• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Tản Đà toàn tập

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Tản Đà toàn tập

    Tản Đà (1888–1939) là một thi sĩ Việt Nam. Trên văn đàn của văn học Việt Nam trong hơn 3 thập niên đầu thế kỷ 20, Tản Đà nổi lên như một ngôi sao sáng, vừa độc đáo, vừa dồi dào năng lực sáng tạo. Ông là một cây bút phóng khoáng, xông xáo trên nhiều lĩnh vực, đi khắp miền đất nước, ông để lại nhiều tác phẩm với nhiều thể loại. Ông đã từng làm chủ bút tạp chí Hữu Thanh, An Nam tạp chí. Ông được đánh giá là người mở đầu cho thơ mới của văn học Việt Nam, là "gạch nối giữa hai thời kỳ văn học cổ điển và hiện đại". Ngoài làm thơ, Tản Đà còn dịch thơ Đường và được biết đến như một người dịch thơ Đường sang thơ lục bát hay nhất Việt Nam.


    Cuộc đời và sự nghiệp

    Ông tên thật là Nguyễn Khắc Hiếu, sinh ngày 8 tháng 5 năm 1888 (tức ngày 29 tháng 4 năm Mậu Tý), tại làng Khê Thượng, huyện Bất Bạt, tỉnh Sơn Tây; nay thuộc huyện Ba Vì, ngoại thành Hà Nội.

    Ông xuất thân trong một gia đình phong kiến quan lại. Thân sinh ông là Nguyễn Danh Kế, đỗ Cử nhân, làm đến Án sát và từng giữ chức Ngự sử trong kinh. Mẹ là Lưu Thị Hiền, cũng có sách ghi là đào Nghiêm, vốn là một đào hát, nổi tiếng tài sắc, giỏi văn thơ.

    Do ảnh hưởng gia đình, năm 14 tuổi, ông đã thạo các lối từ chương thi phú. Năm 1907, ông theo anh ra Hà Nội, học trường Quy Thức ở phố Gia Ngư. Năm 1909, đi thi hương ở Nam Định, bị hỏng. Năm 1912, đi thi khoa Nhâm Tý, vẫn hỏng. Trở về Hà Nội, chứng kiến người yêu là cô Đỗ thị đi lấy chồng, ông chán nản bỏ về Hòa Bình tìm khuây lãng; rồi cùng bạn là nhà tư sản Bạch Thái Bưởi lên chùa uống rượu, làm thơ và thưởng trăng, sống theo lối "tịch cốc".

    Năm 1915, ông lập gia đình. Năm 1916, người anh từ trần, gia đình trở nên cùng túng, Tản Đà quyết định chuyển hẳn sang nghề cầm bút. Thời gian này ông viết tuồng cho các rạp và được đọc thêm nhiều sách dịch Âu Tây bằng chữ Hán, nhờ đó tư tưởng có nhiều biến chuyển.

    Năm 1920, đi du lịch ở Huế, Đà Nẵng, trở về viết truyện "Thề non nước". Năm 1921, làm chủ bút tờ Hữu Thanh tạp chí. Được 6 tháng, từ chức, trở về quê. Năm 1922, lại ra Hà Nội lập Tản Đà thư điếm, sau tập hợp với Nghiêm hàm ấn quán thành Tản Đà thư cục.

    Năm 1925, phong trào yêu nước dấy lên mạnh mẽ, Tản Đà càng nhập thế tích cực hơn. Ông tổ chức một chuyến du lịch vào Nam, gặp gỡ nhiều nhà chí sĩ và viết bài trên nhiều báo.

    Tháng 2 năm 1928, trở về Bắc, rồi lên định cư vùng Yên Lập (Vĩnh Yên), nhưng bị quan lại địa phương gây khó dễ, phải xuống Hải Phòng, rồi lại lên Hà Nội. Năm 1933, sau khi An Nam tạp chí bị đình bản, ông chuyển sang trợ bút cho Văn học tạp chí ít lâu rồi về quê ở ẩn.

    Cuối năm 1937, chuyển về làng Hà Trì (Hà Đông), tham gia dịch thuật, viết báo. Sau vì bị viên quan Tổng đốc Hà Đông thù ghét, phải chuyển ra Hà Nội, mở lớp dạy Quốc văn hàm thụ, Hán văn diễn giảng, kiêm cả xem lý số Hà lạc. Ông sống nghèo đói, không đủ ăn và trả tiền nhà, bị chủ nhà tịch thu đồ đạc và đuổi đi, Tản Đà phải cùng gia đình dọn về phố Cầu mới.

    Trong hai năm 1937 và 1938, ông dịch thơ Đường đăng trên báo Ngày nay, trong đó có bài Hoàng Hạc lâu nổi tiếng của Thôi Hiệu.

    Ông qua đời vì bệnh vào ngày 7 tháng 6 năm 19396

    Tác phẩm Tiêu Biểu

    -Cảm thu, tiễn thu
    -Cảnh vui của nhà nghèo
    -Chưa say
    -Còn chơi
    -Con gái hái dâu
    -Đề khối tình con thứ nhất
    -Đi đêm đay bóng
    -Đời đáng chán
    -Đưa người nhà quê
    -Khối tình con
    -Giấc mộng lớn
    -Giấc mộng con
    -Tản Đà xuân sắc
    ____________Quoc Ky_____________
    sống là thực hiện kế hoạch do mình vạch ra
    Similar Threads
  • #16

    Con cuốc cùng con chẫu chuộc

    Bờ ao trên bụi có con cuốc
    Ở dưới lại có con chẫu chuộc.
    Hai con cùng ở cùng hay kêu
    Một con kêu thảm con kêu nhuốc

    Chuộc kêu đắc ý gặp tuần mưa
    Cuốc kêu đau lòng thương xuân qua
    Cùng một bờ ao, một bụi rậm
    Phong cảnh không khác, tình khác xa!
    ____________Quoc Ky_____________
    sống là thực hiện kế hoạch do mình vạch ra

    Comment

    • #17

      Gặp xuân

      Gặp xuân ta giữ xuân chơi,
      Câu thơ chén rượu là nơi đi về.
      Hết xuân, cạn chén, xuân về
      Nghìn thu nét mực xuân đề vẫn xuân!

      Xuân ơi xuân hỡi!
      Vắng xuân lâu ta vẫn đợi chờ mong
      Trải bao nhiêu ngày tháng hạ, thu, đông
      Ròng rã nỗi nhớ nhung, xuân có biết ?
      Khứ tuế xuân qui, sầu cửu biệt
      Kim niên xuân đáo, khách tương phùng.
      Gặp ta nay xuân chớ lạ lùng
      Tóc có khác, trong lòng ta chẳng khác.
      Kể từ thuở biết xuân bốn chín năm về trước
      Vẫn rượu thơ non nước thú làm vui,
      Đêm xuân nay ta tuổi đã năm mươi
      Tính trăm tuổi, đời người ta có nửa,
      Còn sau nữa lại bao nhiêu xuân nữa
      Mặc trời cho, ta chửa hỏi làm chi.
      Sẵn rượu đào xuân uống với ta đi,
      Chỗ quen biết kể gì ai chủ khách ?
      Thiên cổ vị văn song Lý Bạch
      Nhất niên hà đắc lưỡng Đông quân ?
      Dẫu trăm năm gặp gỡ đủ trăm lần
      Thơ với rượu cùng xuân, ta cứ thế.
      Ngoài trăm tuổi vắng ta trần thế,
      Xuân nhớ ta chưa dễ biết đâu tìm!
      Cùng nhau nay hãy uống thêm!
      ____________Quoc Ky_____________
      sống là thực hiện kế hoạch do mình vạch ra

      Comment

      • #18

        Hầu trời


        Đêm qua chẳng biết có hay không,
        Chẳng phải hoảng hốt, không mơ mòng.
        Thật hồn, thật phách, thật thân thể!
        Thật được lên tiên, sướng lạ lùng!

        Nguyên lúc canh ba nằm một mình,
        Vắt chân dưới bóng ngọn đèn xanh
        Nằm buồn ngồi dậy đun nước uống,
        Uống xong ấm nước, nằm ngâm văn.

        Chơi văn, ngâm chán lại chơi trăng,
        Ra sân cùng bóng đi tung tăng.
        Trên trời bỗng thấy hai cô xuống
        Miệng cười mủm mỉm cùng nói rằng:
        - "Trời nghe hạ giớ ai ngâm nga,
        Tiếng ngâm vang cả sông Ngân Hà!
        Làm trời mất ngủ, trời đương mắng
        Có hay, lên đọc trời nghe qua".

        Ước mãi bây giờ mới gặp tiên!
        Người tiên nghe tiếng lại như quen!
        Văn chương nào có hay cho lắm
        Trời đã sai gọi thời phải lên.

        Theo hai cô tiên lên đường mây
        Vù vù không cánh mà như bay.
        Cửa son đỏ chói, oai rực rỡ
        Thiên môn đế khuyết như là đây!

        Vào trông thấy trời, sụp xuống lạy
        Trời sai tiên nữ dắt lôi dậy.
        Ghế bành như tuyết vân như mây
        Truyền cho văn sĩ ngồi chơi đây.

        Chư tiên ngồi quanh đã tĩnh túc
        Trời sai pha nước để nhắp giọng
        Truyền cho văn sĩ đọc văn nghe.
        - "Dạ bẩm lạy trời con xin đọc!".

        Đọc hết văn vần sang văn xuôi
        Hết văn lý thuyết lại văn chơi,
        Đương cơn đắc ý đọc đã thích
        Chè trời nhấp giọng càng tốt hơi.

        Văn dài hơi tốt ran cung mây!
        Trời nghe trời cũng lấy làm hay.
        Hằng Nga, Chức Nữ chau đôi mày.

        Đọc xong mỗi bài cũng vỗ tay.

        - "Bẩm con không dám man của trời
        Những áng văn con in cả rồi
        Hai quyển "Khối tình" văn lý thuyết,
        Đài gương, Lên sáu, văn vị đời

        Quyển "Đàn bà Tầu" lối văn dịch
        Đến quyển "Lên tám" nay là mười.
        Nhờ trời văn con còn bán được
        Chửa biết con in ra mấy mươi ?"

        Văn đã giàu thay lại lắm lối
        Trời nghe trời cũng bật buồn cười!
        Chư tiên ao ước tranh nhau dặn:
        - "Anh gánh lên đây bán chợ Trời!"

        Trời lại phê cho : "Văn thì tuyệt!
        Văn trần được thế chắc có ít!
        Nhời văn chuốt đẹp như sao băng!
        Khí văn hùng mạnh như mây chuyển!
        Êm như gió thoảng, tinh như sương!
        Đầm như mưa sa, lạnh như tuyết!
        Chẳng hay văn sĩ tên họ gì ?
        Người ở phương nào, ta chưa biết".
        - "Dạ bẩm lạy trời con xin thưa:
        Con tên Khắc Hiếu, họ là Nguyễn
        Quê ở á Châu, về Địa cầu
        Sông Đà núi Tản nước Nam Việt".

        Nghe xong, trời ngợ một lúc lâu
        Sai bảo Thiên Tào lấy sổ xét.
        Thiên Tào lấy sổ xét vừa xong
        Đệ sổ lên trình Thượng đế trông
        - "Bẩm quả có tên Nguyễn Khắc Hiếu
        Đày xuống hạ giới vì tội ngông".

        Trời rằng: "Không phải là trời đày,
        Trời định sai con một việc này
        Là việc "thiên lương" của nhân loại,
        Cho con xuống thuật cùng đời hay".

        - "Bẩm trời, cảnh con thực nghèo khó
        Trần gian thước đất cũng không có
        Nhờ trời năm xưa học ít nhiều
        Vốn liếng còn một bụng văn đó.
        Giấy người mực người, thuê người in
        Mướn cửa hàng người bán phường phố.

        Văn chương hạ giới rẻ như bèo
        Kiếm được đồng lãi thực rất khó.
        Kiếm được thời ít, tiêu thời nhiều
        Làm mãi quanh năm chẳng đủ tiêu.

        Lo ăn lo mặc hết ngày tháng
        Học ngày một kém, tuổi một cao
        Sức trong non yếu, ngoài chen rấp
        Một cây che chống bốn năm chiều.
        Trời lại sai con việc nặng quá
        Biết làm có được mà dám theo ?"

        Rằng: "Con không nói trời đã biết,
        Trời dẫu ngồi cao, Trời thấu hết,
        Thôi con cứ về mà làm ăn,
        Lòng thông chớ ngại chi sương tuyết!"

        Vâng nhờ Trời dạy, lạy xin ra
        Trời sai Thiên Ngưu đóng xe tiễn.
        Xe trời đã chực ngoài Thiên môn
        Chư tiên theo ra cùng tiễn biệt.

        Hai hàng lụy biệt giọt sương rơi
        Trông xuống trần gian vạn dặm khơi.
        Thiên tiên ở lại, trích tiên xuống
        Theo đường không khí về trần ai.
        Đêm khuya khí thanh, sao thưa vắng
        Trăng tà đưa lối về non đoài.
        Non đoài đã tới quê trần giới,
        Trông lên chư tiên không còn ai.
        Tiếng gà xao xác, tiếng người dậy
        Giữa sân còn đứng riêng ngậm ngùi
        Một năm ba trăm sáu mươi đêm,
        Sao được mỗi đêm lên hầu trời!
        ____________Quoc Ky_____________
        sống là thực hiện kế hoạch do mình vạch ra

        Comment

        • #19

          Hỏi gió

          Cát đâu ai bốc tung trời ?
          Sóng sâu ai vỗ ? Cây đồi ai rung ?
          Phải rằng dì gió hay không ?
          Phong tình đem thói lạ lùng trêu ai ?
          Khoái tai phong dã
          Giống vô tình cây đá cũng mê tơi
          Gặp gió đây hỏi một đôi lời,
          Ta hỏi gió quen ai mà phảng phất?
          Thử thị Đà Giang, phi Xích Bích
          Dã vô Gia Cát dữ Chu Lang!
          Ai cầu phong mà gió tự đâu sang!
          Hay mải khách văn chương tìm kết bạn ?
          Gió hỡi gió, phong trần ta đã chán,
          Cánh chim bằng chín vạn những chờ mong.
          Nên chăng gió cũng chiều lòng.
          ____________Quoc Ky_____________
          sống là thực hiện kế hoạch do mình vạch ra

          Comment

          • #20

            Hủ nho lo việc đời


            Đáng nực cười cho bác hủ nho
            Việc đời ai khiến gánh mà lo ?
            Lo to lo nhỏ lo nào xiết
            Lo thế mà ai có biết cho ?

            Lo vì công việc báo An Nam
            Đã trót đa mang cứ phải làm,
            Bốn bể phen này không trắng nợ
            Tuyết sương âu hẳn bạc đầu thêm.

            Lo vì tin nước đã lưng sông
            Đâu đó đê điều có vững không ?
            Con cháu rồng tiên đang đói dở
            Không hay Hà Bá có thương cùng ?

            Lo vì xã hội thiếu tiền tiêu
            Một kẻ phong lưu chín kẻ nghèo.
            Cái nỗi sinh nhai mà khốn khó
            Con đường tiến hoá cố mà theo.

            Lo vì phong hoá mỗi ngày suy
            Thánh giáo không ai kẻ hộ trì ?
            Hằng sản đã không, tâm cũng mất,
            Sĩ còn chưa trách, trách dân chi ?

            Lo vì thế cục nát như tương,
            Cái ruột tằm ai rối vấn vương.
            Nhọn chẳng ăn ai ngòi bút sắt,
            Cùng ai lo tính lúc đêm trường.

            Đáng nực cười cho cái sự lo
            Lo quanh lo quẩn chẳng ra trò.
            Việc đời ai có lo chăng tá ?
            Ai có lo cùng bác hủ nho ?
            ____________Quoc Ky_____________
            sống là thực hiện kế hoạch do mình vạch ra

            Comment

            • #21

              Hoa sen nở trước nhất đầm

              Trong đầm gì lại đẹp bằng sen,
              Một đoá hoa kia nở trước tiên.
              Mặt nước chân trời thân gái lạ
              Đài xanh cánh trắng nhị vàng chen.
              Xôn xao bay rồi đàn con bướm,
              Đủng đỉnh bơi xa một chiếc thuyền.
              Đã trót hở hang khôn khép lại.
              Lại còn e nỗi chị em ghen.
              ____________Quoc Ky_____________
              sống là thực hiện kế hoạch do mình vạch ra

              Comment

              • #22

                Kiếp con quay

                Trời sinh ra tớ kiếp con quay,
                Quay tít mù xanh nghĩ cũng hay.
                Lì mít giang sơn khi chóng mặt,
                Đùng lăn thiên địa lúc rời tay.
                Lăng băng thân thế đi, đi, đứng,
                Nghiêng ngả quan hà tỉnh, tỉnh, say.
                Thân tớ ví to bằng quả đất,
                Cũng cho thiên địa có đêm ngày.
                ____________Quoc Ky_____________
                sống là thực hiện kế hoạch do mình vạch ra

                Comment

                • #23

                  Lại say

                  Say sưa nghĩ cũng hư đời,
                  Hư thời hư vậy, say thời cứ say.
                  Đất say đất cũng lăn quay,
                  Trời say mặt cũng đỏ gay, ai cười ?

                  Say chẳng biết phen này là mấy!
                  Nhìn non xanh chẳng thấy, lại là say.
                  Quái! Say sao say mãi thế này ?
                  Say suốt cả đêm ngày như bất tỉnh.
                  Thê ngôn tuý tửu chân vô ích
                  Ngã dục tiêu sầu thả tự do.
                  Việc trần ai, ai tỉnh ai lo
                  Say tuý luý nhỏ to đều bất kể.
                  Trời đất nhỉ, cái say là sướng thế!
                  Vợ can chồng, ai dễ đã chừa ngay ?
                  Muốn say lại cứ mà say!Edited by: quocky711
                  ____________Quoc Ky_____________
                  sống là thực hiện kế hoạch do mình vạch ra

                  Comment

                  • #24

                    Lo văn ế

                    Nhà tớ xưa nay vốn vẫn nghèo
                    Bán văn buôn chữ kiếm tiền tiêu.
                    Quanh năm luống những lo văn ế
                    Thân thế xem thua chú hát chèo.

                    Hát chèo lắm lúc nghĩ mà ngoan
                    Vẽ mặt ra trò với thế gian,
                    Vợ cưới đêm nay, mai lại cưới,
                    Đêm đêm cưới vợ lại làm quan!

                    Làm quan ví có dễ như chèo,
                    Tớ đến năm nay đã chẳng nghèo.
                    Bởi bước công danh trèo cũng khó,
                    Trèo leo chẳng được phải nằm meo.

                    Nằm meo cho tớ nghĩ ra văn,
                    In bán ra đời cách kiếm ăn.
                    Tiền kiếm, ăn xong nằm nghĩ lại
                    Con tằm rút ruột lá dâu xanh.

                    Dâu xanh rút giả sợi tơ vàng
                    Thấn thế con tằm những vấn vương
                    Tớ nghĩ thân tằm như tớ nhỉ
                    Tơ tằm như tớ mới văn chương.

                    Văn chương rút ruột kiếm xu tiêu
                    Nghề nghiệp làm ăn khó đủ điều
                    Tốn kém vì văn ai có biết
                    Cứ tiền giấy mực hết bao nhiêu!

                    Văn chương nào dám nói hơn ai ?
                    Nghề nghiệp làm ăn phải thế thôi.
                    In hết quyển này ra quyển khác,
                    Có văn có ích, có văn chơi.

                    Văn chơi in bán để chơi chung
                    Dẫu được lời riêng có mấy đồng!
                    Buôn chữ gặp ngay khi giấy đắt
                    Người mua ai có biết cho không ?

                    Cho không ai biết đấy là đâu
                    "Bán nói" khi đâu dám đặt điều ?
                    Tốn kém vì văn chưa tính đến
                    Những tiền giấy mực đã bao nhiêu!

                    Bao nhiêu củi nước mới thành văn
                    Được bán văn ra chết mấy lần!
                    Ông chủ nhà in in đã đắt,
                    Lại ông hàng sách mấy mươi phân!

                    Mười phân gửi bán lấy tiền sau
                    Bán hết thu tiền đợi cũng lâu.
                    Lắm lúc túng tiền đem bán rẻ
                    Trừ đầu trừ cuối nghĩ càng đau!

                    Càng đau mà vẫn phải càng theo
                    Theo mãi cho nên vẫn cứ nghèo
                    Nghèo chỉ có văn, văn lại ế
                    ế văn cho tớ hết tiền tiêu!

                    Tiền tiêu không có những băn khoăn
                    Vay ngược vay xuôi thật khó khăn.
                    Công nợ nhà in còn chất đống
                    Còn đâu gan ruột nghĩ ra văn ?

                    Ra văn mà bán chẳng ra tiền!
                    Cái nghiệp văn chương nghĩ thật phiền!
                    Văn ế bao giờ cho bán hết,
                    Phen này có nhẽ gánh lên tiên!
                    ____________Quoc Ky_____________
                    sống là thực hiện kế hoạch do mình vạch ra

                    Comment

                    • #25

                      Mậu Thìn xuân cảm

                      Cuộc thế xoay quanh đất một hòn
                      Sông chưa cạn đó, núi chưa mòn.
                      Dân hai nhăm triệu, ai người lớn ?
                      Nước bốn nghìn năm vẫn trẻ con.
                      Cám cảnh khói mây mờ mặt biển,
                      Lo đời sương tuyết bạc đầu non.
                      ____________Quoc Ky_____________
                      sống là thực hiện kế hoạch do mình vạch ra

                      Comment

                      • #26

                        Muốn làm thằng Cuội

                        Đêm thu buồn lắm chị Hằng ơi!
                        Trần giới em nay chán nửa rồi!
                        Cung Quế đã ai ngồi đó chửa?
                        Cành đa xin chị nhắc lên chơi.
                        Có bầu có bạn, can chi tủi,
                        Cùng gió cùng mây, thế mới vui.
                        Rồi cứ mỗi năm rằm tháng tám
                        Tựa nhau trông xuống thế gian cười.
                        ____________Quoc Ky_____________
                        sống là thực hiện kế hoạch do mình vạch ra

                        Comment

                        • #27

                          Nói chuyện với ảnh

                          Người đâu ? Cũng giống đa tình,
                          Ngỡ là ai, lại là mình với ta.
                          Mình với ta dẫu hai như một,
                          Ta với mình tuy một mà hai.
                          Năm nay mình mới ra đời,
                          Mà ta ra trước đã ngoài đôi mươi.
                          Cuộc nhân thế câu cười tiếng khóc,
                          Nghề sinh nhai lối dọc đường ngang.
                          Đầu xanh ai điểm hơi sương,
                          Những e cùng thẹn, những thương cùng sầu.
                          Đôi ta vốn cùng nhau một tướng,
                          Lạ cho mình sung sướng như tiên,
                          Phong tư tài mạo thiên nhiên
                          Không thương không sợ không phiền không lo.
                          Xuân bất tận trời cho có mãi,
                          Mảnh gương trong đứng lại với tình.
                          Trăm năm ta lánh cõi trần,
                          Nghìn năm mình giữ tinh thần chớ phai.
                          ____________Quoc Ky_____________
                          sống là thực hiện kế hoạch do mình vạch ra

                          Comment

                          • #28

                            Nói chuyện với bóng

                            Phòng văn nửa khép cánh thu,
                            Đèn văn một ngọn trông lù rù xanh.
                            Đứng lên ngồi xuống một mình
                            Khối tình ai nặn ? Lửa tình ai khêu ?
                            Mập mờ khi thấp khi cao
                            Trông ra chẳng biết ông nào đến chơi ?
                            Nhận lâu sau mới bật cười
                            Té ra "anh bóng" chớ ai đâu mà!
                            Bóng ơi mời bóng vào nhà,
                            Ngọn đèn khêu tỏ, hai ta cùng ngồi.
                            Ngồi đây ta nói sự đời
                            Ta ngồi ta nói, bóng ngồi bóng nghe.
                            - "Cõi đời tự cất tiếng oe
                            Đã bên ngọn lửa lập lèo có nhau.
                            Tương tri thuở ấy về sau,
                            Đôi ta một bước cùng nhau chẳng rời,
                            Ta ngồi thời bóng cũng ngồi,
                            Ta đi ta đứng, bóng thời cũng theo.
                            Có khi lên núi qua đèo
                            Mình ta với bóng leo trèo cùng nhau
                            Có khi quãng vắng đêm thâu
                            Mình ta với bóng âu sầu nỗi riêng.
                            Có khi rượu nặng hơi men
                            Mình ta với bóng ngả nghiêng canh tàn.
                            Có khi chè đượm mài lan,
                            Mình ta với bóng bàn hoàn thú xuân.
                            Có khi bút thảo câu thần
                            Mình ta với bóng xoay vần nệm hoa.
                            Đôi khi sấm chớp phong ba
                            Cuộc đời nguy hiểm có ta có mình.
                            Hằng khi gió mát trăng thanh
                            Bầu trời thanh thú riêng mình với ta.
                            Trăm năm cho đến cõi già,
                            Còn ta còn bóng, còn là có nhau.
                            Trần ai mặc những ai đâu,
                            Ai thương tử biệt, ai sầu sinh li.
                            Còn ta, bóng nỡ nào đi ?
                            Ta đi, bóng có ở chi cõi trần ?
                            Tin nhau đã vẹn muôn phần
                            Cũng xin giãi hết xa gần cùng nhau!"
                            Bóng nghe bóng cũng gật đầu.
                            ____________Quoc Ky_____________
                            sống là thực hiện kế hoạch do mình vạch ra

                            Comment

                            • #29

                              Năm hết hữu cảm

                              Đời người lo mãi biết bao thôi
                              Mái tóc xanh xanh trắng hết rồi!
                              Sự nghiệp nghìn thu xa vút mắt,
                              Tài tình một gánh nặng bên vai.
                              Hợp ta tri kỷ người trong mộng
                              Rộng hẹp danh thân đất với trời!
                              Sương phủ cành mai năm giục hết
                              Ngày xuân con én lại đưa thoi.
                              ____________Quoc Ky_____________
                              sống là thực hiện kế hoạch do mình vạch ra

                              Comment

                              • #30

                                Ngày xuân tương tư

                                Trách cái tằm xuân nhả mối tơ
                                Làm cho bối rối mối tương tư.
                                Sương mù mặt đất người theo mộng,
                                Nhạn lảng chân trời kẻ đợi thư.
                                Nghìn dặm dám quên tình lúc ấy
                                Trăm năm còn nhớ chuyện ngày xưa.
                                Tương tư một mối hai người biết
                                Ai đọc thơ này đã biết chưa?
                                ____________Quoc Ky_____________
                                sống là thực hiện kế hoạch do mình vạch ra

                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom