Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh
làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.
Cắn chặt môi... giọt vỡ òa nín chặt
Tiếng thở dài...
run rẩy giữa trời không
Thu chưa tan... Đông lạnh dồn tiếng bước
Mưa nhạt nhòa lạnh cóng đôi tay...
Anh nhớ không?...
Đã bao mùa không nhớ?...
Em gục đầu vào quá khứ..
hoang mang!...
Mưa hòa lẫn vào nỗi niềm... bỗng chốc!
Giọt thời gian ôm nỗi nhớ loang dài...
Là mưa thôi... hay nước mắt giọt tràn?
Đêm dài quá!...
Buông...
Nỗi niềm không tưởng...
Anh còn nhớ? Nhớ không? hay không nhớ?
Cắn chặt môi...
rưng rức...
dỗi hờn...
Có thể nào?... Có thể ngày mai...
Đôi vai ấm sẽ cần em....
chẳng biết...?!
Nói đi Anh!...
à.... ừ... Có thể!
Đêm thở dài...
giọt nắng gãy ... rưng rưng...
"Có nhiều kiểu đàn ông, tôi thích kiểu ít nói nhưng hễ mở lời thì đó đều là những điều đáng nghe. Trưởng thành không phải là nói về những điều thánh tướng. Trưởng thành là đủ hiểu ngôn từ của mình có thể trở thành cục gạch tương vào mặt người đối diện và cũng có thể là rượu ngọt rót đầy cả tim yêu."
Cảm giác ngồi nhìn dòng người vội vàng qua, ngắm dòng nước lững lờ trôi, tuôn chảy cùng giai điệu một bài hát, cảm giác đó, cảm giác cô đơn đang đến thật gần...
Comment