• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Trang Thơ Tuyền Linh

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Trang Thơ Tuyền Linh

    Yêu Người

    Yêu Người, Người hiểu được tôi ?
    Làm sao Người biết tình vơi tình đầy
    Người cho tôi phút nồng say
    Chắc mai mốt nọ tôi đày đọa tôi
    Bên Trời nhìn áng mây trôi
    Là hồn tôi đó, một trời nhớ thương
    Vấn vương…vương vấn khôn lường
    Tôi hoài cất giữ mùi hương thuở nào
    Đêm đêm níu gọi chiêm bao
    Người về lộng lẫy ngạt ngào xiêm y
    Từ đi trong phút phân kỳ
    Nghe hồn mắc cạn, giọt lưu ly sầu
    Sầu lên ngọn cỏ bãi dâu
    Sầu trong quán vắng nát nhàu tương tư
    Yêu Người, yêu cả thực, hư
    Nguyện xin giữ mãi tương tư phút nầy
    Nhỡ mai bến lở cát bồi
    Thì xin Người hãy cho tôi tỏ lòng ?

    Người về bướm gánh mùa sang
    Vàng bay rải mộng, thu càng biếc thu
    Nhẹ bay qua đám sương mù
    Có đôi nhạn trắng hát lời ru xưa
    Mùa vàng trẩy hội hoa đăng
    Xóa tan bao nỗi muộn phiền ngày nao

    Tuyền Linh
    Similar Threads
  • #16

    Đông Về

    Đông về mãi tận non xanh
    Sáng nay thức dậy thấy cành trơ phơi
    Con chim bay lượn trên trời
    Cũng chao đảo cánh muốn rơi lộn vòng

    Đông về nhuộm trắng đầu non
    Sương sa tuyết phủ cõi hồn ngẩn ngơ
    Bây giờ cho đến bao giờ
    Chữ duyên chữ nợ thôi mờ mắt trông ?

    Đông về tuyết chắn nối vòng
    Rồi tan như chuyện có không nhân tình
    Tại sao bóng chẳng theo hình
    Để cho ai mãi khóc tình Tố Như ? (*)

    Đông về gió thổi mây đưa
    Ôi, sao thương quá giọt mưa trong lòng !
    Rơi hoài vào chốn hư không
    Hỏi còn gì nữa trên nhân thế nầy ?

    Đông về nhạn lạc xa bầy
    Hỡi ơi, nhân ảnh mây bay cuối trời !
    Trăm năm người mãi xa người
    Nhìn cơn bấc thổi, khóc cười với ai ?

    Tuyền Linh


    (*) Tân khoa Nguyễn Tố Như và nàng Cầm

    Comment

    • #17

      Sầu Đông

      nén nhang cho hiền thê

      Lặng nhìn cây lá tả tơi
      Sương đan tuyết chắn khung trời quạnh hiu
      Lòng ta cám cảnh tiêu điều
      Nửa thương phận bạc, nửa ngùi trời mây

      Gió về đâu, lạnh thấm đầy
      Hồn tương tư cũng bủa vây bến tình
      Dường như ai xé con tim
      Lạnh hương án cũ, vỡ bình hoa xưa

      Nhớ thương nói mấy cho vừa
      Sầu theo đáy huyệt vẫn chưa hết sầu
      Trời Đông tan tác một màu
      Hồn bay lãng đãng biết đâu bến bờ

      Tử sinh là chuyện của trời
      Mà sao giọt lệ không chờ bỗng sa
      Em về cõi ấy Ta bà
      Sáu đường ba nẻo đã là phận cam

      Ta ngồi đối diện mùa Đông
      Chín phương trời cũng vô thường quanh ta
      Ngậm ngùi giọt lệ xót xa
      Trăm cơn bấc lạnh lùa qua phiên buồn

      Tuyền Linh

      Comment

      • #18

        trầm khúc 4

        mùa đông vần vũ kéo sang
        làm sao vượt cả dặm ngàn gặp nhau
        thôi đành chờ cõi chiêm bao
        lắng nghe tâm sự lệ trào ướt mi

        tình buồn muốn giục chân đi
        lòng xa xót mãi đợi khi đêm về
        em chừ liễu khuất mây che
        đớn đau tâm thể nặng nề xác thân

        ta chừ có cũng như không
        trùng dương cách trở tình gần hóa xa
        thần giao cách cảm trong ta
        cứ lay động mãi nỗi xa xót tình

        mông mênh trời đất một mình
        em - con thuyền nhỏ giữa ghềnh thác reo
        nỗi lòng xa xứ hắt hiu
        thương về Cố Quận những chiều khuyết trăng

        đường trần bao nỗi cách ngăn
        tìm trong giao ngộ họa hoằn mà thôi
        đó, đây hai trái tim côi
        chân trời góc bể, sao nguôi nỗi niềm !

        phải chăng duyên nợ ba sinh
        cưu mang nhau mãi cuộc tình héo hon
        bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông
        kẻ đau tiếc bướm, người sầu thương hoa

        nửa đêm trăng khuyết trăng tà
        hồn lìa khỏi xác mơ ra nghìn trùng
        vời theo nhân ảnh chập chờn
        bơ vơ hồn lạc lưng chừng hư không

        tuyền linh

        Comment

        • #19

          trầm khúc 5

          tết về kề cận bên lưng
          lòng xa xót mãi nỗi gần niềm xa
          phải chi tim xẻ được hai
          nửa chôn Cố Quận, nửa cài trời Tây

          lòng tôi lúc vơi lúc đầy
          lúc quên, lúc nhớ, lúc ngày, lúc đêm
          trót đa mang chút nợ duyên
          nên câu thơ phải khóc thầm từng đêm

          qua chùa chợt thuấy bâng khuâng
          vẳng câu kinh kệ mà thèm tĩnh tâm
          nghe đời còn quá xa xăm
          nghiệp duyên, duyên nghiệp, nợ nần mãi thôi

          nụ hôn nồng đượm trong tôi
          cứ vương vấn mãi bóng người năm xưa
          khiến lòng hết nắng lại mưa
          hết sương lại gió, bốn mùa vây quanh

          Đông, Xuân, Thu, Hạ nghiêng mình
          kề tai nhẹ tiếng dỗ dành tình nương
          con đường phía trước mù sương
          tuổi trời theo bóng tà dương khuất dần …

          tuyền linh

          Comment

          • #20

            trầm khúc 6

            vẫn ta tâm thức vơi đầy
            vẫn em ngày tháng hao gầy dáng hoa
            tương lai khuất nẻo mù sa
            bước đi động nhớ, vòng qua đọng buồn

            nẻo đời suối thác ghềnh truông
            rừng câm lũng vắng, lời buồn tâm ngôn
            tháng năm chừ đã mỏi mòn
            tàn canh độc ẩm, trí cùn vô minh

            vàng thu gần đã lìa cành
            thoảng qua cơn gió mong manh cõi trần
            cố ghì níu lấy thời gian
            cho cơn mơ trắng dịu dàng đừng qua

            tiếng cười đi lạc trời xa
            lệ buồn thấm đẫm lòng ta bao mùa
            rớt rơi từng giọt già nua
            cảm thương hoa bướm gió lùa ngã nghiêng

            chừ đây đôi ngã đôi miền
            bướm nơi lũng thấp, hoa triền đồi cao
            giữa trời nghe lá lao xao
            lời thương gởi gió hư hao cuộc tình

            tuyền linh

            Comment

            • #21

              Phố Xá Xôn Xao

              Mùa xuân xuống phố lơ ngơ
              Đào hoa, lan biếc bất ngờ tỏa hương
              Phố phường phủ một màn sương
              Em đi nghiêng nón không vương chút tình

              Cặp ôm ngang ngực lung linh
              Áo tà lụa trắng xuân tình thơ ngây
              Hình như em mới mười lăm
              Hình như Đà Lạt phố thầm xôn xao

              Hồn tôi bỗng vút lên cao
              Cứ lơ lửng mãi…đi vào cõi mơ…
              Ngoài kia nở một đóa chờ
              Bước em gõ nhịp đến ngơ ngẩn lòng

              Chân ngà nhạc trỗi thanh âm
              Tóc mây buông xõa hương trầm quyện bay
              Lòng tôi từ đêm hóa ngày
              Bỗng yêu biết mấy phố này – lạ chưa…!

              Yêu luôn giọt nắng giọt mưa
              Rơi trên vành nón buổi trưa tan trường
              Thôi rồi, một sợi tơ vương !
              Giữa nơi phố chợ, biết đường nào đi…?

              Tuyền Linh
              1977

              Comment

              • #22

                Tỏ bày

                Sáng nay tôi vẫn lại ngồi đây
                Ngồi viết thơ tình gởi gió mây
                Chỉ mây và gió là thấu hiểu
                Tận đáy lòng tôi có đong đầy

                Chừ tôi chẳng biết khóc hay cười
                Câu thơ chừng cũng rất hổ ngươi
                Viết ý viết từ sao cho xứng
                Với tình rất thật đã trao người

                Chữ nghĩa đầu tôi chứa chẳng đầy
                Làm sao diễn đạt để người hay
                Rằng tình tôi tựa trăng soi nước
                Vằng vặc trong tâm khó tỏ bày

                Tôi vẫn là tôi sống nặng tình
                Áo cơm hành hạ cảnh sinh linh
                Giữ lòng, vẫn trước sau như một
                Giữ thân, chẳng khéo để khổ mình

                Tôi vẫn ngồi đây thở khí trời
                Xác thân một chỗ, trí một nơi
                Chao ôi, sương khói vây hồn mộng !
                Nghìn câu, vạn chữ chẳng nên lời

                Tuyền Linh
                5.2012

                Comment

                • #23

                  Qua Ngõ Quê Em

                  Về: Lâm Hoàng

                  Hôm qua xe ngang Tuy Hòa
                  Quê hương em đó…thật là đáng yêu
                  Xe chạy chầm chậm về chiều
                  Anh nghe biển hát lời yêu ngọt ngào
                  Khúc tình trầm bổng lao xao
                  Hồn anh theo đó rạt rào tình thâm
                  Yêu biết mấy phường Phú Lâm
                  Nhìn qua Phú Thạnh, Phú Đông nặng lòng
                  Sông Ba nước chảy xuôi dòng
                  Lòng anh hóa biển hóa sông Tuy Hòa
                  Bao la thắm thiết đậm đà
                  Yêu em, yêu cả quê nhà của em
                  Xe chiều gió thổi êm êm
                  Nhìn lên núi Nhạn muốn tìm câu thơ
                  Ầu ơ…tiếng mẹ ầu ơ…
                  Ca dao mẹ hát ru hời tình quê
                  Trăng lên Bình Ngọc trăng thề
                  Trăng qua Bình Kiến trăng về Vực Phun
                  Ai đi có nhớ cội nguồn
                  Nhớ cá An Phú, nhớ tôm Hòn Chùa
                  Nhớ Hòa Kiến, nhớ hương mùa
                  Hồng Phi đu đủ đuổi xua cảnh nghèo
                  Đà Rằng mấy nhịp trông theo
                  Xe bon qua khỏi còn neo lại tình
                  Phải chi có đủ hai mình
                  Ta dừng lại đó cho đinh đóng thuyền
                  Để tình ta được nên duyên
                  Đủ đôi đủ bạn thỏa niềm ước mơ

                  Bây giờ cho đến bao giờ
                  Trăng về núi Nhạn, trăng chờ đợi ta ?

                  Tuyền Linh
                  2011

                  Comment

                  • #24

                    Gĩa Biệt Dấu Yêu

                    Xin giã biệt những ngày xưa tháng cũ
                    Những dại khờ nuôi dưỡng giấc mơ hoa
                    Những bạn bè suốt năm tháng bên ta
                    Những Trường, Lớp, Thầy Cô đầy yêu kính

                    Xin giã biệt những vụng về câm nín
                    Tình đơn phương thầm lặng tóc đuôi gà
                    Những con đường tan học chim hót ca
                    Những tiếng guốc rộn ràng nghe thao thức

                    Xin giã biệt bước chân ai đi trước
                    Ai theo sau đếm từng nhịp tim mình
                    Muốn nói nhiều, nhưng mãi cứ lặng im
                    Nghe khắc khoải những nỗi niềm xa vắng

                    Xin giã biệt mảnh sân trường loang nắng
                    Giờ ra chơi dáo dác mắt kiếm tìm
                    Hồn dật dờ thấp thỏm cánh thư yêu
                    Muốn trao gởi, sợ bạn cười lại giấu

                    Xin giã biệt tấm bảng đen yêu dấu
                    Đã bao năm cõng lời giảng Cô, Thầy
                    Những mặt bàn ghi khắc lời gió mây
                    Đang thao thức những ngày hè trống vắng

                    Xin giã biệt những Thiên Thần áo trắng
                    Túm me chua, gói muối ớt hộc bàn
                    Chuyền tay nhau lén lút sợ thầy la
                    Miệng hít hà che mồm nghe thầy giảng

                    Xin giã biệt sáng mùa thu ảm đạm
                    Buổi tựu trường thiếu vắng bóng em yêu
                    Tình đơn phương nên cảm xúc thật nhiều
                    Ai biết được thời gian không phai nhạt

                    Xin giã biệt những dấu yêu trong sáng
                    Những hành trang quý báu bước vào đời
                    Ta ra đi lòng muốn nói vạn lời
                    Trái tim nhỏ mà khoảng trời quá lớn

                    Ta trang trọng xếp vào ngăn ký ức
                    Rõ từng trang theo thứ tự tuổi trời
                    Và lần tìm từng cảm xúc đầy vơi
                    Theo năm tháng trong bước đời chìm nổi

                    Tuyền Linh
                    1964

                    Comment

                    • #25

                      Phượng tím Đà Lạt

                      Em về Đà Lạt sáu hai ? (*)
                      Điểm tô nhan sắc buộc cài nhân gian
                      Em qua khắp phố khắp làng
                      Khiến bao du khách ngỡ ngàng sắc hoa

                      Em không là tím hoa cà
                      Cũng không tím Huế mà là tím…thương
                      Tôi xin một chút hoang đường ?
                      Mai xa Đà Lạt còn vương vấn tình

                      Sắc hoa màu tím lung linh
                      Đi vào tâm thức như mình với ta
                      Đà Lạt muôn sắc ngàn hoa
                      Nhưng em dị biệt nhìn là rất riêng

                      Chút tình lãng mạn không tên
                      Cái màu dễ nhớ khó quên mất rồi !
                      Tím e ấp, tím cả trời
                      Mai xa Đà Lạt đầy vơi nỗi niềm

                      Tôi từng qua cả trăm miền
                      Vẫn lưu luyến mãi vùng thiêng đất nầy
                      Màu hoa phượng tím còn đây
                      Cánh hoa nhỏ ấy chứa đầy chiêm bao

                      Tuyền Linh

                      (*) Cây phượng tím do kỹ sư Lương Văn Sáu ( Hội viên Hội hoa hồng Pháp ) đem về Đà Lạt gầy giống năm 1962.

                      Comment

                      • #26

                        Cảm tác Quỳnh đêm

                        Nén nhang cho hiền thê

                        Lời Bướm

                        Lối xưa còn đậm dấu hài
                        Hương xưa còn quyện…mãi hoài cô đơn…
                        Chập chờn én liệng vờn Xuân
                        Riêng ta cảm thấy nỗi buồn vắng xa
                        Cũng mang kiếp bướm đời hoa
                        Trời xanh chẳng để cho ta gặp mình
                        Xuân về hoa bướm trao tình
                        Tìm đâu cho thấy bóng Quỳnh, Quỳnh ơi !
                        Buồn thay vật đổi sao dời
                        Tủi thân phận bướm, ngậm ngùi hồn hoa

                        Lời Quỳnh

                        Trót sinh nhằm kiếp hoa đêm
                        Cảm thương chàng với mối tình thủy chung
                        Cho dù năm tháng còn Xuân
                        Âm, Dương cách trở dễ chừng gặp nhau !
                        Đã nằm trong cuộc bể dâu
                        Chàng non thiếp biển biết đâu mà tìm
                        Thôi thì duyên nợ ba sinh
                        Lòng chàng dạ thiếp xin dành kiếp sau !

                        Và…Ta

                        Và ta nghe Bướm nhìn Quỳnh
                        Ngổn ngang trăm nỗi chạnh mình ngổn ngang
                        Nửa vầng trăng sáng- đeo tang
                        Nửa vầng trăng lặn- theo Nàng quy tiên
                        Mỗi bên là mỗi ưu phiền
                        Mỗi người mang nỗi niềm riêng đợi chờ
                        Nhớ Nàng, bầu rượu túi thơ
                        Ngắm hoa vịnh cảnh hững hờ gối chăn
                        Chừ đây bên đóa Quỳnh đêm
                        Ta nghe hương thoảng bay lên…có Nàng !

                        Tuyền Linh

                        Comment

                        • #27

                          Chiều Thu Đà Lạt

                          Êm như tiếng sáo tơ tình
                          Đẹp như cánh phượng đậu trên ngô đồng
                          Chiều Thu Đà Lạt mênh mông
                          Vàng ươm sắc nhớ, mây bồng bềnh trôi

                          Cỏ hoa thơm ngát lưng đồi
                          Chiều vàng xuống chạm bờ môi thì thầm
                          Heo may len nhẹ qua song
                          Cõng câu lục bát ra hong tơ chiều

                          Hàng thông lóng ngóng liêu xiêu
                          Nhẹ reo trong gió như điều nhớ ai
                          Mặt hồ gợn sóng bồng lai
                          Trăm con chuồn đỏ lượn cài đơm hoa

                          Nhìn xa…xa tít mù xa
                          Mây hoàng hôn ửng như là tranh thêu
                          Rồng bay phượng múa trời chiều
                          Nhìn thiên nhiên vẽ mà xiêu xiêu lòng

                          Phố phường dìu dập bóng hồng
                          Nam thanh nữ tú tay trong tay đùa
                          Tím, vàng, xanh, đỏ se sua
                          Những ô dù nhỏ cợt đùa mưa thu

                          Xa trông đỉnh dốc sương mù
                          Hình như ai đó đang ru lời tình
                          Mây bay gió thổi lung linh
                          Lang Biang đứng có mình có ta

                          Đà Lạt trăm sắc ngàn hoa
                          Chiều Thu Đà Lạt như là Bồng Lai
                          Ai qua chắc sẽ nhớ hoài
                          Gởi hồn vào chốn Thiên Thai đắm tình

                          Tuyền Linh

                          Comment

                          • #28

                            Chút Tình Hoa Sữa

                            Em về chở cả mùa thu
                            Thơm trời Hà Nội ngọt ru lời tình
                            Lòng tôi thực nghiệm tâm linh
                            Nên chi yêu quý sắc tình của em

                            Hình như từ nụ hoa mềm
                            Nõn tơ trinh bạch em đem dâng đời
                            Để thay tiếng khóc bằng…cười
                            Nhẹ vơi khổ não cho đời đẹp hơn

                            Em về soi bóng Hồ Gươm
                            Đưa hương tỏa sắc nụ ươm tơ tình
                            Cánh hoa sao trắng lung linh
                            Rơi trên mái tóc đẫm tình giai nhân

                            Biết đời là áng phù vân
                            Mà sao tình cứ lâng lâng chẳng đừng
                            Tôi qua trăm vạn nẻo đường
                            Về đây lại thấy tơ vương tình trần

                            Tôi người lữ khách dừng chân
                            Nhìn hoa đua nở mà lòng ngẩn ngơ
                            Xuyến xao một chút tình thơ
                            Trăm năm như đã…bây giờ là đây ?

                            Hóa thân ngọn gió heo may
                            Theo em cho hết kiếp này được không ?
                            Mai này trời trở gió đông
                            Tôi về khép chặt cô phòng đợi em

                            Tuyền Linh

                            Comment

                            • #29

                              Hoa Ngô Đồng

                              Lặng lẽ nở…lặng lẽ rơi…
                              Em về chở cả bầu trời Huế thương
                              Nhìn em nhan sắc vô thường
                              Tôi người lữ khách buồn vương dặm trần

                              Mấy mùa lá đổ trên sân
                              Em rơi từng giọt lệ thầm nhớ ai ? (*)
                              Trời làm sáng nắng chiều mưa
                              Phượng Hoàng nay đã nhạt phai lối về ?

                              Hoàng Thành em đứng ủ ê
                              Như đang thấm đẫm lời thề sắt son
                              Thi nhân mặc khách cũng buồn
                              Nhớ bao dư vị từ nguồn sắc hoa

                              Em không gấm vóc lụa là
                              Nhưng em thanh thoát thướt tha dịu dàng
                              Em ra khi lá ngã vàng
                              Hồng pha sắc tím ngỡ ngàng thi nhân

                              Sắc hoa màu nhớ khó quên
                              Tinh hoa trời đất tặng em hết rồi ?
                              Lòng tôi mở cửa đấy thôi !
                              Đón em cùng giọt lệ rơi cuối mùa

                              Tuyền Linh

                              (*) Ngô Đồng có nhiều chủng loại nên lá cũng có hình thù khác nhau ( giống giọt lệ, giống lá vông…) Riêng Ngô Đồng ta thường thấy ở Cố Đô Huế thuộc chi Famiama biến chủng ( Variaty ) nên lá có hình giọt lệ.

                              Comment

                              • #30

                                Đà Lạt cuối thu

                                tia nắng nhạt thóp thoi trên đồi vắng
                                đọng giọt sầu lên cỏ úa chiều thu
                                tiếng ai gọi nghe chừng như đồng vọng
                                em không về xem Đà Lạt tàn thu ?

                                buổi gặp mặt cuối cùng ngày xưa đó
                                ta ôm tình chôn tận đáy lòng sâu
                                bởi ta biết tự thân ta đã lỡ
                                treo hồn mình vào đôi mắt mưa ngâu

                                em ngày đó thường thả hương theo gió
                                ta mãi mê đón gió đội sương khuya
                                nghe khắc khoải trong lòng đêm Đà Lạt
                                em ở đâu, sao chẳng nhớ lối về ?

                                qua Ông Đạo rẽ ngang Trần Quốc Toản
                                bước chân buồn dừng lại quán cà phê
                                Thủy Tạ đó, ngày xưa ta thường hẹn
                                loáng thoáng đâu hình bóng cũ hiện về

                                ngày tháng cứ bào mòn dần tâm tưởng
                                rượu tàn canh chới với giấc mơ tình
                                đêm huyễn hoặc chạy đuổi trăng bắt bướm
                                lòng hỏi lòng, cây cỏ có điêu linh ?

                                em tự đến tự đi, ngày tháng cứ
                                đuổi theo em cho đến lúc bạc đầu ?
                                nơi cuối nẻo hoàng hôn dần chợt tắt
                                đốt trầm hương ta gọi với trăng sao

                                thôi, đã lỡ gieo hạt mầm trên đá
                                ta đành lòng hái trái đắng cuối mùa
                                réo gọi mãi cũng chỉ là dư ảnh
                                đường nhân gian ai biết được hơn thua.

                                tuyền linh

                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom