• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Tế Hanh

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Tế Hanh

    Link" align="left" border="0" alt="" style="padding:7px;" />Tế Hanh tên khai sinh là Trần Tế Hanh, sinh năm 1921 (Tân Dậu) tại làng chài vên biển tỉnh Quảng Ngãi. Ông có nhiều tác phẩm, tiêu biểu như: Hoa niên - tập thơ 1945, Gửi miền Bắc (1955), Tiếng sóng (1960), Hai nửa yêu thương (1963), Khúc ca mới (1966)... Tác phẩm nổi tiếng nhất được nhiều bạn đọc biết đến, đó là bài Quê hương - rút trong tập Nghẹn Ngào (1939), sau được in lại trong tập Hoa niên (xuất bản 1945). Ông được Nhà nước trao tặng giải thưởng Hồ Chí Minh về Văn học Nghệ thuật (1996). Hiện nay tác giả vẫn tiếp tục sự nghiệp sáng tác riêng của mình và đóng góp những tác phẩm tiếp theo cho nền văn học nước nhà.

    Tế Hanh - nhà thơ lớn Việt Nam thế kỷ 20 - có thể nói như vậy trong ý nghĩa toàn vẹn nhất của nó. Ông có mặt ấn tượng trong phong trào thơ mới, ở hàng đầu nền thơ ca cách mạng và kháng chiến. Thơ ông là bài ca đấu tranh thống nhất rực lửa. Thơ ông thể hiện một cách phong phú và dào dạt những tình cảm của con người Việt Nam thời kỳ đầu xây dựng chủ nghĩa xã hội. Ông cũng là nhà thơ tình xuất sắc.

    Trên con đường lớn của văn nghệ, mỗi nhà văn, nhà thơ đều có một phong cách và một lối đi riêng. Có lối đi nở đầy hoa trong hiện tại nhưng mau chóng mờ nhạt và bặt hẳn dấu tích trước nhịp bước thời gian. Có lối nhỏ luồn qua hẻm núi, rừng gai hôm nay, một ngày nào đó chợt mở òa đài lộ. Có tiếng nói, có con đường hôm qua được đồng cảm, nâng niu mà hôm nay và ngày mai cũng được nâng niu, đồng cảm - đó là đường thơ Tế Hanh.

    Với mảnh hồn làng, ông bay qua nhiều thế kỷ.

    Tế Hanh tên thật là Trần Tế Hanh sinh ngày 20-6-1921 ở làng Ðông Yên, xã Bình Dương, huyện Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi.

    Về làng Ðông Yên, Tế Hanh đã từng kể: "Cái làng miền nam ấy tên gọi Ðông Yên là một hòn đảo nằm giữa lòng sông Trà Bồng trước khi đổ xuôi về biển lớn. Tuổi nhỏ của tôi đã trôi qua những cái mùi mặn mặn của những mẻ cá và trong tiếng ru vừa bát ngát vừa êm đềm của bốn bề sóng vỗ. Trên làng tôi, quay mặt về phương nào cũng thấy những tấm lưới, những mái chèo và nhất là những cánh buồm căng gió...".

    Cha ông là một nhà nho lỡ vận. Ông tham gia Cần Vương, khi phong trào bị đàn áp, ông bị quản thúc ở làng, thường ngâm câu "chim quyên xuống đất ăn trùn, anh hùng lỡ vận lên nguồn đốt than" trong nỗi lòng u uất.

    Ông cũng là một nhà thơ có những bài thơ đặc sắc về quê hương mà Tế Hanh chỉ còn nhớ một câu, chỉ một câu thôi cũng đủ thấy một thi tài, một ngọn nguồn nuôi dưỡng hồn thơ Tế Hanh sau này: “Chim bay dọc bể đem tin cá; Sông ở kề sân, nước sát nhà”.

    Năm 1939, Tế Hanh đã có tập thơ “Nghẹn ngào” được giải khuyến khích của Tự lực văn đoàn. Các nhà thơ mới khi ấy, mỗi người đã như một tinh cầu chói sáng với những tư tưởng, cảm quan lớn lao và khác lạ so với sự cũ kỹ và đơn điệu trước đó. Chế Lan Viên làm sống lại lịch sử và những nước non đã mất; Xuân Diệu làm hoa lá cũng phải bừng dậy để yêu nhau; Huy Cận với cảm quan vũ trụ; Hàn Mặc Tử đồng hóa hồn mình với sự vật, sáng tạo hẳn một thế giới vừa gần gũi, vừa kỳ bí của tâm linh; Vũ Hoàng Chương, Nguyễn Vĩ... dấn thân trong thác loạn.

    Tế Hanh đến với Thơ mới, đến với thơ bằng xúc cảm chân thực của mối tình quê trong sáng nhưng cũng tinh tế và nhuốm nỗi buồn thương nhân thế. Cho đến mãi sau này, Tế Hanh vẫn thích bài “Quê hương”: Làng tôi ở vốn làm nghề chài lưới, Nước bao vây cánh biển nửa ngày sông..., Cánh buồm giương to như một mảnh hồn làng, Rướn thân trắng bao la thâu góp gió...; còn bọn học trò thì thích “Vu vơ”, đồng cảm với những biệt ly trên sân ga: Bánh nghiến lăn lăn quá nặng nề, Khói phì như nghẹn nỗi đau tê, Lâu lâu còi rúc nghe rền rĩ, Lòng của người đi réo kẻ về ...

    Ngay từ hồi đó, Hoài Thanh đã nhận xét: "Thơ Tế Hanh đưa ta vào một thế giới rất gần gũi", "Tế Hanh sở dĩ nhìn đời một cách sâu sắc như thế là vì người có sẵn một tâm hồn tha thiết".

    Nhà nghiên cứu, phê bình văn học Mã Giang Lân cho rằng, tạng thơ của Tế Hanh là "giản dị, trong sáng, tinh tế mà đậm tình đất nước" (tựa tuyển tập Tế Hanh, tập 2, NXB Văn học, 1997).

    Còn nhà thơ Chế Lan Viên, người bạn thân thiết của Tế Hanh thì viết: "Khả năng nhìn thấy hồn sự vật, khả năng suy nghĩ trừu tượng của anh khá mạnh. Nhưng hình như nói đến anh, người ta hay nghĩ đến thơ tình, đến trái tim yếu đuối của anh hơn là những thao tác sắc sảo của trí tuệ" ...

    Thơ của Tế Hanh vì thế bộc trực tả tình, tràn tình, tình để ở trần hơn là nấp sâu, che giấu một cái tứ. Cố nhiên anh có nhiều bài lập tứ khá hay. Nhưng ý tứ ở anh cũng là cái tứ của trái tim hơn của óc, cái tứ của anh không phải cái bẫy cầu kỳ của trí tuệ để nhử những con chim kỳ lạ, mà chỉ là cái nhành giản đơn vừa đủ cho tình cảm bay về" (Tế Hanh hay thơ và cách mạng).

    Là một ngòi bút tả thực và thiên về tình cảm, gần gũi với sự vật, rất nhiều khi người ta không còn thấy thi sĩ Tế Hanh ở đâu nữa. Ông bị sự vật nuốt lấy, bị tầm thường hóa cùng sự vật.

    Tác phẩm chọn lọc
    - Hoa niên (1944);
    - Tập thơ tìm lại (1945 );
    - Hoa mùa thi (1948);
    - Nhân dân một lòng (1953);
    - Lòng miền Nam (1956 );
    - Gửi miền Bắc (1958);
    - Tiếng sóng (1960);
    - Bài thơ tháng bảy (1961),
    - Hai nửa yêu thương (1963);
    - Khúc ca mới (1966);
    - Đi suốt bài ca (1970),
    - Câu chuyện quê hương (1973);
    - Theo nhịp tháng ngày (1974) ,
    - Giữa những ngày xuân (1977),
    - Con đường và dòng sông (1980);
    - Bài ca sự sống (1985),
    - Tế Hanh tuyển tập (1987);
    - Thơ Tế Hanh (1989 );
    - Vuờn xưa (1992);
    - Giữa anh và em (1992);
    - Em chờ anh (1993 );
    - Tuyển tập Tế Han h (tập II, 1997).

    Ngoài ra ông còn xuất bản các tập tiểu luận, và nhiều tập thơ viết cho thiếu nhi. ông cũng đã xuất bản nhiều tập thơ dịch của các nhà thơ lớn trên thế giới.
    Đã chỉnh sửa bởi hoangvu; 26-07-2009, 07:53 AM. Lý do: Thêm hình ảnh
    ____________Quoc Ky_____________
    sống là thực hiện kế hoạch do mình vạch ra
    Similar Threads
  • #2

    Quê hương

    Làng tôi ở vốn làm nghề chài lưới
    Nước bao vây, cách biển nửa ngày sông
    Khi trời trong, gió nhẹ, sớm mai hồng
    Dân trai tráng bơi thuyền đi đánh cá

    Chiếc thuyền nhẹ hăng như con tuấn mã
    Phăng mái chèo, mạnh mẽ vượt trường giang
    Cánh buồm giương to như mảnh hồn làng
    Rướn thân trắng bao la thâu góp gió...

    Ngày hôm nay, ồn ào trên bến đỗ
    Khắp dân làng tấp nập đón ghe về
    "Nhờ ơn trời biển lặng cá đầy ghe"
    Những con cá tươi ngon thân bạc trắng

    Dân chài lưới, làn da ngăm rám nắng
    Cả thân hình nồng thở vị xa xăm
    Chiếc thuyền im bến mỏi trở về nằm
    Nghe chất muối thấm dần trong thớ vỏ

    Nay xa cách lòng tôi luôn tưởng nhớ
    Màu nước xanh, cá bạc, chiếc buồm vôi
    Thoáng con thuyền rẽ sóng chạy ra khơi
    Tôi thấy nhớ cái mùi nồng mặn quá!
    ____________Quoc Ky_____________
    sống là thực hiện kế hoạch do mình vạch ra

    Comment

    • #3

      Anh đến với em là lẽ tất nhiên

      Anh đến với em là lẽ tất nhiên
      Như con sông trở về với biển
      Như qua mùa đông mùa xuân lại đến
      Như sau cơn mưa là lúc mặt trời lên

      Anh đến với em là lẽ tất nhiên
      Như cái hoa đến ngày kết quả
      Như con chim buổi chiều quay về tổ
      Như máu trong người trở lại tim

      Anh đến với em là lẽ tất nhiên
      Như quyển truyện phải đến hồi kết thúc
      Như cây kim địa bàn quay về hướng bắc
      Cuộc đời anh hướng đến cuộc đời em

      Anh đến với em là lẽ tất nhiên.

      Em đến với anh
      Em đến với anh như tia nắng ấm
      Giữa những ngày mây phủ bốn phương trời
      Cơn gió lạnh mỗi giờ mỗi thấm
      Nắng lên đi đẹp quá nắng ơi!

      Em đến với anh như cơn gió mát
      Cho một người ở giữa quãng đường xa
      Chân đã mỏi mà cổ thì đói khát
      Cơn gió về như nước xối chan hoà

      Em đến với anh như thêm nguồn an ủi
      Đau khổ thế nào vẫn giữ tấm lòng thơ
      Đêm sắp hết và bình minh đang đến
      Hạnh phúc không xa hãy đợi chờ

      Em đến với anh thêm một lần thử thách
      Tâm hồn anh còn rung cảm hay không
      Khi quanh ta toàn những người thiết thực
      Thấy bó rau xanh không thấy đóa hoa hồng

      Con vịt trong truyện Andersen gãy cánh
      Trở thành thiên nga bay khắp trời xanh
      Anh ra khỏi nỗi buồn tật bệnh
      Chào đón mùa xuân: em đến với anh.
      ____________Quoc Ky_____________
      sống là thực hiện kế hoạch do mình vạch ra

      Comment

      • #4

        Anh trong đau ốm gặp em

        Anh trong đau ốm gặp em
        Em ơi! Đối xử dịu hiền với anh
        Ngày mai bệnh khỏi. Trời xanh
        Câu thơ đẹp nhất anh dành tặng em.
        ____________Quoc Ky_____________
        sống là thực hiện kế hoạch do mình vạch ra

        Comment

        • #5

          Anh yêu em

          Anh yêu em như hoa nở không nghĩ đến giờ tàn
          Anh yêu em như trăng tròn không nghĩ đến hồi khuyết
          Anh yêu em như người vào bữa tiệc
          Uống cốc rượu đầy không nghĩ đến khi tan.
          ____________Quoc Ky_____________
          sống là thực hiện kế hoạch do mình vạch ra

          Comment

          • #6

            Ao ước

            Anh là kẻ say mê, nhưng nhút nhát;
            Không hiểu giùm, em lại nỡ cho anh
            Là không yêu, là một kẻ vô tình.
            Anh tức quá, đem lòng ao ước tệ:

            Nếu em chết! Chắc là anh có thể
            Tỏ mối tình lặng lẽ quá sâu thâm:
            Anh đến nơi em nghỉ giấc ngàn năm
            Ngồi điên dại sầu như cây liễu rủ

            Anh không uống, anh không ăn, không ngủ,
            Anh khóc than, than khóc đến bao giờ
            Nước mắt anh lầy lội cả nấm mồ
            Nhỏ từng giọt xuống thân em lạnh lẽo.

            Rồi anh chết, anh chết sầu, chết héo;
            Linh hồn anh thất thểu dỗi hồn em.
            Và ở đâu kia, ở cõi đời đêm
            Chắc em chẳng nghi ngờ tình anh nữa...
            ____________Quoc Ky_____________
            sống là thực hiện kế hoạch do mình vạch ra

            Comment

            • #7

              Đắng cay

              Vui không dám vui nhiều,
              Miệng cười như thể mếu!
              Lo lắng nỗi đìu hiu
              Vấn vương người yểu điệu.

              Đau buồn che dấu lệ;
              Ta có thở than đâu!
              Em xinh tươi như thế
              Ai nỡ sẻ chia sầu.

              Một lời em nói vội,
              Một bước em đi nhanh,
              Ta tưởng chừng thế giới
              Sụp đổ vỡ tan tành.

              Quen biết, vẫn cô đơn,
              Lứa đôi thêm tẻ lạnh;
              Ta ôm chịu tủi hờn,
              Chết dần lòng kiêu hãnh.

              Bấy lâu ta vẫn ngỡ
              Đi kiếm chút êm đềm
              Nay lòng tan nát vỡ,
              Đau đớn quá đi em!
              ____________Quoc Ky_____________
              sống là thực hiện kế hoạch do mình vạch ra

              Comment

              • #8

                Độc ác

                Còn gì sướng cho bằng trông cặp mắt
                Êm như nhung, sưng tím, lệ tràn trề;
                Ngắm bộ ngực tròn xinh đau quằn quại
                Nặng nề buông trong hơi thở đê mê!

                Nguồn vui thú hãy tìm trong tiếng khóc.
                Rách đau thương như lụa xé tơi bời;
                Trên cặp mắt môi đỏ tươi như vết máu
                Kiếm nụ cười héo hắt tựa hoa rơi.

                Vì ta quá yêu em - nhưng thất vọng!
                (Ngàn muôn năm, yêu chỉ nghĩa là điên)
                Nên ta mong lấp vùi lòng đau đớn
                Trong những giờ vui thú nhọn như kim.
                ____________Quoc Ky_____________
                sống là thực hiện kế hoạch do mình vạch ra

                Comment

                • #9

                  Đêm nay

                  Đêm nay trăng lạc với mình
                  Trăng thơ bát ngát, trăng tình chơi vơi
                  Suốt đêm trăng sáng em ơi
                  Tưởng như trăng sáng suốt đời của anh.
                  ____________Quoc Ky_____________
                  sống là thực hiện kế hoạch do mình vạch ra

                  Comment

                  • #10

                    Ước ao

                    Anh là kẻ say mê nhưng nhút nhát;
                    Không hiểu giùm em lại nỡ cho anh
                    Là không yêu, là một kẻ vô tình.
                    Anh tức quá, đem lòng ao ước tệ.

                    Nếu em chết; chắc là anh có thể
                    Tỏ mối tình lặng lẽ quá sâu thâm:
                    Anh đến nới em nghỉ giấc ngàn năm
                    Ngồi điên dại sầu như cây liễu rủ.

                    Anh không uống, anh không ăn, không ngủ,
                    Anh khóc than, than khóc đến bao giờ
                    Nước mắt anh lầy lội cả nấm mồ
                    Nhỏ từng giọt xuống thân em lạnh lẽo.

                    Rồi anh chết, anh chết sầu, chết héo;
                    Linh hồn anh thất thểu dõi hồn em.
                    Và ở đâu kia, ở cõi đời đêm
                    Chắc em chẳng nghi ngờ tình anh nữa...
                    ____________Quoc Ky_____________
                    sống là thực hiện kế hoạch do mình vạch ra

                    Comment

                    • #11

                      Bằng lăng

                      Bằng lăng soi bóng ven hồ
                      Xuân đi thu đến bao giờ hở hoa
                      Hoa ơi có phải vì ta
                      Mà hoa tím cả trời xa trời gần.
                      ____________Quoc Ky_____________
                      sống là thực hiện kế hoạch do mình vạch ra

                      Comment

                      • #12

                        Bài thơ - bức tranh - bản đàn

                        Yêu em như một bài thơ
                        Mà nay câu chữ đều mờ trong anh

                        Yêu em như một bức tranh
                        Mà nay màu đỏ màu xanh đều tàn

                        Yêu em như một bản đàn
                        Mà nay điệu bổng điều trầm đều im.
                        ____________Quoc Ky_____________
                        sống là thực hiện kế hoạch do mình vạch ra

                        Comment

                        • #13

                          thơ tình ở Hàng Châu

                          Anh xa nước nên yêu thêm nước
                          Anh xa em càng nhớ thêm em
                          Trăng Tây Hồ vời vợi thâu đêm
                          Trời Hàng Châu bốn bề êm ái
                          Mùa thu đã đi qua còn gửi lại
                          Một ít vàng trong nắng trong cây
                          Một ít buồn trong gió trong mây
                          Một ít vui trên môi người thiếu nữ...
                          Anh đã đến những nơi lịch sử
                          Đường Tô Đông Pha làm phú
                          Đường Bạch Cư Dị đề thơ
                          Hồn người xưa vương vấn tự bao giờ
                          Còn thao thức trên cành đào ngọn liễu
                          Phong cảnh đẹp nhưng lòng anh thấy thiếu
                          Bức tranh kia anh muốn điểm thêm màu
                          Có hai ta cùng tựa bên cầu
                          Cho mặt nước Tây Hồ trong sáng nữa
                          Lá phong đỏ như mối tình đượm lửa
                          Hoa cúc vàng như nỗi nhớ dây dưa
                          Làn nước qua ánh mắt ai đưa
                          Cơn gió đến bàn tay em vẫy
                          Chúng mình đã yêu nhau từ độ ấy
                          Có núi sông và có trăng sao
                          Có giận hờn và có chiêm bao
                          Cay đắng ngọt bùi cuộc đời kháng chiến
                          Nói sao hết em ơi bao kỉ niệm...
                          Những ngày buồn nghĩ đến thấy vui vui
                          Những ngày vui sao lại thấy bùi ngùi
                          Anh không muốn hỏi nhiều quá khứ
                          Ngày đẹp nhất là ngày rồi gặp gỡ
                          Rời Tây Hồ trăng xuống Bắc Cao Phong
                          Chỉ mình anh với im lặng trong phòng
                          Anh ngước nhìn bức thêu trên vách:
                          Hai bóng người đi một hàng tùng bách
                          Bàn tay nào đã dệt nỗi lòng anh ?
                          Tiếng mùa xuân đem sóng vỗ bên mình
                          Vơ vẩn tình chăn chập chờn mộng gối
                          Anh mơ thấy Hàng Châu thành Hà Nội
                          Nước Tây Hồ Bỗng hoá nước Hồ Tây
                          Hai chúng mình cùng bước dưới hàng cây.
                          ____________Quoc Ky_____________
                          sống là thực hiện kế hoạch do mình vạch ra

                          Comment

                          • #14

                            Cảm thông

                            Nằm trong cỏ một chiều man mác
                            Nghe gió xuân thổi quạt hồn cây
                            Thái bình xanh ngắt từng mây
                            Lá phơi sắc biếc, đời gây mộng đào

                            Chiều trầm mặc, dáng chiều lặng lẽ
                            Dãy bàng cao đượm vẻ đoan trang
                            Thân nghiêm đứng thẳng làm tàn
                            Hồn vui ngự giữa nhịp nhàng bao la

                            Này khăng khít da ta, da đất
                            Mạch cảm thông ngây ngất tâm can
                            Giác quan mở rộng dặm ngàn
                            Nghe như cỏ mọc bàng hoàng khắp thân

                            Giọng suối ngân trong tay sôi nổi
                            Trong chân mê bối rối dặm đường
                            Ngạt ngào đôi mắt đưa hương
                            Bông hoa đất nở giữa vườn lòng tươi

                            Giờ thanh thoát. Đất ơi! có biết ?
                            Ta không buồn tử biệt, sinh ly
                            Tao phùng ấy buổi ra đi
                            Đến khi ta chết là khi trở về.
                            ____________Quoc Ky_____________
                            sống là thực hiện kế hoạch do mình vạch ra

                            Comment

                            • #15

                              Cắn đào


                              Nắng gắt, môi khô, miệng khát khao
                              Dừng chân hứng mát bóng in đào
                              - Em ngồi vắt vẻo trên cao ấy,
                              Quẳng xuống cho anh trái thử nào!

                              Ồi! trái đào ngon em ngó xem;
                              Da hồn mát tựa má hồng em...
                              Miệng kề vội vã anh toan cắn
                              Nhưng sợ đau em, phải nhịn thèm.
                              ____________Quoc Ky_____________
                              sống là thực hiện kế hoạch do mình vạch ra

                              Comment

                              Working...
                              X
                              Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom