• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

MM_Ngoc và Thơ

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • MM_Ngoc và Thơ

    Kính Tặng Mẹ Cha


    Tôi lớn lêngiữa tình yêu củaMẹ củaCha
    Cây hoa cúcCha trồng một chồi non mới nhú
    Mẹ cho tôi câu thơ vào giấc ngủ
    Cha cho tôi cách tỉa lá trên cành
    Hôm qua sương muối sà xuống thật nhanh
    Cây hoa xót đau- cànhcong mình ...rụng lá
    Khuya về nghe những câu thơ...sao màthương Mẹ quá
    Mẹ mệt rồi một ngày nặngoằn vai
    Câu thơ mẹ đọc tôi nghe...năm tháng theo hoài
    Hoa bây giờ tôi mua cắm lên bàn thờ Cha đó
    Con tặng Cha những bôngHồng rực đỏ
    Những bông Cúc trắng bé nhỏ bên cạnh là con
    Mẹ vẫn bên tôi - lưng còng xuống mỏi mòn
    Tóc mẹ phơ phơ tựa màu mây trắng
    Trăm ngàn ngày sương nắng - Mẹ vẫn hát ầu ơ...
    Tôi bây giờ đan tiếp những ước mơ
    Của Mẹ Cha đang làm còn dang dở
    Câu thơ thủa nào Mẹ không còn nhớ nữa
    Nhưng in sâu vào lòng Mẹ vẫn là con
    Hoa tráiquanh nhà đãrựcrỡ màu son
    Là tình Cha những ngày lao lung vất vả
    Con bây giờtrưởng thành như cây vươn mình hối hả
    Để được ve vuốt bằng tia nắng trái timCha
    Con xin dâng lên Mẹ Cha
    Mảnh bằng ngày contừmái trường bước ra
    Hãyyên lòng khi nghĩ về con nhé
    Dẩuđường conđivẫn chưa thựcsuông sẻ
    Bước chân không chồnnhất định sẽ đến nơi
    Trên đường đời vẫn cần lắm Mẹ Cha ơi
    Lời hát ru và nhữngbông hoađồng nội
    Connhớ mãi những lờidạy của Cha mỗi khicon lạc lối
    Rồi ngàymai trên đường đời không mỏi
    Từng bước tôi đi Cha Mẹ vẫn cùng theo

    Edited by: MM_ngoc
    Gío buồn vì gió mong manh
    Ta buồn vì trái tim anh không mầu
    Similar Threads
  • #2

    NHƯ MỘT NGHĨA TRANG BUỒN

    Không gì buốt hơn gía lạnh cô đơn
    Đông chà vào lòng - nỗi buồn ran rát
    Chẳng ai sẽ chia những điều mất mát
    Nên phải nuốt vào từng nghẹn đắng không tên

    Người có biết ta đang lạnh từng cơn
    Rất muốn khóc mà mắt khô ráo hoảnh
    Nỗi chán chường thả rơi từng cung bậc
    Hàng cây mặc niệm gió khóc cô liêu

    Nơi qua rồi chẳng cho ta tình yêu
    Chỉ có trong lòng bao nhiêu tiếc nuối
    Đã một thời mặt trời mọc buổi tối
    Sao giờ đây hấp hối suốt đường về

    Mất hết rồi tất cả những đam mê
    Chỉ còn lại triền mìên uất ức
    Đêm nay xa rồi với hành trang day dứt
    Kỷ niệm chôn vào nghĩa địa mùa đông
    Gío buồn vì gió mong manh
    Ta buồn vì trái tim anh không mầu

    Comment

    • #3

      VỀ TRONG NHAU

      Trở về đồi hoa ngại ngần hé nở
      Hương đất nồng bịn rịn sương tan
      Nỗi buồn quắt quay tàn trong gió thoảng
      Chỉ còn mơn man xuân lạ qua thềm


      Giã từ đi những lạnh lùng buốt giá
      Trên làn môi hương dịu ngọt mùa hoa
      Con Ong mật quay về xây tổ ấm
      Khép vào nhau đêm tình tự hẹn hò

      Đêm không chết vì những điều trăn trở
      Tàn canh rồi hoa vẫn nở đấy thôi
      Thì mỗi sớm lên đồi cao với gió
      Thả bay đi mọi vấn vít cuộc đời

      Gặp nhau rồi sóng dậy cả trùng khơi...
      Gío buồn vì gió mong manh
      Ta buồn vì trái tim anh không mầu

      Comment

      • #4

        ĐI TÌM SAO BIỂN
        Thanh Ngọc

        Đêm mênh mang huyền hoặc
        Biển ru buồn khơi xa
        Con Còng gió thao thức
        Tiễn đưa phù du gìa


        Bờ cát lim dim ngủ
        Mơ giấc mơ thuỷ tinh
        Tìm hoài ngôi sao biển
        Sáng ở đâu một mình


        Bàn chân đầy vết xước
        Đi tìm đủ lời ru
        Ghềnh đá đau thân xác
        Lời của biển mịt mù


        Chất ngất tình gió hú
        Dấu chân nào lang thang
        Lòng đêm day dứt mãi
        Ngôi sao biển đi hoang
        Gío buồn vì gió mong manh
        Ta buồn vì trái tim anh không mầu

        Comment

        • #5

          NGÀY NGHỈ CUỐI TUẦN
          Thanh Ngọc

          Ngày nghỉ cuối tuần
          Có điều gì vui vậy
          Bữa cơm nấu chẳng vội vàng
          Tóc cột cao và tay áo xắn
          Thiếu chiếc tạp dề là thành " siêu sao"


          Bếp lửa tưng bừng reo vang
          Mùi hành phi thơm lựng nhé
          Dĩa rau xào xanh màu cốm dẹp
          Thịt băm dồn đậu , cá nướng
          Ôi chao


          Chú mèo mướp thèm thuồng
          Đành gặm nát cái đuôi
          Con chó trắng nghếch mũi lên ngửi
          Ai mê ngủ có mơ mùi cơm mới
          Ngồi dậy vươn vai đi nào


          11 giờ chuông đồng hồ nối nhau
          Hôm nay giục hoài , chẳng ai thèm vội
          Thời gian qua rồi không lùi lại được
          Làm sao răn đe người đời
          Chuông buồn gióng tiếng chơi vơi


          Mặt trời ngoáy râu dụi vào giấc ngủ
          Nghe này ! chấm dứt chiêm bao
          Chúa cũng nghỉ ngơi tán chuyện tào lao
          Cả nhà quây quần , khói thơm nghi ngút
          Ai xung phong xới cơm . Đừng vội
          Gío buồn vì gió mong manh
          Ta buồn vì trái tim anh không mầu

          Comment

          • #6

            GIẤC MƠ HOANG
            Thanh Ngọc


            Giọt lệ xẻ làm hai
            Mảnh trăng còn góc khuyết
            Chân mây chia trời biển
            Người xé đôi cuộc tình


            Hoàng hôn phủ đầy đêm
            Con đường mờ tầm mắt
            Lời ca như dao cắt
            Cánh buồm rách ngoài khơi


            Bão tố giăng ngút trời
            Dật dờ cánh chim biển
            Sám hối lời ly biệt
            Xa khuất rồi tình ơi


            Ta là ai giữa đời
            Ôm lòng đêm tuyệt vọng
            Giấc mơ choàng gối mộng
            Tưới đẫm hồn long đong


            Mi hờ khép hừng đông
            Nắng lên ngôi đĩnh đạc
            Niềm vui nào khao khát
            Trả đời giấc mơ hoang
            Gío buồn vì gió mong manh
            Ta buồn vì trái tim anh không mầu

            Comment

            • #7

              CÓ BAO GIỜ
              Thanh Ngọc


              Anh hát lời tình ca cho em nghe
              Rằng mây lại bay khi trời hửng nắng
              Anh sẽ về bên em dù đường xa vạn dặm
              Chẳng chiếc lá vàng nào
              Làm mùa Thu chết đi


              Em lặng im và thổn thức tràn mi
              Có bao giờ anh quên điều gì chưa nói tới
              Một ngày nào đó xa vời vợi
              Anh không còn nhớ đến lời ca bây giờ
              Em chĩ như một giấc mơ thôi
              Thời ấy xa xưa khi lửa tình chưa tắt


              Rồi ngày kia mùa đông đến rất lạnh
              Anh đâu rồi
              Chỉ còn lại bóng em
              Lặng câm
              Với câu tình ca dịu êm
              Một góc trời buồn nửa vầng trăng khuyết
              Nhặt chiếc lá lìa cành
              Xót xa nghe
              Thu đang chuyển mùa
              Lá đau da diết
              Gío buồn vì gió mong manh
              Ta buồn vì trái tim anh không mầu

              Comment

              • #8

                SỢI TÌNH HUYỀN THOẠI
                Thanh Ngọc


                Sài Gòn trái mùa chợt nhớ nàng Bân
                Nên sợi len mềm che trời lạnh đấy
                Ngày xưa ta thương chàng đến vậy
                Đan suốt mùa đông hơi ấm của mình


                Một mảnh khăn len thành ngọn lửa tình
                Cảm thông lòng người lạnh không nỡ dứt
                Ước cho ngày đông dài thêm một chút
                Để nàng Bân kịp đan áo tương tư


                Chưa bao giờ Sài Gòn lạnh thế . Dường như
                Nàng Bân lại đan khúc tình huyền thoại
                Em ơi sợi len dành cho nhau đừng bao giờ tê tái
                Khi gía lạnh đang kéo đến từng cơn


                Cái lạnh trong lòng sẽ xa cách nhau hơn
                Em hãy là nàng Bân với mối tình đằm thắm
                Ạnh nguyện đến bên em như mặt trời sưởi ấm
                Để băng gía nào rồi cũng phải tan


                Sợi len nàng Bân là mối tình nhân gian
                Khi đời gía băng sẽ đem ra sưởi ấm
                Người xưa cột nhau bằng sợi len .
                Còn mình không là mộng
                Ôm em vào lòng để áo ấm chính là anh


                Trong gía lạnh nắng đã ửng vàng hanh
                Nàng Bân của anh đang dịu dàng đan áo
                Gío buồn vì gió mong manh
                Ta buồn vì trái tim anh không mầu

                Comment

                • #9

                  MỖI BƯỚC CHÂN
                  Thanh Ngọc

                  Hạnh phúc phải đâu chỉ là điểm đến
                  Chặng đường dài mòn vẹt dưới bàn chân


                  Suốt cuộc đời cha ươm mấy mùa xuân
                  Lúa chín rộ như tình yêu của mẹ
                  Giọt mồ hôi loang vai người trai trẻ
                  Nón khỏa dòng kênh ngọt tiếng em cười


                  Đêm hạnh phúc trăng tròn tuổi đôi mươi
                  Cánh đồng được mùa thơm hương con gái
                  Khói loang máirạ .Lời ru quện vôi trầu chiều ấy
                  Chiếc nôi xinh , đứa bé ngoan. Hạnh phúc của bà


                  Đâu cần gì phải có bản tình ca
                  Đâu cần lụa là với chiếc hài Tấm Cám
                  Hòang tử thời nay đầu trần da nâu rám
                  Nàng Bân thương chàng đan áo đầu thu


                  Đừng ngại đường đi về phía sương mù
                  Mầm hạnh phúc mọc giữa gai góc đấy
                  Mẹ cha vượt qua chỉ cho ta thấy
                  Yêu nhau rồi hạnh phúc sẽ kề bên


                  Có hề gì con đường đến không tên
                  Mỗi bước chân sẽ đong đầy hạnh phúc
                  Gío buồn vì gió mong manh
                  Ta buồn vì trái tim anh không mầu

                  Comment

                  • #10

                    XỨ NGƯỜI TA
                    Thanh Ngọc


                    Gái Cao Lãnh lấy chồng Long Xuyên
                    Ngày về bên chồng nhớ mẹ nhớ em khóc mùi hơn khóm nẩu
                    Khăn rằn quàng vai trùm nỗi lòng không thấu
                    Bắc Cao Lãnh rời bờ bịn rịn chẳng muốn xa


                    Gió vuốt ve an ủi thì thào lời mẹ cha
                    Vạt bà ba ướt nhẹp dòm cô em thương quá
                    Con gái xứ dừa lưng eo tóc xõa
                    Sóng dềnh xô nỗi nhớ dạt về hai phía cuộc đời


                    Qua Bắc An Hòa tới ngay phố mới Long Xuyên
                    Phà quay lui đưa người về bến cũ
                    Nước mắt rơi vòng tay chồng ấp ủ
                    Chàng trai phố thị ghẹo hòai ! Ai thèm khóc. Thiệt quê


                    Long Xuyên với Cao Lãnh gần kề
                    Vậy mà ngăn chi dòng sông Tiền sông Hậu
                    Lúa bên ấy mượt mà - Trái bên đây ôm tròn tình bậu
                    Phù sa đắp bồi như lòng mẹ bao dung


                    Nhà cuối tỉnh phải qua tiếp Vàm Cống em ơi
                    Nào đâu được ở ngay thành phố chứ
                    Người tứ xứ kéo về đông ngẹt như mùa hội
                    Đèn đường căng mình đỏ con mắt cả đêm


                    Ồn ào quá em hỗng có sống quen
                    Thôi về lại nhà quê để tàu dừa còn che nắng rát
                    Ven bến Vàm nhà máy mọc san sát
                    Đất lở miệt vườn , cây trái cũng tàn theo


                    Sông Hậu rộng lắm sao chài lưới vắng hoe
                    Nghề cá bây giờ không còn như xưa nữa
                    Nuôi trong ao đìa , cân một lần vài chục ký
                    Dọc dòng sông cá làm giàu tận nước Mỹ , người dưng


                    Người dân quê học nuôi cá trong bưng
                    Vẫn không lại dân từ miệt khác tới
                    Đêm quê chồng tàu dừa không còn che bờ bẫi
                    Trăng mờ vào ánh diện sáng ngập sông


                    Chỉ tiếng hò luôn khao khát nhớ mong
                    Vẫn vút lên dập dềnh lượn trên con sóng
                    Ai nhớ ai xuôi dòng sông thật rộng
                    Gái Cao lãnh nhớ nhà . Bờ Vàm Cống mơ trăng
                    Gío buồn vì gió mong manh
                    Ta buồn vì trái tim anh không mầu

                    Comment

                    • #11

                      GIAO CẢM KHÔNG GIỜ


                      Ừ nhỉ đã không giờ rùi a...?
                      Vươn vai vẫn tỉnh như Sáo trảy hội
                      Nãy giờ nge người sám hối
                      Lời thì thầm ngọt như trái chín giữa mùa

                      Ngó mông lung quanh ta chỉ có thời gian đón lõng giao thừa
                      Và kke khẽ tiếng lắc đuôi chú thằn lẵn nhắc nhở
                      Khoảnh khắc mắt môi gieo mình mùa trăng chưa từng ươm mật
                      Giấc ngủ mỉm cười dụi vào chiếc gối online

                      A ha giấc mơ sẽ liêu trai
                      Người ngôi bên kia vẫn thì thầm sám hối
                      Này nhịp tim có còn khoan thai hay đang đập vội
                      Bong bóng nhiều mầu thả ngợp cả trời thơ

                      Anh là chàng trai gõ phím đàn không giây
                      Lời ca gửi đến em chỉ là thanh câm giao cảm
                      Giấc ngủ bồng bềnh màn đêm thỏa hiệp
                      Tại không giờ còn lại chút gì từa tựa ...bơ vơ
                      Gío buồn vì gió mong manh
                      Ta buồn vì trái tim anh không mầu

                      Comment

                      • #12

                        CHUYỆN KỂ RẰNG


                        Tôi về qua ngưỡng cửa
                        Bụi phủ kín dấu xưa
                        Thờ ơ bàn tay nửa vời buốt giá
                        Mặt trời đi đâu ... tia nắng dật dờ

                        Người để lại vết chai vạn ngày rêu mốc
                        Cội rễ giao thoa khóa kín chuyện xưa
                        Cơn gió lạnh ngỡ cuối chiều tẩm liệm
                        Bông Hồng hoang bên huyệt nở bất ngờ

                        Gió hãy cuốn đi
                        Cuốn đi
                        Câu chuyện dại khờ
                        Buồn mà chi ánh trăng mùa nào héo úa
                        Bàn chân thả chiếc hài thủy tinh trên vạt mùa xanh để nhớ
                        Gài lên môi nụ hôn ngậm ngùi ...suối mơ

                        Ngỡ câu chuyện chỉ đến vậy thôi
                        Nào ngờ đẩy đưa nước ròng nước lớn
                        Thuyền cặp bến rồi bôn ba chân trời góc biển
                        Trăng treo trên kỷ niệm
                        Và hoa Hồng cứ rộ nở theo bước truân chuyên
                        Gío buồn vì gió mong manh
                        Ta buồn vì trái tim anh không mầu

                        Comment

                        • #13

                          QUÊN



                          Hà Nội mùa này giấc khuya gió ngủ
                          Cơn mưa đi đâu Chuồn Chuồn bơ vơ
                          Câu hát không về Sâm Cầm hụt hẫng
                          Còn đâu Tây hồ mùa lá đam mê

                          Lặng nge tiếng lòng chợt như lá rớt
                          Chao qua khoảng vắng có bàn tay chờ
                          Long lanh mặt hồ giọt sương thả mật
                          Nụ hôn có nhớ ngậm tròn môi khô


                          Dạo một vòng quay nhanh lên hơi thở
                          Đầu hôm sắp ngửa hoa Sữa chưa về
                          Im ắng tiếng lòng hai kẻ ngoại Đạo
                          Ngoan như làn gió luồn qua gác chuông


                          Ừ nhỉ chuyện xưa kể hoài còn quên
                          Mười ngón đan nhau trong ngần đêm lạ
                          Bất chợt ai thề con tim hoá đá
                          Quân Tử quên nhớ là quân tử khôn
                          Đã chỉnh sửa bởi MM_ngoc; 01-08-2008, 10:10 PM.
                          Gío buồn vì gió mong manh
                          Ta buồn vì trái tim anh không mầu

                          Comment

                          • #14



                            NGỠ VẬY

                            Có tia nắng đi lạc vào màn đêm
                            Nên cái nhìn rất sáng
                            Có giọt mưa lăn mãi chẳng ra ngoài chiếc lá
                            Nên ánh mắt long lanh

                            Lời nói cứ mãi giao tranh
                            Nên nồng nàn chưa tìm đến
                            Bàn tay rụt rè ngón nào thân thiện
                            Mỉm cười làn gió cong môi

                            Tia nắng chỉ len lén vậy thôi màn đêm vẫn cứ dầy đặc
                            Giọt mưa chỉ long lanh chẳng thể làm mát
                            Đôi tay ngơ ngác đôi môi chưa hồng
                            Những bước chân viẻ hè lông bông cầu trời đếm hết từng viên gạch nhé

                            Một ngìn đêm lẻ
                            Có tìm ra không một đêm như thế
                            Tia nắng mong manh hoá thành mặt trời
                            Và giọt mưa mềm cả một đời

                            Một đời cho lá tươi nguyên
                            Ngỡ vậy


                            Gío buồn vì gió mong manh
                            Ta buồn vì trái tim anh không mầu

                            Comment

                            • #15



                              GIẤC MƠ BIỂN

                              Đừng đuổi xua đi tiếng sóng
                              Gió chưa gian dối cội nguồn
                              Đừng rót mật vào ngực biển
                              Tthuyền đang tuyệt đỉnh hồn nhiên

                              Ngày ta đem mùa rong chơi
                              Vết buồn còn chưa thấm mặn
                              Con sóng chợt mưa chợt nắng
                              Rong rêu quấn quýt mạn thuyền

                              Sóng ru tự tình cao thấp
                              Lòng thuyền ngơ ngẩn chiêm bao
                              Biển ngậm cuộc chơi thành ngọc
                              Tìm mùa gian díu hư hao
                              Về thôi kết giấc bình yên
                              Cuộn mình giũa lòng kẻ nhớ
                              Du miên thoảng qua song cửa
                              Hương nào từ biển lay đêm

                              Gío buồn vì gió mong manh
                              Ta buồn vì trái tim anh không mầu

                              Comment

                              Working...
                              X
                              Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom