Nhật ký BA VIẾT ,,,,,TẶNG HIẾU KIÊN
BA tặng cho con hai kỷ vật THIÊNG LIÊNG ..
Kỷ vật thứ nhất:Đó là……….. Cuốn nhật ký viết về những ngày BA viết khi con đang ̣còn trong bụng mẹ. 9 tháng 10 ngày trải dài trong 100 trang viết khắc khỏai mong chờ đứa con THÂN YÊU,,, như những người con THÂN YÊU của BA MẸ.
Ba vui mừng khi con gái của BAMẸ hiện diện nơi đây.
Kỷ vật thứ hai ,,,trong hộp đồ nữ trang gia bảo…
Đó là 1 MIẾNG KẼM hình tròn có đục lỗ đeo dây mang con số17.(nó là chiếc thẻ đánh dấu của trẻ SƠ SINH theo số thứ tự.)
Trên cả 2 mặt đều ghi chữ 17…. ít ai biết vật này có giá trị gì ?
và ́vì thế BA sợ mất nó hơn bất cứ món nữ trang quý giá nào.
Những ngày đầu con gái chào đời là những ngày BA phấp phỏng "lẻn" vào phòng sơ sinh mỗi ngày chục bận, để âu lo dòm vào đứa con gái bé bỏng,, mỏng mảnh,,,yếu ớt,,,bé tí tẹo,, đang nằm trong lồng kính và chưa chịu mở mắt.
Và những lần cô hộ lý đưa con gái của BA đi tắm, là 1 lần BA mong ngóng hồi hộp nhìn con số 17,, để biết chắc rằng con của BA không bị "lạc". Ngày đón con từ bệnh viện về, khi thay áo cho con , BA mừng rú lên khi thấy người ta bỏ quên "vật báu" 17 vẫn còn đeo ở cánh tay con.
Hôm con tròn 1tháng tuổi BAMẸ làm lễ CHÚC PHÚC để cầu nguyện cho con SỰ B̀NH AN,,,cũng là thời khắc con đón nhận,,,
LỄ ĐẶT TÊN: MINH HIẾU
(hiếu nghĩa và thôngminh)Tên gọi: HIẾU KIÊN (nhẫn nại ,và khiêm tốn) BA SẼ TẶNG LẠI KỶ VẬT( con số 17) KHI CON TRƯỞNG THÀNH.
12tuổi ,,,,,Con đă tặng cho BAMẸ chiếc huy chương vàng
TEAKWDOthiếu nhi THÀNH PHỐ. Một lần nữa BA nhìn thấy sự kiên nhẫn vềý chí ,, niềm tin trong một cô bé yếu ớt , mảnh mai,,cương nghị,, và mau nước mắt..
Có một ngày con rất buồn , và ôm BA bật khó nức nở,,khi cuộc trao đôỉ giữa BA và thầy HUẤN LUYỆN cho biết con không đủ sức khoẽ cho sự tập luyện với niềm đam mê võ thuật.Vì trong đợt tổng kiểm tra SỨC KHOẼ để chọn những vận động viên ưu tú tham gia giải THIẾU NIÊN TOÀN QUỐC, bác sĩ đã báo cho thầy về dấu hiệu ngất xĩu của con.tronglúc con đang cố gắng tập luyện để chuẩn bị tranh giải TOÀN QUỐC,,,
Ba không chần chừ, quyết định không cho con theo nữa,,vì BA sợ rằng điều không hay sẽ xảy đến với con HIẾU KIÊN à.
BAMẸ biết con đang bị hụt hẫng khi con mơ ước chiếc huy chương TOÀN QUỐC đă vụt tan biến trong sự nuối tiếc...
Con giận BA MẸ suốt nhiều ngày , không thèn ăn cơm chung ,, không thèm nói chuyện,,, cửa phòng con im lìm , đóng chặt.
Rồi con cũng đă dần quên sự hụt hẫng này,,và BA đă dặn không được ai nhắc đến, vị sợ con buồn,,, Ba đă thấy được sự bướng bỉnh của con,,,HIẾU KIÊN.
BA đă khắc những vết khắc lên cột,,, vạch những vạch vôi lên tường,,, để đo con gái lớn dần trong niềm vui và tình thương yêu bất tận..
Những vết khắc, vạch vôi, là những bức tranh nhân bản đẹp tuyệt vờiBAđă tự vẽđễđánh dấu sự phát triển của các con ,,,
Lúc này BA đang làm KIẾN TRÚC SƯ,, Ba cũng xây riêng cho con một căn pḥng nhỏ, như các ANH CHỊ của con vậy. Căn phòng này,là nơi độc quyền cho tiếng cười trong trẻo , vô tư hồn nhiên thơ ấu cuả con.. BA nhìn thấy nó không giống các phòng của anh chị con. Nó luôn ngăn nắp ,gọn gàng ,,
con không đ̣i những đồ chơi đắt tiền ,,quần áo, kẹp cài ,như các chị cuả con.. Con thích chơi ǵì, con tự làm lấy .Thậm chí con tự trang trí cho căn phòng của con bằng những hình hài ngộ nghĩnh từ bàn tay bé xíu của con.
Sau một ngày làm việc mệt nhọc, Ba lại được ôm con vào ḷòng khi đến thăm căn phòng của con. BA đă trồng thêm 1 cây cho mỗi năm con 1tuổi Sân vườn nhà mình toàn cây xanh bạc ngàn T̀NHTHƯƠNG cuả màu xanh VÔ TẬN,,,
15tuổi BAMẸ thật bất ngờ khi con xin phép được trở về ,,,,
THÁNH THẤT CAO ĐÀI ,,,để bắt đầu con đường,,,,,,,,,
ĐỒNG NHI ...con cố gắng thuyết phục BA MẸ để nói lên những suy nghĩ của mình..Bamẹ thấy con luôn lặng lẽ ,,âm thầm,,,không vô tư như các ANH CHỊ cuả con..BA MẸ tôn trọng con vì có suy nghĩ về NIỀM TIN vào đấng tối cao, nhưng BAMẸ có quyền can thiệp vì con phải học để có những kiến thức phổ thông làm vốn hiểu biết cho riêng mình,,.
Tính tình cuảcon BAMẸ cũng nhìn nhận rõhơn,,kiên nghị,, lặng lẽ ,,âm thầm,.
Việc học hành đối với con không khó khăn như BAMẸ nghĩ..đôi lúc BA thấy con rất tự tin,,, rồi con cũng có những tháng ngày sinh viên thật tuyệt vời ở giảng đường ĐẠI HỌC,,,,
nhưng tất cả đă bị vỡ oà như một bong bóng bay,, BA rất đau lòngbiết con quyết định từ bỏ những ước mơ cháy bỏng được trở thành cô giáo dạy văn..
Để lo cho BA khi BA bệnh nặng…
Một quyết định mà mỗi lần gợi nhớ lại BA luôn cảm thấy ray rức ,,,mặc dù con đă dấu sự tiếc nuối của con...
RồI TìNH YÊU cũng đă đến với con gái bé bỏng ,,yếu đuối,,,lăng mạn của BA ..................... Nhưng một lần nữa ĐẤT TRỜI dưới chân con sụp đổ,khi người yêu của con đă vĩnh viễn xa con trong một TAI NẠN không ngờ,,cuốn theo tất cả những gìthật đẹp về mối tình đầu của con ..
Biết rằng con càng cố quên th́ lại càng nhớ đến..... BaMẹ thương cho con lắm ,, nước mắt nuốt vào trong ,Mà ḷòng đau như cắt,chỉ biết an ủi khi biết con hụt hẫng khôn cùng….
.nỗi đau nào rồi cũng sẽ nguôi ngoai con hăy cố quên con nhé!… Rồi một ngày BA biết ,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,, ,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,
Chàng trai TRỌNG TÀI cầu lông đă theo con trên mọi con đường,và đến xin BA Mẹ để được cầu hôn với con,,,,,,,,người ấy hứa sẽ làm điểm tựa vững chắc che chở cho con ..
Trong hạnh phúc ngày vui của con ,, có cả giọt nước mắt của BA lăn dài,,Con có biết ??
Tất cả những việc tưởng chừng như "ngớ ngẩn" của BA dành cho con, để làm ǵ???????
Để 1 ngày kia con về cùng hạnh phúc BA nh́n quanh thấy h́nh ảnh của con… BA đă giải thích hộ cho mọi người BA yêu con nhất trong các ANH CHỊ .
Rằng đối với BA, con cóýnghĩa thân thiết ngự trị trong con tim yêu thương của BA. Đến mức nếu không còncó con trong ngôi nhà này thì có nghĩa là ngôi nhà cũng buồn khi khôngcòn nghe tiếng cười trong trẻo ,,diụ dàng ,mềm mại ngày nào của con.
May mắn sao những kỷ vật kia, những vạch vôi, vết khắc kia, "vườn cây-con gái" kia là hiện thân của con qua bao năm tháng, vẫncòn ở lại. Và thế là Ba nhìn quanh, nhìn lên những "hiện thân" ấy để gặp lại một chút ǵì của CON ,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,, ,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,
NHẬT Ký HIẾU KIÊN VIẾT CHO BA..
Một ngày nọ đút cháo cho BA HIẾU KIÊN chợt thấy thảng thốt với sự nhạy cảm của mình…
<<<<<"Ba cho con ăn, con cười, Ba cười.
Con cho Ba ăn, Ba khóc, con khóc">> >>
Một ngày không mong đợi GIÔNG BĂO ĐĂ ĐẾN ĐÂY,,,
CUỐN BA TRÔI XA ,,XA THẲM CUỘC ĐỜI,,
thêm một lần nữa CON KHÓC CHO NGƯỜI CON THƯƠNG YÊU,,nhưng con biết sẽ khóc rất nhiều vì con biết rằng BA YÊU HIẾU KIÊN nhất,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,
,,,,,,,,,,,,Chiều nay tiễn người THÂN PHỤ của BẠN về bên kia dương gian … MỘT SỰ RA ĐI NHƯ NHIỀU SỰ RA ĐI KHAC.
HIẾU KIÊN chợt buồn vì thấyCUỘC ĐỜI ngắn ngủi làm sao......
BA yêu.! HIẾU KIÊN cuả BA đă cảm nhận tất cả những nỗi đau,, và niềm hạnh phúc..
Sự lặng lẽ ..âm thầm... trong tâm hồn cũng là nơi HIẾU KIÊN cuả BA tĩnh tâm và cầu nguyệnđể tìm sự BÌNH YÊN..
BẢN NHẠC GIAO HƯỞNG KHÔNG MÙA CỦA T̀NH THƯƠNG VÔ TẬN ĐĂ CHO CON CẢM NHẬN SỰ NGỌT NGÀO....
NÓ LẶNG LẼ ,, ÂM THẦM ,,,VÀ NGÂN ,,,NGÂN MÃI .
KHI HỒI TƯỞNG NHỮNG THÁNG NGÀY YÊU THƯƠNG TRONG VÒNG TAY ẤM ÁP CỦA MẸ , và BA HIẾU KIÊN lại tìm cho mình sự BìNH YÊN.
BA tặng cho con hai kỷ vật THIÊNG LIÊNG ..
Kỷ vật thứ nhất:Đó là……….. Cuốn nhật ký viết về những ngày BA viết khi con đang ̣còn trong bụng mẹ. 9 tháng 10 ngày trải dài trong 100 trang viết khắc khỏai mong chờ đứa con THÂN YÊU,,, như những người con THÂN YÊU của BA MẸ.
Ba vui mừng khi con gái của BAMẸ hiện diện nơi đây.
Kỷ vật thứ hai ,,,trong hộp đồ nữ trang gia bảo…
Đó là 1 MIẾNG KẼM hình tròn có đục lỗ đeo dây mang con số17.(nó là chiếc thẻ đánh dấu của trẻ SƠ SINH theo số thứ tự.)
Trên cả 2 mặt đều ghi chữ 17…. ít ai biết vật này có giá trị gì ?
và ́vì thế BA sợ mất nó hơn bất cứ món nữ trang quý giá nào.
Những ngày đầu con gái chào đời là những ngày BA phấp phỏng "lẻn" vào phòng sơ sinh mỗi ngày chục bận, để âu lo dòm vào đứa con gái bé bỏng,, mỏng mảnh,,,yếu ớt,,,bé tí tẹo,, đang nằm trong lồng kính và chưa chịu mở mắt.
Và những lần cô hộ lý đưa con gái của BA đi tắm, là 1 lần BA mong ngóng hồi hộp nhìn con số 17,, để biết chắc rằng con của BA không bị "lạc". Ngày đón con từ bệnh viện về, khi thay áo cho con , BA mừng rú lên khi thấy người ta bỏ quên "vật báu" 17 vẫn còn đeo ở cánh tay con.
Hôm con tròn 1tháng tuổi BAMẸ làm lễ CHÚC PHÚC để cầu nguyện cho con SỰ B̀NH AN,,,cũng là thời khắc con đón nhận,,,
LỄ ĐẶT TÊN: MINH HIẾU
(hiếu nghĩa và thôngminh)Tên gọi: HIẾU KIÊN (nhẫn nại ,và khiêm tốn) BA SẼ TẶNG LẠI KỶ VẬT( con số 17) KHI CON TRƯỞNG THÀNH.
12tuổi ,,,,,Con đă tặng cho BAMẸ chiếc huy chương vàng
TEAKWDOthiếu nhi THÀNH PHỐ. Một lần nữa BA nhìn thấy sự kiên nhẫn vềý chí ,, niềm tin trong một cô bé yếu ớt , mảnh mai,,cương nghị,, và mau nước mắt..
Có một ngày con rất buồn , và ôm BA bật khó nức nở,,khi cuộc trao đôỉ giữa BA và thầy HUẤN LUYỆN cho biết con không đủ sức khoẽ cho sự tập luyện với niềm đam mê võ thuật.Vì trong đợt tổng kiểm tra SỨC KHOẼ để chọn những vận động viên ưu tú tham gia giải THIẾU NIÊN TOÀN QUỐC, bác sĩ đã báo cho thầy về dấu hiệu ngất xĩu của con.tronglúc con đang cố gắng tập luyện để chuẩn bị tranh giải TOÀN QUỐC,,,
Ba không chần chừ, quyết định không cho con theo nữa,,vì BA sợ rằng điều không hay sẽ xảy đến với con HIẾU KIÊN à.
BAMẸ biết con đang bị hụt hẫng khi con mơ ước chiếc huy chương TOÀN QUỐC đă vụt tan biến trong sự nuối tiếc...
Con giận BA MẸ suốt nhiều ngày , không thèn ăn cơm chung ,, không thèm nói chuyện,,, cửa phòng con im lìm , đóng chặt.
Rồi con cũng đă dần quên sự hụt hẫng này,,và BA đă dặn không được ai nhắc đến, vị sợ con buồn,,, Ba đă thấy được sự bướng bỉnh của con,,,HIẾU KIÊN.
BA đă khắc những vết khắc lên cột,,, vạch những vạch vôi lên tường,,, để đo con gái lớn dần trong niềm vui và tình thương yêu bất tận..
Những vết khắc, vạch vôi, là những bức tranh nhân bản đẹp tuyệt vờiBAđă tự vẽđễđánh dấu sự phát triển của các con ,,,
Lúc này BA đang làm KIẾN TRÚC SƯ,, Ba cũng xây riêng cho con một căn pḥng nhỏ, như các ANH CHỊ của con vậy. Căn phòng này,là nơi độc quyền cho tiếng cười trong trẻo , vô tư hồn nhiên thơ ấu cuả con.. BA nhìn thấy nó không giống các phòng của anh chị con. Nó luôn ngăn nắp ,gọn gàng ,,
con không đ̣i những đồ chơi đắt tiền ,,quần áo, kẹp cài ,như các chị cuả con.. Con thích chơi ǵì, con tự làm lấy .Thậm chí con tự trang trí cho căn phòng của con bằng những hình hài ngộ nghĩnh từ bàn tay bé xíu của con.
Sau một ngày làm việc mệt nhọc, Ba lại được ôm con vào ḷòng khi đến thăm căn phòng của con. BA đă trồng thêm 1 cây cho mỗi năm con 1tuổi Sân vườn nhà mình toàn cây xanh bạc ngàn T̀NHTHƯƠNG cuả màu xanh VÔ TẬN,,,
15tuổi BAMẸ thật bất ngờ khi con xin phép được trở về ,,,,
THÁNH THẤT CAO ĐÀI ,,,để bắt đầu con đường,,,,,,,,,
ĐỒNG NHI ...con cố gắng thuyết phục BA MẸ để nói lên những suy nghĩ của mình..Bamẹ thấy con luôn lặng lẽ ,,âm thầm,,,không vô tư như các ANH CHỊ cuả con..BA MẸ tôn trọng con vì có suy nghĩ về NIỀM TIN vào đấng tối cao, nhưng BAMẸ có quyền can thiệp vì con phải học để có những kiến thức phổ thông làm vốn hiểu biết cho riêng mình,,.
Tính tình cuảcon BAMẸ cũng nhìn nhận rõhơn,,kiên nghị,, lặng lẽ ,,âm thầm,.
Việc học hành đối với con không khó khăn như BAMẸ nghĩ..đôi lúc BA thấy con rất tự tin,,, rồi con cũng có những tháng ngày sinh viên thật tuyệt vời ở giảng đường ĐẠI HỌC,,,,
nhưng tất cả đă bị vỡ oà như một bong bóng bay,, BA rất đau lòngbiết con quyết định từ bỏ những ước mơ cháy bỏng được trở thành cô giáo dạy văn..
Để lo cho BA khi BA bệnh nặng…
Một quyết định mà mỗi lần gợi nhớ lại BA luôn cảm thấy ray rức ,,,mặc dù con đă dấu sự tiếc nuối của con...
RồI TìNH YÊU cũng đă đến với con gái bé bỏng ,,yếu đuối,,,lăng mạn của BA ..................... Nhưng một lần nữa ĐẤT TRỜI dưới chân con sụp đổ,khi người yêu của con đă vĩnh viễn xa con trong một TAI NẠN không ngờ,,cuốn theo tất cả những gìthật đẹp về mối tình đầu của con ..
Biết rằng con càng cố quên th́ lại càng nhớ đến..... BaMẹ thương cho con lắm ,, nước mắt nuốt vào trong ,Mà ḷòng đau như cắt,chỉ biết an ủi khi biết con hụt hẫng khôn cùng….
.nỗi đau nào rồi cũng sẽ nguôi ngoai con hăy cố quên con nhé!… Rồi một ngày BA biết ,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,, ,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,
Chàng trai TRỌNG TÀI cầu lông đă theo con trên mọi con đường,và đến xin BA Mẹ để được cầu hôn với con,,,,,,,,người ấy hứa sẽ làm điểm tựa vững chắc che chở cho con ..
Trong hạnh phúc ngày vui của con ,, có cả giọt nước mắt của BA lăn dài,,Con có biết ??
Tất cả những việc tưởng chừng như "ngớ ngẩn" của BA dành cho con, để làm ǵ???????
Để 1 ngày kia con về cùng hạnh phúc BA nh́n quanh thấy h́nh ảnh của con… BA đă giải thích hộ cho mọi người BA yêu con nhất trong các ANH CHỊ .
Rằng đối với BA, con cóýnghĩa thân thiết ngự trị trong con tim yêu thương của BA. Đến mức nếu không còncó con trong ngôi nhà này thì có nghĩa là ngôi nhà cũng buồn khi khôngcòn nghe tiếng cười trong trẻo ,,diụ dàng ,mềm mại ngày nào của con.
May mắn sao những kỷ vật kia, những vạch vôi, vết khắc kia, "vườn cây-con gái" kia là hiện thân của con qua bao năm tháng, vẫncòn ở lại. Và thế là Ba nhìn quanh, nhìn lên những "hiện thân" ấy để gặp lại một chút ǵì của CON ,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,, ,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,
NHẬT Ký HIẾU KIÊN VIẾT CHO BA..
Một ngày nọ đút cháo cho BA HIẾU KIÊN chợt thấy thảng thốt với sự nhạy cảm của mình…
<<<<<"Ba cho con ăn, con cười, Ba cười.
Con cho Ba ăn, Ba khóc, con khóc">> >>
Một ngày không mong đợi GIÔNG BĂO ĐĂ ĐẾN ĐÂY,,,
CUỐN BA TRÔI XA ,,XA THẲM CUỘC ĐỜI,,
thêm một lần nữa CON KHÓC CHO NGƯỜI CON THƯƠNG YÊU,,nhưng con biết sẽ khóc rất nhiều vì con biết rằng BA YÊU HIẾU KIÊN nhất,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,
,,,,,,,,,,,,Chiều nay tiễn người THÂN PHỤ của BẠN về bên kia dương gian … MỘT SỰ RA ĐI NHƯ NHIỀU SỰ RA ĐI KHAC.
HIẾU KIÊN chợt buồn vì thấyCUỘC ĐỜI ngắn ngủi làm sao......
BA yêu.! HIẾU KIÊN cuả BA đă cảm nhận tất cả những nỗi đau,, và niềm hạnh phúc..
Sự lặng lẽ ..âm thầm... trong tâm hồn cũng là nơi HIẾU KIÊN cuả BA tĩnh tâm và cầu nguyệnđể tìm sự BÌNH YÊN..
BẢN NHẠC GIAO HƯỞNG KHÔNG MÙA CỦA T̀NH THƯƠNG VÔ TẬN ĐĂ CHO CON CẢM NHẬN SỰ NGỌT NGÀO....
NÓ LẶNG LẼ ,, ÂM THẦM ,,,VÀ NGÂN ,,,NGÂN MÃI .
KHI HỒI TƯỞNG NHỮNG THÁNG NGÀY YÊU THƯƠNG TRONG VÒNG TAY ẤM ÁP CỦA MẸ , và BA HIẾU KIÊN lại tìm cho mình sự BìNH YÊN.