
VÔ THƯỜNG
Giữa buồn đau có tiếng cười ngạo nghễ
Trong sum vầy có mầm mống biệt ly
Giữa tôn vinh loáng thoáng lòng khinh bỉ
Trong trung thành có bội phản chực chờ
Trong sum vầy có mầm mống biệt ly
Giữa tôn vinh loáng thoáng lòng khinh bỉ
Trong trung thành có bội phản chực chờ
Giữa thực tại đầy rẫy những mộng mơ
Quá thâm sâu nhiều khi thành nông cạn
Sau đêm trường mặt trời lại bừng sáng
Mới bình minh... lại ngả bóng hoàng hôn
Quá thâm sâu nhiều khi thành nông cạn
Sau đêm trường mặt trời lại bừng sáng
Mới bình minh... lại ngả bóng hoàng hôn
Quá ngu khờ lắm lúc lại là khôn
Lòng lương thiện có khi là ác độc
Xe thất thế đành gian nan trước chốt
Bao anh hùng gục ngã trước liễu đài
Lòng lương thiện có khi là ác độc
Xe thất thế đành gian nan trước chốt
Bao anh hùng gục ngã trước liễu đài
Từng sự sống theo nhau về cát bụi
Ươm mầm cho nguồn sống mới trào dâng
Vòng tròn kia có tự thuở hồng hoang
Tự chuyển dịch để trở thành bất dịch...!
Ươm mầm cho nguồn sống mới trào dâng
Vòng tròn kia có tự thuở hồng hoang
Tự chuyển dịch để trở thành bất dịch...!
THIENTHAN.
Cô vẫn còn nhớ rõ cái lần đầu tiên khi đọc được bài thơ này của anh làm gần hai năm về trước... Một cảm giác thật gần gũi, thân thuộc đã dấy lên trong tâm hồn cô. Cô cảm nhận được ở nơi anh là một người đàn ông đã từng trải, lăn lộn với đời, tuy nhiên, cô cũng biết những sự va chạm ấy đã không làm cho anh trở nên cay đắng hay chua chát - mà trái lại, nó còn mang đến cho anh một sự hiểu biết và thông cảm đến tận cùng. Có lẽ điều đó chính là sự suy nghĩ thật đồng cảm giữa hai người, vì đối với cô, những thăng trầm trong cuộc đời mà cô đã trải qua cũng không bao giờ khiến cho cô than van hay oán trách số phận. Cô luôn tự hiểu rằng tất cả những gì đến và đi qua đời cô đều thuộc về cõi tạm của con người và luôn nằm trong lẽ vô thường của trời, đất mà thôi.
Càng ngày, cô càng thấy được ở nơi anh một bản chất thành thật vô cùng đáng quý. Bề ngoài của anh luôn toát lên cái vẻ ngang tàng, mạnh mẽ của một người đầy bản lĩnh nhưng lại ẩn chứa quá nhiều cái mềm mại, dễ xúc động của một trái tim rất nhạy cảm bên trong ! Con người của anh là một sự kết hợp tuyệt vời giữa những điều lãng mạn và thực tế - khi lãng mạn thì cùng gió, mây bay bổng đến tận thiên đường. Còn khi đã thực tế thì lại rạch ròi, cân nhắc chi ly đến từng hơi thở. Có lẽ sự pha trộn hài hòa đó đã luôn được cân bằng một cách tự nhiên và làm cho cuộc sống của riêng anh thêm phần thăng hoa và ý nghĩa. Anh thường hay tâm sự với cô về những suy tư khắc khoải của mình về thân phận con người. Hình như sự cô đơn tích tụ từ bao lâu nay trong tâm hồn anh đã dần dần được giải thoát từ khi anh gặp và yêu cô.
Thật không có gì hạnh phúc hơn khi tìm gặp được một người có cùng chung ý nghĩ, quan niệm để chia sẻ buồn vui với nhau trong cuộc sống. Họ cùng có một tâm hồn, tư tưởng giống nhau đến lạ lùng ! Rất nhiều khi cô có thể đọc được hết những gì đang diễn biến thật phức tạp trong tâm trí của anh và ngược lại... Chính sự hiểu thấu này đã mang đến cho họ những niềm hạnh phúc thật giá trị. Đối với họ, hạnh phúc không phải nằm ở cuối con đường mà chính là nó nằm trên từng chặng đường họ đã đi qua. Họ cùng quan niệm rằng, nếu ta không biết điều gì làm cho ta hạnh phúc trong hiện tại, thì làm sao ta có thể biết được điều gì làm cho ta hạnh phúc trong tương lai ?! Do đó, chỉ khi nào có được hạnh phúc cho cái hiện tại của chính mình, ta mới có thể biết cách mang lại cho người khác niềm hạnh phúc sau đó một cách chín chắn được.
Thật sự thì không có gì là vĩnh cửu trên cõi đời này cả nếu như ta nhận thấy rồi hiểu rõ thế gian vô thường và cái giới hạn riêng biệt trong mỗi con người. Trong cái vô hạn chứa đựng muôn vàn cái hữu hạn nhưng chính từng cái hữu hạn lại làm nên sự vô hạn khôn lường. Khi ta ý thức được điều này thì chắc hẳn ta sẽ rất quý trọng niềm hạnh phúc mà ta đang hưởng thụ và có thể nó sẽ làm giảm bớt đi nhiều sự đau buồn khi niềm hạnh phúc ấy không còn hiện hữu bên ta nữa.
Như vậy vô thường có nghĩa là gì ?! Có phải là sự chuyển dịch giữa cái đến và đi, cái được và mất, cái có của hôm nay và cái không của ngày mai hay không ?! Nếu ta đã nhận diện ra lẽ vô thường của cuộc đời này thì ta sẽ không sống như không thể bao giờ chết - để rồi ta sẽ chết như chưa từng sống bao giờ...!!!
Hoàng Hạc
Comment