Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh
làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.
Chỉ muốn trở lại, để hỏi người duy nhất:
Tại sao ?
Tại sao lại là ta mà không là ai khác ?
Tại sao trong cuộc đời vốn nhiều sự lỡ tay mất mát
Người lại chọn ta để bỏ đi ? ...
Người ta yêu nhau để ở bên nhau, để chở che, chăm sóc lẫn nhau. Vì người ta yêu nhau, người ta muốn chia sẻ tình yêu của mình, trong màn sương mai phơn phớt hay trong tiếng gió reo trên những đỉnh cây. Người ta yêu nhau không biết đêm, ngày, bóng tối hay ánh sáng. Tình yêu là một điều diễn biến liên tục, chẳng biết khi nào sẽ dừng lại. Nhưng những khoảng khắc tưởng như vô hình và nhẹ bẫng ấy, đôi khi lại là điều chúng ta phải tìm kiếm cả cuộc đời …
Đừng chạy theo những gì không thuộc về mình,
Đừng đứng đợi những gì mà mình không thấy trước mắt,
Vấp ngã phải biết tự đứng dậy,
Và... đừng chờ đợi những gì không bao giờ đến.
Hạnh phúc đôi khi chỉ cách chúng ta chỉ một bước chân, nhưng không phải ai cũng có đủ can đảm để bước tiếp bước chân đó. Chúng ta cứ tốn thời gian ghen tị với hạnh phúc khác, vậy sao chúng ta không lấy thời gian đó cho người khác ghen tị với ta...
P/s: Hạnh phúc không tự trên trời rơi xuống, nó là cả một quá trình chúng ta tìm kiếm và phấn đấu.
Đừng bao giờ vội trách người khác vô tình, lạnh nhạt, đơn giản là vì chúng ta không thể biết rằng đằng sau sự vô tình, lạnh nhạt đó là cả một tâm hồn đã bị tổn thương.
- Anh àh! anh có yêu màu Tím không?
- Có
- Tại sao anh yêu màu Tím, em tò mò muốn biết?
- Thế em, có yêu màu Tím k?
- Có
- Tại sao em yêu màu Tím, anh cũng tò mò muốn biết?
- Em yêu màu Tím, vì màu Tím là màu của sự chung thủy, em muốn anh chung thủy với em trọn đời. Còn anh?
- Anh yêu màu Tím, vì em.
- Em không hiểu.
- Vì anh muốn sống cùng em suốt trọn đời này, cùng chia sẻ tình yêu của chúng ta, những gì em thích, em yêu cũng là những gì anh thích, anh yêu. Chỉ đơn giản vậy thui...
Đi trong sắc tím của hoa ta gặp lại biết bao niềm thương nhớ. Gặp nét chữ tim tím thuở cắp sách đến trường còn thơm mùi mực trên trang vở học trò, nơi bàn tay cô dạy cho từng nét chữ, những nét chữ nét người bước chập chững vào đời. Gặp lại một thời xôn xao trong giấc ngủ, bởi một tà áo tím vô tình còn vương lại trong chiều. Gặp lại một thời chờ đợi của tình yêu, ngập ngừng trao nhau cánh hoa vừa hái. Cánh hoa mỏng manh tim tím nói thay lời, giữ lại niềm tin, giữ lại lời nguyện thề vụng dại, lời hẹn hò mỗi khi bước chân xa. Cánh hoa thành sức mạnh nâng ta đi trong dài rộng đường đời, như bàn tay ấp ủ thương yêu chia sẻ cùng ta khi gian nan vất vả. Cánh hoa nhỏ bé, mong manh cho ta được làm người trước những phồn hoa và cạm bẫy. Hoa đấy, sắc bằng lăng cứ tím. Tím suốt một đời, tím suốt một thời, màu của ngôn ngữ bao lứa đôi muốn gửi trao, màu của tình yêu, màu của lòng chung thủy. Đi trong sắc tím bằng lăng, đi trong niềm tin yêu người gửi trao để cho ta nhận ra chân giá trị cuộc đời. Ta đi giữa xôn xao sắc nắng, đi giữa nhân gian mà vẫn nhận ra mình. Lòng chung trinh lời của hoa muốn gửi.
Vào những ngày bằng lăng nở rộ, đứng từ xa nhìn lại, cả cây bằng lăng như một mâm xôi đậu đen có màu tim tím. Rồi, cứ từng bước, từng bước chân lại gần, hãy bước chân thật chậm, thật chậm, ta sẽ nhận ra từng chùm, rồi từng bông bằng lăng nở rõ dần, hé dần, bắt đầu là những cánh hoa rồi mới đến cả chùm hoa. Gần hơn chút nữa, ta sẽ nhận ra trong cả chùm hoa màu tim tím ấy là những bông hoa đan vào nhau, dựa vào nhau, tựa vào nhau mà không lẫn, mà không chung, vẫn rành rẽ sắc màu của từng cánh, từng bông trong cả một chùm ken đặc một màu tim tím.
Không như những sắc màu của các loại hoa khác. Hoa bằng lăng khi nở thường nở rộ, gần như đồng thời cùng một lúc, cùng một ngày, thậm chí ta có cảm giác cùng một giây, cả chùm hoa bằng lăng gọi nhau khoe sắc tím. Nếu có ai đó, để thời gian sống cùng hoa, chia sẻ cùng hoa, chúng ta sẽ nhận ra, trong cả chùm hoa có chung một màu tim tím ấy cũng có bông nở sớm, có bông nở muộn. Chính sự đùm bọc, chính sự nương tựa vào nhau của cả chùm hoa mà dù nở trước hay nở sau, những bông bằng lăng vẫn có chung tiếng nói của sắc màu. Tất cả sắc hoa đều nói chung một ngôn ngữ của hoa với người. Bông nở sớm khoe với người sắc màu của hoa và cho cả những bông nở sau. Bông nở sau lại khoe sắc màu, mách với người về sắc màu của những bông đã nở, đã lụi tàn. Hoa nói cho nhau, nói hộ nhau về tương lai và về cả quá khứ. Mỗi bông không chỉ tự khoe sắc cho riêng mình mà còn cho cả loài hoa của mình.
Trong cả sắc hoa mang màu của nỗi nhớ, niềm thương và lòng tin yêu trao gửi, có những chùm hoa bằng lăng, cả chùm, từng bông khi nở luôn hướng lên trời cao. Những cánh hoa như nói cùng người về miền trông đợi, về nơi hò hẹn, về những kỷ niệm thương yêu.
Chúng như niềm kiêu hãnh, muốn dâng hiến, muốn thể hiện, sẵn sàng chấp nhận và đương đầu với bão gió mưa sa, dám khẳng định bản thân dù có phải vất vả, lam lũ hay bần hàn. Những cánh hoa trở thành biểu tượng cho lòng dũng cảm. Cánh hoa trong các chùm hoa này thường có màu tím sáng. Cũng có chùm hoa, không theo chúng bạn, chúng trổ hoa nằm ngang với mặt đất. Những chùm hoa này không muốn bản thân mình như những nhóm đông, quyết không làm đám đông của loài, chúng muốn tự khẳng định mình, tự khẳng định bản ngã. Cánh hoa trong các chùm hoa này thường có sắc hoa không đều, cánh đậm, cánh nhạt. Những cánh hoa ấy đại diện cho tính độc lập, cho sự tự khẳng định vào chính mình mà không chịu làm đám đông, không chịu sự ảnh hưởng của loài.
Cũng có chùm hoa, ngay từ khi thoát ra từ đầu búp chúng đã nhằm hướng xuống đất mà nở. Đó là những chùm hoa luôn mang màu nhợt nhạt. Chúng sợ nắng, sợ gió, sợ những vất vả phải nếm trải. Chúng không dám đương đầu với gió mưa như đồng loại. Chúng lấy an phận làm trọng, lấy yên ổn làm trọng. Mọi trái ngang chúng lầm lũi im lặng. Chúng chấp nhận sự mờ nhạt ngay cả trong đám đông, ngay cả với bản thân mình.
Trong cả một sắc hoa tim tím đa sắc về tính cách ấy, ta cũng bắt gặp một vài chùm ẩn mình sau những cành lá biếc. Những cánh hoa cứ nép sát vào lá, vào cây mà trổ hoa. Chúng nhận một đời hoa khuất lấp sau sắc lá, màu cây. Những sắc hoa trong những chùm hoa này không còn màu tim tím của nhớ thương và chờ đợi. Màu tim tím ấy ẩn sâu vào cuống hoa để phía đường viền của cánh mang màu trăng trắng cùng những điểm đen đen, có những nốt châm chấm của vết rạn. Ta cũng sẽ lại bắt gặp ở đây, có những chùm hoa không bao giờ nở được. Những màu tím của chờ đợi đã hóa thân vào sắc màu của lá, của cây. Cả một đời phải nhờ sắc hoa của đồng loại mà khoe cùng nhân thế.
Đi giữa mùa hoa, đi giữa sắc màu tim tím của hoa, ta nhận ra, sắc hoa hay sắc người, sự bừng nở của hoa hay kiếp con người, phận người mà hoa muốn nói. Hoa đấy người đây có bao điều vời vợi mà trong từng giây, từng phút, từng ngày cứ thấp thoáng trong bước chân qua ta đã lãng quên, không biết. Trong sắc hoa tim tím biếc đã nói cho người về vạn kiếp nhân sinh.
Đi trong sắc tím bằng lăng ta nhận ra cuộc đời trong những cánh hoa. Cánh hoa của nhân gian, cánh hoa của trần thế cùng bung nở trong cõi con người.
Comment