• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

CHÚT TÌNH CHÚT Ý

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • CHÚT TÌNH CHÚT Ý

    SỐNG LẠI TÌNH XƯA
    *
    Em cứ hẹn- Anh sẽ chờ sẽ đợi
    Dù một giờ hay suốt cả ngày nay
    Phone không reo anh chờ đến ngày mai
    Chờ trọn kiếp cho vừa lòng em hẹn
    Tình cho em – Anh luôn đầy trọn vẹn
    Dù buổi đầu có trắc trở chông chênh
    Đường anh đi, mưa, gió, đá gập ghềnh
    Vai nằng nặng nhục buồn đau hận tủi
    Uổng đời lính không bảo toàn sông núi
    Để cờ vàng tơi tả úa non sông
    Triệu người Nam đau xót nát tan lòng
    Nhìn cờ giặc bay bay như thách thức
    Đất nước không còn- Tương lai đánh mất
    Thì tình em- Gửi trả bụi đường xa
    Đêm ngục tù- Lòng anh vẫn thiết tha
    Thương nhớ lắm đôi mắt buồn năm cũ
    Trời SaiGòn mây vẫn đen vần vũ
    Biển gọi mời em cất bước ra đi
    Đò xa khơi không biết em nghĩ gì?
    Thương, tiếc, nhớ…cho người yêu chiến bại
    …..
    Mười mấy năm bước đường anh ngược trái
    Đất tự do, nắng ấm tủi thân đời
    Xếp lại bàn cờ- Tướng sĩ tả tơi
    Quên dĩ vãng- mắt hướng nhìn nắng mới
    Tình năm xưa có ai chờ ai đợi
    Chuyện tình cờ mà lại rất dễ thương
    Vần thơ xưa thuở tình đượm yêu đương
    Anh đọc được trên một vài tờ báo…
    Tuổi đã uá- Lá thu buồn ảo não
    Chợt bừng lên- Tiếng chim sáo vang ca
    Nghe đâu đây êm dịu khúc nhạc hòa
    Em hẹn sẽ gọi phone thăm người cũ..!
    Em cứ hẹn và xin em hãy nhớ
    Anh đang chờ …chờ mãi đến kiếp sau
    Thượng đế ơi! Người có phép nhiệm mầu
    Xin xóa bỏ lắm muộn phiền nhân thế…

    thylanthảo
    Con đi dưới lá cờ sao máu
    Rờn rợn lòng con, nhục Mẹ ơi...
    Similar Threads
  • #46

    thương nhớ tình thâm
    -ss-


    Chiều mưa giông gió run từng chập
    Nước tự trời cao đổ thẳng dòng
    Mâm cơm chiều một mình cầm đũa
    Vợ đi làm con học trong phòng

    Ấm áp phòng ăn yên tỉnh lắm
    Âm thanh nhè nhẹ nhạc tình xa
    " Lòng Mẹ" của Y vân xoáy đậm
    Lòng con nhớ mẹ nhớ thiết tha...

    Mâm cơm hồi đó tuy đơn giản
    Nhưng ấm tình thân cảnh thuận hòa
    Ba mẹ, chị anh ...Chiều bảng lảng
    Canh chua tôm mẹ nấu bạc hà

    Tôm đất rang con còn cảm giác
    Đậm đà hương vị ngọt tình quê
    Con ở đây ngồi ăn yên lặng
    Nhớ xa xót nhớ khó quay về...

    Con cá con tôm ngày xưa rẻ
    Bàn tay của mẹ, khéo nếm nêm
    Cực khổ thân già luôn nhỏ nhẹ
    Lo chuyện nhà trong ấm ngoài êm !

    Đôi mắt của ba hôm từ giã
    Con lên đường bước lối tối tâm
    Nặng xích xiềng giữa rừng thiêng núi lạ
    Nhớ thương hoài đôi mắt xa xăm...

    Ngày tiễn con đi về đất hứa
    Mẹ nhìn đắm đuối ướt bờ mi
    Cắn chặc răng con không nhìn lại
    Tạo hoá bàychi cảnh biệt ly...

    Đầu cá Hồi nấu cà nêm cần
    Sườn heo non kho gừng hành tỏi
    Con cầm đũa mà như lú lẫn
    Và cơm không ...Thương nhớ bồi hồi !

    Đất ly hương vẫn thường gặp mẹ
    Giấc mơ nào cũng đẫm ướt mi
    Chữ vẹn toàn khó tìm cõi thế
    Sống ấm no vẫn nhớ tình quê ..!!

    thylanthảo
    Con đi dưới lá cờ sao máu
    Rờn rợn lòng con, nhục Mẹ ơi...

    Comment

    • #47

      kontum ngày đó
      -ss-


      Đôi mắt Kontum ngày tiễn biệt
      Nửa dòng lờ lững sông Dakpla
      Đắm đuối nhìn nhau tình tha thiết
      Mây trời vô định mãi bay xa...

      Qua cầu Dakpla buồn thê thiết
      Nắng đầu hè đỏ lửa mắt ai
      Đi về đâu? Tự ta không biết
      Súng cầm tay, gió núi thở dài

      Trái bắp nướng em bẻ làm đôi
      Nửa tình giữ lại nửa kia mời
      Răng em đều đặn trông như bắp
      Ta đã bao lần ngọt nụ môi !

      Chinh chông chờ gió đùa đâu đó
      Dấu hết ân tình khe núi sâu
      Xe đến Chư Pao ta còn nhớ
      Môi thắm em cười mi ướt đau!!

      Bước ly hương muốn quên vẫn nhớ
      Mấy chục năm dài như hôm qua
      Ta thấy Kontum đầy vết máu
      Vương tướng ai người biết xót xa...!!

      thylanthảo
      Con đi dưới lá cờ sao máu
      Rờn rợn lòng con, nhục Mẹ ơi...

      Comment

      • #48

        ĐẸP NHƯ THƠ
        -ss-


        ( Gởi các bạn chung chuyến về: Tr/Tá Điện. Tr/Tá Sĩ, Tr/tá Đã, T/Tá Trực, Đ/úy Khiêm....)



        Giã biệt rừng thiêng đất Bắc Hà
        Hoang sơn khổ địa cảnh đời xa
        Một bầy mã diện như ma quỷ
        Lối cũ đường xưa trở lại nhà...

        Lũ tù thuở ấy chưa già lắm
        Dù đã lưu đày hơn tám năm
        Cổng trại Nam Hà he hé mở
        Cảnh đời dương thế giống cõi âm

        Từ ga Hàng Cỏ lên xe lửa
        Dòn dả còi tàu đêm nửa khuya
        Công an coi tù lên tử giã
        Trao giấy tha, lời chúc bước về !

        Từ trong tù kín ra tù hở
        Đường phố Thăng Long chẳng có gì
        Những bài văn, trí ta còn nhớ
        Hà Nội oai hùng trong sử thi!

        Ba mươi sáu cảnh đẹp phố phường
        Hà thành văn vật ngát trời hương
        Bây giờ nhếch nhác trông dơ dáng
        Tiếng chửi thề vang khắp nẻo đường ...

        Trong toa xe lửa đông như kiến
        Ồn ào dậy chợ một lũ ong
        Hàng hóa, người ta ngồi bít lối
        Thiên đường Cộng sản lá cờ hồng !

        Hơn tám năm dài trong lao nhục
        Mấy lần mang bệnh tưởng vùi thây
        Lên rừng đốn củi ăn khoai sắn
        Phước độ cho nên có ngày nầy .

        Một toa gần đầy tù được thả
        Hành tranh nhẹ hễu có gì đâu
        Những người xa lạ luôn nhìn ngó
        Người lính năm xưa tóc bạc đầu !!

        Người ta thua kém mình trăm thứ
        Vậy mà chiến bại nhục đau không
        Một lũ cầm quyền loài hoang thú
        Ác tâm, cuồng dã ý như lòng .

        Ta về giữa cảnh đời thê thiết
        Địa ngục trần gian giặc đã xây
        Lứa tuổi ta sinh đành chịu thiệt
        Thiên đường Cộng Sản mộng trên mây...

        Bạn ta xương trắng rơi cùng khắp
        Lối chiến trường xưa nắm mộ hoang
        Bao nhiêu tuấn kiệt vùi thân xác
        Khắp các trại tù không khói nhang .!!

        Làm sao quang phục cờ xưa cũ
        Đuổi lũ cuồng ngông trả lại dân
        Mái ấm gia đình xây hạnh phúc
        Oan hồn tử sĩ được siêu sinh

        Bao nhiêu năm rồi ngày giặc thả
        Lòng ta nhớ mãi vẫn không quên
        Cờ xưa đã mất ai đền trả
        Vất vưởng hồn oan tiếng vọng rền.!

        Việt Nam ơi! Hồn thiêng quốc tổ
        Gợi ý muôn dân phá xích xiềng
        Đợ dân, bán nước là do đảng
        Tiền tài danh vọng giữ tư riêng ...

        Bốn phương về lại ngày vui lắm
        Gió lộng hân hoan đẹp sắc cờ
        Ba sọc đỏ hồng tươi sắc đậm
        Thanh bình thật sự đẹp như mơ !!

        thylanthảo
        Con đi dưới lá cờ sao máu
        Rờn rợn lòng con, nhục Mẹ ơi...

        Comment

        • #49

          giã biệt
          -ss-



          Em Biển Hồ, em Cù Hanh
          Vẫy tay sao nỡ đoạn đành từ ly
          Con đường Hoàng Diệu ai đi
          Hàng thông ủ rũ nói gì với nhau
          .....
          Mắt ửng đỏ, giọng nghẹn ngào
          Đá kia còn biết xuyến xao thương buồn
          Tình chiến hữu, nghĩa tròn vuông
          Sao đành dứt bỏ...Mưa tuôn ướt đường
          .....
          Bạn bè xương thịt rã vương
          Cỏ cây còn thấy xót thương nữa là
          Xuôi Nam mà dạ xót xa
          Sông Ba loáng máu nhập nhòa ma trơi
          .....
          Đường về Nam chẳng xa xôi
          Sao mà bom đạn rối bời thế kia
          Mười đi được mấy trở về
          Thây người sình rã xót tê tái lòng
          .....
          Trời Nam nhuộm đỏ máu hồng
          Ai gây nên cảnh nhục chung sơn hà ?!

          thylanthảo
          Con đi dưới lá cờ sao máu
          Rờn rợn lòng con, nhục Mẹ ơi...

          Comment

          • #50

            RAY RỨT BIỂN ĐÔNG
            -ss-


            Biển vẫn im ôm niềm khổ đau
            Thấm hờn trong máu đến ngàn sau
            Bao nhiêu oan khốc dân vô tội
            Xương trắng phơi xương đỏ máu đào...

            Cũng rất nhiều khi biển nổi cơn
            Dậy làn sóng dữ oán căm hờn
            Thuyền nan một chiếc trong lòng bão
            Thi thể trôi đâu? ...Sóng chập chờn.!

            Hỏi tại vì đâu biển nặng lòng
            Tháng tư sao lại nổi bão giông
            Để cho tơi tả cờ dân tộc
            Bức tử miền Nam ...Máu nhuộm hồng!!

            Biển rất buồn cho lũ người dưng
            Đến từ hang hốc từ núi rừng
            Chiến công có được nhờ may mắn
            Hống hách, hung tàn bách hại dân

            Ngày xưa biển đẹp, yên, thơ mộng
            Sóng nước lao xao nhạc réo tình
            Trai thanh gái lịch đùa theo sóng
            Trăng mộng nghiêng mình đáy nước in

            Đã mấy ngàn năm biển vẫn ôm
            Sóng đùa trên cát ngọt ngào hôn
            Biển ôm thật sát giang san Việt
            Biển đất tình thân xác với hồn

            Biển đau lòng nhận bao nhiêu xác
            Con cháu Tiên Rồng bỏ xứ đi
            Bạo quyền nỡ bỏ rơi lòng biển
            Để giạc Tàu kia lấn chiếm khi

            Hãy lắng lòng nghe biển khóc than
            Gió chuyền nghẹn nấc những hồn oan
            Thịt xương đã rã trong lòng biển
            Âm khí nặng nề rất khó tan

            Biển sẽ hiền hoà, yên, sóng đẹp
            Khi cờ thay sắc xóa bạo quyền
            Sóng biển vỗ về hôn nhẹ đất
            Ngọt tình sông núi đẹp tình duyên

            thylanthảo
            Con đi dưới lá cờ sao máu
            Rờn rợn lòng con, nhục Mẹ ơi...

            Comment

            • #51

              ray rứt buồn thương
              -ss-


              Ngưng tiếng súng có phải tàn cuộc chiến?
              Hoà bình về trên đất nước Việt Nam
              Bắc với Nam tình huynh đệ đồng tâm
              Xây đất nước đẹp màu hoa dân chủ?!
              Một tháng tư giặc về như thác lũ
              Đỏ cờ sao tơi tả lá cờ vàng
              Không tiếng cười chỉ có tiếng khóc than
              Máu vẫn chảy và thây người vẫn ngã
              Một người vui có ngàn người nhục nhã
              Nhìn bạn bè buông súng rứt ray tim
              Cắt cánh rồi tội tình lắm thân chim
              Trơ mắt trắng nhìn giặc thù hỉ hả
              Giặc đã về đây không còn gì cả
              Chữ tự do, hạnh phúc với ấm êm
              Tan biến theo màu tối của bóng đêm
              Muốn tìm thấy chỉ trong mơ, dĩ vãng
              Người chiến sĩ đang khốn cùng hoạn nạn
              Tự lo thân chiến đấu giữ gìn thân
              Không cam tâm sống lơ láo hàng thần
              Làm chỉ điểm làm tay sai cho giặc
              Đói thê thảm mắt vẫn ngời rực sáng
              Nhìn tương lai bằng hy vọng tự lòng
              Cờ sẽ vàng bay như ý ước mong
              Lũ giặc khỉ phải về rừng trở lại
              Mười năm...Hai mươi lăm năm oan trái
              Vẫn chất chồng đè nặng tội dân Nam
              Lệnh hèn ban bao chiến sĩ đã lầm
              Tuân thượng lệnh vướng chân vào tù tội
              Bạn hiểu ta thì đừng bao giờ hỏi
              Hoà bình rồi sao mặt chẳng thấy vui
              Sao lòng ai cứ mãi mãi ngậm ngùi
              Nhìn cờ đỏ bằng mắt nhìn căm hận
              Cuộc chiến chưa tàn niềm tin chưa mất
              Đêm bây giờ ánh sáng đến ngày mai...

              thylanthảo
              Con đi dưới lá cờ sao máu
              Rờn rợn lòng con, nhục Mẹ ơi...

              Comment

              • #52

                ngồi ăn mà nhớ
                -ss-

                Ao Trường Đua- Gò Công

                Mâm cơm chiều, cá canh đầy đủ
                Sườn heo kho sả ớt tỏi gừng
                Tiếng hát Lệ Thu gợi buồn gợi nhớ
                Ngồi một mình nhớ mẹ tủi thân

                Vợ với con mỗi người mỗi việc
                Chung một nhà mà khó gặp nhau
                Tan ca về tưới cây, nấu bếp
                Nhớ mẹ, thương ba lệ chực trào..!

                Chút nắng chiều phai trời bảng lảng
                Chim đàn về tổ thẳng chân bay
                Mâm cơm chiều, đèn dầu thắp sáng
                Mẹ với ba, anh chị vui vầy !

                Cá rô mề mẹ chiên sả ớt
                Khoai mở tím nấu canh với tôm
                Khéo bàn tay muối đường thêm bớt
                Hương tô canh thơm ngát ngò ôm

                Mẹ bới cơm cho anh cho chị
                Chén của ba đầy nghĩa phu thê
                Con ở đây ăn cơm tự bới
                Lòng thật buồn xót nhớ tình quê..!

                Mẹ biết thằng con nhiều gian khổ
                Từng tuổi nầy chưa được thảnh thơi
                Mỗi ngày đi về mười một tiếng
                Còn giờ đâu nghĩ đến ăn chơi

                Vai con vẫn hình như còn nặng
                Nợ sơn hà ân nghĩa núi sông
                Bão phục quốc vẫn yên tĩnh lặng
                Nhìn giặc thù căm hận nặng lòng !

                Con sẽ về quỳ bên mộ mẹ
                Nước mắt thâm tình ướt mộ ba
                Lòng dân Việt hân hoan vui vẻ
                Nhìn cờ vàng mắt ướt thiết tha

                thylanthảo
                Con đi dưới lá cờ sao máu
                Rờn rợn lòng con, nhục Mẹ ơi...

                Comment

                • #53

                  NÓI VỚI CHỊ
                  -*-


                  Chị ơi! Ray rứt lòng em lắm
                  Chiều đọc thư nhà thấy xót xa
                  Quê hương kỷ niệm còn ghi đậm
                  Lòng em, chị biết tháng ngày qua…

                  Chị hỏi sao em không trở về
                  Mười năm đất lạ thoát cơn mê
                  Lòng em giờ chắc không còn nhớ
                  Thuở buổi cờ tan cảnh não nề…!

                  Chị ơi! Tình ý em luôn nhớ
                  Đất nước, cây đa, mái ngói đình
                  Em vẫn không quên ngày kinh sợ
                  Toàn dân thống khổ cảnh điêu linh…

                  Chị kể từ ngày ba mẹ mất
                  Cảnh nhà nguyên vẹn của ngày xưa
                  Hai chị tuổi già luôn đau yếu
                  Sân nhà sau trước ướt giông mưa…

                  Chị ơi! Chị nhắc lòng em xót
                  Tang mẹ, tang ba luống đoạn trường
                  Chữ trung, chữ hiếu em đều mất
                  Thân đời lưu lạc mãi buồn vương…

                  Chị nhắc trường xưa giờ thay đổi
                  Thầy cô, bạn cũ…cảnh rêu phong
                  Chính sách trồng người hay trồng cỏ
                  Để cỏ vươn cao ngập cả đồng !

                  Chị ơi đất lạ em tìm gặp
                  Một số thầy cô tuổi đã cao
                  Nhắc lại trường xưa- buồn rưng khóc
                  Chút tình còn lại rất ngọt ngào

                  Chị bảo dù sao em cũng phải
                  Sắp xếp về thăm lại cửa nhà
                  Thăm mộ mẹ, ba, làng xóm cũ
                  Thâm tình, thương lắm đứa em xa…

                  Chị ơi em nhớ từng cây cỏ
                  Nhưng bước quay về thật khó khăn
                  Em đi dưới lá cờ sao đỏ
                  Lòng em chị biết, xót tâm can…!

                  Mai nầy hy vọng trời quang đảng
                  Cờ cũ vàng bay khắp nẻo đường
                  Em trở về quê thăm lại chị
                  Tuổi già ý vẫn thắm trời hương…

                  thylanthảo

                  Con đi dưới lá cờ sao máu
                  Rờn rợn lòng con, nhục Mẹ ơi...

                  Comment

                  • #54

                    CÓ CHÚT NGẬM NGÙI
                    *


                    Em về thăm lại Gò Công
                    Mười mấy năm xa mặt cách lòng
                    Dấu quen xưa trở thành xa lạ
                    Ngang Cầu Nổi- Sóng vẫn đầy sông.!

                    Em về không biết buồn hay vui
                    Cảnh cũ quê xưa luống ngậm ngùi
                    Dấu bước thời gian in đậm nét
                    Người quen đâu giữa cảnh đổi dời.

                    Em về cho thỏa lòng thương nhớ
                    Mười mấy năm xa cách ly hương
                    Nắng vẫn hồng tươi trưa trên phố
                    Tìm đâu dấu cũ bước trên đường

                    Có chút gì ngăn cách không em
                    Sông xưa dòng nước vẫn êm đềm
                    Hay là chút gió lùa khua sóng
                    Nhìn nắng đời vẫn thấy bóng đêm!

                    Ân tình chót lưỡi với đầu môi
                    Tạo hóa bày chi cảnh đổi dời
                    Em thấy em trở thành xa lạ
                    Từng bước cô đơn chậm giữa đời

                    Đất của ông cha nơi sinh đẻ
                    Mà sao ngờ ngợ cõi lòng xa
                    Mười mấy năm, tâm lòng đáng lẽ
                    Xúc động tràn dâng- chỉ nhạt nhòa.!!

                    Tình người biến dạng theo năm tháng
                    Cố cảm thông vẫn thấy ngậm ngùi
                    Vật chất xóa tan nhiều lễ nghĩa
                    Cờ đỏ bay bay cuốn bước đời

                    thylanthảo
                    Con đi dưới lá cờ sao máu
                    Rờn rợn lòng con, nhục Mẹ ơi...

                    Comment

                    • #55

                      VIẾT LỜI BÊN NÚI
                      *




                      Chồi cố vươn kẽ đá
                      Lửa nắng đổ mồ hôi
                      Ai quen và ai lạ
                      Gió đùa nhẹ mây trôi …

                      Bao nhiêu là bụi bặm
                      Bởi những gót chân trần
                      Trong rừng sâu núi thẳm
                      Đi ở đều phân vân…

                      Màu da xanh mét tái
                      Đá nứt nẻ sương trời
                      Miệng nhai toàn rau dại
                      Đi hoài chẳng tới nơi.!

                      Dế rừng rên rỉ khóc
                      Xuân Hạ đợi từng mùa
                      Người sống chôn người chết
                      Thân trần chịu gió mưa…!

                      Ơi! Chồi non kẽ đá
                      Làm sao đứng giữa trời
                      Nắng mưa và sương gió
                      Ngày về quá xa xôi …

                      Ta buồn thân đêm tối
                      Qua song sắt mắt nhìn
                      Sài Gòn còn ai đợi
                      Đêm từng đêm lặng thinh !

                      Thân người đâu phải đá
                      Cỏ lá của trâu bò
                      Người quen làm mặt lạ
                      Người chết đâu còn lo …

                      thy lan thảo
                      Con đi dưới lá cờ sao máu
                      Rờn rợn lòng con, nhục Mẹ ơi...

                      Comment

                      • #56

                        RAY RỨT Ý TÌNH
                        -ss-


                        Em về áo lụa buồn son phấn
                        Giấc nửa đêm trằn trọc không yên
                        Chữ duyên đã buộc em đành nhận
                        Ân ái trao thân đổi lụy phiền...

                        Người đi biền biệt không tin tức
                        Xuân đến xuân đi nắng cuối ngày
                        Địa ngục trần gian nếu có thật
                        Vàng phai, đá nát, gốc lung lay...

                        Cảnh nhà nhện bám trơ sàn trống
                        Cơm đói ăn dành dụm thăm nuôi
                        Có miệng không lời như đứa ngọng
                        Eo sèo cảnh cũ nhớ xa xôi ...

                        Xuôi tay kiếm chút tiền đau lắm
                        Một chữ xuân thời xin thứ tha
                        Nghĩa xưa tình cũ còn sâu đậm
                        Vui sướng gì em- Rối xót xa.!

                        Anh về ấm lại tình chăn gối
                        Son phấn còn đâu đợi dáng xuân
                        Vết khắc vẫn ghi hằn tội lỗi
                        Mười năm chia cách lạnh bao lần.?!

                        Lòng yên vẫn cố quên đường cũ
                        Đất đá long chong gai lấp đường
                        Ta biết lòng người thương tha thứ
                        Mà tâm vẫn động rối tình vương ...

                        Thương cho thân phận mùa xuân lắm
                        Nắng mới vừa lên mây kéo đen
                        Súng buông, cờ gãy còn in đậm
                        Cảnh đổi thay đời rất khó quen ...

                        thylanthảo
                        - Gởi bạn đồng cảnh Trại Tù Hà Tây
                        Con đi dưới lá cờ sao máu
                        Rờn rợn lòng con, nhục Mẹ ơi...

                        Comment

                        • #57

                          VIẾT CHO THẰNG BẠN GIÀ
                          *





                          Ê cái thằng bạn già
                          Tao bây giờ trời xa
                          Đọc hoài tin tức Việt
                          Đọc rồi muốn chửi cha!

                          Mày ở lại Việt Nam
                          Phận trời phải đành tâm
                          Tao biết mày hận lắm
                          Tương lai mù xa xăm...

                          Giặc bịt mồm bịt miệng
                          Giấu nhẹm hết tin đời
                          Tin giặc Tàu xâm lấn
                          Tin lảnh hải xa xôi...

                          Tao xứ ngoài thông thả
                          Đọc biết được nhiều tin
                          Nhớ ngàn năm đô hộ
                          Cây cỏ cũng giựt mình

                          Dân mình gần trăm triệu
                          Dân biểu tình le que
                          Công An luôn đàn áp
                          Người yêu nước chạy te...

                          Bao giờ triệu cánh tay
                          Cùng nhau đoàn kết lại
                          Xé bỏ hẵn cờ sao
                          Xoá đoạn đời oan trái...

                          Nếu mày đọc tin tức
                          Về lũ giặc Tàu Ô
                          Mày cũng sẽ câm giận
                          Thương biết mấy cơ đồ.

                          Lãnh đạo hèn hết biết
                          Hùng, Dũng, Sang, Trọng gì
                          Dân khổ hoài rên siết
                          Lăm le bỏ xứ đi.!

                          Nếu mệnh trời đã định
                          Xui lũ quỷ cầm quyền
                          Việt Nam đành yểu mệnh
                          Hờn Chiêm Quốc còn nguyên...

                          Một lần tao buông súng
                          Nhục nhã đến ngàn năm
                          Bây giờ Chệt xâm lấn
                          Cay đắng luôn tủi buồn!

                          Nhưng lòng tao tin tưởng
                          Dân Việt mình không hèn
                          Khổ sướng cùng nhau hưởng
                          Hận giặc Tàu không quên...

                          thylanthảo
                          Con đi dưới lá cờ sao máu
                          Rờn rợn lòng con, nhục Mẹ ơi...

                          Comment

                          • #58

                            HƯ ẢO ĐỜI TRÔI
                            -ss-


                            Phượng sẫm úa màu rơi vung vải
                            Cuối hè đang đợi tới ngày thi
                            Sách đèn một thuở ai từng trải
                            Mới thấy thấm buồn chuyện biệt ly...

                            Năm học cuối cùng qua lẹ quá
                            Kỳ nầy không đâu sẽ toi cơm
                            Rớt tú tài đeo lon trung sĩ
                            Chớ vội vàng yêu ...liệu giữ hồn!

                            Kim Hoa, Lệ Thủy...cô nào nữa
                            Đệ tứ đệ tam thắm sắc màu
                            Quên hết để ôn bài vật lý
                            Giao thoa, cộng hưởng nhức cái đầu!

                            Vạn vật dày cui, bài thần kinh
                            Học hoài bay mất hết cả tình
                            Chưa yên, luận lý rồi tâm lý
                            Phải giải cho thông những phương trình...

                            Giặc Cộng tràn lan. Lệnh động viên
                            Tuổi xuân đâu được sống đời yên
                            Quân trường rộng cửa đang chờ đón
                            Tổ quốc đâu nào của ai riêng...

                            Thu Hường, Thu Cúc...đừng mơ ước
                            Lệ Thủy, Lệ Hoa trả cho đời
                            Không đậu tú tài coi như hết
                            Tương lai chầm chậm ...lục bình trôi...

                            Xác phượng sẫm màu trong ký vãng
                            Thời gian vùn vụt nước xuôi dòng
                            Năm mươi năm dễ gì quên lãng
                            Cảnh cũ, trường xưa...Nhớ nát lòng.!

                            Những cô con gái như tiên nữ
                            Áo trắng tình mơ mắt mộng mơ
                            Một thuở xuân thì lòng vẫn nhớ
                            Bây giờ duyên dáng có như xưa?!

                            Tình cờ gặp lại người năm cũ
                            Móm mém ngồi chơi bên trẻ thơ
                            Bé gọi người xưa bằng Bà Cố
                            Vệt nắng thời gian có ai ngờ!!

                            Dáng ngọc diễm kiều vàng trăm lượng
                            Nước rơi đá cứng cũng phai mòn
                            Đã qua rồi tuổi mơ khanh tướng
                            Hai chữ Chung Tình vẫn đẹp hơn...

                            thylanthảo
                            Con đi dưới lá cờ sao máu
                            Rờn rợn lòng con, nhục Mẹ ơi...

                            Comment

                            • #59

                              CẢNH XƯA VẪN NHỚ
                              *
                              - Gửi Thái Tăng An & Gia Đình 201


                              Đêm Củng Sơn sương mờ che sao
                              Sài Gòn em vẫn sống ngọt ngào
                              Giã biệt KonTum đành lui bước
                              Về Nam…nằng nặng bước đời đau

                              Mới có bốn ngày có thấm chi
                              Pleiku lệ ứa nói câu gì
                              Để em không khóc lời chia biệt
                              Phố núi cao, sương mờ ướt mi

                              Phú Bổn run người đón khách xa
                              Con đường liên tỉnh phải đâu nhà
                              Lính quan đủ cả quân binh chủng
                              Chen chút nhau- bài rút quân ca…

                              Đêm nay sương lạnh phủ Củng Sơn
                              Tiếng gió rừng xa rít oán hờn
                              Trận thế ai bày chi cay nghiệt
                              Giặc thù chưa tới đã lui chân

                              Mắt nhắm chập chờn, ta nhớ em
                              Sài Gòn đẹp lắm, sáng đèn đêm
                              Mai ta biết có còn tương ngộ
                              Bỗng thấy nhói buồn máu nghẹn tim

                              Đêm nay ta nhớ ngày năm cũ
                              Một thoáng binh hùng bỗng khói sương
                              Ta vẫn nặng đời chân lữ thứ
                              Cảnh xưa, bè bạn máu loang đường

                              Bao giờ ta được về thăm lại
                              Dòng Đakpla nước rẽ đôi đường
                              Khói sóng Biển Hồ, thông lạnh rủ
                              Trăng Hàm Rồng …mờ nhạt hơi sương

                              Thăm đập Đồng Cam, đường lộ 7
                              Con đường oan nghiệt đạn bom cày
                              Uổng tử hồn xưa chưa siêu thóat
                              Vất vưởng đâu đây đếm tháng ngày

                              Muốn quên, lòng vẫn luôn thương nhớ
                              Đất nước tang thương một thuở nào

                              thylanthảo
                              Con đi dưới lá cờ sao máu
                              Rờn rợn lòng con, nhục Mẹ ơi...

                              Comment

                              • #60

                                vu lan nhớ MẸ
                                -ss-


                                Trăng tháng bảy- Trăng tháng nào cũng giống
                                Cũng hững hờ ánh sáng gởi trần gian
                                Tháng mười hai trăng đến có muộn màng
                                Hay quá sớm trăng tháng giêng vằng vặc
                                Trăng rực sáng hay là trăng dịu mát
                                Cũng từ tâm cảm nhận thấy từ lòng
                                Khi đang vui trăng khẻ lọt qua song
                                Cũng thấy mát dịu lòng người xa xứ
                                Với nỗi lòng của người đang thương nhớ
                                Thì đêm trăng ánh sáng rất ảo huyền
                                Rất hững hờ chầm chậm rớt bên hiên
                                Không thấy dáng Hằng Nga và Chú Cuội...
                                ***
                                Trăng tháng bảy, mùa Vu Lan đã tới
                                Một cành hồng- Thương quá mẹ của con
                                Sắc trắng tinh- Chút lạnh lướt qua hồn
                                Mi con chớp- Hình như đang thổn thức
                                Tháng bảy mưa ngâu, lòng con hụt hẫng
                                Nhớ mẹ hiền âu yếm dưỡng nuôi con
                                Bàn tay tiên chắc cũng khó đẹp hơn
                                Tay của mẹ vuốt ve thương trìu mến
                                Một tháng tư! Nghiệt oan gì định mệnh
                                Để giặc về tàn phá nát non sông
                                Bắc, Trung, Nam...thách thức lá cờ hồng
                                Như ngạo nghễ miệt khinh người chiến bại
                                Mẹ đón con về ...Buồn thương tê tái
                                Mẹ thăm nuôi con qua khắp trại tù
                                Mắt mẹ hiền như luôn mãi suy tư

                                Thằng con mẹ- Tương lai?- Rồi mẹ khóc
                                Ngày con đi- Lòng con đà biết mất
                                Một bà tiên thương con nhất trên đời
                                Đến quê người nơi xứ lạ xa xôi
                                Con đã khóc, nhiều đêm con nhớ mẹ
                                Có ai hiểu nỗi lòng người con trẻ
                                Nay đã già ly xứ sống xa quê
                                Giặc còn nguyên nên rất khó trở về
                                Thăm mộ mẹ- Bước trên đường xưa cũ...
                                Hoa hồng trắng- lệ con rưng rưng nhỏ
                                Từng giọt buồn ươn ướt má phong sương
                                Con làm sao quên được những tình thương
                                Mà mẹ đã sẵn dành cho thằng út

                                thylanthảo
                                ( Viết từ cảm hứng sau khi đọc bài thơ " Vu Lan Sắp Đến " của Sương Đêm , viết từ Lucerne. Thụy Sĩ)

                                Con đi dưới lá cờ sao máu
                                Rờn rợn lòng con, nhục Mẹ ơi...

                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom