Chẳng biết mình đổi thay hay lũ đồng bọn thay đổi?

Có lẽ cả hai.
Môi trường làm việc thay đổi....mọi thứ cứ diễn biến theo chiều hướng mỗi nơi suy diễn một kiểu.

Đồng bọn còn lại, đứa thì được thăng quan, phải nhất nhất nghe theo sếp, nhất nhất lựa ý sếp, có lúc bán cả bạn bè.


Đứa thì rơi vào tâm trạng lúc nào cũng sợ bóng sợ vía, hớt ha hớt hải, ngồi không khi nào yên, rồi so sánh, nhìn ngang nhìn dọc, nghe ngóng rồi cứ vận vào mình này nọ.....chẳng hiểu ở dạng gì.


Đấy, còn mỗi hai tên, mà mỗi tên mối dạng.
Còn chính chủ thì sao nhỉ.
Đổi thay rõ.
Dửng dưng.
Lạ kỳ dạo này mình rất dửng dưng mọi thứ ở cơ quan.
Rất chịu khó nghe, rất chịu khó cười.
Rất chịu khó miệng há hốc "thế á"
Và quan trọng nhất - Rất chịu khó im lặng.

Cơ quan nát như tương.
Đám người cũ phát tán mỗi tên một nơi.
Lũ còn lại, luôn nhìn nhau ra chiều thông cảm. Và nhìn ma mới với ánh mắt mang hình viên đạn.

Mình chẳng hiểu mấy ông lớn, ông nhỡ, ông bé...có tầm nhìn kiểu gì mà cơ quan cứ ngày càng lụn bại.



Đầu to nhưng óc bằng quả nho.
Nói nhanh cho nó vuông.

.....
Ốm mãi chẳng khỏi. Chán quá.

Ho như ho gà. Ba đợt kháng sinh mà không đỡ. Rõ thật là.
Bây giờ chuyển sang uống đông y.
Thuốc bắc gì mà say thế. Cứ thấy buồn ngủ và ăn như chưa bao giờ được ăn. Thế là sao?
Chắc muốn mình ngủ nhiều để khỏi ho đây mà.

Lại phải quay sang tập yoga.
Mấy năm trước tập đều yoga mình có bị dị ứng đâu nhỉ. Mới bỏ hơn năm bị lại ngay.

Điên thật.

cho một chiều âm u