ngày con nước buồn so
    Đò ngang văng vẳng câu hò dở dang

    Đâu hay Trăng rất dịu dàng
    Sông cứ ngỡ ngàng tưởng nắng cháy đêm
    Giờ thì chẳng nghĩ gì thêm
    Nghe Trăng thỏ thẻ… đủ mềm trái tim!

    An Nhiên

    Comment


    • Lắng nghe

      Tuổi thơ, ta trèo tường trốn học
      Sân bóng nghèo mời mọc đôi chân
      Dẫm lên cặp sách mấy lần
      Mắt ta ngạo nghễ - ngó gần, ngó xa…

      Học chi cái gọi là “gương mẫu”
      Để lâu ngày cũng xấu, cũng dơ
      Soi “gương”… tưởng chỉ chùi sơ
      Cố lau thật kỹ cũng mờ đấy thôi!

      Lời thầy, cô… để rồi xét lại
      Ta phải đâu cái máy vô hồn
      Cõi đời lắm chuyện ngụ ngôn
      Đúng, sai, thiện, ác, dại, khôn - khó lường

      Khi rời ghế nhà trường… mới học
      Học cuộc đời… bạc tóc vẫn ngu
      Nhiều khi ta thấy ta mù
      Trần gian - một kẻ mộng du suốt đời

      Lợi với danh - con người tung hứng
      Kẻ không quen – phải đứng bên lề
      Bao người thắng cuộc hả hê
      Bấy người bại trận ê chề nỗi đau…

      Lúc thành công – tự hào, khoe mẽ
      Thất bại rồi lắm kẻ lưng cong
      Ngược, xuôi một kiếp tang bồng
      Khóc, cười cũng trót một vòng bể dâu

      Giữa trần gian muôn màu, muôn sắc
      Biết bao điều bất trắc viếng thăm
      Từ trong tiếng vọng xa xăm
      Ta nghe số phận thì thầm với ta…

      An Nhiên

      Comment




      • TUYẾT TỰ HỒN AI

        Thanh âm hoài niệm... khúc tâm tư.
        Đa truân một cõi... mộng thực hư.
        Dấu hồn giữa bóng... đa nhân thế.
        Yêu kiếp giang hồ... thủ bút dư.

        DTD

        Comment



        • Mưa Cali - Mưa Saigon

          Mưa Cali...
          Mưa nhạt nhòa con phố
          Công viên rung lá đổ cuối mùa
          Ghế đá buồn, lặng lẽ nhớ ngày xưa
          Chợt ao ước - thêm một lần gặp lại

          Có bao giờ anh nhớ em khờ dại
          Tự hỏi lòng mình còn nợ nhau không ?
          Cuộc đời này, sao quá đỗi mênh mông
          Em tiếc nuối cho tình yêu trắc trở !

          Mưa Saigon...
          Vỡ tung trên thảm cỏ
          Từng giọt sầu nức nở, cô đơn
          Cho tim mình càng vật vã - buồn hơn
          Anh hụt hẫng sau lần chia tay đó

          Bong bóng vỡ - tình tan thành nỗi nhớ
          Bay lên trời cô đọng - hóa thành mây
          Giấc mơ này còn nguyên vẹn nơi đây
          Mưa ướt đẫm... hai phương trời cách biệt !

          Pha Lê

          Comment


          • Tạnh mưa

            Cơn mưa qua...
            Trời buông dần hạt nắng
            Bao nỗi buồn - thầm lặng - khẽ bốc hơi
            Nắng cười vui, mây rong ruổi cuối trời
            Pha Lê - chiếu trên dòng Sông - lấp lóa
            Trái tim yêu - nhiều đêm mơ rất lạ
            Đợi Trăng về soi rõ bóng cố nhân
            Xa quá xa – sao cứ ngỡ rất gần
            Bờ môi ấy vẫn thơm nồng ký ức…

            Trời tạnh mưa
            Nắng tươi về kịp lúc
            Hong cuộc tình cho ráo lệ sầu vương
            Những bông hoa đua nở khắp khu vườn
            Mời nắng xuống pha dùm màu ân ái
            Ngỡ con chim - bỏ cành si - bay mãi
            Cây thẫn thờ - mặc xác lũ bướm, ong
            Một ngày kia… con nắng đốt thiêu lòng
            Chim trở lại hót vang trên cành cũ…

            An Nhiên

            Comment



            • Tôi mãi tìm tôi

              Khi tôi làm thơ
              Người đời bảo tôi là tên đồ tể
              Khi tôi cầm mã tấu
              Người ấy gọi tôi là nhà thơ
              Tôi là ai???!!!

              An Nhiên

              Comment


              • ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi An Nhiên View Post
                Tôi mãi tìm tôi

                Khi tôi làm thơ
                Người đời bảo tôi là tên đồ tể
                Khi tôi cầm mã tấu
                Người ấy gọi tôi là nhà thơ
                Tôi là ai???!!!

                An Nhiên
                An Nhiên ơi,

                Anh là "gã tù nhân" !!!

                Comment


                • Anh là gã tù nhân
                  Còn em là cai ngục
                  Em tặng anh hạnh phúc
                  Rồi nhận lại nỗi đau

                  Trong cái ngục muôn màu
                  Bao buồn, vui lẫn lộn
                  Giữa thế nhân bề bộn
                  Ta tung hứng đời ta...

                  Comment


                  • ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi An Nhiên View Post
                    Anh là gã tù nhân
                    Còn em là cai ngục
                    Em tặng anh hạnh phúc
                    Rồi nhận lại nỗi đau

                    Trong cái ngục muôn màu
                    Bao buồn, vui lẫn lộn
                    Giữa thế nhân bề bộn
                    Ta tung hứng đời ta...
                    Trong ngục tù bao la
                    Em nào đâu xiềng xích
                    Hay tại vì anh... thích
                    Thành "tù nhân" khổ sai ?!!!

                    Cuộc đời lắm đổi thay
                    Lắng tai nghe phần số
                    Sau cơn giông, bão tố
                    Mọc lên chiếc cầu vòng...!

                    Pha Lê
                    Đã chỉnh sửa bởi Pha Lê; 06-11-2013, 10:01 AM.

                    Comment


                    • Sài Gòn suy tư

                      Sài Gòn của tôi
                      Chỉ có hai mùa mưa, nắng
                      Không có mùa thu lãng mạn
                      Mùa đông tràn cũng chẳng đủ lạnh bàn chân
                      Không có mưa phùn trong nắng xuân
                      Chỉ có mỗi cái nóng ran như lúc nào cũng vào hạ!

                      Sài Gòn của tôi
                      Những tên đường rất lạ
                      Huỳnh văn Bánh, Nguyễn văn Đậu, Đoàn văn Bơ...
                      Rất yêu con đường mà chẳng thể làm nổi câu thơ
                      Ngại giấc mơ vấn vương mùi thực phẩm!

                      Sài Gòn của tôi
                      Những bài thơ thầm lặng
                      Có muốn thét gào cũng chẳng ai nghe
                      Từng con đường chật ních những dòng xe
                      Ai cũng vội vã đua chen giữa dòng đời tất bật

                      Sài Gòn của tôi
                      Những con người thành thật
                      Bỗng khoác lên vai mình một “thương hiệu” cao sang
                      Ngôi trường giờ đây trông na ná cửa hàng
                      Còn bệnh viện khác chi là khách sạn

                      Sài gòn của tôi
                      Quá đông người mua, bán
                      Những bậc giáo sư, bác sĩ đã biến thành ông chủ "cửa hàng"
                      Bệnh nhân, học trò phải đúng khách cao sang
                      Khách bần hàn thì xin miễn tiếp

                      Sài Gòn của tôi
                      Những tòa nhà vươn lên thẳng liếp
                      Chỉ có lòng hào hiệp là chẳng thể cao
                      Mặc kệ mày, mặc kệ nó, mặc kệ tao
                      Mặc kệ hết những lỗi lầm sa đọa

                      Sài Gòn của tôi
                      Rì sọt, vũ trường mọc lên nhiều quá!
                      Đất nước nghèo mà sao đông lắm những “đại gia”?!
                      Chắc cái thời đói, khát đã qua
                      Cơm ngon, áo đẹp đã sinh ra những người tài rất lạ?

                      Sài Gòn của tôi
                      Cái gì cũng có giá
                      Đạo đức bây giờ được quy đổi bằng đô la
                      Danh dự kia mua cũng rẻ thôi mà
                      Lòng tự trọng bán ngang đồ phế thãi!

                      Sài gòn của tôi
                      Những thăng trầm thế đấy
                      Tôi trải lòng từ góc khuất của bài thơ
                      Đã an nhiên chưa khi đứng trước cổng nhà thờ
                      Có an nhiên chưa khi tiếng chuông chùa vang vọng?

                      An Nhiên

                      Comment




                      • Giấc Mơ Saigon

                        Giấc mơ Saigon có con đường lộng gió
                        Bên phố đông người sao chỉ thấy mình em
                        Đứng đợi người về để đốt ngọn đèn lên
                        Thắp lại quá khứ một thời nào đã tắt

                        Giấc mơ Saigon có hàng cây hiu hắt
                        Giữa quán không người nghe trống vắng hư hao
                        Nhớ lại thuở nào ngày hai đứa bên nhau
                        Lao xao trong nắng lời hẹn hò xưa cũ

                        Giấc mơ Saigon có từng cơn mưa lũ
                        Rớt xuống cuộc đời làm sóng dậy lênh đênh
                        Bao nhiêu năm rồi người còn nhớ hay quên
                        Góc trời dang dở em lỡ làm đánh mất

                        Giấc mơ Saigon bao giờ thành sự thật
                        Cho xóa nỗi buồn vơi hết những chờ mong
                        Để lúc em về níu lại chút hư không
                        Của kỷ niệm đẹp mênh mông thời con gái...!

                        Pha Lê

                        Comment




                        • Nhớ

                          Ôi nhớ thật nhiều ! Người ơi có biết
                          Một buổi chiều thung lũng mưa... bay bay
                          Trên phố buồn nhớ ánh mắt, vòng tay
                          Chút hơi ấm thân quen giờ xa quá

                          Mới ngày hôm qua tình vui như lá
                          Tình nở như hoa giăng khắp con đường
                          Hai đứa cười chung một nụ yêu thương
                          Chung hạnh phúc nhỏ nhoi và chân thật

                          Rồi thì thầm “em nhớ anh nhiều nhất !”
                          Kỷ niệm về trong mộng mị chiêm bao
                          Cái thuở ban đầu khờ dại như nhau
                          Khi tỉnh dậy chợt bàng hoàng thấy thiếu

                          Anh cầm tay em những ngón tay mềm yếu
                          Thương lắm đường tình - rắc rối, cong cong
                          Bàn tay gầy chỉ nắm được hư không
                          Dù mơ ước rất tầm thường, tội nghiệp

                          Ôi nhớ thật nhiều ! Nhớ ai tha thiết
                          Nỗi nhớ nào đọng trong mắt... cay cay...

                          Pha Lê

                          Comment


                          • Thương

                            Cali đã vào đông rồi em nhỉ?
                            Chắc đêm về, gió lạnh buốt trái tim
                            Đọc thơ em mà rung cảm nỗi niềm
                            Anh thương lắm những đêm dài trăn trở

                            Nỗi yêu thương thắp lên niềm nhung nhớ
                            Cháy lan tràn trong ký ức mênh mang
                            Bản tình ca - chi bắt nhịp muộn màng
                            Để ân ái xốn xang mùa giá buốt!

                            Muốn cùng em cuối con đường chung bước
                            Lửa nồng nàn hong ấm nỗi cô đơn
                            Bàn tay anh xoa dịu hết tủi hờn
                            Sóng thủy triều ngập dâng mùa khô khát…

                            Niềm yêu thương đắm chìm sâu đáy mắt
                            Trái tim buồn… nghe bất lực tỉ tê!
                            Không lẽ ta sống mãi với ê chề
                            Rồi chẳng lẽ ta cứ hoài xa cách?!

                            Từng ngạo cười trước vô vàn thử thách
                            Mắt khinh đời… anh nổi loạn vì… em!

                            An Nhiên

                            Comment




                            • Dạ khúc mùa Đông

                              Mùa Đông trải lá dưới chân em
                              Nằm nghe nỗi nhớ ngủ bên thềm
                              Ngọn đèn buồn bã như đôi mắt
                              Mơ màng nghe sóng hát giữa đêm...

                              Đôi bờ cách một nỗi nhớ thương
                              Mà sao con sóng mãi vấn vương
                              Rì rào Sông hát trong đêm vắng
                              Ru tình man mác dưới bóng Trăng...

                              Người ngồi ngóng đợi tiếng sóng ru
                              Tựa bài dạ khúc lắng tâm tư
                              Lối xưa vướng víu nhành trinh nữ
                              Thoáng nhẹ qua đời chút phù du...

                              Hoàng Hạc

                              Comment


                              • Mơ em

                                Ta thấy em về trong giấc mơ
                                Bến xưa, đò trở lại – không ngờ
                                Nhành trúc run run mừng cơn gió
                                Dịu dàng lay khẽ khúc tình thơ

                                Ta thấy em ngồi dưới gốc si
                                Tim ta xanh mướt tuổi dậy thì
                                Chỉ thấy lá rung mà rạo rực
                                Cứ hoài lưu luyến - chẳng muốn đi

                                Ta thấy nụ cười lóa nắng tươi
                                Hoa mơ thắm đỏ dưới mặt trời
                                Bờ môi em ứa tươm dòng mật
                                Con bướm đa tình đến lả lơi

                                Ta thấy… ta là kẻ si mê
                                Thơ ta ngây dại đến vụng về
                                Dường như đáy tim đang dậy sóng
                                Muốn hất tung trời mới hả hê…

                                An Nhiên

                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom