• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Những Bài Thơ Hay - sưu tầm từ nhiều tác giả

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Những Bài Thơ Hay - sưu tầm từ nhiều tác giả




    (gia hoà vạn sự hưng)


    Ngọc Lang Qui

    Tường quang phong hảo cẩm phàm trương
    Diêu vọng thần tiên phục đế vương
    Vạn trùng sơn thủy thiệp thương lương
    Cửu thiên quy lộ trường
    Tình thảm thiết đối ly trường
    Phan luyến sứ tinh lang
    Nguyện tương thâm ý vị Nam Cường
    Phân minh tấu ngã hoàng.

    Chân Lưu - Thiền Sư Khuông Việt (933-1011)



    Gió hòa phấp phới chiếc buồm hoa
    Thần tiên trở lại nhà
    Đường muôn nghìn dặm trải phong ba
    Cửa trời nhắm đường xa
    Một chén quan hà dạ thiết tha
    Thương nhớ biệt bao là
    Nỗi niềm xin nhớ cõi Nam Hà
    Bày tỏ với vua ta.

    Thiền Sư Mật Thể dịch

    Similar Threads
  • #16




    Giây Phút Chạnh Lòng






    "Anh đi đường anh, tôi đường tôi,
    Tình nghĩa đôi ta có thế thôi.
    Đã quyết không mong xum họp mãi.
    Bận lòng chi nữa lúc chia phôi?

    "Non nước đang chờ gót lãng du,
    Đâu đây vẳng tiếng hát chinh phu,
    Lòng tôi phơi phới quên thương tiếc
    Đưa tiễn anh ra chốn hải hồ.

    "Anh đi vui cảnh lạ, đường xa,
    Đem chí bình sinh dãi nắng mưa,
    Thân đã hiến cho đời gió bụi
    Đâu còn lưu luyến chút duyên tơ?

    "Rồi có khi nào ngắm bóng mây
    Chiều thu đưa lạnh gió heo may
    Dừng chân trên bến sông xa vắng,
    Chạnh nhớ tình tôi trong phút giây;

    "Xin anh cứ tưởng bạn anh tuy
    Giam hãm thân trong cảnh nặng nề,
    Vẫn để hồn theo người lận đận;
    Vẫn hằng trông đếm bước anh đi.

    Lấy câu khẳng khái tiễn đưa nhau,
    Em muốn cho ta chẳng thảm sầu.
    Nhưng chính lòng em còn thổn thức,
    Buồn kia em giấu được ta đâu?

    Em đứng nương mình dưới gốc mai,
    Vin ngành sương đọng, lệ hoa rơi,
    Cười nâng tà áo đưa lên gió,
    Em bảo: hoa kia khóc hộ người.

    Rồi bỗng ngừng vui cùng lẳng lặng,
    Nhìn nhau bình thản lúc ra đi.
    Nhưng trong khoảnh khắc thờ ơ ấy,
    Thấy cả muôn đời hận biệt ly.

    Năm năm theo tiếng gọi lên đường,
    Tóc lộng tơi bời gió bốn phương.
    Mấy lúc thẫn thờ trông trở lại,
    Để hồn mơ tới bạn quê hương.

    Ta muốn lòng ta cứ lạnh lùng
    Gác tình duyên cũ chẳng đường trông.
    Song le hương khói yêu đương vẫn
    Phảng phất còn vương vấn cạnh lòng.

    Hôm nay tạm nghỉ bước gian nan.
    Trong lúc gần xa pháo nổ ran.
    Rũ áo phong sương trên gác trọ.
    Lặng nhìn thiên hạ đón xuân sang.

    Ta thấy xuân nồng thắm khắp nơi,
    Trên đường rộn rã tiếng đua cười,
    Động lòng nhớ bạn xuân năm ấy.
    Cùng ngắm xuân về trên khóm mai.

    Lòng ta tha thiết đượm tình yêu,
    Như cảnh trời xuân luyến nắng chiều,
    Mắt lệ đắm trông miền cách biệt,
    Phút giây chừng mỏi gót phiêu lưu...

    Cát bụi tung trời - Đường vất vả
    Còn dài - Nhưng hãy tạm dừng chân,
    Tưởng người trong chốn xa xăm ấy
    Chẳng biết vui buồn đón xuân?

    Tặng tác giả "ĐOẠN TUYỆT"

    1937 - Thế Lữ


    Comment

    • #17




      ĐỪNG TƯỞNG...


      Đừng tưởng cứ núi là cao
      Cứ sông là chảy, cứ ao là tù
      Đừng tưởng cứ dưới là ngu
      Cứ Trên là Sáng cứ Tu là Hiền

      Đừng tưởng cứ đẹp là tiên
      Cứ nhiều là được cứ tiền là xong
      Đừng tưởng không nói là câm
      Không nghe là điếc không trông là mù

      Đừng tưởng cứ Trọc là Sư
      Cứ Vâng là Chịu cứ ừ là Ngoan
      Đừng tưởng có của đã sang
      Cứ Im lặng tưởng là Vàng nguyên cây

      Đừng tưởng cứ uống là say
      Cứ chân là bước cứ tay là sờ
      Đừng tưởng cứ đợi là chờ
      Cứ âm là nhạc cứ thơ là vần

      Đừng tưởng cứ Mới là Tân
      Cứ Hứa là Chắc cứ Ân là Tình
      Đừng tưởng cứ thấp là khinh
      Cứ chùa là tĩnh cứ đình là to

      Cứ già là hết hồ đồ
      Cứ trẻ là chẳng âu lo buồn phiền
      Đừng tưởng cứ quyết là nên
      Cứ mạnh là thắng cứ mềm là thua

      Dưa vàng đừng tưởng đã chua
      Sấm rền đừng tưởng sắp mưa ngập trời
      Khi vui đừng tưởng chỉ cười
      Lúc buồn đừng tưởng chỉ ngồi khóc than

      Đừng tưởng cứ nốc là say
      Cứ Hứa là Thật, cứ Tay là Cầm
      Đừng tưởng cứ giặc – ngoại xâm
      Cứ Bè là Bạn, cứ Dân là Lành

      Đừng tưởng cứ trời là xanh
      Cứ Đất và Nước là thành Quê Hương
      Đừng tưởng cứ Lớn là Khôn
      Cứ Bé là Dại, cứ Hôn… là Chồng

      Đừng tưởng chẳng có thì không
      Chẳng trai thì gái, chẳng ông thì bà
      Đừng tưởng chẳng gần thì xa
      Chẳng ta thì địch, chẳng ma thì người

      Đừng tưởng chẳng khóc thì cười
      Chẳng lên thì xuống, chẳng ngồi thì đi
      Đừng tưởng sau nhất là nhì
      Gần quan là tướng, gần suy là hèn

      Đừng tưởng cứ sáng là đèn
      Cứ đỏ là chín, cứ đen là thường
      Đừng tưởng cứ đẹp là thương
      Cứ Xấu là Ghét, cứ Vương là Tình
      Đừng tưởng cứ ghế là vinh
      Cứ tiền là mạnh, cứ dinh là bền

      Đừng tưởng cứ cố là lên
      Cứ lỳ là chắc, cứ Bên là Gần
      Đừng tưởng cứ đều là cân
      Cứ đông là đủ, cứ ân là nhờ

      Đừng tưởng cứ vần là thơ
      Cứ âm là nhạc, cứ tờ là tranh
      Đừng tưởng cứ vội thì nhanh
      Cứ Tranh là Được, cứ Giành thì Hơn

      Đừng tưởng Giàu hết Cô đơn
      Cao sang hết ốm, tham gian hết nghèo
      Đừng tưởng cứ bến là neo
      Cứ suối là lội, cứ đèo là qua

      Đừng tưởng chồng mẹ là cha
      Cứ khóc là khổ cứ la là phiền
      Đừng tưởng cứ hét là điên
      Cứ làm là sẽ có tiền đến ngay
      Đừng tưởng cứ rượu là say

      Cứ gió là sẽ tung bay cánh diều
      Đừng tưởng tỏ tình là yêu
      Cứ thơ ngọt nhạt là chiều tương tư
      Đừng tưởng đi là sẽ chơi
      Lang thang dạo phố vào nơi hư người

      Đừng tưởng vui thì sẽ cười
      Đôi hàng nước mắt lệ rơi đầm đìa
      Đừng tưởng cứ mực là bia
      Bút sa gà chết nhân chia cộng trừ…

      Đừng tưởng cứ gió là mưa
      Bao nhiêu khô khát trong trưa nắng hè
      Đừng tưởng cứ hạ là ve
      Sân trường vắng quá ai khe khẽ buồn…

      Đừng tưởng thu là lá tuôn
      Bao nhiêu khao khát con đường tình yêu.
      Đừng tưởng cứ Thích là Yêu
      Nhiều khi nhầm tưởng bao điều chẳng hay

      Đừng tưởng tình chẳng lung lay
      Chỉ một giấc ngủ, chẳng may … có bầu.
      Đừng tưởng cứ cầu là hên,
      Nhiều khi gặp hạn, ngồi rên một mình.

      Đừng tưởng vua là anh minh,
      Nhiều thằng khốn nạn, dân tình lầm than.
      Đừng tưởng tìm bạn tri âm,
      Là sẽ có kẻ mạn đàm suốt đêm.

      Đừng tưởng đời mãi êm đềm,
      Nhiều khi dậy sóng, khó kềm bản thân.
      Đừng tưởng cười nói ân cần,
      Nhiều khi hiểm độc, dần người tan xương.

      Đừng tưởng trong lưỡi có đường
      Nói lời ngon ngọt mười phương chết người
      Đừng tưởng cứ chọc là cười
      Nhiều khi nói móc biết cười làm sao ?!!!

      Đừng tưởng khó nhọc gian lao
      Vượt qua thử thách tự hào lắm thay
      Đừng tưởng cứ giỏi là hay
      Nhiều khi thất bại đắng cay muôn phần

      Đừng tưởng cứ quỳnh là thơm
      Nhìn đi nhìn lại hóa ra cúc quỳ
      Đừng tưởng mưa gió ầm ì
      Ngày thì đã hết trời dần về đêm

      Đừng tưởng nắng gió êm đềm
      Là đời tươi sáng hóa ra đường cùng
      Đừng tưởng góp sức là chung
      Chỉ là lợi dụng lòng tin của người

      Đừng tưởng cứ tiến là lên
      Cứ lui là xuống, cứ yên là mằn (mần, làm)
      Đừng tưởng rằm sẽ có trăng
      Trời giăng mây xám mà lên đỉnh đầu

      Đừng tưởng cứ khóc là sầu
      Nhiều khi nhỏ lệ mà vui trong lòng
      Đừng tưởng cứ nước là trong
      Cứ than là hắc, cứ sao là vàng

      Đừng tưởng cứ củi là than
      Cứ Quan là Có, cứ Dân là Nghèo_
      Đừng tưởng cứ khúc là eo
      Cứ lúc là mạc, cứ Sang là Giàu

      Đừng tưởng cứ thế là khôn!
      Nhiều thằng khốn nạn còn hơn cả mình
      Đừng tưởng lời nói là tiền
      Có khi là những oán hận chưa tan
      Đừng tưởng dưới đất có vàng
      Vàng đâu chả thấy phí tan cuộc đời

      Đừng tưởng cứ Nghèo là Hèn
      Cứ Sang là Trọng, cứ Tiền là Xong.

      Đừng tưởng quan chức là rồng,
      Đừng tưởng dân chúng là không biết gì.

      Đời người lúc thịnh, lúc suy
      Lúc khỏe, lúc yếu, lúc đi, lúc dừng.
      Bên nhau chua ngọt đã từng
      Gừng cay, muối mặn, xin đừng quên nhau.

      Ở đời nhân nghĩa làm đầu
      Thủy chung sau trước, tình sâu, nghĩa bền.
      Ai ơi nhớ lấy đừng quên…

      BÙI GIÁNG






      Comment

      • #18


        Dừa Ơi…





        Tôi lớn lên đã thấy dừa trước ngõ
        Dừa ru tôi giấc ngủ tuổi thơ
        Cứ mỗi chiều nghe dừa reo trước gió
        Tôi hỏi nội tôi: “Dừa có tự bao giờ?”

        Nội nói: “Lúc nội còn con gái
        Đã thấy bóng dừa mát rượi trước sân
        Đất này xưa đầm lầy chua mặn
        Đời đói nghèo cay đắng quanh năm”

        Hôm nay tôi trở về quê cũ
        Hai mươi năm biết mấy nắng mưa
        Nội đã khuất rồi xanh rì đám cỏ
        Trên thân dừa vết đạn xác xơ.

        Dừa ơi dừa! Người bao nhiêu tuổi
        Mà lá tươi xanh mãi đến giờ
        Tôi nghe gió ngàn xưa đang gọi
        Xào xạc lá dừa hay tiếng gươm khua

        Lê Anh Xuân


        Comment

        • #19





          TA VỀ

          Ta về bỏ lại đằng sau
          Chữ Danh, chữ Lợi biển dâu chữ Tình
          Ta về sống với chính mình
          Trút đi cái bả hư vinh một thời.

          Ta về vui với đất trời
          Gom mây làm áo rong chơi cõi hồng.
          Ta về lắng đục khơi trong
          Bon chen chi nữa lòng vòng được, thua.

          Ta về vui với bốn mùa
          Trăng sao làm bạn, chuông chùa kết thân.
          Ta về quên chuyện ngã nhân
          Hư tình giả ý cõi trần đãi bôi.

          Ta về tìm một chỗ ngồi
          Mặc đời xuôi ngược miếng mồi đỉnh chung .
          Chuyện đời nói mãi không cùng
          Tới lui vui khổ .. lạ lùng chẳng qua!

          Ta về rũ bỏ kiêu xa
          Quên nhà máy lạnh, bếp ga, truyền hình
          Ta về buông những thịnh tình
          Mặt mừng tay bắt, trọng khinh, lọc lừa.

          Sáng nay bước nhẹ vào chùa
          Ơ, cành Sen trắng cũng vừa mãn khai!
          Chợt ta bắt gặp hình hài
          Ngày xưa rời bỏ liên đài mộng dzu...

          11/11/2013
          Thích Tánh Tuệ

          Comment

          • #20


            HẠNH PHÚC THẬT GẦN




            Này em !
            Có phải khi mình mất đi hạnh phúc
            Thì mới hay hạnh phúc có trong đời.
            Có phải khi mình mất đi người mẹ
            Mới thật lòng gọi hai tiếng: '' Mẹ ơi ! ''

            …Có những mai nụ hồng ngoài hiên nở
            Chân em qua không buồn ngắm một lần,
            Chợt chiều hôm gió về làm hoa vỡ
            Nhìn phai tàn, rồi cúi xuống bâng khuâng..

            _Có một người trải qua lần hoạn nạn
            Mãi về sau khép lại '' cửa tâm hồn ''.
            Từ khi mắt thôi nhìn đời sáng lạng
            Ngọc châu và đôi mắt, quý nào hơn?

            _ Ai cũng sống bằng con tim, nhịp thở
            Mà quên đi hơi thở vốn nhiệm mầu
            Cơn đau đến muộn màng lòng chợt hiểu
            Trút hơi tàn... đời sống sẽ còn đâu!

            Có phải khi bên đời xa vắng mẹ
            Mình mới hay, Mẹ.. tất cả trong đời,
            Có phải khi Cha tạ từ dương thế
            Cuộc chia lìa mới thấm nổi đơn côi?

            Em tôi hỡi, hãy về hôn lấy Mẹ!
            Ôm lấy Cha, thảo hiếu với huyên đường.
            Là đôi mắt, là hoa, hơi thở nhẹ
            Hãy ân cần gìn giữ lấy mà thương...

            Chớ để khi mình mất đi hạnh phúc
            Biết, vòng tay yêu dấu đã xa rồi,
            Em có biết tôi mơ hoài bé dại
            Được Mẹ bồng ru giấc ngủ à ơi..?

            Thích Tánh Tuệ
            Bên thềm VuLan 2010

            Comment

            • #21



              CHO BỎ LÚC TRĂM NĂM





              Đời ngắn lắm cầm tay nhau chưa đủ
              Nói làm chi lời chia cách vực sâu,
              Hắt hơi thở là tạ từ cuộc lữ
              Dẫu muốn tìm, chẳng dễ gặp nhau đâu!

              Ngày ngắn lắm chưa cười đêm đã xuống
              Sao ta hoài ước muốn chuyện.. sương tan,
              Sao chỉ thấy ngày mai là hạnh phúc
              Còn Bây Giờ, để phai úa thời gian?

              Em dẫu biết đời chẳng chi thường tại
              Sao vẫn buồn ngây dại giữa hư hao.
              Khi sân khấu tấm màn nhung khép lại
              Kiếp huy hoàng, lộng lẫy.. cũng chiêm bao.

              Đời ngắn ngủi sao lời thương chưa nói?
              Ngại ngần chi, người đang rủ nhau đi.
              Ai khóc ngất tiễn ai vào mộ địa
              Bởi niềm thương dấu nhẹm lúc đương thì...

              Đời quá ngắn thương nhau còn chưa đủ
              Bận lòng chi bao oán hận bâng quơ..
              - Ta cười bóng trong gương cười trở lại
              Lòng yêu thương thành biển rộng vô bờ.

              Himalaya Mùa An Cư 2014
              Thích Tánh Tuệ

              Comment

              • #22


                NẾU MẤT ĐI





                Nếu đánh mất đi Nhiệt Tâm
                Con người trở nên lạnh nhạt
                Năm tháng đi trôi âm thầm
                Một ngày, một đời không khác.

                Nếu đánh mất đi Trọng Tâm
                Bước chân con người nghiêng ngã
                Sống trong cõi đời thăng trầm
                Thiếu chỗ tựa nương, buồn bả.

                Nếu đánh mất đi Thành Tâm
                Con người dễ cùng giả dối ,
                Đằng sau dáng vẻ ân cần
                Thường đã ươm mầm phản bội.

                Nếu đánh mất đi Nhân Tâm
                Con người sát bên tàn nhẫn
                Từ đồng loại đến hạ cầm
                Ra tay.. chẳng hề ân hận.

                Nếu đánh mất đi Lương Tâm
                Con người vô cùng nguy hiểm.
                Đạp trên lẽ phải mà đi
                Bỏ mặc lương tri, hạnh kiểm.

                Nếu đánh mất đi Từ Tâm
                Con người biến thành vô cảm
                Niềm đau, nỗi khổ tha nhân..
                Một tia mắt nhìn lãnh đạm.

                Nếu đánh mất đi Tín Tâm
                Con người hoài nghi, thất vọng
                Đóng cửa, sống trong âm thầm
                Cho thế nhân toàn hư, hỏng.

                Nếu đánh mất đi Chuyên Tâm
                Con người sống không mục đích
                Khi thế này, lúc thế kia
                Khó thể là người hữu ích.

                Nếu đánh mất đi Quyết Tâm
                Con người sống trong dã dượi
                Cứ lưỡng lự rồi phân vân
                Không bước chân làm sao tới.

                Nếu đánh mất đi Chân Tâm
                Con người u mê, điên đảo
                Tự mình xây ngục giam cầm
                Không biết đâu là lẽ đạo.

                Mất tâm, đời liền chao đảo
                Thiếu tâm, phiền não trùng vây
                Biết tâm, trở về sống với
                Bao nhiêu mầu nhiệm hiển bày..

                Thích Tánh Tuệ

                Comment

                • #23


                  Áo Lụa Hà Đông

                  Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát
                  Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông
                  Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
                  Thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng

                  Anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn
                  Mà mua thu dài lắm ở chung quanh
                  Linh hồn anh vội vã vẽ chân dung
                  Bay vội vã vào trong hồn mở cửa

                  Gặp một bữa, anh đã mừng một bữa
                  Gặp hai hôm thành nhị hỹ của tâm hồn
                  Thơ học trò anh chất lại thành non
                  Và đôi mắt ngất ngây thành chất rượu

                  Em không nói đã nghe từng gia điệu
                  Em chưa nhìn mà đã rộng trời xanh
                  Anh trông lên bằng đôi mắt chung tình
                  Với tay trắng, em vào thơ diễm tuyệt

                  Em chợt đến, chợt đi, anh vẫn biết
                  Trời chợt mưa, chợt nắng, chẳng vì đâu
                  Nhưng sao đi mà không bảo gì nhau
                  Để anh gọi, tiếng thơ buồn vọng lại

                  Để anh giận, mắt anh nhìn vụng dại
                  Giận thơ anh đã nói chẳng nên lời
                  Em đi rồi, sám hối chạy trên môi
                  Những tháng ngày trên vai buồn bỗng nặng

                  Em ở đâu, hỡi mùa thu tóc ngắn
                  Giữ hộ anh màu áo lụa Hà Đông
                  Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
                  Giữ hộ anh bài thơ tình lụa trắng

                  Nguyên Sa

                  Comment

                  • #24


                    Tuổi Mười Ba

                    Trời hôm nay mưa nhiều hay rất nắng
                    Mưa tôi chả về bong bóng vỡ đầy tay
                    Trời nắng ngạt ngào tôi ở lại đây
                    Như một buổi hiên nhà nàng dịu sáng

                    Trời hôm ấy mười lăm hay mười tám
                    Tuổi của nàng tôi nhớ chỉ mười ba .
                    Tôi phải van lơn: ngoan nhé đừng ngờ
                    Tôi phải dỗ như là tôi đã lớn

                    Phải thẹn thò như sắp cưới hay vùa sêu
                    Phải nói vơ vào, rất vội: người yêu
                    Nếu ai có hỏi thầm: ai thế ?
                    Tôi nói lâu rồi nhưng ngập ngừng khe khẻ

                    Để giận hờn chim bướm trả dùm tôi
                    Nhưng rồi lòng an ủi nắng chưa phai
                    Hình chưa cũ vì tình chưa mới ...
                    Má vẫn đỏ một màu con gái

                    Với những lời hiền dịu nhưng chua ngoa
                    Lòng vẫn ngỡ ngàng tóc ướp bằng thơ
                    Sao hương sắc lên mắt mình tình tứ
                    Và đôi mắt nhìn tôi ngập ngừng chim sẻ

                    Đôi mắt nhìn trời nhè nhẹ mây nghiêng
                    Tôi biết nói gì cả trăm phút đều thiêng
                    Hay muốn nói nhưng lòng mình ngường ngượng
                    Chân dịu bước và mắt nhìn vương vướng

                    Nàng đến gần tôi chỉ dám quay đi,
                    Cả những giờ bên lớp học trường thi
                    Tà áo khuất, thì thầm: "chưa phải lúc..."
                    Áo nàng vàng tôi về yêu hoa cúc

                    Áo nàng xanh tôi mến lá sân trường.
                    Sợ thư tình không đủ nghĩa yêu đương
                    Tôi thay mực cho vừa màu áo tím.
                    Chả có gì sao lòng mình cũng thẹn

                    Đến ngượng ngùng bỡ ngỡ: hay là ai ...?
                    Trăm bức thư lót giấy kẻ dòng đôi
                    Mà nét chữ run run dù rất nhe.
                    Tôi đã viết hay chỉ thầm âu yếm kể

                    Tôi đã nhìn hay lặng lẽ say sưa
                    Và lo sợ khi lòng mừng quá đỗị
                    Rồi trách móc trời không gần cho tay với
                    Và cả nàng, hư quá! sao mà kiêu ...

                    Nên đến trăm lần: "nhất định mình chưa yêu ..."
                    Hôm nay nữa ... nhưng lòng mình ... sao lạ quá ...

                    Nguyên Sa

                    Comment

                    • #25



                      Tôi Chỉ Là Tờ Giấy





                      Tôi chỉ là tờ giấy

                      Mà uy lực vô song
                      Trước tôi, người run rẩy
                      Đổi giọng, đổi cả lòng.

                      Tôi chỉ là tờ giấy
                      Mà khiến đời long đong
                      Ngược xuôi hai dòng chảy
                      Mãi kiếm tìm, chờ trông...

                      Đời đen, tôi tẩy trắng,
                      Trắng - tôi nhuộm thành đen
                      Đường cong tôi bẻ thẳng
                      Lạ biến thành thân quen.

                      Tôi là một mảnh giấy
                      Người cao thượng .. bỗng hèn,
                      Kẻ hèn thành.. ”thượng đế ”
                      Dù tâm hồn lấm lem..

                      Ai cho tôi giá trị
                      Ai cho tôi quyền năng
                      Ai cho tôi tiếng nói,
                      Ai vì tôi nhọc nhằn ?

                      Tôi chỉ là mảnh giấy
                      Thiện, Ác cũng là tôi,
                      Dù chà tôi dưới đất
                      Thoáng chốc trèo lên ngôi.

                      Hỏi trên đời mấy kẻ
                      Thoát được bàn tay tôi ?
                      Tôi xua Đời lẫn Đạo
                      Chạy vào trong luân hồi..

                      Tôi là một tờ giấy
                      Đời vui, buồn mênh mông…
                      Chỉ ai Luôn Tỉnh Thức
                      Hết bị tôi quay mòng


                      Thích Tánh Tuệ



                      Comment

                      • #26





                        Có chăng ngày ấy


                        Có phải chăng ngày ấy đang dần đến
                        Thoát kiếp đời ta đến cõi hư vô
                        Đi về đâu vẫn tự hỏi nơi mô?
                        Hay tan biến hoà vào trong cát bụi.

                        Chấm dứt đi khi kiếp đời tàn lụi
                        Còn lại gì ngoài bóng ảo không gian
                        Giã từ đi những đau khổ gian nan
                        Hồn vất vưởng đi vào trong vô thức

                        Cuộc xoay chuyển vũ trụ không hạn mức
                        Biến đổi chiều trái đất sẽ điêu linh?
                        Đến khi nào rạng sáng ánh bình minh
                        Cuộc sống mới hồi sinh từ nguyên thuỷ.


                        TTH

                        Comment

                        • #27

                          Nghìn thu yên giấc

                          Ngày nào đó trái tim thôi dừng đập
                          Giả kiếp người đã trọn với trần gian
                          Tuồng diễn xong được nghiêm túc hạ màn
                          So đoản mệnh có hơn là biết trước

                          Nếu xin chết, ai cho đâu có được
                          Số mệnh Trời suy kết mới ngộ ra
                          Giữa cạnh tranh ranh giới sống chết mà
                          Mới tự hiểu sống thường hay chết ngọt

                          Đã được sống cuộc đời sao cho trót
                          Giữ tâm bình vươn sáng mọi đường đi
                          Đúng và sai chọn lọc có chữ “ vì ”
                          Phúc đức lắm vào nghìn thu yên giấc.
                          ThanhThanhsingle. Nguyễn Thanh Thanh

                          Comment

                          Working...
                          X
                          Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom