
Thông báo Quan trọng
Collapse
No announcement yet.
Cảm xúc ảnh
Collapse
X
-
Đa phần nhiều người hay ảo tưởng sức mạnh của cá nhân, nên họ cứ mặc sức bỏ rơi và đối xử tệ với những người yêu thương bên cạnh họ.
Họ luôn cho rằng, chỉ cần họ quay lại là sẽ được đón nhận, mà không hề biết - có những thứ là không thể quay đầu lại.
YunaviTristesse/Ngườiđitìmmộng/NhớNhaTrang
Ngay cả trong mơ anh cũng làm em đau
Vì những yêu thương. Vì điều gian dối
Con đom đóm ban đêm cậy có đèn mà lạc lối
Lối trong tim lắt léo không ngờ!
Anh làm em buồn cả lúc em mơ
Anh nói điều em không mong đợi nữa
Em muốn tỉnh dậy ngay để lục trong trí nhớ
Cái từ “Yêu” từ thuở lắc lơ nào!
Anh nhé, đừng vì trong mơ mà nỡ làm em đau
Cứ chuyện xa chuyện xưa, cứ lá hoa mà nói
Câu thơ buồn của em không khiến anh bối rối
Bình thản như đám mây hờ hững góc trời
Em kể chuyện vui thì anh im, em hỏi thì anh cười
Giễu em không biết những điều đơn giản nhất
Em băn khoăn giữa bao điều được mất
Một lời nói ra trăm ý vô hình
Trong giấc mơ gió chẳng vô tình
Nghe vị mặn như thổi từ biển lớn
Gió lùa tóc em, gió đùa mơn trớn
Tiếng gió trời sao lại giống giọng anh?
Trong mơ cũng nỡ làm em buồn sao anh
Anh biết rõ, em mơ nhiều hơn là sống!
Thụy AnhTristesse/Ngườiđitìmmộng/NhớNhaTrang
Comment
Đừng giết chết tuổi thanh xuân. Thời gian chẳng có đâu dài lâu mà lãng phí, tuổi trẻ duy nhất trong đời, kiêu hãnh mà ngẩng đầu bước thật chậm rãi, từ từ tận hưởng. Hạnh phúc có đâu đó xa xôi…
18 tuổi, chúng ta nói về tuổi thanh xuân như là một khái niệm quá mơ hồ. Khi chúng ta còn quá trẻ để lo lắng về thời gian và sự chảy trôi của cuộc đời, chúng ta cứ sống phung phí vào những lần chạy trốn vì hèn nhát, vào những nỗi cô đơn thế hệ chẳng biết đến khi nào mới thoát được ra.
Thế nhưng khi 23 tuổi, chúng ta bắt đầu hiểu, thanh xuân là cái kho báu quý giá nhất mình đã từng sở hữu, và bỏ qua nó, lãng phí bằng ti tỉ lý do nực cười. Khi ấy muốn quay lại để tận hưởng cũng chẳng thể, bởi vì, muộn mất rồi!
Đừng trốn chạy bất cứ điều gì khi tuổi thanh xuân bắt chúng ta phải đương đầu, đừng bó trái tim mình hẹp lại khỏi yêu thương, đừng u uất trong một góc nhỏ hẹp để oán hận thế giới, oán hận ai đó làm mình tổn thương, đổ tội cho sự khắc nghiệt của cuộc sống. Chẳng ai có một cuộc sống dễ dàng, ai cũng phải trải qua thời gian trưởng thành khắc nghiệt, để rồi từ đó mới vững bước trên cuộc đời biến động, đón nhận biến cố và thử thách mà không nao lòng, chứng kiến sự thay đổi của tình người mà không suy sụp hay tổn thương.
Thật ra, cứ đến độ tuổi lưng chừng lớn, khi ký ức còn chưa mặn mà với việc dịch chuyển và quên đi, khi vết thương và nỗi đau vẫn là cái gì đó quá oan uổng, khi sự từ biệt và chia ly giật lùi cùng sự đổ vỡ, đôi lúc chúng ta muốn từ bỏ, và nhiều khi muốn buông tay thả trôi chính bản thân mình.
Kỳ thực thanh xuân là điều vô cùng phức tạp, đó chính là cuộc chạy đua giữa những phút chập chờn, chông chênh giữa biển cả cuộc đời. Khi mà chúng ta còn chưa biết mình sai hay đúng, khi thì ngông cuồng, ngạo mạn, khi thì hèn nhát muốn trốn chạy, chúng ta chỉ có thể vùi lấp bản thân vì những nỗi sợ hãi vô hình, lay lắt qua những tháng ngày ngửa mặt than buồn khổ, nỗi buồn cứ đến nhiều, cảm giác bất an lớn dần lên, còn thanh xuân trước mắt thì bỏ ngỏ. Có ai sống qua được hết những nỗi buồn?
Chi bằng hãy giải thoát cho chính mình!
Hãy giải thoát cho thanh xuân khỏi những sự tự ti của chính mình, của những tâm tư sáo rỗng bào mòn khát vọng sống. Hãy đi khi còn có thể, hãy đặt chân đến những nơi xa lắc xa lơ để cảm nhận cuộc sống muôn hình vạn trạng, để tìm ra khát khao đứng dưới đất trời dài rộng khi đặt chân đến những miền đất mới, và đừng quên chúng ta còn trẻ, vì còn trẻ nên có thể bạt mạng sống theo hoài bão dù chỉ là mộng tưởng.
Quan trọng là, đừng giết chết tuổi thanh xuân, thời gian chẳng có đâu dài lâu mà lãng phí, tuổi trẻ duy nhất trong đời, kiêu hãnh mà ngẩng đầu bước thật chậm rãi, từ từ tận hưởng. Hạnh phúc có đâu đó xa xôi…
Sưu TầmTristesse/Ngườiđitìmmộng/NhớNhaTrang
Comment
ĐỘC THÂN CHẲNG CHẾT AI CẢ!
Khi còn nhỏ, bạn đã từng lên kế hoạch sẽ kết hôn vào năm 25 tuổi và sinh con trước tuổi 28. Thế nhưng thời gian dần trôi qua, mỗi năm kế hoạch lại được dời lại… vài năm nữa vì bạn nhận ra rằng bạn chưa sẵn sàng để có gia đình. Mặc dù vậy, bạn vẫn vô cùng lo sợ vì mình đã độc thân quá lâu, hay mọi người cứ cười bảo bạn đã “ế”.
Thế nhưng đấy chẳng phải là cách để sống đúng nghĩa. Ở độ tuổi nào thì bạn cũng có thể kết hôn được, miễn là bạn tìm được hạnh phúc của riêng mình - Dĩ nhiên nếu bạn là công dân gương mẫu tốt nhất nên tuân theo luật định nhé. Có những người kết hôn sớm cũng ly dị, có người sống độc thân mà vẫn vui vẻ, cũng có những người đã kết hôn và ly dị rất nhiều lần… Vì vậy đừng quá lo lắng nếu bạn vẫn chưa có một mối quan hệ nghiêm túc nào trong thời điểm hiện tại, cũng đừng quá lo rằng sau này bạn có kết hôn hay sẽ cô đơn. Dù là thế nào đi nữa, hãy nghĩ là bạn vẫn sẽ sống rất tốt đó thôi.
Sưu TầmTristesse/Ngườiđitìmmộng/NhớNhaTrang
Comment
Sống, và yêu, hãy một lần làm "con thiêu thân" đúng nghĩa. Lao về phía ngọn lửa đẹp rực rỡ đầy mê hoặc. Nhưng không phải là để chết chìm trong đó...
Lao vào lửa, để cảm nhận sức nóng lan tỏa liếm láp đến từng tế bào, cơ thể bỗng chốc rực cháy. Quằn quại trong đớn đau nhưng hạnh phúc vì đã một lần sống có ý nghĩa.
Sưu TầmTristesse/Ngườiđitìmmộng/NhớNhaTrang
Comment
/1%20ANH%20DEP/ALBUMHOAHONG/1ROSES/823394_384190311715284_51576305_o1_zpsa30d1c1d.jpg .html]"]Photo Storage
/1%20ANH%20DEP/ALBUMHOAHONG/1ROSES/554527_241578382643145_1746957582_n1_zps42bc67d3.j pg.html]"]Photo Storage
/1%20ANH%20DEP/ALBUMHOAHONG/1ROSES/905423_291205327680450_722461596_o1_zps962a6015.jp g.html]"]Photo Storage
Đã chỉnh sửa bởi nhonhatrang; 31-10-2014, 02:30 AM.Tristesse/Ngườiđitìmmộng/NhớNhaTrang
Comment
Yêu một người ở xa…
Là gửi nhớ, gửi thương qua mây, qua gió. Là có một người để đợi, là có một chốn để tìm về. Là vẫn bình yên, hạnh phúc bởi có nụ cười, của một người ở xa!Tristesse/Ngườiđitìmmộng/NhớNhaTrang
Comment
Đến một ngày anh trở lại thăm
Vẫn số nhà có mái hiên nắng đổ
Qua ngã tư rẽ vào ngõ nhỏ
Con chim sẻ ca bài hát quen rồi
Lá vàng bấy nhiêu năm chỉ biết rụng thôi
Cây đổ xuống chạm mùa thu vốn dĩ
Từng mảng rêu bám vào tường vô vị
Chẳng trơn trượt được ai... Chỉ riêng rêu bỗng phải phiền lòng
Hoa tường vi nở mãnh liệt như không
Vẫn đúng chỗ ai hôn ai để ai da diết
Chiếc bóng đóa tường vi thấm mệt
Loang trên nền gạch một cách bơ vơ
Chỉ khác duy nhất em không phải em bây giờ
Anh không phải là anh của những ngày xưa cũ
Tiếng chuông cửa vang lên ủ rũ
Nó ngập ngừng và vô duyên
Đến một ngày anh ghé qua để nhận lại nỗi ưu phiền
Em giữ giùm và đến lúc này phải trả
Để tiếng chuông cửa nhà em có cơ hội reo lên hồi xa lạ
Của một người khác với anh xưa
Để chiều nào đó trời mưa
Bóng tường vi không còn muốn vỡ!
Theo Nồng Nàn PhốĐã chỉnh sửa bởi nhonhatrang; 09-11-2014, 03:55 PM.Tristesse/Ngườiđitìmmộng/NhớNhaTrang
Comment
Chào Tháng Mười Một
Không yêu ai cũng được nhưng bạn thì phải có một đứa ( để rủ trèo cây vậy ạ)
Anh đâu hứa hẹn gì với tháng mười một phải không ?
Nên chẳng còn gì nhiều bên ngoài phía cửa
Chỉ sót lại thoang thoảng mùi hoa sữa
Tháng mười cố dư thừa để bớt lại cho em...
Vẫn biết hết ngày rồi sẽ đến đêm
Tháng này qua đi tháng kia vụt tới
Nhưng tháng mười một sao vàng vội
Mang mùa thu đi xa thêm một chút nữa rồi
Chẳng phải là tháng chia li mà bắt em ngồi
Bên hiên cũ để chờ những phép màu không hiện hữu
Đáng ra chỉ cần nhắc buồn thôi là đủ
Tháng mười một vô tâm xúi em khóc quá trời
Đâu còn nhớ ngày anh bảo ... dừng thôi
Chấp nhận quy luật chẳng có gì vĩnh viễn
Tình yêu, nhớ thương, thề nguyền, hứa hẹn
Rồi cũng tan đi như mây phía chân trời
Tháng mười một bình thường quá anh ơi
Vẫn lặp lại những bình minh, hoàng hôn vô nghĩa
Đàn bà ngốc cứ ước ao mùa nào cũng ríu ran chim sẻ
Nên chưa tới mùa xuân em đã chết bởi chờ
Nên câu thơ
Tháng mười một ngân lên còn đắng hơn nhai lá ngón
Anh đã chọn
Cách ném lá cho em nhai nuốt một đời !
Mọi thứ đến thì sẽ đi thôi
Bao tháng năm đã mỏi mòn vượt qua huống hồ gì thêm tháng nữa
Vậy mà sao tháng mười một lại ác độc muốn nhắc em nhớ
Anh chẳng có lời hẹn nào vào tháng hương sữa tàn phai...
Theo Nồng Nàn PhốĐã chỉnh sửa bởi nhonhatrang; 09-11-2014, 03:57 PM.Tristesse/Ngườiđitìmmộng/NhớNhaTrang
Comment
KẺ THỨ BA
Tặng gì đó... Ngớ ngẩn
Ai sẽ biện minh giùm cho những âu lo
Những nông nổi giếng khơi đời đàn bà con gái
Cũng yêu, cũng tin, cũng chờ, cũng đợi
Sao là kẻ thứ ba phải đau đớn tột cùng
Hi sinh đủ điều nhưng nhìn lại tay không
Người yêu của mình đang bình yên bên người con gái khác
Câu yêu thương nhận về tẻ nhạt
Tấm tắc húp nước trà pha thêm đắng đến tê người
Cứ huyễn hoặc mình cũng hạnh phúc, ca vui
Cũng yêu và được yêu như thiên hạ ngoài kia đua nhau yêu, đua nhau nhớ
Chỉ là hôn lên chỗ son môi người kia để quên và ngờ ngợ
Thì ra đến khổ đau hay sung sướng mình cũng đã lén lút quá đi rồi
Cũng chỉ là ngôi sao thắp lên giữa đêm cho phút chán mặt trời
Cho phút người ta chán chường, mỏi mệt
Chỉ là một kẻ đáng ghét
Mang tội xen ngang, cướp phá yên bình
Chỉ là một kẻ đáng khinh
Đặt một bàn chân vào nhà người vừa lòng nhận về khập khiễng
Rút chân ra thì đau và dấn sâu vào là hổ thẹn... Thế thôi
Ai sẽ giải thích tường tận công tâm khi bão nổi đầy trời
Kẻ thứ ba nào dám ước bão ngừng ngoài phía cửa
Chỉ mang máu và nước mắt mình ra nhóm lửa
Để tự sưởi ấm lòng để tự lựa niềm vui... Mà hớn hở trao thân, hơn hở dâng tình
Để lặng lẽ sống chờ đợi bình minh
Khao khát một lần được làm mặt trời đúng nghĩa
Kẻ thứ ba phải ôm đắng cay mạnh mẽ
Làm con thiêu thân bám hoang tưởng rồi cười
Ngày mai... Tình ơi
Mình sẽ hồn nhiên khoác tay tình nhân thênh thang như thế
Nhưng! Ngày mai liệu kẻ thứ ba còn son trẻ nữa không đời?
Theo Nồng Nàn PhốĐã chỉnh sửa bởi nhonhatrang; 09-11-2014, 03:58 PM.Tristesse/Ngườiđitìmmộng/NhớNhaTrang
Comment
Vòm kính nháng những tia chớp tím hay hơi nước bay tỏa đã nhuốm mặt nàng trong thứ ánh sáng thật dịu, từ mầu tím chuyển qua những mầu khác hoặc xanh trắng, pha hồng, liên tiếp nháng lên trong bầu trời đen mà chính những tia chớp đó đã làm cho rộng rinh. Hai dẫy cây ương có lá cong; chốc chốc, một cơn rung chuyển nào đó từ ngoài đưa tới, như thể từ phương xa, trong một chuỗi tinh hệ khác, xảy ra từ triệu năm trước mà lúc này ảnh tượng mới chuyển tới. Tôi đi rất nhẹ nhàng chung quanh vòng kính, ngang những cọng lá, những chậu sứ tráng men xanh, qua đầu nàng. Nhưng nàng không hề biết. Đó là một cái đầu nhỏ, tóc dài xuống lưng không buộc lại và có vẻ như ướt nước. Mùi thơm từ mái tóc đó tỏa ra khắp gian nhà lớn. Nàng bất động.
Nhưng chính như thể sự bất động đó của nàng trong gian nhà đầy ánh sáng thay đổi và những cơn rung chuyển xa vắng không tiếng động làm nàng có vẻ như đang trầm tư. Hơn nữa, lúc này, nàng đang với tay tới một cọng lá cong, một cánh tay để trần, trắng và dài. Điều này không chắn chắn mấy.
Nàng nói: “Con ngủ rồi .”
Từ cánh tay trần của nàng, ánh sáng chớp liên tiếp chói lòa như thể cánh tay đó có bôi mỡ và khi nàng thả cọng lá ra, nó bật lên, một vài giọt nước rơi xuống. Nàng cũng dùng cánh tay để trần này xoa nắn hai bả vai, xoa bụng và mạn sườn. Rồi đó, nàng cởi áo khoác thả xuống nền đất. Cái áo mỏng, dài như kiểu áo choàng ngủ, có những lỗ tròn cháy, bằng đồng xu nhỏ. Lớp da bụng của nàng hiện ra căng tròn về phía trước. Nàng thõng tay che một cách chậm chạp phần cuối cơ thể, bắp tay gần như ngáng trên bụng. Nàng mỉm cười và lại bất động.
Chính lúc đó, một người đàn ông hiện ra. Anh mở cánh cửa nào để vào tôi cũng không biết. Chỗ anh đứng, đằng sau là những ô kính vuông liền khít nhau đóng bằng nẹp gỗ. Nhưng một tay anh ngoái lại phía sau như động tác để khóa chốt; rồi đó, anh buông thõng tay xuống.
Tôi nói với nàng: “Có ai vào.”
Nàng nói, lơ đãng: “Ai đó.”
Nhưng hình như nàng mỉm cười mà không nói gì thì đúng hơn. Lúc này, nàng như cục sắt bị nam châm hút cứng xuống đất, không nhúc nhích, không thở, và nụ cười của nàng yên giữ như thế. Mắt nàng nhìn xuống, cũng bất động, ngay cả khi tôi ngó vào. Núm vú nàng đỏ hồng, quầng sưng mộng và nổi ốc.
Người đàn ông đã đứng bên cạnh nàng từ lúc nào. Anh đứng thẳng, mắt hướng về phía trước với một cái nhìn thật xa xăm như thể không thấy nàng.
Anh có những nét duỗi thẳng trên khuôn mặt, khiến cái đầu dài khác thường. Anh đeo một cái mũ rộng vành tô xanh đỏ gì đó bằng một cái quai nơi cổ, hai bên tai thừa ra hai đường cong của vành mũ. Anh thõng tay đứng yên, chỉ có đôi môi bập bập cái tẩu thuốc dài. Anh cao hơn người đàn bà nhiều.
Anh nói: “Mũ cói của Hector gởi tặng. Em thấy có đẹp không ?”
Anh bập bập mấy hơi thuốc, đưa một tay lên giữ ống điếu.
“Cả ống điếu. Bây giờ anh ta đang ở nhà hay đi chơi với bạn bè. Hector Louis Végas, mau thật. Hồi nãy trong khi đi xuống đây, mưa lớn quá anh tới ngồi dưới cái vòm chậu, tự nhiên có cảm tưởng như…như…”
Bây giờ, một tay nàng đặt lên vai anh, mái tóc dài che ra trước ngực. Một chuỗi cười thật dòn dã như ở trên nóc vòm kính đưa xuống rồi đột ngột ngưng hẳn. Nàng trở lại bất động nét mặt có một chút ủ rũ nào đó. Giọng người đàn ông mà lúc này đã đội cái mũ rộng vành lên thật trầm như khi anh đọc một đoạn thơ.
“Xin lỗi, xin lỗi em. Nhưng hễ cứ trời mưa là anh lại vậy.”
Nàng không nói gì, ánh mắt thật mơ màng.
“Thời kỳ này anh sống giật lùi thật xa. À, chỉ tại trời mưa.”
Anh đi tới một bước, hất cái mũ cói xuống ghé sát vào má của nàng và cọ cọ bộ râu vào đó. Anh nói trên gò má:
“Tại mùa mưa này làm anh hỏng.”
Nàng vẫn không nói, mắt nhìn xuống trong im lặng không biết tại sao. Lúc này thì mưa nhỏ hơn, nhưng chớp liên tiếp sáng chói ngòng ngoèo trên bầu trời đen, lâu lâu có những lằn chớp dài chạy nhỏ rức như chỉ trắng, nới rộng trời ra như một tấm màn kéo, và vòm kính chớp nhoáng những tia sáng đỏ. Một đôi khi, ánh sánh tím và nhạt nhạt như soi lên bụng nàng, một mầu nhẹ nhàng huyền hoặc kỳ lạ.
“Anh có kể cho em nghe chuyện trên núi chưa nhỉ? Trên núi, sống thật là tuyệt. Thời kỳ này anh gần với núi hơn. Mầu xanh của núi mát mẻ hơn cái gì khác, lâu lâu anh tưởng như hơn cả em nữa.”
Anh ngừng nói và hút thuốc. Anh cúi đầu đi loanh quanh. Hai tay chấp sau lưng. Trong một lúc nào đó, anh vẫn đi và tiếp tục nói:
“Nhưng mà, hồi nãy, anh nói khi đi xuống đây, khi đi xuống đây đó. Anh sợ sợ. Anh bê bối thật. Em thấy đó, hồi này anh sống như mất trí nhớ. Trí nhớ của anh lúc trước phi thường, hả? ”
Anh đứng lại và ngó ra ngoài. Lát sau, anh tiến tới tỳ trán vào một ô kính, hai tay làm như cái khung bấu vào nẹp gỗ và gần chạm vào thái dương. Cái mũ cói vẫn ở sau lưng.
“Giá mà anh nhớ được. Giá như hồi trước, em hả? Lúc này, anh quên thật nhiều thứ, không nhớ gì hết. Nhưng mà, làm như anh đã thanh toán xong cái của nợ đó chứ không phải anh bị chúng bỏ anh.”
Anh làm một cử chỉ vung tay, rồi cầm cái ống điếu vẫy vẫy.
“Anh nhẹ mình.”
Anh hút vài hơi thuốc và nhả khói:
“Tại anh sống trên núi đó.”
Bất chợt nàng nói:
“Anh sống trên núi với ai ?”
Câu hỏi như câu nói, không cao giọng, như thể là nàng không hỏi anh mà là hỏi một cái tượng gỗ nào đó. Tẩu thuốc lá đã hết, anh bập bập rồi gõ vào thành gỗ, gõ nhẹ vào mặt kính, nhưng không có tiếng động. Những cử chỉ giới hạn nào đó làm anh có vẻ như đang nghĩ ngợi.
“Có ai. Như vậy mới thật tuyệt. Nhưng mà, anh đã nói, hồi này anh sống khó khăn quá. Hừ, anh muốn nói gì với em đây? Cũng như…cũng như…à như là anh tạc nàng đó.”
Anh quay lại, một tay thọc vào túi, tay kia cầm ống điếu vẫy vẫy.
“Anh quên nàng. Khó khăn lắm anh mới nhớ hay nhận ra mặt nàng. Mà không biết anh định tạc nàng làm gì. Anh làm công việc vô ích thật, hả ?”
Tôi bước ra khỏi những chậu sứ tráng men xanh vừa đi vừa nhìn nàng và những cọng lá cong cong. Mưa vẫn đều đều, chớp liên tiếp. Không hiểu gian nhà này làm từ hồi nào nhưng nó có vẻ như sắp nứt đôi. Tiếng động ì ầm xa vắng có một lúc nào đó thốt nhiên rõ lớn trở lại như trước. Người đàn ông đã đi mất và lúc nãy chỉ còn tôi với nàng, với mùi thuốc phảng phất.
Nhưng nàng làm như không có tôi. Nàng cất tiếng hát nho nhỏ và nói:” Con đang ngủ ngon, phải không con ?”, và nàng bước chậm rãi quanh những chậu cây ương.
Những tia chớp xanh và tím vẫn liên tiếp nháng chiếu. Tôi bỗng nhớ tới một giấc mộng đã lâu lắm, trong đó, như ở một gian nhà có mái kính mầu, một đứa trẻ đang khóc và người mẹ bế nó vừa nựng nịu vừa ru. Anh sánh tím nhiều hơn cả chiếu rọi khắp nơi, chiếu lên đứa nhỏ và cánh tay cùng thân thể người mẹ.
“Con sắp ra đời mà anh không thèm để ý gì hết.”
Tôi muốn đi tới, nhưng thân thể tôi bỗng nhiên cứng nhắc.
“Anh xem. Nó quẫy dữ lắm. Đôi khi em thấy một cục cứng. Như cái đầu. Với lại, đôi khi nó quẫy cả hai bên như là….như là có hai đứa. Em sợ quá.”
Tôi cười lớn tiếng, nói:
“Sinh đôi. Như vậy càng nhiều chứ sao.”
Nàng bỗng tới và ghé vào tai tôi. Hơi thơ ấm khiến tôi tỉnh thức như tỉnh thức sau một giấc mơ dài. Trong hơi thở, tiếng nàng nói thật nhỏ:
“Có phải anh không?”
Cũng vẫn ghé sát như thế, nàng thì thầm:
“Ở trên núi của anh, lúc này chắc mưa lớn hơn, nhỉ? Em muốn lên ở đó, mình tìm một cái hang động trú mưa, lót lá ngồi cho tới sáng .”
Thốt nhiên nàng rời xa tôi, tới chỗ lúc nãy của nàng. Tôi bắt đầu cảm thấy nhẹ nhõm hơn, như vừa thoát khỏi một sức hút nào đó. Tôi chậm rãi ra khỏi gian nhà ương cây. Trong một góc tối giữa vườn lớn, người đàn ông đội mũ rộng vành đang đứng bên một mái cong giống như kột cái tàn lớn đúc bằng xi măng.
Mưa nhỏ. Trong những lối đi lót sỏi trắng, một vài vũng nước thỉnh thoảng lấp lánh. Người đàn ông đội cái mũ rộng vành rời cái mái cong đang đi trên những lối đó. Anh dừng lại trước một cây cảnh nào đó, giơ tay vuốt những chùm lá. Anh vẫn hút thuốc.
Anh đứng yên lặng trước bụi cây. Mưa đã ngớt hẳn, chỉ còn những bụi nước rơi cong cong như những sợi chỉ. Đêm yên tĩnh rõ hẳn những giọt nước rớt thánh thót. Đột nhiên, về phía ngôi nhà gạch lớn phía trong, một khung cửa sáng lên và tiếng nhạc thoát từ một loại nhạc khí nào đó, rời rã đưa đến. Anh có vẻ hơi quay lại phía cửa sổ, nhưng tay vẫn đặt trên một chùm lá. Lát sau, anh có vẻ như không chú ý đến tiếng nhạc nữa tuy nó vẫn nhẹ nhàng rời rạc thoát ra. Anh rời bụi cây đi loanh quanh trong vườn.
Người nào đó chơi đàn có lẽ để cho hết thời giờ. Những hợp âm đưa tới khiến tôi biết đó là tiếng Tây ban cầm. Tôi rời chỗ đứng đi lại gần cái cửa sổ sáng ngó vào nhưng không thấy ai. Có lẽ người chơi đàn ngồi khuất sau những tấm màn màu xanh nhạt, bằng nhung, óng ánh và có vẻ hơi buồn bã. Gian phòng không rộng lắm, nhưng cao và có trần. Tường quét vôi vàng nhạt, trong ánh đèn yếu ớt màu vàng nhạt đó tăng thêm một chút đen do những mảng bóng tối từ góc khuất phát ra. Chính giữa gian phòng, đối diện với cửa sổ là một bức chân dung lớn, có lẽ vẽ hơn là ảnh chụp.
Người trong bức vẽ béo tốt, râu ria xồm xoàm mặc võ phục có nẹp đỏ, ngang lưng đeo một thanh kiếm chuôi tua chỉ vàng. Một mắt của ông ta đeo kính trắng thêm vẻ dữ tợn nghiêm nghị. Phía trước bức chân dung là một cái tủ kính, trong để các thứ trang trí mỹ thuật gì đó. Cửa ra vào thông với một phòng khác hé mở nhưng không thấy người. Tiếng nhạc có lẽ phát ra từ sau một cái chụp đèn tròn và lớn, gần khuất trong tấm màn nhung.
Tôi rời cái cửa sổ đi theo đường rãnh nước ven tường vào những lối mà người đàn ông đội mũ cói rộng vành lúc nãy đã đi qua. Không biết lúc này anh ở đâu, bốn bề vắng ngắt mờ tối, mưa vẫn rơi cong cong. Gian nhà kính ở về phía trái ngôi nhà lớn, bên này là vườn cây nhỏ và thưa. Có một cái nhà gỗ thấp trong những cây đó.
Có lẽ anh tới nhà kia chăng? Nhưng ở đó tối om, vắng ngắt và không có vẻ gì có người cả. Tôi đi quanh quẩn trong khu vườn thưa, những chiếc lá rớt xẹp xuống dưới chân. Ở đây có vẻ đọng nước, mưa cùng hơi ẩm thấp tạo thành một bầu không khí nằng nặng, ngưng đọng và không chuyển động. Tiếng đàn trong phòng sáng lúc này nghe tiếng được tiếng mất, như thể những âm thanh kia bị chận lại ngoài cửa vườn.
Dù sao tôi cũng đi tới cái nhà gỗ nhìn vào. Bên trong tối nhờ nhờ nhưng không tối đặc như tôi đã tưởng. Vô số những que gỗ, buộc với nhau thành hình này nọ bởi những sợi giây thép và những thanh gỗ đó thì dính đất hay một chất trắng cứng nào đó. Một số khác có hình thù hơn treo lủng lẳng trên những cái móc, trên những thanh gỗ bắc ngang hoặc dựng sát vào tường. Có một pho tượng cao và lớn hẳn so với những hình thù kia, giống như một người đàn ông; đầu và hai tay dài khác thường.
Bất chợt, một giọng nói sau lưng tôi.
“Ông bạn làm gì đó?”
Tôi lạnh toát, quay lại. Người đàn ông đã đứng sau lưng tôi tự lúc nào. Tôi ngạc nhiên vì giọng nói của anh không có gì tỏ vẻ khó chịu hết dù tôi đột nhập lén lút, hơn nữa điều khiến tôi ngạc nhiên hơn là anh trông không giống người đội mũ rộng vành chút nào. Anh có vẻ ốm yếu, mép để ria, hai mắt sâu và lớn, tóc hơi quăn.
“ Ông bạn đừng ngạc nhiên. Tôi thấy ông bạn từ lúc trời mưa.”
Tôi hỏi một câu ngô nghê:
“Ông là ai ?”
“Tôi hả? Hà, buồn thật. Không ai hiểu tôi hết.”
Anh im lặng một chốc, cúi nhìn tôi qua những sợi giây leo ở cửa. Anh nói trong lúc nhìn đó: “ Tôi buồn rầu quá. Tôi nhìn thấy sự buồn phiền.” Anh thò tay vào cửa lấy một cái mũ máng đâu trong vách và đội lên đầu. Anh nói:
“Phải không?”
Tôi nhìn sững người đàn ông, tôi không tìm ra được nét giống nhau nào giữa anh ta và kẻ ở trong nhà ương cây, trừ cái mũ cói rộng vành mà anh ta đang đội. Nhưng ai cũng có thể có một cái mũ cói rộng vành hết.
Người đàn ông vẫn nói bằng giọng đều đều lúc đầu:
“Tôi không biết làm gì bây giờ. Hơn nữa, tôi không biết nói với ai.”
Anh chợt thay đổi giọng nói: “Hà, bây giờ có ông bạn.” Sau đó anh lắc đầu tiếp:
“Có những chuyện không thể nói với đàn bà được.”
Tôi hỏi:
“Ông ở đây phải không?”
Tôi lại hỏi một câu ngô nghê nữa. Người đàn ông cười lớn:
“Tôi đâu ở đây được. Phải sống nơi khác. Ở đây, mùa mưa làm ai cũng thấy buồn cả. Mà mùa mưa thì kéo dài tới tám tháng.”
Anh ngừng nói bằng cả vẻ mặt. Anh có vẻ bồn chồn như đang chờ đợi cái gì đó. “ Tôi muốn nói chuyện, à, muốn kể chuyện với ông bạn…”, anh nói không nhìn tôi như đang chú tâm nghe ngóng đâu đó, “ Nhưng khoang đã, tôi cần tới đây một chút.” Anh vụt rảo bước vào khoảng cây và bóng tối mà lúc nãy anh tới. Anh đi như bóng ma và rất nhanh chóng. Hơn nữa, tôi cũng không để ý mấy. Tôi tiếp tục nhìn ngắm những thứ lủng cũng trong cái nhà gỗ.
Còn tiếp ~~~~~~
Tristesse/Ngườiđitìmmộng/NhớNhaTrang
Comment
Trời đang có vẻ tạnh bỗng lại mưa. Gió nổi rất lớn, rung ào ào trên đầu tôi. Tôi nép vào mái gỗ, nhưng mưa lớn quá, hai chân tôi bắt đầu ướt. Tôi tìm cửa vào nhưng không thấy, liền trèo cửa sổ. Mái nhà lợp bằng những tấm tôn mỏng, mưa xối ầm ĩ, tôi thu hình ngồi trên một cục gỗ khá lớn không biết dùng làm gì. Chung quanh tôi, những hình thù và các thanh gỗ ngang dọc trở thành đậm mầu hơn, lẫn với bóng tối, như thể chúng là cả một khối đang nổi rõ vài đường nét góc cạnh nào đó. Tôi nhớ người đàn bà trong nhà kính, hình dung sắc đẹp của nàng, hình dung những nét diễm lệ và nhất là vẻ im lặng quá mức của nàng. Ánh sáng tím nhạt cách quãng của những tia chớp, làn da bụng trắng của nàng, cánh tay dài và cọng lá cong cong, những thứ đó hợp thành một khung cảnh rung rinh như giấc mơ, hay chính là giấc mơ thật, nhưng dù sao, đó là một khung cảnh không thể tìm thấy ở đâu khác, huyền hoặc và thơm ngát.
Trận mưa kéo dài không biết bao lâu. Tôi cứ ngồi thu hình yên lặng và nhìn ngó trong bóng đêm những hình thể lờ mờ chung quanh và những hình thể dễ nhận biết khác, như những cụm mây, góc cây, cái bờ tường, cánh cửa sổ, những vũng nước, ở xa tít phía cuối vườn hay trong nhà ở, và những thứ đó càng lúc càng xa thêm, lờ mờ, chập chùng. Một đôi lúc tôi tự hỏi về lai lịch cái nhà và khu vườn này, hay những người sống ở đây, người đàn bà trong nhà kính, người đàn ông đội mũ rộng vành, tiếng đàn, bức chân dung vị võ quan…nhưng những tra vấn này hình như không làm bận tâm trí tôi nhiều. Chúng lướt qua, như thể không phải là lướt qua trí tôi nữa.
Khi mưa tạnh trở lại, tôi bắt đầu thấy mỏi mê cùng khắp. Tôi trèo qua cái cửa sổ đi ra bên ngoài. Tôi đạp lọc bọc trên những vũng nước và lá ướt, trở lại căn nhà ở. Đèn ở cái cửa sổ lúc nãy vẫn sáng, nhưng cửa đã đóng. Tôi đi chậm chậm trong những lối sỏi cũng ướt nước và tiến về cái nhà kính. Ở đây là một cái nền cao, xây bằng gạch miếng không tô vữa, những ô kính loáng thoáng vì ướt nước. Tôi trèo lên nền gạch, bước vô. Nhưng tôi chưa kịp trông thấy người đàn bà thì đụng phải một cô bé.
Cô bé ngẩng nhìn lùi lại như muốn la lớn. Tôi nói:
“Có gì thế ?”
Cô bé đứng tới ngực tôi, tóc gần chấm vai và hơi cong, mắt như vừa khóc. Tôi lập lại: “ Có gì thế ? Cô bé là ai thế ?”, cô bé nói:
“Ông tới đây làm gì ?”
Tôi lúng túng không biết trả lời sao. Sao cùng tôi nói:
“À, tôi đi chơi thôi. Tại sao em khóc ?”
“Ông không phải là bạn của cô Françoise sao ?”
“Cô françoise nào?”
Cô bé nhìn tôi, lau nước mắt bằng một cái khăn mỏng rất lớn và tiệp với mầu áo.
“Ông tới đây từ bao giờ thế?”
Tôi cười cười đáp:
“Hồi nãy.”
Đột nhiên, cô bé tỏ vẻ sợ hãi hỏi:
“Ông đã gặp cô Françoise chưa? Cô Françoise là chủ nhà.”
Tôi đáp: “Chưa. Tôi chưa gặp.”, và ngó chung quanh, “À, nhưng có lẽ tôi gặp rồi. Cô Françoise thật là đẹp phải không?”
“Đẹp.”
Tôi nhớ tới cái bụng trắng nõn và căng tròn của nàng, tôi hỏi cô bé:
“Chồng cô Françoise là ai thế? Cô sắp có con đấy, nhỉ? ”
“Ông nói lạ thật. Cô chưa có chồng.”
“Như vậy…như vậy….Em nói gì thế?”
Đột nhiên cô bé bỏ chạy. Tôi đuổi theo. Thật ra tôi có thể chụp nó dễ dàng nhưng tôi chạy lúp xúp coi sao. Cô bé chạy giữa những hàng chậu sứ, thỉnh thoảng kêu nho nhỏ: “Cô Françoise” như thể một nỗi sợ hãi nào đó làm miệng cứng không há được. Phía cuối góc gian nhà kính, người đàn bà trắng toát vẫn đứng yên, không nói gì, hình như nàng đang chăm chú nhìn tôi và cô bé đuổi nhau. Sau cùng cô bé không chạy giữa những chậu sứ nữa mà thoát ra ngoài thềm gạch. Tiếng kêu nhỏ vẫn gọi tên cô Françoise với nỗi sợ hãi gì đó. Tôi nói hơi lớn:
“Đừng chạy nữa, em nhỏ. Cô Françoise ở đây này”, và tôi hơi dừng lại để nhìn người đàn bà. Bóng cô bé thấp thoáng phía trước trong những lối sỏi, chạy hớt hải kỳ lạ. Tôi lớn bước đuổi theo. Dù sao, tôi vẫn không muốn gây tiếng động gì trong vườn này.
Cô bé đang chạy vào vườn cây, chỗ có cái nhà gỗ. Tôi đuổi kịp không khó khăn lắm. Khi vừa tới trước cái nhà gỗ, tôi nghe bịch một tiếng.
Cửa đã mở. Một cái cửa lớn và quá rộng ngay sát bên cửa sổ mà lúc nãy tôi không biết. Cô bé với quần áo trắng toát ngã sóng soài trên mặt đất. Tôi nói nhỏ: “ Có sao không?” và bước vào kéo tay cô bé. Đầu tôi đụng vào bức tượng cao lớn không biết ai mới treo lên, lủng lẳng, đen ngòm. Bức tượng yên lặng kỳ cuc. Có lẽ cô bé đã va vào đó nên ngã lăn.
Tôi cúi xuống ẵm ngang thân hình bé nhỏ đó lên, bước ra khỏi nhà và đi thẳng tới cái mái cong mà lúc nãy người đàn ông đội mũ rộng vành đứng trú mưa, Tôi đặt cô bé xuống. Nó đã ngất xỉu và lạnh. Tôi ngần ngừ một lát rồi làm loa tay kêu lớn:
“Cô Françoise, em bé ngã.”
Không chờ trả lời, tôi chạy thật nhanh thoát ra đường ./.
(Trích Tuần báo Nghệ Thuật số 19. Phát hành ngày 19.2.1966.
Và, đối chiếu lại trong tuyển tập truyện ngắn:
Dạ Khúc do Hồng Đức xuất bản lần thứ nhất vào tháng 7 năm 1969.
Bản của Thư Ấn Quán)
Nguyễn Nghiệp NhượngTristesse/Ngườiđitìmmộng/NhớNhaTrang
Comment
Chút Lưu Lại không chịu bất cứ trách nhiệm gì về nội dung bài đăng của tất cả Thành viên.
Nhóm Điều Hợp có toàn quyền chỉnh sửa, xóa bỏ, dời chỗ bài đăng, hay khóa tên Thành viên mà không cần giải thích lý do.
Powered by vBulletin® Version 5.7.5 Copyright ©2000 - 2025, Jelsoft Enterprises Ltd.
Copyright © 2025 @ www.chutluulai.net. All rights reserved.All times are GMT-8. This page was generated at 04:23 PM.Working...X
Comment