Gương Yêu Người
Cứ mỗi lần nghĩ tới dụ ngôn Chúa nói về gương yêu người, tôi lại buồn .
Có một cái gì như mỉa mai làm tôi hổ thẹn . Có một cái gì cay đắng làm tôi bứt rứt .
Tôi tưởng rằng khi đưa ra gương bác ái, Chúa sẽ bảo: Hãy bắt chước thầy cả này, người giáo hữu kia . Nhưng Chúa lại bảo: Hãy bắt chước gương người ngoại đạo!
Không những thế, Chúa còn đem ra đối chiếu ba thái độ: một của thầy cả, một của người quý chức trong đạo và một người ngoại giáo . So sánh lại càng thấy rõ hai vị cao cấp trong tôn giáo kia thua kém xa người ngoại đạo .
Đây dụ ngôn Chúa kể cho một luật sĩ: "Người kia đi từ Giêrusalem đến Giêricô dọc đường bị sa vào ổ cướp . Chúng lột hết quần áo và đánh nhừ tử, rồi bỏ mặc người nửa sống nửa chết mà đi .
Tình cờ một thầy cả nọ cũng xuống theo con đường ấy, thấy người kia, ông liền tránh một bên và đi qua . Cũng vậy một thầy Lêvi đến nơi, thấy thế cũng tránh một bên và đi qua . Song một người Samari đi đường đến gần thấy vậy, liền động lòng thương người ấy . Ông liền lấy dầu và rượu xoa rịt vết thương, lại đặt lên ngựa mình đem về nhà quán mà săn sóc . Hôm sau, ông trao cho chủ quán hai quan tiền và dặn rằng "Xin săn sóc người này, có tốn kém hơn thì lúc về tôi sẽ trả thêm". Trong ba người đó, ông nghĩ ai là kẻ thân cận với kẻ bị cướp ? Luật sĩ thưa: Chính kẻ đã thương giúp nạn nhân . Chúa Giêsu phán: Ông hãy về bắt chước như thế" (Lc 10,29-37).
Càng suy càng thấy đau xót .
Vị thầy cả chuyên giảng luật Chúa . Nhưng luật căn bản của Chúa là luật bác ái thì ngài lại không giữ .
Thầy Lêvi thuộc hạng người thế giá, lại chuyên lo việc đạo, nhưng điều răn chính của đạo là yêu thương thì họ lại không thực hành .
Còn người Samari mà người Do Thái kể là kẻ ngoại, không nên đi lại tiếp xúc, thì lại thực sự yêu người .
Ông thực sự yêu người, bởi vì ông đã thực sự cho đi . Yêu thương là cho đi . Ông đã cho đi thời giờ, tiền của, công lao khó nhọc của ông, bàn tay săn sóc của ông, những lời an ủi của ông, những lo lắng của ông đối với nạn nhân chứng tỏ ông đã đi rộng rãi tấm lòng yêu thương chân thành của ông . Ông đã cho đi nhiều, nên ông đã yêu thương nhiều .
Còn hai vị kia có cho gì đâu để đáng gọi là yêu thương!
Tất nhiên dụ ngôn nhắc lại đạo cũ . Các người trong chuyện đều đã qua rồi .
Nhưng tôi tự hỏi: Nếu hôm nay Chúa đến đất nước này, hay đến miền này để giảng lại dụ ngôn bác ái, Chúa sẽ đem ai ra làm gương ? Biết đâu Chúa sẽ nói y nguyên dụ ngô trên với những danh từ mới .
Nghĩ tới đây, tôi buồn kinh khủng .
Tôi buồn vì thấy mình nhiều khi chúng tôi giống hệt mấy người lãnh đạo tôn giáo xưa . Họ đi đâu cũng luật Chúc trước ngực, nhưng trong lòng thì độc ác . Cũng thế, đi đâu chúng tôi cũng mang danh hiệu của đoàn thể bác ái này, tổ chức đạo đức kia, mở miệng ra là khuyên yêu thương bác ái, nhưng lòng chúng tôi chứa đầy ganh ghét, hành động vẫn ác nghiệt, lời nói xấu như mũi tên độc bắn lén trong đêm . Đôi khi chúng tôi có làm được ít việc bác ái, nhưng bao lần làm để trình diễn hơn là thực sự bác ái .
Tôi buồn vì thấy nhiều khi chúng tôi hành động giống hệt những người Do Thái xưa . Họ không dám vào phủ đường của Philatô, nại lý do là nhà Philatô là nhà ngoại đạo, kẻ có đạo vào đó sẽ mắc dơ (Gn 18-2
. Nhưng chính lúc đó, họ không ngại cáo gian và xin lên án giết một người cực thánh là Chúa Giêsu . Cũng thế, nhiều khi chúng tôi cặn kẽ với một vài hình thức đạo đức bề ngoài, nhưng lại coi thường các tội tày trời lỗi đức thương yêu, như cứng cỏi với người nghèo nàn, khinh dể kẻ yếu đuối, tàn nhẫn với người đau khổ, nói xấu bỏ vạ v.v...
Tôi biết rằng: đạo tôi là yêu thương và yêu thương là biết cho đi .
Tôi biết rằng: lịch sử đạo tôi không thiếu những gương yêu thương .
Nhưng nơi khác có, mà có thể ở đây không có . Trước có, mà có thể hôm nay không có .
Nếu thực sự hôm nay và ở đây không có, thì không gì đau xót bằng .
Tôi đừng xét đoán ai . Tôi đừng trách ai . Tôi hãy tự xét mình và trách mình trước .
Tác Giả: Đức Giám Mục GB Bùi Tuấn
Sách: Nói Với Chính Mình
NXB: Tủ Sách Đại Kết
Cứ mỗi lần nghĩ tới dụ ngôn Chúa nói về gương yêu người, tôi lại buồn .
Có một cái gì như mỉa mai làm tôi hổ thẹn . Có một cái gì cay đắng làm tôi bứt rứt .
Tôi tưởng rằng khi đưa ra gương bác ái, Chúa sẽ bảo: Hãy bắt chước thầy cả này, người giáo hữu kia . Nhưng Chúa lại bảo: Hãy bắt chước gương người ngoại đạo!
Không những thế, Chúa còn đem ra đối chiếu ba thái độ: một của thầy cả, một của người quý chức trong đạo và một người ngoại giáo . So sánh lại càng thấy rõ hai vị cao cấp trong tôn giáo kia thua kém xa người ngoại đạo .
Đây dụ ngôn Chúa kể cho một luật sĩ: "Người kia đi từ Giêrusalem đến Giêricô dọc đường bị sa vào ổ cướp . Chúng lột hết quần áo và đánh nhừ tử, rồi bỏ mặc người nửa sống nửa chết mà đi .
Tình cờ một thầy cả nọ cũng xuống theo con đường ấy, thấy người kia, ông liền tránh một bên và đi qua . Cũng vậy một thầy Lêvi đến nơi, thấy thế cũng tránh một bên và đi qua . Song một người Samari đi đường đến gần thấy vậy, liền động lòng thương người ấy . Ông liền lấy dầu và rượu xoa rịt vết thương, lại đặt lên ngựa mình đem về nhà quán mà săn sóc . Hôm sau, ông trao cho chủ quán hai quan tiền và dặn rằng "Xin săn sóc người này, có tốn kém hơn thì lúc về tôi sẽ trả thêm". Trong ba người đó, ông nghĩ ai là kẻ thân cận với kẻ bị cướp ? Luật sĩ thưa: Chính kẻ đã thương giúp nạn nhân . Chúa Giêsu phán: Ông hãy về bắt chước như thế" (Lc 10,29-37).
Càng suy càng thấy đau xót .
Vị thầy cả chuyên giảng luật Chúa . Nhưng luật căn bản của Chúa là luật bác ái thì ngài lại không giữ .
Thầy Lêvi thuộc hạng người thế giá, lại chuyên lo việc đạo, nhưng điều răn chính của đạo là yêu thương thì họ lại không thực hành .
Còn người Samari mà người Do Thái kể là kẻ ngoại, không nên đi lại tiếp xúc, thì lại thực sự yêu người .
Ông thực sự yêu người, bởi vì ông đã thực sự cho đi . Yêu thương là cho đi . Ông đã cho đi thời giờ, tiền của, công lao khó nhọc của ông, bàn tay săn sóc của ông, những lời an ủi của ông, những lo lắng của ông đối với nạn nhân chứng tỏ ông đã đi rộng rãi tấm lòng yêu thương chân thành của ông . Ông đã cho đi nhiều, nên ông đã yêu thương nhiều .
Còn hai vị kia có cho gì đâu để đáng gọi là yêu thương!
Tất nhiên dụ ngôn nhắc lại đạo cũ . Các người trong chuyện đều đã qua rồi .
Nhưng tôi tự hỏi: Nếu hôm nay Chúa đến đất nước này, hay đến miền này để giảng lại dụ ngôn bác ái, Chúa sẽ đem ai ra làm gương ? Biết đâu Chúa sẽ nói y nguyên dụ ngô trên với những danh từ mới .
Nghĩ tới đây, tôi buồn kinh khủng .
Tôi buồn vì thấy mình nhiều khi chúng tôi giống hệt mấy người lãnh đạo tôn giáo xưa . Họ đi đâu cũng luật Chúc trước ngực, nhưng trong lòng thì độc ác . Cũng thế, đi đâu chúng tôi cũng mang danh hiệu của đoàn thể bác ái này, tổ chức đạo đức kia, mở miệng ra là khuyên yêu thương bác ái, nhưng lòng chúng tôi chứa đầy ganh ghét, hành động vẫn ác nghiệt, lời nói xấu như mũi tên độc bắn lén trong đêm . Đôi khi chúng tôi có làm được ít việc bác ái, nhưng bao lần làm để trình diễn hơn là thực sự bác ái .
Tôi buồn vì thấy nhiều khi chúng tôi hành động giống hệt những người Do Thái xưa . Họ không dám vào phủ đường của Philatô, nại lý do là nhà Philatô là nhà ngoại đạo, kẻ có đạo vào đó sẽ mắc dơ (Gn 18-2

Tôi biết rằng: đạo tôi là yêu thương và yêu thương là biết cho đi .
Tôi biết rằng: lịch sử đạo tôi không thiếu những gương yêu thương .
Nhưng nơi khác có, mà có thể ở đây không có . Trước có, mà có thể hôm nay không có .
Nếu thực sự hôm nay và ở đây không có, thì không gì đau xót bằng .
Tôi đừng xét đoán ai . Tôi đừng trách ai . Tôi hãy tự xét mình và trách mình trước .
Tác Giả: Đức Giám Mục GB Bùi Tuấn
Sách: Nói Với Chính Mình
NXB: Tủ Sách Đại Kết