• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Yêu Nhau

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Yêu Nhau

    yêu nhau như chó với mèo
    yêu được một lúc mèo trèo lên cây
    chó nhìn cặp mắt thơ ngây
    giậm chân xuống đất "mẹ mày xuống không?"
    mèo cười "đồ chó lắm lông!
    bố đếch xuống đấy đồ không biết trèo
    !"
    chó ta nhìn thẳng mắt mèo
    mày khinh bố quá, bố trèo cho coi
    chẳng may ngã xuống thì toi
    chó ta lẳm nhẳm, thế thôi kệ mày
    chẳng thèm cái đồ mặt dày
    gọi thì không xuống thế thì ông đi...
    Hãy hướng về phía mặt trời mọc bóng tối sẽ khuất sau lưng anh.
    Similar Threads
  • #46

    ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi hải vũ View Post
    Có khi nào trên đường đời tấp nập
    Ta vô tình chạm mặt một người điên
    Mắt môi ấy? ôi sao mà giống thế !
    Djo.t lẹ nào kẻo hắn nhận ra ta ...
    Sao lại nhìn ai cũng tưởng điên?
    Nhìn kỹ lại đi, là bạn hiền,
    Lâu lâu....cẩu sực vài ba phát,
    La làng một phát là hết điên
    Pasteur khỏi viếng, hỡi bạn hiền.

    Chúc Giáng sinh và năm mới vui vẻ nhé bạn.

    Comment

    • #47

      ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi Uất Kim Hương View Post
      Sao lại nhìn ai cũng tưởng điên?
      Nhìn kỹ lại đi, là bạn hiền,
      Lâu lâu....cẩu sực vài ba phát,
      La làng một phát là hết điên
      Pasteur khỏi viếng, hỡi bạn hiền.

      Chúc Giáng sinh và năm mới vui vẻ nhé bạn.
      ..."Em chỉ là người điên trong vườn hoa tình ái
      Em chỉ là người say bên đường anh nhìn thấy
      Anh đi đi người điên ko biết nhớ và người say ko biết buồn" ...
      Nghe buồn nhạc khúc mùa đông
      Nhắc người tri kỉ lòng ta nghẹn ..(xuống xề)..ngào ...
      Bạn hiền đồng cảnh lao đao
      Cẩu xực một phát chích liền bao kim
      Pasteur hok dám làm phiền
      Vần thơ đả cẩu trọng tiền khinh tâm
      sigpic

      Comment

      • #48

        Yêu nhau mơ hoá trăng sao
        Ngàn năm thương mãi bên nhau muôn đời
        Thiên trường địa cửu rong chơi
        Đem yêu thương thắp cho người tìm nhau
        Đời vui xoá dấu tình sầu.....
        sigpic

        Comment

        • #49

          Yêu nhau con mắt liếc qua
          Ghét nhau ném đá... vỡ đầu nhau ra

          Tôi khám phá ra bí mật của đại dương khi suy niệm về một giọt sương mai.

          Comment

          • #50

            Yêu nhau xe máy cũng cho
            Ghét nhau...mấy quà sinh nhât...em nè...trả đây!!!
            He he he
            Toi van nho...

            Comment

            • #51

              Yêu nhau cho mệt cái lòng
              Cho đau cái óc ,cho cuồng trái tim
              Yêu nhau nhớ quá hoá điên
              Thêm sầu thêm khổ thêm phiền cái thân
              ........
              sigpic

              Comment

              • #52

                Yêu nhau cũng phải biết dừng
                phải chui đúng chổ dây thừng xiết cho
                Yêu nhau phải biết thăm dò
                Trái tim lộn chổ dâng cho uổng đời...

                Comment

                • #53

                  Yêu nhau cân đếm đong đo ?
                  Như rau giữa chợ lựa cho thỏa lòng (?)
                  Như xe chạy ở ngoài đường
                  Lắm khi thắng hỏng …nhà thương ghé vào
                  Tình yêu nó lắm sắc màu
                  Khổ đau hạnh phúc tùy vào cái duyên
                  "12 bến nước" truân chuyên
                  Biết đâu bến đục bến trong mà dừng
                  "Cầu tre lắc lẻo gập ghềnh"
                  Đoạn trường ai có qua cầu mới hay!
                  sigpic

                  Comment

                  • #54

                    "Cầu tre lắc lẻo gập ghềnh"
                    Đoạn trường ai có qua cầu mới hay!


                    Comment

                    • #55

                      ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi hải vũ View Post
                      Yêu nhau cân đếm đong đo ?
                      Như rau giữa chợ lựa cho thỏa lòng (?)
                      Như xe chạy ở ngoài đường
                      Lắm khi thắng hỏng …nhà thương ghé vào
                      Tình yêu nó lắm sắc màu
                      Khổ đau hạnh phúc tùy vào cái duyên
                      "12 bến nước" truân chuyên
                      Biết đâu bến đục bến trong mà dừng
                      "Cầu tre lắc lẻo gập ghềnh"
                      Đoạn trường ai có qua cầu mới hay!
                      Ai từng qua ải đoạn trường
                      Nghỉ lại tự trách tự thương thân mình
                      KHI yêu...cả hai hy sinh
                      Thì giờ chẳng phải riêng mình ai đau.....

                      Comment

                      • #56

                        ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi nhatquynh View Post
                        Ai từng qua ải đoạn trường
                        Nghỉ lại tự trách tự thương thân mình
                        KHI yêu...cả hai hy sinh
                        Thì giờ chẳng phải riêng mình ai đau.....

                        Yêu nhau duyên kiếp cùng xây
                        Mơ chung cùng giấc đắng cay cùng lòng
                        Yêu Nhau cơm nguyện chung mâm
                        Đêm ngày san sẻ ấm nồng chung tim.
                        Vắng chàng hoa cũng biếng cười
                        Vườn yêu lã chã tuôn rơi lệ sầu..

                        Comment

                        • #57

                          Yêu nhau hơn bảy năm trời
                          giờ này ta mới hiểu ra lẽ đời
                          vị yêu đắng lắm ai ơi
                          uống chi cho khổ cho lệ sầu rơi
                          Hãy hướng về phía mặt trời mọc bóng tối sẽ khuất sau lưng anh.

                          Comment

                          • #58

                            Vịnh Hoa Bướm

                            Vịnh Hoa Bướm

                            Hoà Thượng Thích Giác Nhiên

                            Hoa tươi đẹp nên hoa kia tàn tạ!
                            Bướm lịch xinh nên bướm bị ép khô!
                            Khuyên ai chớ có mơ hồ
                            Soi gương hoa bướm để tô điểm mình…
                            Thấy bướm nhởn nhơ đẹp quá chừng
                            Giơ tay bắt lấy lận trong lưng
                            Đem về hé mở ra xem thử
                            Bướm rã nát tan, hết nỗi mừng!
                            Mừng tưởng bướm kia đậu cành hoa
                            Sắc xinh đẹp lắm, khó phôi pha
                            Giương râu, chớp cánh như long phụng
                            Phấn chiếu hào quang tựa báu ngà
                            Ngờ đâu bắt lấy được trong tay
                            Cánh đứt râu rơi, rã thể hài
                            Xem kỹ nó là sâu lộn kén
                            Mọc thêm râu cánh lại xinh thay!
                            Thi sĩ viết ra cảm tưởng này
                            Ước chi để bướm nhởn nhơ bay
                            Ngắm xem vẻ đẹp thiên nhiên tạo
                            Hoa, bướm cùng chung mới đủ đầy
                            Hoa trổ đẹp màu thiếu bướm ong
                            Khiến nên thi sĩ phải đau lòng!
                            Trách ai nhẫn nỡ bày phương chước
                            Bắt bướm ép vào cảnh giả không!
                            Phải chi để bướm được thong dong
                            Ngắm bướm, xem hoa rất thỏa lòng
                            Bắt lấy làm chi càng gớm quá
                            Thế rồi ân hận đó hay không?

                            Ngụ ý bướm hoa để chỉ rành
                            Ma vương nhiễu hại kẻ tu hành
                            Quyết sao bắt được về tay chúng
                            Thỏa mãn đôi ngày lại ghét ganh

                            Chừng đó xem như một kẻ thù
                            Khinh khi thị mạt quá si ngu
                            Sớm nên ngừa bịnh hơn trị bịnh
                            Bụi đóng gương lòng phải kíp lau.

                            Bướm hoa lấy đó để răn lòng
                            Khuyên hỡi bạn mình chớ cậy trông
                            Danh lợi sắc tài là ảo mộng!
                            Nương về đạo đức mới cầu mong

                            Mong thoát trần gian hiện kiếp này
                            Thì mùi vật chất hãy đừng say!
                            Thất tình, lục dục cần xa lánh
                            Ngũ nhãn, lục thông mới hiện bày

                            Bày đặt chỉ ra chánh nẻo đường
                            Hỡi người muốn đến cõi Tây phương
                            Khá nên vâng giữ lời răn dạy
                            Đây lắm lòng thương mới tỏ tường.

                            Mỹ Tho, ngày 17-10-1963

                            Đã chỉnh sửa bởi vertumnus; 14-07-2017, 10:26 PM.
                            Hãy hướng về phía mặt trời mọc bóng tối sẽ khuất sau lưng anh.

                            Comment

                            • #59

                              VỊNH CÀNH DƯƠNG

                              Cành dương đẹp, muôn người đều chăm chú
                              Gió thổi qua nghe tựa thể nhạc đờn
                              Tiếng vi vu ôi thích thú nào hơn
                              Muốn sao được đem về nghe mãi mãi

                              Nhìn gió thổi, cành rung rinh giao lại
                              Lá xinh xinh đẹp đẹp lắm thay thay!
                              Liền giơ dao chặt lấy hết nguyên cây
                              Về cắm để trong bình xem ngắm nghía

                              Bữa thứ nhất, thấy còn trông vẻ đẹp
                              Đôi ngày sau, lần đổi sắc thay màu
                              Giọng vi vu chẳng nghe được tiếng nào
                              Chỉ tồn tại một cành dương xơ xác

                              Khi nhắc đến, lòng tôi càng bi đát!
                              Người nhẫn tâm cầm dao chặt nguyên cây
                              Muốn thỏa vui thích thú chỉ đôi ngày
                              Rồi có nước đem vào lò chụm lửa

                              Mỗi chiều Thu, gió đưa qua song cửa
                              Ngắm nhìn xem tiếng vi vút đâu rồi?
                              Trách ai kia nỡ đốn nhánh chặt chồi
                              Cây tàn tạ, hết còn trông vẻ đẹp!

                              Lời ngụ ý, chỉ người sao quá hẹp
                              Muốn làm sao cho thỏa thích phần mình
                              Lại xô đùa cả nhân loại chúng sinh
                              Xuống biến nghiệp trầm luân đầy khổ não!

                              Bậc chân tu đã xả thân vì đạo
                              Đâu còn màng danh vọng với giàu sang
                              Sao còn đem cột trói mối dây oan?
                              Mồi chung đỉnh lập lòe càng bêu nhử

                              Kẻ hữu chí, nguyện một lòng gìn giữ
                              Người yếu tâm ắt vướng phải sa cơ
                              Biết tu hành, đâu đành nỡ làm ngơ
                              Để sụp đổ cội bồ đề tiêu hoại

                              Cần mở rộng tâm từ bi hà hải
                              Vì chúng sanh, vì đau khổ bao quanh
                              Quyết tu sao thoát khỏi chốn mê thành
                              Hầu đáp nghĩa, ơn chúng sanh muôn một

                              Lời khuyên nhủ, khuyên người nên thấu tột
                              Biết tội rồi, chớ khuấy phá người tu
                              Ác nghiệt thay! Hơn thuốc độc, ếm, trù…
                              Là kéo níu người chơn tu sa ngã

                              Phá cốt Phật, dầu bách thiên tan rã
                              Đốt hại chùa, đến thập vạn còn dung
                              Phá hủy Tăng, tội ấy lớn không cùng…
                              Sa địa ngục, đời kiếp nào thoát khỏi

                              Nhưng ít kẻ cố ra công tìm tỏi
                              Ở trên đời, hại ái dục đứng đầu
                              Tam nghiệp gây, đủ tội lỗi gồm thâu
                              Thiên vạn ác đều bởi dâm vi thủ

                              ***

                              Gió thổi cành dương tiếng thật hay
                              Sao đành vội bẻ để phôi phai?
                              Còn tu tựa thể như Tiên, Phật
                              Bỏ đạo ra đời giống kẻ say!

                              ***

                              Hết lúc mến ưa, rồi chán ghét
                              Hết hồi quý trọng lại chê bai
                              Nghĩ ra sự thế đà như thế
                              Nương bóng Phật đài được rảnh tay

                              ***

                              Dục vọng là môn hại đứng đầu
                              Nhận người chìm đắm giữa sông sâu
                              Ai mau thức tỉnh nương về đạo
                              Thoát khỏi trần gian cảnh khổ sầu!

                              ***

                              Dâm dục hại người khổ lụy thân
                              Kẻ ngu đắm nhiễm mết mê trần
                              Muôn ngàn đời kiếp càng lên xuống
                              Khổ não trầm luân đủ vẹn phần

                              ***

                              Phật dạy trên đời nẻo tử sanh
                              Tại lòng tham nhiễm sắc, tài, danh…
                              Chôn vùi tánh mạng trong đau khổ
                              Trồi hụp biển mê cũng đã đành!

                              ***

                              Dục vọng nổi lên chẳng kể gì
                              Miễn cho thỏa chí tánh cuồng si
                              Ấy là chuốc lấy niềm đau khổ
                              Kẻ trí phải cần xét nghĩ suy

                              ***

                              Một phút ham vui chẳng ích gì
                              Suốt đời vướng phải lụy lâm ly!
                              Thần, Tiên, Thánh, Phật đều ghê sợ
                              Độc nhứt trần gian khó sánh bì!

                              ***

                              Rốt cuộc trầm luân khó bước ra
                              A Tỳ địa ngục thoát sao qua
                              Sớm nương theo đuốc Từ quang rọi
                              Tu chứng Niết-bàn khỏi đọa sa!

                              ***

                              Thi sĩ dệt thành tám đoạn thơ
                              Nguồn ân bể ái vẫn không bờ
                              Người tu sớm khá cần xa lánh
                              Quả Phật đắc thành khỏi ước mơ!

                              Định Tường, ngày 20-10-1963
                              Thích Giác Nhiên
                              Hãy hướng về phía mặt trời mọc bóng tối sẽ khuất sau lưng anh.

                              Comment

                              Working...
                              X
                              Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom