Bất cứ ai trên đời đều có tình thương của mẹ. nhưng riêng tôi thì được ơn trên ưu ái tặng cho hai người mẹ. Đó là mẹ đẻ và mẹ chồng của tôi.
Mẹ thân sinh ra tôi năm nay đã ngoài 66 tuổi. Ngày xưa chỉ vì cuộc sống mưu sinh hàng ngày nuôi bảy đứa con san sát tuổi nhau ăn học, cùng lúc phải nuôi giấu những cán bộ, những hoạt động cách mạng bí mật của ba tôi, người đã phải thức khuya dậy sớm, buôn bán tảo tần, lo nghĩ rất nhiều nên bây giờ người yếu lắm so với mọi người cùng lứa tuổi. Sau khi nghỉ hưu, ba mẹ tôi về quê để lại căn nhà cho thuê lấy tiền sinh sống, hàng tháng các con cho được bao nhiêu, mẹ tôi giữ không dám tiêu xài, để cho lại đứa con nào đang gặp khó khăn. Bản thân tôi vì có đông con nên mỗi tháng mẹ phải giúp cho năm trăm ngàn đồng, có lần tôi dẫn các cháu về quê thăm mẹ, người dúi vào tay tôi một số tiền nhỏ và một chai rượu tây rồi nói :
_ “ Mẹ để dành chai rượu này từ hôm tết, mẹ cho con để dành khi nào không có tiền thì bán mà xài nhé ”.
Tự dưng nước mắt tôi rơi xuống như mưa, mưa bên ngoài và cả trong cõi lòng, tôi tự trách mình tại sao lại không nuôi nổi mẹ, không chăm sóc kề cận lại để cho hai đấng sinh thành sớm hôm cô độc nơi vườn cây, luống cỏ trong lúc tuổi già. Tôi đã ôm mẹ rồi khóc, khóc thật nhiều để những giọt nước mắt của mình rửa sạch những ăn năn, mà từ nhỏ cho đến trưởng thành đã làm cho mẹ buồn và lo lắng, người đã chăm sóc cho tất cả chị em gái chúng tôi mỗi khi sinh nở, mỗi khi thất bại buồn phiền….Và chúng tôi đã về ôm gối mẹ nhờ sự chở che đùm bọc như thưở nào.
Tấm lòng của mẹ là như thế đó, rồi mai đây để đền đáp ơn người, tôi sẽ dạy dỗ, thương yêu các con mình cũng bao la sánh bằng Trời biển như chính người mẹ kính yêu của tôi.
Mẹ chồng tôi năm nay 77 tuổi, người già yếu lắm nhưng vẫn còn rất minh mẫn sáng suốt. Thời gian 24 năm làm dâu, mẹ luôn luôn quan tâm dạy bảo, bênh vực mỗi khi tôi bị chồng đánh đập, có lần vì cản ngăn con trai, người đã đỡ giúp tôi những cái đánh để rồi thay thế tôi lưu lại trên người của mình những vết thâm đen, bầm tím suốt cả tháng và cũng nhờ vậy từ đó trở đi chồng tôi giảm bớt đánh tôi hơn. Sống trong gia đình nề nếp, phong kiến “ Chồng chúa vợ tôi ” bản thân mẹ cũng khổ rất nhiều đối với chồng, ông thưòng la mắng và đánh đập mẹ để thực thi quyền làm chủ của mình cho dù bất kể lúc nào hay nơi đâu. Dù khổ đến mấy, người cũng âm thầm chịu đựng không một lời than hay trách móc, nhưng lúc nào mẹ cũng dõi mắt theo tôi để bênh vực an ủi… Cho đến một ngày vì chồng tôi đốt hết tất cả quần áo, tôi quá chán nản buồn phiền nên đã quyết định xin mẹ cho mình đi tu. Mẹ đã góp nhặt hết tất cả số tiền còn lại để mua cho tôi mấy bộ quần áo, rồi gởi tôi vào một nhà dòng tạm thời lánh nạn.Thời gian trôi qua, khi đã nhận thấy con trai mình biết hối hận, người gọi tôi về để vợ chồng hoà hợp cho đến ngày hôm nay.
Hai người mẹ kính yêu của con ! Con xin viết ra đây những nỗi lòng chất chứa mà không có dịp nào để nói lên tình yêu thương sâu sắc đáng kính lên các mẹ, con chỉ xin gởi đến các mẹ ngàn lời yêu thương và thọ muôn muôn tuổi.
Mẹ thân sinh ra tôi năm nay đã ngoài 66 tuổi. Ngày xưa chỉ vì cuộc sống mưu sinh hàng ngày nuôi bảy đứa con san sát tuổi nhau ăn học, cùng lúc phải nuôi giấu những cán bộ, những hoạt động cách mạng bí mật của ba tôi, người đã phải thức khuya dậy sớm, buôn bán tảo tần, lo nghĩ rất nhiều nên bây giờ người yếu lắm so với mọi người cùng lứa tuổi. Sau khi nghỉ hưu, ba mẹ tôi về quê để lại căn nhà cho thuê lấy tiền sinh sống, hàng tháng các con cho được bao nhiêu, mẹ tôi giữ không dám tiêu xài, để cho lại đứa con nào đang gặp khó khăn. Bản thân tôi vì có đông con nên mỗi tháng mẹ phải giúp cho năm trăm ngàn đồng, có lần tôi dẫn các cháu về quê thăm mẹ, người dúi vào tay tôi một số tiền nhỏ và một chai rượu tây rồi nói :
_ “ Mẹ để dành chai rượu này từ hôm tết, mẹ cho con để dành khi nào không có tiền thì bán mà xài nhé ”.
Tự dưng nước mắt tôi rơi xuống như mưa, mưa bên ngoài và cả trong cõi lòng, tôi tự trách mình tại sao lại không nuôi nổi mẹ, không chăm sóc kề cận lại để cho hai đấng sinh thành sớm hôm cô độc nơi vườn cây, luống cỏ trong lúc tuổi già. Tôi đã ôm mẹ rồi khóc, khóc thật nhiều để những giọt nước mắt của mình rửa sạch những ăn năn, mà từ nhỏ cho đến trưởng thành đã làm cho mẹ buồn và lo lắng, người đã chăm sóc cho tất cả chị em gái chúng tôi mỗi khi sinh nở, mỗi khi thất bại buồn phiền….Và chúng tôi đã về ôm gối mẹ nhờ sự chở che đùm bọc như thưở nào.
Tấm lòng của mẹ là như thế đó, rồi mai đây để đền đáp ơn người, tôi sẽ dạy dỗ, thương yêu các con mình cũng bao la sánh bằng Trời biển như chính người mẹ kính yêu của tôi.
Mẹ chồng tôi năm nay 77 tuổi, người già yếu lắm nhưng vẫn còn rất minh mẫn sáng suốt. Thời gian 24 năm làm dâu, mẹ luôn luôn quan tâm dạy bảo, bênh vực mỗi khi tôi bị chồng đánh đập, có lần vì cản ngăn con trai, người đã đỡ giúp tôi những cái đánh để rồi thay thế tôi lưu lại trên người của mình những vết thâm đen, bầm tím suốt cả tháng và cũng nhờ vậy từ đó trở đi chồng tôi giảm bớt đánh tôi hơn. Sống trong gia đình nề nếp, phong kiến “ Chồng chúa vợ tôi ” bản thân mẹ cũng khổ rất nhiều đối với chồng, ông thưòng la mắng và đánh đập mẹ để thực thi quyền làm chủ của mình cho dù bất kể lúc nào hay nơi đâu. Dù khổ đến mấy, người cũng âm thầm chịu đựng không một lời than hay trách móc, nhưng lúc nào mẹ cũng dõi mắt theo tôi để bênh vực an ủi… Cho đến một ngày vì chồng tôi đốt hết tất cả quần áo, tôi quá chán nản buồn phiền nên đã quyết định xin mẹ cho mình đi tu. Mẹ đã góp nhặt hết tất cả số tiền còn lại để mua cho tôi mấy bộ quần áo, rồi gởi tôi vào một nhà dòng tạm thời lánh nạn.Thời gian trôi qua, khi đã nhận thấy con trai mình biết hối hận, người gọi tôi về để vợ chồng hoà hợp cho đến ngày hôm nay.
Hai người mẹ kính yêu của con ! Con xin viết ra đây những nỗi lòng chất chứa mà không có dịp nào để nói lên tình yêu thương sâu sắc đáng kính lên các mẹ, con chỉ xin gởi đến các mẹ ngàn lời yêu thương và thọ muôn muôn tuổi.