TÌNH YÊU TRONG ĐÔI MẮT CÁ.
Lần đầu tiên cô đi ăn cơm với bạn trai, à không, là bạn trai cũ của cô mới đúng, ở một quán hải sản. Năm đó, cô vừa tốt nghiệp đại học. Tính cô hơi trầm, ít nói, chỉ biết cúi đầu cười. Một con cá to, cô cũng không nhớ tên gì, là món ăn chính duy nhất trên bàn ăn hôm ấy.
Cá vừa được đặt xuống, chàng trai gắp ngay lấy cái mắt cá cho vào bát cô và hỏi: “Em thích ăn mắt cá đúng không?†Cô thật sự không thích vì trước nay cô chưa hề ăn mắt cá bao giờ những cũng không nỡ từ chối, đành e thẹn gật đầu. Chàng trai nói với cô rằng anh ta rất thích ăn mắt cá. Lúc còn bé mỗi khi nhà ăn món cá, bà nội anh ta đều gắp mắt cá cho anh ăn. Bà còn nói rằng người nào ăn mắt cá thì đôi mắt sẽ rất sáng, trẻ con ăn vào cũng sẽ có một tâm hồn trong sáng. Nhưng từ khi bà bất không còn ai gắp mắt cá cho anh ăn nữa. Thật ra, mắt cá cũng chẳng ngon lành gì, chẳng qua anh được bà chiều quen rồi. Từ nay nó sẽ thuộc về em, hãy để anh được chăm sóc và chiều chuộng em nhé!†- chàng trai nhìn cô gái âu yếm.
Thật ra, anh vẫn không thể hiểu được tại sao mắt cá lại trượng trưng cho sự thương yêu chiều chuộng. Nhưng không hiểu cũng chẳng sao, chỉ cần từ nay ăn món cá, anh sẽ gắp cho cô ăn và nhìn cô thật trìu mến.
Dần dần, cô cũng quen với cách anh chăm sóc như thế. Rồi người người họ chia tay vào một mùa Đông lạnh giá. Lúc đó, chàng trai đã mua được một căn nhà ở thị trấn để chuẩn bị kết hôn nhưng cô gái khóc lóc vì rằng mình không thể sống suốt đời trong cái thị trấn nhỏ bé này. Cô còn cần nhiều hơn thế nữa. Lúc anh tiễn cô đi, cô không hề quay lại mà bước đi rất kiên quyết.
Sau nhiều năm bôn ba bên ngoài, cuối cùng ước mơ của cô đã trở thành hiện thực. Cô đã tạo dựng được công ty riêng mình. Nhưng từ đó, cô phát hiện ra mình không thể yêu một người đàn ông nào nữa. Ngần ấy năm lên thành phố lập nghiệp, mỗi khi dự tiệc có món cá, chẳng còn ai gắp mắt cá cho cô ăn nữa. Và mỗi làn rời khỏi bàn tiệc, cô thường ngoái lại nhìn cái mắt cá còn sót lại trên đĩa.
Trong một lần đi công tác đặc biệt, cô có dịp trở lại thị trấn ngày xưa mình sống. Bạn trai cũ ngày ấy của cô bây giờ đã lập gia đình rồi. Cô nhận lời mời đến ngôi nhà ngày xưa, lẽ ra thuộc về cô. Vợ anh cũng làm món cá để đãi khách. Chàng trai gắp vào bát cô một miếng cá thật lớn, và quay sang gắp vào bát vợ đôi mắt cá mà ngày xưa nó chỉ của riêng cô và anh cũng không quên nhìn vợ ăn một cách âu yếm. Bao nhiêu năm sống ở đô thị chịu nhiều khổ nhọc, cô chưa hề rơi lệ, thế mà bây giờ cô không sao cầm được nước mắt khi nhìn cảnh này…
ST.
Lần đầu tiên cô đi ăn cơm với bạn trai, à không, là bạn trai cũ của cô mới đúng, ở một quán hải sản. Năm đó, cô vừa tốt nghiệp đại học. Tính cô hơi trầm, ít nói, chỉ biết cúi đầu cười. Một con cá to, cô cũng không nhớ tên gì, là món ăn chính duy nhất trên bàn ăn hôm ấy.
Cá vừa được đặt xuống, chàng trai gắp ngay lấy cái mắt cá cho vào bát cô và hỏi: “Em thích ăn mắt cá đúng không?†Cô thật sự không thích vì trước nay cô chưa hề ăn mắt cá bao giờ những cũng không nỡ từ chối, đành e thẹn gật đầu. Chàng trai nói với cô rằng anh ta rất thích ăn mắt cá. Lúc còn bé mỗi khi nhà ăn món cá, bà nội anh ta đều gắp mắt cá cho anh ăn. Bà còn nói rằng người nào ăn mắt cá thì đôi mắt sẽ rất sáng, trẻ con ăn vào cũng sẽ có một tâm hồn trong sáng. Nhưng từ khi bà bất không còn ai gắp mắt cá cho anh ăn nữa. Thật ra, mắt cá cũng chẳng ngon lành gì, chẳng qua anh được bà chiều quen rồi. Từ nay nó sẽ thuộc về em, hãy để anh được chăm sóc và chiều chuộng em nhé!†- chàng trai nhìn cô gái âu yếm.
Thật ra, anh vẫn không thể hiểu được tại sao mắt cá lại trượng trưng cho sự thương yêu chiều chuộng. Nhưng không hiểu cũng chẳng sao, chỉ cần từ nay ăn món cá, anh sẽ gắp cho cô ăn và nhìn cô thật trìu mến.
Dần dần, cô cũng quen với cách anh chăm sóc như thế. Rồi người người họ chia tay vào một mùa Đông lạnh giá. Lúc đó, chàng trai đã mua được một căn nhà ở thị trấn để chuẩn bị kết hôn nhưng cô gái khóc lóc vì rằng mình không thể sống suốt đời trong cái thị trấn nhỏ bé này. Cô còn cần nhiều hơn thế nữa. Lúc anh tiễn cô đi, cô không hề quay lại mà bước đi rất kiên quyết.
Sau nhiều năm bôn ba bên ngoài, cuối cùng ước mơ của cô đã trở thành hiện thực. Cô đã tạo dựng được công ty riêng mình. Nhưng từ đó, cô phát hiện ra mình không thể yêu một người đàn ông nào nữa. Ngần ấy năm lên thành phố lập nghiệp, mỗi khi dự tiệc có món cá, chẳng còn ai gắp mắt cá cho cô ăn nữa. Và mỗi làn rời khỏi bàn tiệc, cô thường ngoái lại nhìn cái mắt cá còn sót lại trên đĩa.
Trong một lần đi công tác đặc biệt, cô có dịp trở lại thị trấn ngày xưa mình sống. Bạn trai cũ ngày ấy của cô bây giờ đã lập gia đình rồi. Cô nhận lời mời đến ngôi nhà ngày xưa, lẽ ra thuộc về cô. Vợ anh cũng làm món cá để đãi khách. Chàng trai gắp vào bát cô một miếng cá thật lớn, và quay sang gắp vào bát vợ đôi mắt cá mà ngày xưa nó chỉ của riêng cô và anh cũng không quên nhìn vợ ăn một cách âu yếm. Bao nhiêu năm sống ở đô thị chịu nhiều khổ nhọc, cô chưa hề rơi lệ, thế mà bây giờ cô không sao cầm được nước mắt khi nhìn cảnh này…
ST.
Comment