• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Đông Hồ

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Đông Hồ

    ĐÔNG HỒ

    Sinh năm Bính Ngọ (1906) tại làng Mỹ Đức, tỉnh Hà Tiên. Họ Lâm, nhũ danh là Kỳ Phác (bộ ngọc), hộ tịch chép là Tấn Phác (Biện Hoà Tấn Phác), ông bác đặc tiểu tự là Quốc Tỉ (Truyền gốc ngọc tỉ) sau đổi là Trác Chi (Hữu phác ngọc, nghi sử ngọc nhân điêu trác chí).

    Vì tổ tiên mấy đời đều ở ven Đông Hồ ấn nguyệt, một thắng cảnh trong Hà Tiên thập cảnh, nên khi bắt đầu biết làm thơ đã lấy hiệu Đông Hồ. Rồi "dĩ hiệu hành", nghĩa là đời biết tên hiệu đó hơn, không cần biết tên thiệt nữa.

    Có tiếng là từ năm 1923 đến năm 1933, viết cho tạp chí Nam Phong xuất bản ở Hà Nội, trong đó, làm văn nhiều hơn làm thơ. Năm 1935, nghỉ viết báo Nam Phong, chủ trương tuần báo Sống, tự lực xuất bản ở Sài Gòn. Năm 1953, giám đốc Nhân Loại tập san, xuất bản ở Sài Gòn, để làm cơ quan cho nhà xuất bản Bốn Phương và nhà Sách Yiểm Yểm thư trang sáng lập từ năm 1950.

    Đã xuất bản: Thơ Đông Hồ (Nam Ký thư quán Hà Nội, 1932), Linh Phượng, tức Trác Chi Lệ Ký tập (Nam Ký thư quán Hà Nội, 1934), Cô Gái Xuân, thơ (Vị Giang văn khố Nam Định, 1935), Những lỗi thường lầm trong sự học Quốc Văn, biên soạn chung với Trúc Hà (Trí Đức học xá, 1936), Hà Tiên thập cảnh (Bốn Phương Sài Gòn, 1960), Trinh Trắng thơ (Bốn Phương, 1961).
    ____________Quoc Ky_____________
    sống là thực hiện kế hoạch do mình vạch ra
    Similar Threads
  • #2

    Bốn cái hôn

    Em nhớ: một sáng ngày mùa đông,
    Gió bấc ào ào tiếng hãi hùng
    Theo khe cửa sổ, gió thổi rít
    Chỉ nghe tiếng gió mà lạnh lùng!
    Em cuốn mình trong làn chăn đệm,
    Đệm cỏ, chăn bông em chẳng ấm,
    Bỗng như có một ánh than hồng.
    Chạm vào trán em chạy vào lòng,
    Lòng em ấm áp, hơi lạnh tan;
    Em nằm sung sướng mà bàng hoàng
    Sờ tay lên trán em mới biết:
    Hơi ấm âu yếm mẹ em hôn...

    ... Em nhớ: một buổi chiều mùa thu,
    Bấy giờ mẹ em mất đã lâu
    Trông chiếc lá rơi, em ủ rủ.
    Hơi may hiu hắt, em buồn rầu
    Mất mẹ, em mất tình âu yếm,
    Lạnh lùng, em thiếu hơi hôn ấm.
    Đứng tựa bên vườn em ngẩn ngơ
    Chợt thấy cha em về trước sân,
    Áo quần lấm láp vết phong trần,
    Chạy ra mừng rỡ đưa tay đón,
    Cúi xuống mái đầu, cha em hôn
    Từ hôm em được cha em hôn,
    Đầm ấm lòng em bớt nỗi buồn.
    Nhưng cha em mải bận xuôi ngược,
    Rày đó mai đây việc bán buôn...

    Em nhớ: một buổi trưa mùa hạ,
    Buổi trưa nặng nề, trời oi ả.
    Tựa cửa lớp học, em rầu rầu,
    Nghe tiếng ríu rít đàn chim sâu
    Trước sân, bè bạn em nô đùa
    Riêng em buồn cảm thân bơ vơ:
    Mẹ mất, còn cha, cha ít gặp,
    Một năm chỉ hai lần rước đưa!...
    Đi qua, gọi em hỏi sự tình.
    Cầm tay cô dắt lại bàn học,
    Ân cần, thương yêu vuốt mái tóc.
    Rồi cô âu yếm hôn tay em,
    Lộng qua cửa lớp cơn gió nồm,
    Bao năm buồn bực, gió thổi mát,
    Cái hôn như ngọn gió êm đềm...

    Nay em đang giữa cảnh đêm xuân
    Gió trăng tình tứ đêm thanh tân
    Trước vùng trời biển cảnh lồng lộng,
    Cùng anh trao đổi tình ái ân
    Khoác tay anh đi trên bãi cát,
    Cát bãi, trong soi màu trắng mát.
    Nghiêng đầu lơi lả tựa vai anh,
    Lặng nghe sóng bãi đưa rào rạt.

    Nước mây êm ái bóng trăng sao,
    Say sưa em nhìn lên trời cao,
    Buông khúc đàn lòng theo nhịp gió.
    Giờ phút thần tiên hồn tiêu dạo
    Một hơi thở mát qua, dịu dàng,
    Như cơn gió biển, thoáng bay ngang
    Rồi luồng điện ấm chạm trên má:
    Ân ái môi anh kề nhẹ nhàng.
    Nũng nịu, em ngả vào lòng anh,
    Ngẩn ngơ ngừng lặng giây cảm tình
    Tóc em xoã tung, tay gió lướt,
    Bàng hoàng em nhớ chuyện sau trước:
    Đời em khoảng hai mươi năm hơn
    Được hưởng bốn lần âu yếm hôn
    Bốn lần em thấy em sung sướng,
    Mưa gió đời em đỡ lạnh buồn.
    Nhưng, từ khi em thôi học rồi,
    Cùng cô giáo em không gặp gỡ.
    Mà rồi từ đó em lớn khôn,
    Cha em cũng chẳng hôn em nữa,
    Ba lần hôn kia em mất rồi,
    Lần này biết có được lâu dài
    Nước bèo, em nghĩ đời chia biệt,
    Mà lệ sầu em thổn thức rơi!....

    (Cô gái xuân, 1935)
    ____________Quoc Ky_____________
    sống là thực hiện kế hoạch do mình vạch ra

    Comment

    • #3

      Cô gái xuân


      Trong xóm làng trên, cô gái thơ,
      Tuổi xuân mơn mởn vẻ đào tơ
      Gió đông mơn trớn bông hoa nở,
      Lòng gái xuân kia vẫn hững hờ.

      Lững thững lên trường buổi sớm chiều,
      Tập tành nghiên bút, học may thêu
      Quần đen, áo trắng, khăn hồng nhẹ,
      Ngọn xõa ngang vai, tóc bỏ đều

      Lá rợp cành xoài bóng ngả ngang,
      Cô em dừng bước nghỉ bên đường,
      Cởi khăn phẩy giọt mồhôi trán,
      Gió mát lòng cô cũng nhẹ nhàng.

      Đàn bướm bay qua bãi cỏ xanh,
      Lòng cô phất phới biết bao tình.
      Vội vàng để vở bên bờ cỏ,
      Thoăn thoắt theo liền đàn bướm xinh.

      Áo trắng khăn hồng gió phất phơ,
      Nhẹ nhàng vui vẻ nét ngây thợ
      Trông cô hớn hở như đàn bướm,
      Thong thả trời xuân mặc nhởn nhơ.

      Đàn bướm bay cao, cô trở về,
      Sửa khăn, cắp sách lại ra đi,
      Thản nhiên, cô chẳng lòng thương tiếc,
      Vì bướm ngày xân chẳng thiếu chi!

      Cũng xóm làng trên cô gái thơ,
      Tuổi xuân hơn hớn vẻ đào tơ.
      Gió đông mơn trớn bông hoa nở,
      Lòng gái xuân kia náo nức chờ.

      Tưng bừng hoa nở, bóng ngày xuân,
      Rực rỡ lòng cô, hoa ái ân.
      Như đợi, như chờ, như nhớ tưởng,
      Đợi, chờ, tưởng, nhớ bóng tình quân.

      Tình quân cô; ấy sự thương yêu,
      Đằm thắm, xinh tươi, lắm mỹ miều
      Khao khát, đợi chờ, cô chửa gặp,
      Lòng cô cảm thấy cảnh đìu hiu.

      **

      Một hôm, chợt thấy bóng tình quân,
      Gió lộng mây đưa thoáng đến gần.
      Dang cánh tay tình, cô đón bắt,
      Vô tình mây gió cuốn xa dần.

      Gót ngọc phăng phăng cô đuổi theo :
      “Tình quân anh hỡi! Hỡi người yêu!
      “Gió mây xin để tình quân lại;
      “Chậm chậm cho em nói ít điều...”

      han ôi ! Mây gió vẫn vô tình,
      Cuồn cuộn bay trên ngọn núi xanh.
      Nhìn ngọi núi xanh, mây khói tỏa,
      Mắt cô, đôi giọt lệ long lanh.

      Lá rợp cành xoài bóng ngả ngang,
      Cô em dừng bước nghỉ bên dường.
      Cởi khăn phẩy gió mồ hôi trán,
      Gió mát, lòng cô những cảm thương.

      Lủi thủi bên đường, cô ngẩn ngơ
      Chốn này, đuổi bắt bướm ngày xưa,
      Cô buồn, cô tiếc, cô ngui ngậm,
      Cô nhớ ngày xuân, nhớ tuổi thơ:

      “Đàn bướm bay qua bãi cỏ xanh,
      “Lòng cô phất phới biết bao tình.
      “Vội vàng để vở bên bờ cỏ,
      “Thoăn thoắt theo liền đàn bướm xinh...

      “Đàn bướm bay cao, cô trở về,
      “Sửa khăn cắp sách lại ra đi
      “Thản nhiên, cô chẳng lòng thương tiếc,
      “Vì bướmngày uân chẳng thiếu chi!....”

      Ái tình nào phải bướm ngày xuân,
      Tình ái ngày xuân chỉ một lần.
      Một thoáng bay qua không trở lại,
      Gái xuân rỏ lệ khóc tình quân!
      ____________Quoc Ky_____________
      sống là thực hiện kế hoạch do mình vạch ra

      Comment

      • #4

        Mua áo

        “Chiếc áo năm xưa đã cũ rồi,
        Em đâu còn áo mặc đi chơi
        Bán thơ, nhân dịp anh ra chợ,
        Đành gởi anh mua chiếc mới thôi!

        -Hàng bông mai biếc màu em thích,
        Màu với hàng, em đã dặn rồi
        Còn thước tấc, quên! Em chửa bảo:
        Kích từng bao rộng, vạt bao dài ?

        -Ô hay ! Nghe hỏi mà yêu nhỉ!
        Thước tấc anh còn lựa hỏi ai.
        Rộng hẹp, tay anh bồng ẵm đó,
        Ngắn dài, người mới tựa bên vai!”Edited by: quocky711
        ____________Quoc Ky_____________
        sống là thực hiện kế hoạch do mình vạch ra

        Comment

        • #5

          Nhớ rằm tháng hai

          Non Bình San lững lờ bóng nguyệt
          Nước Đông Hồ man mác hơi may
          Cũng rằm năm ngoái tháng này,
          Cũng trong, cũng nước non này năm xưa

          Cảnh năm trước vẫn là năm trước,
          Tình năm xưa đã khác năm xưa,
          Này trăng, này núi, này hồ,
          Mà người cùng ngắm bây giờ là đâu ?

          Chợt nhớ thuở trăng nhu đầu núi,
          Dưới bóng trăng lủi thủi bóng ai.
          Bóng ai tha thướt cành mai,
          Cành mai tuyết điểm, cành mai trăng lồng.

          Ta cùng ai thong dong dưới nguyệt,
          Sẽ dang tay người ngọc thẩn thơ.
          Hồ Đông một vũng nông sờ,
          Non Bình một dãy tờ mờ ngọn cao.

          Em mới hỏi: “Trăng sao sáng tỏ,”
          Ánh đáp rằng: “Trăng có đôi ta”
          Bây giờ em đã vắng xa,
          Vầng trăng cũng vẫn chưa lòa bóng gương.

          Ấy mới biết trăng thường soi tỏ,
          Mà lòng ta vẫn có với nhau.
          Màu trắng cũng vẫn một màu,
          Mà màu mai tuyết thế nào, đổi thay ?

          Khóm lau lách lung lay trận gió,
          Khiến lòng anh nhớ chỗ năm xưa
          Bóng ai trăng đãi thướt tha,
          Tiếng ai gió thổi gần xa đối hồi.

          Nay vẻ tuyết chiều mai đã vắng,
          Tiếng ai còn văng vẳng bên mình.
          Bụi hồng đã mỏi mắt xanh,
          “Xa xôi ai có hay tình chăng ai ?”

          Đi về những lối này năm nọ,
          Anh vắng em, anh nhớ xiết bao.
          Non Bình này vẫn cao cao,
          Nước Hồ kia vẫn một màu xanh xanh.

          Ngơ ngẩn mãi với tình non nước,
          Nước cùng non đôi bức sầu treo
          Nước non non nước đìu hiu,
          Người xưa cảnh cũ biết bao nhiêu tình!
          ____________Quoc Ky_____________
          sống là thực hiện kế hoạch do mình vạch ra

          Comment

          • #6

            Nhớ vợ hiền

            Chăn gối cùng nhau những ấm êm,
            Bỗng làm ngọc nát, bỗng châu chìm.
            Đầm đìa giọt thảm khăn hồng thấm,
            Lạnh lẽo đêm xuân giấc mộng tìm.
            Hình dáng mơ màng, khi thức ngủ,
            Tiếng hơi quanh quả nếp y xiêm
            Bảy năm vui khổ nghìn năm biệt,
            Sớm gió chiều mưa lắm nỗi niềm.
            ____________Quoc Ky_____________
            sống là thực hiện kế hoạch do mình vạch ra

            Comment

            • #7

              ÁNH SÁNG CỦA VÔ MINH

              Em thút thít là bắt đầu sắp khóc

              Hồn rạt rào như sóng vỗ liên miên

              Tuổi mười sáu là trăng vừa mới mọc

              Lệ của tình nên rớt xuống vô biên


              Anh chạy đến cầm tay em thật chặt

              Bởi mơ hồ nghe trái đất rung rinh

              Ôi kiêu hãnh khi nhìn em tận mắt

              Anh thấy rồi ánh sáng của vô minh.
              ____________Quoc Ky_____________
              sống là thực hiện kế hoạch do mình vạch ra

              Comment

              • #8

                ĐÊM NGUYỆT ĐÔNG

                Dậy đi thôi con thuyền nằm dưới bến,
                Năm mười sáu em bắt đầu thấy rát
                Khắp trong người rờn rợn máu đang căng
                Hồn hoa đã động tình đêm thứ nhất
                Em đến nằm phơi mộng giữa vườn

                Trong bóng lá anh thấy mình chết điếng
                Cả xác thân rơi rụng bãi cô liêu
                Từ dạo đó anh đâm ra lười biếng
                Bởi mộng đời còn lại có bao nhiêu.
                ____________Quoc Ky_____________
                sống là thực hiện kế hoạch do mình vạch ra

                Comment

                • #9

                  TRĂM NĂM

                  Bên ngoài trời đã rạng đông
                  Mẹ con mầy vẫn giấc nồng đang say
                  Thăng trầm thế cuộc đổi thay
                  U u thiên địa có hay biết gì
                  Trăm năm ta ngủ li bì
                  Tỉnh ra cỏ mọc xanh rì mộ bia.
                  ____________Quoc Ky_____________
                  sống là thực hiện kế hoạch do mình vạch ra

                  Comment

                  Working...
                  X
                  Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom