• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

"Nước cả mênh mông ngập Hạ Phì"

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • "Nước cả mênh mông ngập Hạ Phì"

    "Nước cả mênh mông ngập Hạ Phì"
    Lã Bố - Điêu Thuyền tự truyện

    Lời nói đầu
    Trong 1 lần đi chơi muộn, nhưng không uống rượu mà uống nhiều café, do ngủ không nổi nên ngồi nghĩ vẩn vơ và có ý viết câu truyện này.
    Các bạn cho ý kiến gì thì cứ đóng góp, có điều nếu chê thì chê nhẹ nhàng thôi, kẻo mình lại tủi thân, lần sau ko dám viết nữa.
    Similar Threads
  • #2

    1

    cửa Bắc Hạ Phì – canh 2.
    Trời không sao, mây che kín cả ánh trăng nhưng xung quanh thành vẫn sáng rực như ban ngày.
    Dưới chân thành nước đã ngập gần hết cánh cửa rồi, không rõ thằng giặc Tào này nó khơi nước từ bao giờ nhỉ ? Chiến mã của ta bơi trên sông như đi trên đất liền nhưng còn …làm sao có thể đưa từng ấy người thoát được với nó đây?
    Quân Tào vây chặt quá, đèn đuốc sáng rực cả một vùng…mà ta đụng độ với hắn lần này là lần thứ bao nhiêu rồi nhỉ ? kể từ lần để hắn thoát ở Lạc Dương, không ngờ lại có ngày ta phải nằm chờ chết trong tay hắn, khốn thật !
    Ta thua hắn ở điểm nào cơ chứ ?
    Ta là chiến thần vô địch cơ mà ?
    Mấy kẻ địch được cây phương thiền hoạ kích trong tay ta ?
    Trận hoả thiêu ở Bộc Dương cũng không đốt chết được con cáo già ấy ! ý trời ! Ta mắc phải cảnh này, tất cả có lẽ là ý trời!!!

    Comment

    • #3

      2

      Phòng tướng quân – canh 2.
      Chàng đâu rồi ? Sao bình rượu vứt ngổn ngang thế này ?
      Chàng vẫn không nghe lời khuyên của ta, dạo này chàng uống nhiều rượu quá, chàng gầy đi nhiều rồi.
      Chàng có tâm sự gì chăng? Hay chàng hối hận vì đã không nghe lời tướng sĩ? Chàng có oán trách ta không? cuộc đời chìm nổi của ta chỉ có chàng là chỗ dựa., ta chỉ không muốn rời xa chàng, mãi mãi không rời xa.
      Có lẽ nếu không vướng bận ta, chàng đã có thể thoả chí anh hùng, xông pha ngoài trận mạc, người anh hùng vô địch trên chiến trường ư ? – đó không phải là điều mà ta mong muốn, cũng không phải là điều làm ta yêu chàng.
      Trong mắt kẻ địch, chàng là chiến thần vô địch, là cái gai họ phải nhổ, đối với ta, chàng chỉ là một người bình thường, một người dám làm tất cả, hy sinh tất cả vì ta.
      Trời ơi, trong thời buổi loạn lạc này, một người mang nặng tình cảm như chàng thì sao có thể tồn tại được, cho dù trên chiến trường chàng là vô địch.
      Có quá nhiều tình cảm – có lẽ đó là điều làm chàng thua Tào Tháo, nhưng đó cũng là điều làm ta yêu chàng.

      Comment

      • #4

        3.

        Cửa bắc Hạ phì – canh 3.
        Công Đài ! Ngươi có oán hận ta vì đã không nghe theo ngươi không?
        Ngươi có nghĩ rằng nếu theo kế sách của ngươi thì chúng ta sẽ đánh lui được Tào Tháo không?
        Nếu đẩy lui được hắn lần này thì lần sau, lần sau nữa…liệu ta có đẩy lùi được hắn không?
        Đưa binh ra ngoài thành để cầm cự ư? liệu chúng ta cầm cự được mấy hôm đây?
        Quân của hắn đủ đông để vây ta cả ở trong lẫn ngoài.
        Ra ngoài thành ! rời xa nàng ! ta không thể làm được. Gần đây ta chỉ muốn ở bên nàng, ta muốn bảo vệ người con gái yếu đuối ấy, chỉ đơn giản là bảo vệ và che chở.
        Ngoài điều đó ra, ta không còn nghĩ được điều gì cả.
        Lại một đợt tấn công nữa đây.

        Comment

        • #5

          4.
          Phòng tướng quân – canh 3
          Ta đã ở bên chàng bao nhiêu năm rồi nhỉ ? 7 năm hay 8 năm ? không nhớ nữa.
          Ngày ta gặp chàng ở phủ Tư Đồ, chàng có nhớ không?
          Lúc đó ta chưa biết chàng, và cũng không yêu chàng.
          Trong mắt ta chàng chỉ là kẻ háo sắc, kẻ si tình tội nghiệp.
          Chàng bước theo từng bước nhảy của ta, cũng giống như con thiêu thân bước đến bên ngọn đèn…
          Ta yêu chàng từ lúc nào nhỉ ?, ta không biết nữa, và cũng không cần biết.
          Đã có bao nhiêu người đàn ông đi qua cuộc đời của ta, chàng có biết không?
          Chàng có biết, ta có 1 gia đình, không phải, mà là đã có 1 gia đình…

          Comment

          • #6

            5
            Cửa Tây Hạ Phì – canh 4.
            Giặc đã lui.
            Ta mệt mỏi lắm rồi.
            Ta chiến đấu vì cái gì đây? Vì nàng ư ? bây giờ thì đúng là như vậy.
            Nhưng trước đây, trước đây thì sao?
            À, ta nhớ rồi – đúng hơn thì chưa bao giờ ta quên cả.
            Chắc phải 10 năm, không 13 năm rồi, lúc đó tên ta …là gì nhỉ ?, a, là Ôn …, cái tên mà bây giờ ta đã hoàn toàn xa lạ và cũng không nhớ ra nổi nữa rồi.
            Lúc mang cái tên đó, ta chỉ là thằng ăn mày, không cha ,không mẹ, không nhà cửa, đúng! 1 thằng ăn mày không hơn không kém.
            Chính tại cái đất Từ Châu này, mảnh đất mà ta đã phải mang tiếng vong ân bội nghĩa để đánh cướp, ta gặp nàng.
            Có phải nàng không nhỉ ? có lẽ là phải, hình ảnh nàng ta không thể nào quên được, nhưng…thời gian làm làm mọi thứ trở nên vô nghĩa, kể cả niềm tin của con người.
            Có điều nếu đúng là nàng thì chắc chắn nàng không có cái tên như bây giờ, bởi vì tên của nàng lúc đó – ta vẫn khắc ở…

            Comment

            • #7

              6
              Phòng tướng quân – canh 4.
              Từ Châu, nơi đây ta đã có 1 mái nhà, và có cha của ta!
              Ta chỉ còn nhớ cha rất tốt, ông luôn giúp tất cả những kẻ gặp khó khăn, từ những người ăn xin, đến những kẻ lang thang cơ nhỡ…
              Cha rất thương ta, và ta cũng thương ông. Tất cả những gì ta làm cho ông, chỉ là giúp ông phân phát lòng tốt của mình cho những kẻ khốn cùng.
              Năm đó, cái năm ta không bao giờ quên, chỉ trong 1 đêm, nhà ta đã không còn gì cả, tất cả đều đổ nát, tất cả đều bị cháy thành tro bụi.
              Có ai muốn làm ca kỹ không ? có ai muốn đem thân ra để cho lũ chó lợn dày xéo không ?
              Ta phải làm như vậy vì… cha ta, ông đã chết sau khi đưa ta đến Lạc Dương để tránh nạn, chết trong đói khát, chết trong cô đơn, lạnh lẽo. Đời ca kỹ của ta bắt đầu như vậy đấy.
              Tư Đồ đại nhân ! ông mang ta ra khỏi nơi nhơ nhớp đó, ông có thực sự yêu thương ta không ? ông có coi ta như con không, hay cũng chỉ coi ta như một món đồ để thực hiện âm mưu của mình ?
              Ông thực sự chẳng khác lũ đàn ông đốn mạt đã giày xéo ta bao nhiêu, dù sao ta cũng cám ơn ông, nhờ có ông mà ta gặp được chàng.
              Có lẽ đối với nhiều người khác ông là người tốt.
              Cha ta cũng đã là 1 người tốt
              Nhưng, thời loạn lạc này, người tốt có lẽ sẽ không có kết cục tốt đẹp.
              Đối với ta, chàng cũng là 1 người tốt.

              Comment

              • #8

                7
                cửa Tây Hạ Phì – Canh 5
                Lúc giặc tấn công vào Từ Châu năm đó,
                Nàng đã ở đâu, ta đã vượt qua tất cả để đi tìm nàng, vượt qua đám người đang lũ lượt trốn chạy, vượt qua cả bọn cướp lăm lăm đao kiếm trên tay…
                Những gì còn sót lại chỉ là tro tàn, đổ nát…
                Thế rồi……
                Sau 5 năm, 5 năm dài đằng đẵng, ta gặp lại nàng, có phải là nàng không?
                Khi ta gặp lại nàng, nàng đang múa, điệu múa của tiên nữ, đôi mắt ta, trái tim ta, tất cả đều bị nàng cuốn hút, ta không thể cưỡng lại được…số phận lại cho ta gặp lại nàng.
                Nàng đã không còn mang cái tên ấy nữa - cái tên mà ta được nghe để rồi nhớ mãi – trong lần đầu tiên ta gặp nhau…
                Cả ta cũng vậy, ta cũng đâu còn giữ lại tên mình thủa đó, mà có lẽ nàng cũng không nhớ tên của một kẻ lang thang đang nhận sự bố thí đâu…
                Nghĩa phụ - kẻ gian thần mà ta gọi là nghĩa phụ - hắn đối với ta rất tốt. Hắn là kẻ duy nhất mà ta cảm thấy kính phục và…có cả 1 chút sợ hãi.
                Thế nhưng ta đã bất chấp tất cả, cả cái sự kính phục và sợ hãi đối với lão, cả cái sự chửi rủa của thế gian, ta chỉ muốn có nàng, muốn được ở bên nàng…không ai có thể cản được ta, cho dù là hắn, kẻ mà ta vẫn gọi là nghĩa phụ…

                Comment

                • #9

                  8
                  Phòng tướng quân – Canh 5
                  Khi chàng cướp ta từ tay hắn - kẻ mà chàng vẫn gọi là cha…
                  Ta thấy thương hại cho chàng, thương cho một con bọ ngựa đang bắt ve sầu nhưng cũng sắp bị chim sẻ rỉa thịt…
                  Lúc đó ta thấy chàng đáng thương và…tầm thường, chỉ là một kẻ tầm thường, đang mù quáng vì một con đàn bà như ta…
                  Thế thì tại sao và khi nào…ta yêu chàng nhỉ?
                  Ta chỉ nhớ, giữa đám loạn quân đang điên cuồng trả thù cho cái kẻ mà chàng đã từng gọi là cha ấy, chàng cũng chiến đấu một cách điên cuồng, chỉ để đưa ta ra khỏi thành.
                  Người chàng lúc đó có bao nhiêu vết thương nhỉ ? cả những vết thương mà chàng đã đỡ thay cho ta nữa.
                  Ngoài cha của ta, chỉ có chàng là người đã hy sinh tất cả để bảo vệ ta.
                  Tại sao chàng lại yêu ta đến như vậy ? ta có xứng đáng để chàng hy sinh nhiều như vậy không ?

                  Comment

                  • #10

                    9
                    Tảng sáng - cửa Bắc Hạ Phì.
                    Ta sẽ làm tất cả theo lời nàng,
                    Nng muốn ta không uống rượu, ta sẽ không uống nữa, ta sẽ chém tất cả những kẻ mang rượu đến trước mặt ta…
                    Nàng muốn ta bảo vệ nàng, ta sẽ chiến đấu để bảo vệ nàng, sẽ giết tất cả những cả muốn làm hại nàng…
                    Ta chỉ cần được ở bên nàng thôi.
                    Ở bên cạnh nàng, ta mới cảm thấy hạnh phúc.
                    Ở bên cạnh nàng, ta mới thấy bình yên, quên hết mệt mỏi và lo lắng.
                    Ở bên cạnh nàng, ta mới là ta.
                    Ta không cần biết nàng có phải là người con gái trong quá khứ của ta hay không, giờ đây ta chỉ yêu con người hiện tại của nàng…
                    Ta muốn sống bên nàng mãi mãi, ta không thể sống thiếu nàng
                    và cũng không thể rời xa nàng
                    Ta sẽ làm tất cả, cho dù phải đối đầu với cả thế gian
                    Cho dù phải lạy lục van xin kẻ thù…chỉ để được bên nàng…mãi mãi…

                    ---------------------
                    Trời đã sáng
                    Tiếng sông nước vẫn vỗ ầm ì dưới tường thành.Tiếng hò reo của binh sĩ từ xa vọng lại…….

                    Comment

                    • #11

                      Câu truyện được viết dựa trên 1 chương trong “Hán cung 24 triều” có nói về xuất thân của Điêu Thuyền và Lã Bố.
                      Cách viết nội tâm xen kẽ giữa 2 nhân vật là “bắt chước” trong “Thiếu nữ đánh cờ vây” của Sơn Táp.

                      Comment

                      Working...
                      X
                      Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom