
Hoàng Hôn là 1 khoảng thời gian đẹp, lãng mạn trong ngày được nhiều người yêu thích. Hoàng hôn chưa 1 vẻ đẹp gì đó đầy bí ẩn, giao thoa giữa ngày và đêm... vì thế nó được nhắc tới rất nhiều trong thơ ca
Thơ Hoàng Hôn
Hoàng hôn đã đến tự bao giờ
Ôm mối tình sầu ta mãi mơ
Ai đi về cuối trời xa đó
Nhắn gửi giùm ta nắng hạ xưa...
Gửi người giọt lệ buồn hiu hắt
Hy vọng ngày nào, nay đã tắt
Oán trách nhau chi thêm khổ đau
Nhủ thầm ta hẹn...:NGHÌN NĂM SAU...
HH

Ngày đi qua, đi qua
Một mình ta ở lại
Mộng đá vàng
giờ đã tàn
và bóng nàng khuất dần
để mình tái tê
bước chân cố lê
mà nghe hoàng hôn về
não nề!
Những lời ước thề
bây giờ cũng phôi pha
ngày tháng dài
cũng dần qua
nhớ nhung mà chi?
Người đã đi
không quay trở về!
Tình vẫn nồng?
Hay tình vẫn hư không?
Nàng theo chồng
Ta hoài trông
để bao chờ mong
và nhớ nhung
tan theo pháo hồng...
HH

Một con đò sang sông
Gió chiều buồn đưa sóng
Hoàng Hôn chết trong lòng
Chiều ấy...có buồn không?!
Bến tương giang vắng bóng
Chỉ mình ta ngẩn ngơ
Dõi mắt, trời xa thẳm
Gợn trong tim bão động
Thôi! thế đã hết rồi!
Người đi về xứ lạ
Còn đây một mình tôi
Một mảnh tình vỡ đôi
Kỷ niệm ngày nào còn đó
Lời thề văng vẳng đâu đây
Bóng con đò càng nhỏ
Bến giang đầu nhung nhớ...
Thế nhé, từ đây cách biệt rồi!
Đôi ta chỉ còn lại một thời
Một thời để nhớ...để dâng lệ
Kỷ niệm...còn đây một bóng tôi
Từ đây ta trở thành thi sĩ
Khóc cuộc tình ta vỡ mật rồi
Kể từ hôm ấy mưa tầm tã
Như lệ xót thương kẻ đơn côi
Biệt ly, nhớ nhung từ đây
Thu buồn héo hắt trăng gầy
Lá vàng rơi trên thềm vắng
Cô đơn trùm bọc đêm ngày
Người đi, đi vào tâm tư
Tình bay theo đám sương mù
Thu mưa mưa tàn phai kỷ niệm
Mây trời sao mãi âm u???
Ta muốn quên đi trong đời
Nhưng lòng gọi mãi không nguôi
Nhớ thương gửi cùng mây gió
Bay về phương ấy xa xôi
Người đã quên rồi
Lời ước nguyện cùng tôi
Để giờ tôi đơn lẻ
Xót cho mộng chung đôi
Người ơi! Hỡi người ơi!
Sao tim tôi vương vấn bóng hình người?
Sao hồn tôi vẫn hướng về trời ấy?
Mà nghe thương nhớ mãi không nguôi...
HH
(Thơ sưu tầm - Thân tặng Hoàng Hôn)
Hoàng hôn đã đến tự bao giờ
Ôm mối tình sầu ta mãi mơ
Ai đi về cuối trời xa đó
Nhắn gửi giùm ta nắng hạ xưa...
Gửi người giọt lệ buồn hiu hắt
Hy vọng ngày nào, nay đã tắt
Oán trách nhau chi thêm khổ đau
Nhủ thầm ta hẹn...:NGHÌN NĂM SAU...
HH

Ngày đi qua, đi qua
Một mình ta ở lại
Mộng đá vàng
giờ đã tàn
và bóng nàng khuất dần
để mình tái tê
bước chân cố lê
mà nghe hoàng hôn về
não nề!
Những lời ước thề
bây giờ cũng phôi pha
ngày tháng dài
cũng dần qua
nhớ nhung mà chi?
Người đã đi
không quay trở về!
Tình vẫn nồng?
Hay tình vẫn hư không?
Nàng theo chồng
Ta hoài trông
để bao chờ mong
và nhớ nhung
tan theo pháo hồng...
HH

Một con đò sang sông
Gió chiều buồn đưa sóng
Hoàng Hôn chết trong lòng
Chiều ấy...có buồn không?!
Bến tương giang vắng bóng
Chỉ mình ta ngẩn ngơ
Dõi mắt, trời xa thẳm
Gợn trong tim bão động
Thôi! thế đã hết rồi!
Người đi về xứ lạ
Còn đây một mình tôi
Một mảnh tình vỡ đôi
Kỷ niệm ngày nào còn đó
Lời thề văng vẳng đâu đây
Bóng con đò càng nhỏ
Bến giang đầu nhung nhớ...
Thế nhé, từ đây cách biệt rồi!
Đôi ta chỉ còn lại một thời
Một thời để nhớ...để dâng lệ
Kỷ niệm...còn đây một bóng tôi
Từ đây ta trở thành thi sĩ
Khóc cuộc tình ta vỡ mật rồi
Kể từ hôm ấy mưa tầm tã
Như lệ xót thương kẻ đơn côi
Biệt ly, nhớ nhung từ đây
Thu buồn héo hắt trăng gầy
Lá vàng rơi trên thềm vắng
Cô đơn trùm bọc đêm ngày
Người đi, đi vào tâm tư
Tình bay theo đám sương mù
Thu mưa mưa tàn phai kỷ niệm
Mây trời sao mãi âm u???
Ta muốn quên đi trong đời
Nhưng lòng gọi mãi không nguôi
Nhớ thương gửi cùng mây gió
Bay về phương ấy xa xôi
Người đã quên rồi
Lời ước nguyện cùng tôi
Để giờ tôi đơn lẻ
Xót cho mộng chung đôi
Người ơi! Hỡi người ơi!
Sao tim tôi vương vấn bóng hình người?
Sao hồn tôi vẫn hướng về trời ấy?
Mà nghe thương nhớ mãi không nguôi...
HH
(Thơ sưu tầm - Thân tặng Hoàng Hôn)
Comment