• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Thơ lamducmanh

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Thơ lamducmanh

    HOA THẮP NẾN

    Không
    Ánh sáng
    Không lõa lồ như thế!

    Hoa thắp nến vén màn
    Đêm chưa kịp tím
    Một vệt trăng khan
    Lạo xạo đáy lòng
    Similar Threads
  • #2

    MỜI RƯỢU
    (tặng anh Minh)

    Anh đưa tôi chén rượu này
    Uống vào,uống mãi cho say với đời
    Uống đi,uống để mà vui
    Quên đời đen bạc và vơi nỗi buồn
    Cạn rồi anh hãy rót luôn
    Say chưa? Say nữa cho tròn đêm nay
    Bút mầu đã sẵn rồi đây
    Mời anh họa những nét say ngang tàng
    Chúng ta thế hệ bỏ hoang
    Lòng ta ai thấu? Ta càn khuấy chơi


    Rượu đời nhấp mãi trên môi
    Liêu xiêu nét vẽ chưa vơi nỗi buồn.

    Thái Bình 1990

    Comment

    • #3

      Hai mươi bốn năm tôi đã có trên đời
      Quê tôi nhỏ-bốn mùa gió nổi
      Gửi lại tuổi thơ trong vườn ổi
      Mắt cô em thăm thẳm ngóng phương trời...

      Bạn bè tôi-bạn bè của tôi
      Mùa trút lá tả tơi miền đô thị
      Ngọn đèn hoang và cuộc đời lập thể
      Ngửa ta cầu một tiếng chuông ngân.

      Thằng bạn nào mơ làm thi nhân
      Lận đận việc làm giấy nhòe nét mực
      "Sinh viên là mơ-cuộc đời là thực"
      Lắt léo đời thường đi về đâu?

      Ai nữa ,ai- ngẩng mặt -những tinh cầu
      Nay quoanh quẩn trong cô đơn ngõ hẻm
      Hiu hắt quá,ánh trăng nhờ nhạt lắm
      Thương ơi em,trong trắng một ngày xưa
      Hãy quoay về ướt lạnh những đêm mưa
      Ai nỡ thả thuyền con theo dòng cống chẩy?

      Tôi còn lại một mình,một mình không tự cháy,
      Không tự cô đơn nên gục mặt xuống chiều,
      Nghe thơ buồn mà tự thấy phiêu diêu
      Ngắm bức vẽ lửng lơ phòng gió lọt
      Hai bốn năm đã chắc gì còn lớn?
      Ngõ mòn đi thiêm thiếp lá xanh chiều
      Ô cửa nào hé mở một nguồn yêu?
      Bức rèm che phập phồng hơi thở
      Tôi mở mắt-Đôi vầng trinh nữ
      Vừa bung ra để khép lại một thiên đường
      -Đây đôi môi chưa nhàu nát những đêm trường
      Xin chớ ngại,hãy cùng ta chốc lát

      Nhưng đêm nay,trăng thỏa rồi cơn khát
      Biển đen hơn ,nhơm nhớp sóng ven bờ
      Con sóng nào dành cho tuổi hai tư?
      Nước triều dâng tôi nhìn ngoi ngóp thở
      Có vùng gió xoáy theo hình cát nở
      Dã tràng ơi! Ta tiếc...Ta và em...
      Đôi tay mơn man ,đôi tay sục sạo tìm
      Em đẻ mất những gì ta cần giữ...
      Trút thoáng tiếc vào ô lòng bỏ ngỏ
      Về đi em,ta chẳng muốn ngồi lâu
      Những người đi theo biển đến bạc đầu


      Buồn vui có về theo thuyền với mảng
      Hai tư tuổi treo vào tôi lủng lẳng
      Lủng lẳng đời tôi hai bốn năm rồi
      Tôi không cho ai, không ai cho tôi
      Tư tưởng liu tiu,cuộc đời dịch vụ
      Cần phải bán,cần phải cho,cần tặng nữa
      Cần ủ men cho mấp máy vành môi
      Hai bốn năm,hai muơi bốn năm rồi
      Không khóc được ,tôi muốn cười giải hạn.


      Bãi biển Tĩnh Gia 1996.

      Comment

      • #4

        Cởi hết ra đi mọi nỗi niềm
        Hiến dâng để trọn một lòng tin
        Bây giờ vỡ mộng lâu đài cát
        Gió thọc tay vào khuy áo em

        1993-Tháibình

        Comment

        Working...
        X
        Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom