TUYỂN TẬP TỎ TÌNH TRONG ĐÊM NGHE
Nguyễn Thị Thuỵ Khánh
Anh nghe chăng đằng xa bừng trái sáng
Anh nghe chăng đại bác nổ trong rừng
Nghe chăng anh non sông mình than oán
Mắt lãm buồn giấc ngủ muộn dưng dưng
Anh ngồi đó uống say từng tiếng nói
Hai mươi năm tuổi tác mọc đau buồn
Vì tình thương nức nở giữa quê hương
Anh cho em môi hôn lần cuối nhé
Vì chung quanh tiếng khóc nhuộm môi hồng
Cho em nhé lời ru thay tuổi mẹ
Cho niềm thương tuổi nhỏ chợt đơm bông
Trả lời em, trả lời em lần cuối
Yêu em nhiều như gai kẽm nghe anh
Yêu em mãi dù kiếp đời tro bụi
Dù tình yêu còn chiến cuộc tranh giành
KTV
SAO EM
Nguyễn Thị Thụy Khánh
Sao không là bướm cho hốn anh dệt mộng
Không la hoa choanh ướp hương đời
Không là thuyền đưa anh qua cơn sóng
Không là mây cho bay bốn phương trời
Mắt em đó sao không xanh nuối tiếc
Tuổi em xưa sao không mãi học trò
Cho anh mãi trên đường tình chới với
Yêu em hoài cho hồn dại ngu ngơ
Ngày tháng đó mong anh xa tuổi nhỏ
Xa thơ ngây xa bóng trắng giáo đường
Chiều tiễn biệt chuông ngân vang nức nở
Em xa rồi chiều cũng chợt mù sương
Sao yêu nhau mà chuyện tình dang dở
Sao gặp nhau rồi mãi mãi chia xa
Em phương ấy đanh cam phần duyên số
Em bây giờ buồn theo bước xuân qua
Sao không còn anh cho anh tôn thần tượng
Em sang ngang cho mộng ước phai tàn
Sao không đẹp cho hồn anh ngưỡng vọng
Thuở môi hồng cấp ngóng xuân sang
Em không hất ru anh lời ca thanh
Không còn nhìn bằng đôi mắt bồ câu
Sao thượng đế lưu đầy anh mãi thế
Để cuộc tình giờ đã chớm bể dâu
3/1/68 L.C.
MƯA BUỒN
Nguyễn Thị Thụy Khánh
Cơn mua mùa hạ về rồi
Cô đơn bóng nhỏ lệ trời ướt vai
Mang sầu theo kẽ ngón tay
Nhìn xa mù thẳm đường dài chơ vơ
Tương lai sao thấy mịt mờ
Tìm trong kỷ niệm ngàn đời nhớ thương
Tôi dầm mưa suốt đêm trường
Sao không thấm lạnh bằng nguồn lẻ loi
Hàng cây xanh đó bồi hồi
Đèn đêm phố nhỏ mờ hơi lạnh lùng
Tìm đâu một kẻ thủy chung
Cho mưa ngưng đổ tim ngừng bão giông
Trời mưa bong bóng phập phồng
Em đi lấy chồng tôi ngóng trông theo
Buồn như cơn gió lưng đèo
Bờ môi mằn mặn vẫn nghèo tình thương
Tương lai sao thấy xa mờ
SAO VỠ
Nguyễn Thị Thụy Khánh
Một lần sao sáng trên cao
Trông em ôi thấy ngọt ngào tình yêu
Thương anh nên bỗng nữ miền
Ngày đêm say giấc cô liêu chẳng sầu
Tình như giòng suối bạc đầu
Rộn ràng như sóng bạc đầu biển xa
Đan mây kết mộng hiền hòa
Em nhìn em thấy đậm đà thương anh
Một lần sao vỡ tan tành
Tình yêu thôi đã mong manh úa rồi
Buồn lên ngun ngút bờ môi
Tìm trong dư vị nghe đời héo hon
Yêu anh suốt kiếp vẫn còn
Hóa thân thành đá nên mòn dung nhan
Sao kia chừ đã lụi tàn
Để đôi mắt dấu buồn mang vào lòng
G.T.
4/7/68
HỒN LỮ KHÁCH
Nguyễn Thị Thụy Khánh
Ta đốt đuốc cho khung trời này sáng
Cho lứa tư tình buông tiếng khuyên lơn
Cho phương hẹn đừng biến thành địa ngục
Cho vùng ái ân chôn nỗi giận hờn
Thức trắng đêm uống từng ly rượu đắng
Để men cay nồng xé nát bờ môi
Để nhìn người ta muốn đời đổi thay
Vào đầu thu ai vội vã sang ngang
Ta cần thiết để vui, sầu, thương nhớ
Đốt cháy hồn và quên hết thời gian
Xóm nghèo đó tiễn chân chàng du lãng
Bến từ ly một sáng chớm cơn buồn
Sầu về vội tế bào ta rướm máu
K.Q.H.
NỖI BUỒN CỦA EM
Nguyễn Thị Thụy Khánh
Em cúi mặt trong âm thầm cay đắng
Đừng hỏi em sao hay khóc nghe anh
Và đừng hỏi sao em yêu mầu tím
Đừng hỏi em sao trốn chạy màu xanh
Em vẫn biết một lần yêu chết lịm
Cả linh hồn và cả trái tim côi
Vì vòng tay em bé bỏng chơi vơi
Không giữ trọn bước chân anh vội vã
Em bé nhỏ mà sao anh xa lạ
Yêu anh nhiều anh chẳng biết sao anh
Yêu anh nhiều em thứ trắng tàn canh
Anh không biết hay vờ như không biết
Bên người ta anh dường như không biết
Nước mắt đong đầy em úp mặt vào tay
Anh đi rồi nhung nhớ vẫn còn đây
Rung rung khóc chiều buồn nên lịm tắt
Anh cất bước gió trở về hiu hắt
Em còn gì để tiếc nuối không anh?
Đôi bàn tay để nâng tiếng thở than
Vành môi mỏng ấm tròn lời nức nở
Em hay khóc nếu vì tình dang dở
Biết phận mình nên chẳng dám bon chen
Người ta đẹp nên môi cười trọn vẹn
Em có gì ngoài tim vỡ đâu anh
Em có gì ngoài tiếng khóc mong nanh
Vì chẳng đẹp nên nhận nhiều cay đắng
Bao ước vọng mất dần theo ngày tháng
Chợt nghe buồn nên tuổi Ngọc đi qua
Muốn quên đi cho xưa thành xa lạ
Mà hiện tại chìm vào ký ức xa xôi
Tâm tư buông từng tiếng nưc nở cười
Anh đừng hơi vì sao em uất nghẹn
Đừng hỏi sao trống vắng nụ cười
Em đau buồn người yêu em hỡi
Nều đã thế đừng hỏi bao giờ nhé
Cho muôn mãi chẳng bao giò được thoát
T.T.Y. 4/7/68
Khnha
Nguyễn Thị Thuỵ Khánh
Anh nghe chăng đằng xa bừng trái sáng
Anh nghe chăng đại bác nổ trong rừng
Nghe chăng anh non sông mình than oán
Mắt lãm buồn giấc ngủ muộn dưng dưng
Anh ngồi đó uống say từng tiếng nói
Hai mươi năm tuổi tác mọc đau buồn
Vì tình thương nức nở giữa quê hương
Anh cho em môi hôn lần cuối nhé
Vì chung quanh tiếng khóc nhuộm môi hồng
Cho em nhé lời ru thay tuổi mẹ
Cho niềm thương tuổi nhỏ chợt đơm bông
Trả lời em, trả lời em lần cuối
Yêu em nhiều như gai kẽm nghe anh
Yêu em mãi dù kiếp đời tro bụi
Dù tình yêu còn chiến cuộc tranh giành
KTV
SAO EM
Nguyễn Thị Thụy Khánh
Sao không là bướm cho hốn anh dệt mộng
Không la hoa choanh ướp hương đời
Không là thuyền đưa anh qua cơn sóng
Không là mây cho bay bốn phương trời
Mắt em đó sao không xanh nuối tiếc
Tuổi em xưa sao không mãi học trò
Cho anh mãi trên đường tình chới với
Yêu em hoài cho hồn dại ngu ngơ
Ngày tháng đó mong anh xa tuổi nhỏ
Xa thơ ngây xa bóng trắng giáo đường
Chiều tiễn biệt chuông ngân vang nức nở
Em xa rồi chiều cũng chợt mù sương
Sao yêu nhau mà chuyện tình dang dở
Sao gặp nhau rồi mãi mãi chia xa
Em phương ấy đanh cam phần duyên số
Em bây giờ buồn theo bước xuân qua
Sao không còn anh cho anh tôn thần tượng
Em sang ngang cho mộng ước phai tàn
Sao không đẹp cho hồn anh ngưỡng vọng
Thuở môi hồng cấp ngóng xuân sang
Em không hất ru anh lời ca thanh
Không còn nhìn bằng đôi mắt bồ câu
Sao thượng đế lưu đầy anh mãi thế
Để cuộc tình giờ đã chớm bể dâu
3/1/68 L.C.
MƯA BUỒN
Nguyễn Thị Thụy Khánh
Cơn mua mùa hạ về rồi
Cô đơn bóng nhỏ lệ trời ướt vai
Mang sầu theo kẽ ngón tay
Nhìn xa mù thẳm đường dài chơ vơ
Tương lai sao thấy mịt mờ
Tìm trong kỷ niệm ngàn đời nhớ thương
Tôi dầm mưa suốt đêm trường
Sao không thấm lạnh bằng nguồn lẻ loi
Hàng cây xanh đó bồi hồi
Đèn đêm phố nhỏ mờ hơi lạnh lùng
Tìm đâu một kẻ thủy chung
Cho mưa ngưng đổ tim ngừng bão giông
Trời mưa bong bóng phập phồng
Em đi lấy chồng tôi ngóng trông theo
Buồn như cơn gió lưng đèo
Bờ môi mằn mặn vẫn nghèo tình thương
Tương lai sao thấy xa mờ
SAO VỠ
Nguyễn Thị Thụy Khánh
Một lần sao sáng trên cao
Trông em ôi thấy ngọt ngào tình yêu
Thương anh nên bỗng nữ miền
Ngày đêm say giấc cô liêu chẳng sầu
Tình như giòng suối bạc đầu
Rộn ràng như sóng bạc đầu biển xa
Đan mây kết mộng hiền hòa
Em nhìn em thấy đậm đà thương anh
Một lần sao vỡ tan tành
Tình yêu thôi đã mong manh úa rồi
Buồn lên ngun ngút bờ môi
Tìm trong dư vị nghe đời héo hon
Yêu anh suốt kiếp vẫn còn
Hóa thân thành đá nên mòn dung nhan
Sao kia chừ đã lụi tàn
Để đôi mắt dấu buồn mang vào lòng
G.T.
4/7/68
HỒN LỮ KHÁCH
Nguyễn Thị Thụy Khánh
Ta đốt đuốc cho khung trời này sáng
Cho lứa tư tình buông tiếng khuyên lơn
Cho phương hẹn đừng biến thành địa ngục
Cho vùng ái ân chôn nỗi giận hờn
Thức trắng đêm uống từng ly rượu đắng
Để men cay nồng xé nát bờ môi
Để nhìn người ta muốn đời đổi thay
Vào đầu thu ai vội vã sang ngang
Ta cần thiết để vui, sầu, thương nhớ
Đốt cháy hồn và quên hết thời gian
Xóm nghèo đó tiễn chân chàng du lãng
Bến từ ly một sáng chớm cơn buồn
Sầu về vội tế bào ta rướm máu
K.Q.H.
NỖI BUỒN CỦA EM
Nguyễn Thị Thụy Khánh
Em cúi mặt trong âm thầm cay đắng
Đừng hỏi em sao hay khóc nghe anh
Và đừng hỏi sao em yêu mầu tím
Đừng hỏi em sao trốn chạy màu xanh
Em vẫn biết một lần yêu chết lịm
Cả linh hồn và cả trái tim côi
Vì vòng tay em bé bỏng chơi vơi
Không giữ trọn bước chân anh vội vã
Em bé nhỏ mà sao anh xa lạ
Yêu anh nhiều anh chẳng biết sao anh
Yêu anh nhiều em thứ trắng tàn canh
Anh không biết hay vờ như không biết
Bên người ta anh dường như không biết
Nước mắt đong đầy em úp mặt vào tay
Anh đi rồi nhung nhớ vẫn còn đây
Rung rung khóc chiều buồn nên lịm tắt
Anh cất bước gió trở về hiu hắt
Em còn gì để tiếc nuối không anh?
Đôi bàn tay để nâng tiếng thở than
Vành môi mỏng ấm tròn lời nức nở
Em hay khóc nếu vì tình dang dở
Biết phận mình nên chẳng dám bon chen
Người ta đẹp nên môi cười trọn vẹn
Em có gì ngoài tim vỡ đâu anh
Em có gì ngoài tiếng khóc mong nanh
Vì chẳng đẹp nên nhận nhiều cay đắng
Bao ước vọng mất dần theo ngày tháng
Chợt nghe buồn nên tuổi Ngọc đi qua
Muốn quên đi cho xưa thành xa lạ
Mà hiện tại chìm vào ký ức xa xôi
Tâm tư buông từng tiếng nưc nở cười
Anh đừng hơi vì sao em uất nghẹn
Đừng hỏi sao trống vắng nụ cười
Em đau buồn người yêu em hỡi
Nều đã thế đừng hỏi bao giờ nhé
Cho muôn mãi chẳng bao giò được thoát
T.T.Y. 4/7/68
Khnha
Comment